Nghe máy đi!
Làm ơn nghe máy đi! Sachs tóm chặt lấy điện thoại và run lên vì cơn giận vô vọng khi hộp thư thoại của Pam bật lên.
“Pam ơi nếu em ở nhà, ra khỏi nhà ngay! Ngay lập tức! Đến đồn Tám tư. Phố Gold. Chị nghĩ thủ phạm trong vụ án của bọn chị đang ở chỗ em.”
Mắt cô bắt gặp ánh mắt Rhyme, khuôn mặt anh cũng lộ vẻ lo lắng không kém cô, và cô lại chọc ngón tay vào nút gọi lại.
Rhyme hỏi, “Con bé có đi làm không? Hay ở trường?”
“Em không biết. Nó làm ngoài giờ. Còn kì này thì chỉ đi học nửa buổi.”
Ron Pulaski gọi vào, “Khoảng bảy, tám phút nữa sẽ có một đội đến đó.”
Nhưng câu hỏi là: Như thế có quá muộn?
Tiếng tít tít ngắn trong điện thoại lấp đầy loa ngoài.
Chết tiệt. Một lần nữa lại là hòm thư thoại.
Không, không…
“Sachs…”
Cô lờ tịt Rhyme và bấm nút gọi lại lần nữa. Tại sao họ lại không cho người bảo vệ Pam toàn thời gian cơ chứ? Đúng là những mục tiêu của nghi phạm - cũng như vụ Kẻ tầm xương - đều ngẫu nhiên và chắc chắn Kẻ tầm da này thậm chí còn không biết cô bé có tồn tại, họ đã giả định như vậy.
Nhưng giờ thì tất nhiên hắn đã quyết định không chỉ nhắm vào những kẻ truy lùng mình, mà còn cả người thân và bạn bè họ nữa. Đâu phải là không thể lần ra mối quan hệ của Pam với Rhyme và Sachs. Tại sao họ không…
Cạch. “Chị Amelia,” Pam hụt hơi trả lời. “Em nhận được tin nhắn của chị. Nhưng em không có ở nhà. Em ở chỗ làm.”
Sachs gục đầu xuống. Cảm ơn em, cảm ơn…
“Nhưng Seth ở nhà! Giờ anh ấy đang ở đó. Anh ấy đang chờ em. Lát nữa chúng em định đi chơi. Amelia, chúng… chúng em nên làm gì?”
Sachs lấy số di động của cậu ta và quay sang Pulaski. “Gọi cho Seth đi!” cô đọc to số từ bên này phòng. Cảnh sát trẻ nhanh nhẹn bấm nút.
“Cửa có khóa không, Pam?”
“Có, nhưng… Ôi, Amelia. Cảnh sát có ở đó không?”
“Họ đang trên đường đến. Ở nguyên chỗ của em. Và…”
“Ở nguyên chỗ em ư? Em đang về nhà. Em đang về luôn bây giờ.”
“Không. Đừng làm vậy.”
Giọng Pam cáu gắt, đầy vẻ oán trách. “Tại sao hắn lại làm điều này? Tại sao hắn lại có mặt ở căn hộ của em?”
“Ở nguyên…”
Cô gái cúp máy.
“Đang đổ chuông.” Khuôn mặt của Pulaski thay đổi ngay lập tức.
“Loa ngoài,” Rhyme quát.
Cảnh sát trẻ bấm nút. Giọng Seth vang lên trên đường dây. “A lô?”
“Seth, Lincoln Rhyme đây.”
“Chào, anh…”
“Nghe tôi nói cho kỹ đây. Ra ngoài ngay. Kẻ nào đó đang đột nhập vào căn hộ. Ra khỏi đó ngay!”
“Ở đây ư? Ý anh là sao? Pam có sao không?”
“Con bé ổn. Cảnh sát đang đến nhưng cậu phải thoát ra. Bỏ bất kì việc gì cậu đang làm và đi ngay. Ra ngoài qua cửa trước và đến ngay Đồn Tám mươi tư. Nó nằm trên phố Gold. Hay ít nhất tới nơi nào đó đông người. Gọi Amelia và tôi ngay khi…”
Những lời tiếp theo của Seth bị chặn lại, như thể cậu ta đã quay đi và chiếc điện thoại không còn kề bên miệng cậu nữa. “Này!”
Một tiếng giống như tiếng kính vỡ lọt vào và một giọng nói khác, của một người đàn ông vang lên. “Mày. Bỏ điện thoại xuống.”
“Mày làm cái quái…”
Tiếp theo là vài tiếng thịch. Seth hét lên.
Đường dây tắt ngóm.