Kẻ Tầm Da

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 72 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
33

❊ ❊ ❊

“Cẩn thận đấy. Làm ơn.” Billy thì thào mấy lời đó. Hay cả những lời khác nữa. Hắn không chắc lắm.

“Tòa nhà của tao,” Người gấu đang nhắc lại, rõ ràng không có ý định cẩn thận gì hết. Lưỡi dao cọ vào lớp râu mọc trên cổ họng hắn. Billy thấy nó nghe giống như âm thanh sóng radio trên ô tô vậy.

“Mày,” người đàn ông gầm gừ.

Hắn lại nghĩ đến cha mẹ, bà cô, ông chú và những người họ hàng khác.

Tất nhiên cả Cô gái Đáng yêu nữa.

Hắn sắp chết, lại còn chết như thế này ư? Hoài phí, thảm thương.

Cái siết tay chặt thêm. “Mày có phải thằng đó không? Tao cá là mày.

Còn là ai khác được nữa chứ, tất nhiên? Tất nhiên rồi.”

Hắn biết phải phản ứng sao đây?

Thứ nhất là không cử động. Billy cảm nhận được nếu hắn làm vậy, hắn sẽ thấy một cơn đau buốt ngay dưới cằm và choáng váng sau cú cứa dao, khi máu cứ phun ra mãi. Rồi hắn sẽ không còn cảm nhận được gì nữa cả.

Billy nói, “Nghe này, tôi ở bên thành phố. Tôi làm việc cho thành phố.”

Hắn gật gật đầu chỉ vào bộ quần áo bảo hộ. “Tôi không ở đây để quấy rầy anh. Tôi chỉ đang làm việc của mình thôi.”

“Mày không phải nhà báo à?”

“Bên thành phố,” hắn lặp lại, gõ vào bộ đồ bảo hộ - hết sức cẩn thận và chỉ bằng một ngón tay. Rồi hắn mạo hiểm nói. “Tôi ghét tụi phóng viên lắm.”

Câu đó dường như là một lời trấn an Người gấu, mặc dù gã vẫn không nới lỏng tay mấy. Lưỡi dao vẫn còn được nắm chắc trong một bàn tay to lớn, bẩn thỉu. Bàn tay kia tiếp tục ấn người Billy vào tường của đường hầm một cách đau đớn.

“Julian à?” Người gấu hỏi.

“Cái gì cơ?”

“Julian?”

Cứ như cái tên ấy là một mật mã và Billy phải đáp lại với một mật khẩu tương ứng. Nếu nói sai hắn sẽ mất đầu. Hai lòng bàn tay hắn vã mồ hôi.

Hắn trả lời vòng vo. “Không, tôi không phải Julian.”

“Không, không, không. Mày có biết Julian Savitch không?” Bực mình vì Billy không hiểu.

“Không.”

Người gấu nghi ngờ hỏi, “Không, không à? Hắn viết cuốn sách ấy mà.”

“À, tôi không biết ông ta. Thật đấy.”

Một cái nhìn ghé sát vào mặt Billy. “Nó viết về tao. Không chỉ về tao.

Tất cả chúng tao. Tao có một cuốn. Tao có hẳn một cuốn có chữ kí. Ai đó bên thành phố…” Gã chọc vào logo trên bộ quần áo bảo hộ. “Kẻ nào đó trên thành phố đã mang hắn xuống đây. Mang hắn vào tòa nhà của chúng tao. Đây. Tòa nhà của tao. Mày đã làm việc đó hả?”

“Tôi không… không, thậm chí tôi còn không biết…”

“Luật nói rằng tao có thể cắt mày nếu tao cảm thấy đang gặp nguy hiểm và bồi thẩm đoàn sẽ tin là tao thực sự thấy mình gặp nguy. Không có nghĩa là tao thực sự gặp nguy hiểm gì đâu. Mà là nếu tao cảm thấy tao đang gặp nguy hiểm. Thấy sự khác biệt không? Đó là tất cả những gì tao cần. Và mày sẽ chết, anh bạn ạ.”

Lời lẽ của gã nhíu vào nhau, lập bập, như những toa tàu trên một đoàn tàu chở hàng gặp phanh gấp.

Billy điềm tĩnh hỏi, “Tên anh là gì?”

“Nathan.”

“Làm ơn đi, Nathan.” Rồi hắn im bặt khi lưỡi dao lại cạo vào cổ họng hắn.

Roạt, roạt…

“Anh sống dưới này à?” hắn hỏi Người gấu.

“Julian đã nói những điều tồi tệ về chúng tao. Hắn gọi chúng tao bằng cái tên đó.”

“Tên?”

“Cái tên chúng tao không thích! Mày có phải là người đã cử hắn xuống đây không? Ai đó trên thành phố đã làm. Khi tao tìm ra thằng đó tao sẽ giết hắn. Hắn gọi chúng tao bằng cái tên đó.”

“Tên gì?” Billy nghĩ đây là một câu hỏi hợp lí và hắn sẽ không kích thích cơn giận dữ của Người gấu vì nêu ra vấn đề, rõ ràng là một vấn đề nhạy cảm.

Người gấu quát “‘Người chuột chũi. ’ Trong cuốn sách của hắn. Viết về những người sống dưới này như chúng tao. Chúng tao có cả ngàn người.

Chủ yếu là dân vô gia cư. Chúng tao sống trong các đường hầm và đường tàu điện ngầm. Hắn gọi chúng tao là Người chuột chũi. Chúng tao không thích thế.”

“Ai thích cơ chứ?” Billy hỏi. “Không, tôi không dẫn bất kì ai xuống đây cả. Và tôi không biết ai là Julian.”

Lưỡi dao sáng bóng, ngay cả dưới ngọn đèn mờ tối, nó vẫn được giữ cẩn thận. Nó là báu vật của Người gấu, và Billy hiểu ra bộ râu nhẵn nhụi, không thường thấy ở những người vô gia cư, hắn đoán vậy.

“Chúng tao không thích cái tên đó, không thích bị gọi thế, chuột chũi,”

Người gấu lặp lại cứ như gã đã quên mất mình vừa mới nói gì. “Tao cũng là người như mày và tao.”

Câu nói chẳng ra đầu ra đũa gì. Nhưng Billy vẫn gật đầu đồng ý trong lúc nghĩ mình sắp nôn. “Chắc chắn rồi. Tôi không biết Julian, Nathan ạ. Tôi chỉ ở đây để kiểm tra các đường hầm. Vì lí do an toàn, anh biết đấy.”

Người gấu nhìn chằm chằm. “Chắc chắn là mày nói thế nhưng sao tao nên tin mày chứ tại sao tại sao tại sao?” Lời lẽ của gã lại nhíu vào nhau như một tiếng gừ.

“Anh không cần phải tin tôi. Nhưng nó là sự thật.”

Billy nghĩ hắn thực sự sắp chết. Hắn nghĩ đến những người hắn yêu thương.

ELA

LIAM

Hắn thầm cầu nguyện.

Người gấu - không - Người chuột chũi tóm chặt Billy hơn. Lưỡi dao vẫn kề cổ. “Mày biết đấy, vài người trong chúng tao có chọn sống ở đây đâu. Chúng tao không muốn sống ở đây. Mày không nghĩ vậy à? Chúng tao cũng muốn có cái nhà trên Westchester lắm chứ. Vài người trong chúng tao cũng muốn ngủ với con vợ vào mỗi tối thứ Năm và đưa nó đi thăm bố mẹ vợ vào những ngày xuân đẹp trời lắm chứ. Nhưng mọi thứ không phải lúc nào cũng diễn ra như kế hoạch, đúng chưa?”

“Không, chúng không theo kế hoạch, Nathan ạ. Chắc chắn là không.”

Và trong lúc tuyệt vọng mong muốn xây dựng một mối liên kết giữa hai người, Billy suýt chút nữa là kể cho Người gấu nghe về thảm kịch đã xảy ra với cha mẹ của hắn và Cô gái Đáng yêu. Bạn không cần đến một Điều răn sửa đổi để nhắc nhở mình đừng làm những việc ngu ngốc. “Tôi sẽ không giúp gã nhà văn nào viết về các anh. Tôi ở đây để đảm bảo những đường hầm này không sụp xuống và không có chỗ nào bị rò nước hay khí ga.” Hắn chỉ tay lên đám ống chạy dọc theo trần đường hầm.

“Cái gì đó?” Nathan đang kéo tay áo Billy xuống. Gã đang nhìn chằm chằm vào con rết với biểu cảm như đứa trẻ.

“Một hình xăm.”

“Ái chà chà. Nó khá đẹp đấy. Khá giỏi.” Lưỡi dao thả xuống. Nhưng không được gập lại Chúa ơi, bàn tay Nathan to thật.

“Đó là sở thích của tôi.”

“Mày làm đấy à? Mày tự làm đấy à?”

“Ừ, tôi làm đấy. Không khó lắm đâu. Anh thích chứ?”

Nathan thừa nhận, “Tao nghĩ là tao có đấy.”

“Tôi có thể xăm cho anh, Nathan. Nếu tôi làm thế anh có chịu cất lưỡi dao khỏi cổ họng tôi không?”

“Hình xăm kiểu gì?”

“Bất kì hình gì anh thích.”

“Tao sẽ không đi lên đâu.” Gã nói điều này như thể Billy vừa mới gợi ý cả hai chạy qua lõi lò phản ứng hạt nhân đang tan chảy vậy.

“Không, tôi có thể làm ngay tại đây. Tôi có thể xăm hình cho anh ở đây.

Anh có thích không?”

“Tao đoán là thích.”

Một cái hất cằm về phía ba lô. “Tôi có mang máy theo đây này.” Hắn lặp lại, “Đây là sở thích thôi. Tôi sẽ cho anh một hình xăm nhé. Ít tiền thì sao? Tôi còn có cả ít quần áo. Tôi sẽ cho anh tất cả những cái đó nếu anh bỏ mũi dao ra và thả tôi đi.”

Chúa ơi, gã khỏe thật. Làm thế nào mà gã lại khỏe thế khi sống dưới này nhỉ? Nathan có thể giết hắn bằng hai bàn tay không; gã gần như chẳng cần đến con dao bóng loáng.

Cặp lông mày nhíu lại gần nhau.

Nathan nắn con dao rồi giữ nó chặt hơn, Billy nghĩ vậy. Mũi dao nhích lên đáng sợ và giật cục như lời lẽ của Người gấu vậy.

“Nathan?” Billy hỏi.

Người đàn ông không trả lời.

“Nathan. Tôi không biết đây là dãy nhà của anh. Tôi chỉ đang làm việc của mình, kiểm tra đường ống và van và mọi thứ. Tôi muốn mọi người ở dưới này được an toàn.”

Lưỡi dao do dự.

Hơi thở của Người gấu dường như gấp gáp hơn khi gã nhìn đăm đăm vào con rết. Mực đỏ. Khuôn mặt, những chiếc răng nanh, những phần cơ thể.

Cặp mắt khó lường.

“Nathan?” Billy thì thào. “Một hình xăm nhé. Anh muốn cái hình đó không?”

Bởi vì có công nhân công trình nào mà lại không lôi theo một chiếc máy xăm American Eagle để ngẫu hứng làm cho người khác nhỉ?

“Tôi sẽ làm cho anh hình đẹp nhất của tôi. Anh có thích thế không? Nó sẽ là một món quà. Còn cả chỗ quần áo và tiền tôi kể với anh nữa? Một trăm dollar.”

“Nó không đau chứ?”

“Chỉ hơi nhói tí thôi. Không tệ lắm đâu. Tôi sẽ đi lấy ba lô của tôi bây giờ nhé. Đó là chỗ cất tiền và quần áo, và cả máy xăm của tôi nữa. Tôi thò tay vào trong ba lô có sao không?”

“Tao đoán là được,” Nathan thì thầm.

Billy lôi chiếc ba lô lại gần và lấy ra từng phần của chiếc máy. “Anh có thể ngồi xuống đây. Như thế có được không?” Lưỡi dao vẫn không ở quá xa và nó vẫn đang bật lên. Chúa hay Satan hay hồn ma của Abraham Lincoln có thể sẽ bảo Nathan giết béng kẻ đột nhập này đi bất kì lúc nào. Billy cử động thật chậm rãi.

Hừm. Có vẻ như Nathan đang nhận một lời nhắn truyền từ trên cao.

Gã cười phá lên và thì thầm một tràng những câu chữ không nhận ra nổi.

Cuối cùng gã ngồi khoanh chân và cười toe toét. “Được rồi. Tao sẽ ngồi đây. Xăm cho tao đi.”

Mãi đến lúc Billy cũng ngồi xếp bằng trên nền đất bẩn thì hơi thở của hắn mới đều đặn trở lại và trái tim đang đập thình thịch bắt đầu chậm đi.

Trong lúc Nathan theo dõi sát sao, Billy lắp xong chiếc máy American Eagle. Hắn lôi ra vài cái lọ nhỏ và đặt chúng trên mặt đất. Hắn kiểm tra thiết bị. Nó khẽ rung.

“Có chuyện này,” gã đàn ông nói giọng u ám, lưỡi dao lại khẽ đưa lên.

“Sao thế?”

“Không phải chuột chũi nhé. Đừng xăm cho tao hình chuột chũi đấy.”

“Tôi không xăm hình chuột đâu, Nathan. Tôi hứa đấy.”

Nathan gập con dao lại và cất nó đi.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.