Kẻ Tầm Da

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 72 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
32

❊ ❊ ❊

Mồ hôi đầm đìa, rên rỉ thành tiếng, Billy Haven tỉnh giấc khỏi cơn ác mộng.

Liên quan đến Phòng Trúc đào.

Mặc dù mọi giấc mơ có bối cảnh nơi đó - và hắn có rất nhiều giấc mơ như vậy - nhìn chung đều rất khó khăn.

Giấc mơ này đặc biệt đáng sợ bởi có sự hiện diện của cha mẹ hắn, mặc dù họ đã chết trước đó được mấy năm khi hắn bước chân vào Phòng Trúc đào lần đầu tiên. Có lẽ họ là hồn ma nhưng trông họ rất thật. Hiện thực kì quặc của những giấc mơ không có thật.

Mẹ hắn đang nhìn chằm chằm vào việc hắn làm và bà hét lên, “Không, không, không! Dừng lại, dừng lại!”

Nhưng Billy chỉ cười trấn an bảo, “Không sao đâu,” kể cả khi hắn biết rằng có sao. Chẳng có gì ổn ở đây cả. Rồi hắn nhận ra lời trấn an không có nghĩa lí gì vì mẹ không thể nghe được lời hắn. Điều đó làm nụ cười biến mất và hắn cảm thấy khổ sở.

Cha hắn thì chỉ lắc đầu, thất vọng trước việc ông đang chứng kiến. Thất vọng cùng cực. Điều này cũng làm Billy buồn bực.

Nhưng sự tham dự của họ trong giấc mơ là hợp lí, khi hắn nghĩ lại: Cha mẹ hắn đã chết và chết trong một bể máu me.

Hoàn hảo, hợp lí một cách đáng sợ.

Billy đã ngửi thấy máu, nhìn thấy máu, nếm vị máu. Xăm mình tạm thời bằng máu. Việc đó xảy ra cả trong giấc mơ và ngoài đời thật trong Phòng Trúc đào. Vẽ lên da hắn như cách người ta vẫn làm trong những nền văn hóa cấm xăm hình.

Billy hất tấm chăn và ngồi dậy, thả chân đung đưa xuống sàn nhà lạnh cóng. Hắn dùng một chiếc gối để lau mồ hôi trên trán và tưởng tượng lại tất cả bọn họ: Cô gái Đáng yêu và cha mẹ hắn.

Hắn liếc xuống hai hình xăm trên đùi mình. Bên trái: ELA

Và bên kia:

LIAM

Hai cái tên hắn tự hào mang theo mình. Tự hào được mang mãi mãi. Họ đại diện cho một khoảng trống lớn trong đời hắn. Nhưng khoảng trống ấy sẽ nhanh chóng được khép lại. Một điều sai trái chẳng bao lâu nữa sẽ được sửa cho đúng.

Những điều răn tu chỉnh…

Hắn nhìn lên phần còn lại trên người mình.

Nhìn chung Billy Haven không có hình xăm lớn, đó là một điều kì lạ với kẻ chủ yếu kiếm tiền với tư cách là một nghệ sĩ xăm mình. Hầu hết các thợ xăm bị hút vào nghề này là vì họ yêu thích những điều chỉnh trên cơ thể, thậm chí bị ám ảnh với mũi kim, sức quyến rũ của chiếc máy. Nhiều hơn. Cho tôi thêm nữa. Và họ thường trở nên buồn bực với những phần da chưa được xăm ngày càng hẹp lại trên cơ thể mình và muốn lấp đầy những chỗ đó với nhiều hình hơn.

Nhưng Billy không như vậy. Có lẽ hắn giống như Michelangelo. Vị bậc thầy thích hội họa nhưng đặc biệt không thích được vẽ lên người mình.

Từ đầu ngón tay này đến đầu ngón tay kia…

Sự thực là Billy không muốn làm thợ xăm hình gì cả. Đó chỉ là một nghề tạm bợ giúp hắn vượt qua được trường đại học. Nhưng hắn phát hiện ra mình thích nghề này và trong một khu vực khi mà những nghệ sĩ dùng bút và cọ phải chật vật kiếm sống, nghệ sĩ xăm lại sống khá ổn. Vậy là hắn gạt sang bên cái bằng cử nhân có phần vô dụng rồi mở một cửa hàng trong trung tâm thương mại và kiếm được khá nhiều tiền với những Mẫu của Billy.

Hắn lại nhìn xuống hai đùi.

ELA LIAM

Rồi hắn liếc sang cánh tay trái. Con rết màu đỏ.

Sinh vật này dài khoảng bốn mươi lăm centimet. Phần đuôi của nó bắt nguồn từ giữa bắp tay hắn và uốn lượn theo hình chữ S lười biếng lên tới mu bàn tay, chỗ có đầu của con vật - cái đầu có khuôn mặt người với đủ cả môi, cặp mắt thấu hiểu, một cái mũi, một cái miệng vòng quanh những chiếc răng nanh.

Theo truyền thống, con người xăm hình thú vật lên cơ thể vì hai lí do: để mô phỏng những đức tính của sinh vật đó, như sự dũng cảm của sư tử hay sự khéo léo của loài báo. Hay dùng nó làm một biểu tượng để bảo vệ họ khỏi những nguy hiểm của một loài thú dữ nào đó.

Billy không biết nhiều về tâm lí học nhưng hắn biết, giữa hai lí do trên, chính lí do đầu tiên đã khiến hắn chọn sinh vật này để trang trí trên cánh tay mình.

Mặc dù vậy, tất cả những gì hắn biết là nó mang lại cho hắn sự an ủi.

Hắn mặc quần áo và thu xếp đồ nghề rồi dùng một cây lăn lông chó mèo để lăn khắp quần áo, tóc và cơ thể mình vài lần.

Đồng hồ đeo tay của hắn rung lên. Rồi chiếc đồng hồ trong túi quần cũng tạo ra tiếng vang tương tự vài giây sau đó.

Đã đến lúc đi săn một lần nữa.

Được rồi. Rắc rối phết đấy.

Billy đang đứng trong một đường hầm yên tĩnh, mờ tối bên dưới Mé Đông của Midtown, lần mò tới chỗ hắn định xăm hình tiễn nạn nhân mới xuống địa ngục.

Nhưng đường đi của hắn đã bị chặn lại.

Hắn biết hồi thế kỉ mười chín, đường hầm này có chứa một nhánh phụ đường kính nhỏ, nối một nhà máy với ga tàu quanh Phố 44. Nó là một cấu trúc đẹp đẽ, gồm những bức tường gạch phẳng lì và mái vòm sang trọng, vắng bóng chuột bọ và rêu phong một cách đáng kinh ngạc. Những cột nối và đường ray đã không còn nhưng lối thông của di sản giao thông vẫn hiện hữu: Cách đó chỉ vài tòa nhà, Billy có thể nghe tiếng những con tàu lao đi hai hướng bắc nam từ Nhà ga Trung tâm. Bạn cũng có thể nghe được tiếng tàu điện ngầm. Cả trên đầu lẫn dưới lòng đất. Vài đoàn tàu gần đến mức làm bụi rơi xuống.

Đáng lẽ đường hầm này sẽ dẫn hắn tới rất gần với nạn nhân tiếp theo -

nếu không phải vì vài công nhân vô ý thức nào đó, những kẻ đã bịt mất lối vào chỉ trong vòng có hai mươi tư giờ qua, một công việc xây dựng mà Billy đã không dự tính được.

Một rắc rối…

Hắn nhìn kĩ lối đi thông tối mù, chỉ có ánh sáng lọt xuống từ những đoạn lưới chặn rác và những nắp cống lệch. Từ những kẽ nứt ở vài tòa nhà quanh đó nữa. Làm thế nào để đi vòng qua bức tường mà không phải trèo lên trên mặt đất? Người đàn ông dưới hầm thì phải ở dưới lòng đất chứ.

Đi bộ thêm khoảng năm mươi mét nữa, Billy để ý thấy một cái thang bằng thanh sắt uốn hình chữ U cắm vào tường gạch. Bậc thang dẫn lên trên khoảng ba mét, tới một lối vào nhỏ hơn trông như nó sẽ vượt qua được rào cản. Hắn cởi ba lô ra và đi đến chỗ cái thang. Trèo lên và nhìn ghé vào trong. Đúng, có vẻ như nó dẫn đến một đường hầm khác to hơn, có thể đưa hắn đến nơi hắn muốn đi.

Hắn bước xuống sàn để nhặt ba lô và tiếp tục hành trình.

Đúng lúc đó, một người đàn ông bỗng đâu xuất hiện.

Hình người trong bóng tối lao vào hắn, choàng tay siết hắn trong gọng kìm thép và gí người hắn vào bức tường đường hầm.

Chúa ơi, Billy cầu nguyện. Cứu con, Chúa ơi…

Hai bàn tay hắn run lên, tim đập mạnh vì bị sốc.

Gã kia nhìn hắn khắp lượt. Gã to cao bằng cỡ Billy và cũng cùng độ tuổi nhưng rất khỏe. Khỏe đến kinh ngạc. Gã bốc mùi, một thứ mùi hỗn hợp của da và lông tóc người lâu ngày không tắm, cộng với mùi dầu trên đường phố. Quần bò, hai cái áo sơ mi Housing Works, màu trắng và màu xanh nhạt. Một cái áo khoác thể thao kẻ sọc tả tơi, lúc đầu chắc là chất lượng tốt, bị ăn cắp hoặc lôi lên từ một thùng Dumpster trong khu dân cư cao cấp nào đó. Người đàn ông có mái tóc rối bời nhưng râu ria thì lại sạch bóng, rất kì lạ. Đôi mắt sẫm màu của gã nhỏ xíu, híp lại và giận dữ. Billy ngay lập tức nghĩ đến Bác sĩ Moreau.

Người gấu…

“Tòa nhà của tao. Đây, đây là tòa nhà của tao. Mày đang ở trong tòa nhà của tao. Tại sao mày lại vào tòa nhà của tao?” Đôi mắt của kẻ đi săn đảo vòng quanh.

Billy cố giật người ra nhưng phải dừng phắt lại khi Người gấu bật mở một con dao lưỡi thẳng rất chuyên nghiệp và chạm cái gờ sắc lấp lánh vào cổ họng hắn.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.