Quý ông 11-5 biết mình đang làm gì, Lincoln Rhyme ngẫm nghĩ một lần nữa, trong lúc lái chiếc Merits tới bàn đặt vật chứng, nơi Mel Cooper và Sachs đang xem xét những bằng chứng từ bệnh viện.
Bất chấp cuộc tìm kiếm kỹ càng của cô ở các hành lang, tòa nhà văn phòng bác sĩ và cả “viện bảo tàng da” , những bằng chứng phát hiện được từ cuộc tấn công thất bại với Harriet Staton là rất ít ỏi.
Không có dấu vân tay nào; hắn rất khôn ngoan khi không thực sự chạm vào Harriet bằng ngón tay (dấu vân tay có thể lấy được ngay trên da). Hoặc hắn chỉ tóm vào quần áo Harriet hay chạm vào da thịt của bà qua ống tay áo. Và ở đâu đó giữa lúc bỏ chạy khỏi địa điểm tấn công trong tầng hầm tới lúc chui vào phòng mẫu vật, hắn đã đeo được găng tay latex vào (chứ không phải găng tay giả da, loại để lại những nếp nhăn riêng mà có thể bị mang ra trước tòa).
Nhưng không giống ở các hiện trường cũ, lần này hắn đã bị bất ngờ, nên hắn không có cơ hội đi bao giày. Sachs đã lấy được vài dấu giày nhờ chụp ảnh tĩnh điện.
Giày Bass cỡ mười một, mặc dù điều đó chỉ có nghĩa là hắn đang đi một đôi giày Bass cỡ mười một chứ không có nghĩa chân hắn cũng cỡ đó.
Mẫu hình trên đế giày đôi khi có thể cho biết những chi tiết về cân nặng và cách đi đứng, trong trường hợp này không hé lộ gì nhiều, nhưng Rhyme trộm nghĩ ai cần quan tâm chứ? Họ đã biết cân nặng và cách đi đứng của hắn rồi.
Sachs đã lăn sàn nhà xung quanh chỗ có dấu chân để tìm dấu vết, chỉ để phòng hờ. Nhưng Mel Cooper báo cáo cuộc phân tích chỉ cho thấy, “Rất nhiều bột đá cẩm thạch Inwood và vật liệu tẩy rửa lẫn y tế, những thứ đã dẫn chúng ta đến bệnh viện ngay từ đầu. Thêm vài loại chất tẩy nữa. Không có gì khác.”
Cô đã tìm được vài vết tích riêng biệt trong phòng mẫu vật, được máy quang phổ khí xác định là dimethicone, được dùng nhiều trong mĩ phẩm và dầu bôi trơn công nghiệp và các loại thực phẩm chế biến để ngăn tình trạng đóng cục. Điều thú vị là đây cũng là thành phần chính trong Silly Putty*.
Rhyme không gạt bỏ chi tiết này ngay lập tức nhưng sau khi cân nhắc kỹ càng anh quyết định rằng món đồ chơi này không khớp vào đâu trong kế hoạch của nghi phạm.
Thương hiệu đồ chơi chất dẻo dành cho trẻ em “Em nghĩ hắn đã bị dính phải dimethicone khi tóm lấy bà Stanton.”
Sachs giải thích rằng, bà ta là một phụ nữ tầm tuổi năm mươi và bà ta dùng khá nhiều mĩ phẩm. Sachs lôi điện thoại di động ra và gọi vào số bà Harriet đã cho cô. Bà ta nghe máy và sau khi kể cho bà những tin mới về vụ án, cô đã lấy được tên những thương hiệu mĩ phẩm bà ưa dùng. Tìm kiếm trên website của nhà sản xuất, Sachs đã biết dimethicone đích thực là một trong những thành phần trên kem nền của người phụ nữ.
Vậy là ngõ cụt.
Và không có loại chất gì hay sợi vải nào khác.
Trong lúc Sachs viết các chi tiết này lên tấm bảng trắng, cô nói, “Còn điều này nữa. Em đã trông thấy một hình xăm trên…” Cô cau mày. “À phải, cánh tay trái của hắn. Một con vật hoặc sinh vật kiểu gì đó. Có thể là rồng.
Trong cuốn sách kinh dị ấy. Hình xăm rồng. Màu đỏ.”
“Đúng rồi,” Sellitto nói thêm khi nhìn vào cuốn sổ của mình. “Harriet Stanton cũng nói hắn có hình xăm. Mặc dù bà ta không nhìn rõ nó là gì.”
“Có dư chất gì của chất độc mà hắn định dùng với nạn nhân không?”
Pulaski hỏi Cooper.
“Không có gì. Amelia không thu được chất độc nào cũng như bất kì thứ gì cả.”
“Tôi nghĩ chúng ta có thể đoán hắn đã giữ kín tình dược của mình cho đến khi sẵn sàng dùng chúng.” Rhyme lại băn khoăn: Tại sao lại chọn cách ấy? Độc dược giờ đã là một vũ khí giết người hiếm thấy. Kĩ thuật giết người bằng chất độc, sau từng ấy năm phổ biến, đã bắt đầu lỗi thời từ nhiều năm trước, hồi giữa những năm 1800, sau khi nhà hóa học nổi tiếng người Anh James Marsh phát minh ra một bộ thử có thể phát hiện asen trong mô của người đã chết. Chẳng bao lâu sau, các bộ thử cho những chất độc khác cũng được phát minh. Những ông chồng giết vợ hay những kẻ thừa kế tham lam vốn tin rằng các bác sĩ sẽ quy nguyên nhân cái chết cho bệnh tim mạch hay đột quỵ hay bệnh tật gì đấy, bắt đầu phải vào tù hay lên giá treo cổ sau khi những thám tử pháp y đầu tiên trình bày trường hợp của họ trước tòa.
Một vài chất như ethylene glycol - một chất làm mát trong ô tô xe máy -
vẫn còn bị nhồi cho các ông chồng bởi những bà vợ bất hạnh, và bên An ninh nội địa thì lo ngại đủ loại chất độc có thể trở thành vũ khí khủng bố, từ hạt thầu dầu đến ricin*, đến xyanua, đến botulinum. Botulinum là chất độc chết chóc nhất tồn tại ở tự nhiên (một dạng vô cùng nhẹ của nó được dùng trong các thủ thuật tiêm Botox thẩm mĩ) ; chỉ vài kilogram botulinum cũng có thể giết hết loài người trên trái đất.
Chất độc có trong cây thầu dầu.
Thế nhưng chất độc rất nhiêu khê, dễ bị phát hiện và lại khó điều chỉnh, chưa kể đến nguy cơ ngộ độc cho chính kẻ đầu độc. Tại sao ngươi lại yêu thích nó đến vậy? Rhyme thầm hỏi.
Mel Cooper chen ngang những suy nghĩ của anh. “Vụ việc ở bệnh viện đúng là cú chết hụt. Anh có nghĩ hắn sẽ bỏ đi không?”
Rhyme làu bàu.
“Thế tức là không à?”
Sachs phiên dịch. “Thế tức là không.”
“Câu hỏi duy nhất là,” Rhyme nói, “hắn sẽ tấn công vào đâu tiếp theo?”
Anh lăn xe đến cạnh tấm bảng. “Câu trả lời ở đó. Có lẽ vậy.”
Trung tâm y tế Thượng Manhattan • Nạn nhân: Harriet Stanton, 53
– Khách du lịch – Không bị thương • Nghi can 11-5
– Chi tiết như vụ trước – Hình xăm màu đỏ bên cánh tay trái – Có bề ngoài giống người Nga hoặc Slav – Mắt xanh nhạt – Không có trọng âm – Cỡ giày Bass 11
– Không có dấu vân tay – Đã dành thời gian trong Phòng Mẫu vật ở bệnh viện (“bảo tàng da người” )
• Dư chất – Không tìm được chất độc – Dimethicone • Nhưng có thể là từ mĩ phẩm của bà Harriet Stanton