Kẻ Tầm Da

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 72 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
30

❊ ❊ ❊

Cô biết ơn vì giống như ở hiện trường đầu tiên, cô đã không phải lôi những cột đèn halogen nặng nề xuống hiện trường án mạng; chúng đã được dựng sẵn và đang tỏa sáng rực rỡ.

Cảm ơn các anh, những cảnh sát đầu tiên đến hiện trường.

Cô nhìn xuống bản đồ từ dữ liệu về lòng đất New York của Rhyme để định hướng.

index-258_1.jpg

Có nhiều điểm tương đồng với hiện trường trước đó: ống nước, ống dẫn dây điện, những cái hộp vàng đề biển IFON. Nhưng ở đây có một khác biệt lớn. Nơi này rộng hơn nhiều. Và cô có thể trèo thẳng xuống thông qua cửa nối với buồng vệ sinh. Không còn cái quan tài giỏ bánh mì hình trụ nào nữa.

Tạ ơn trời…

Từ những rào quây bằng gỗ cũ kĩ bao quanh sàn đất ở đây, cô đoán được nó đã từng là lối vận chuyển động vật tới và chuyển thịt đi từ những lò mổ đã từng hoạt động ở gần đây, trong Hell’s Kitchen. Cô nhớ rằng thủ phạm có vẻ bị Kẻ tầm xương ảnh hưởng; tên sát nhân ấy cũng đã dùng một lò mổ cũ làm nơi nhốt một trong những nạn nhân của hắn - và hắn buộc cô ấy vào cọc trong lúc cô máu me đầm đìa để cô bị lũ chuột gặm sống.

Chắc chắn Nghi can 11-5 đã từng bước học theo sư phụ của hắn.

Cánh cửa thông trong phòng vệ sinh mở lối vào một khu vực có hình bát giác lớn, từ đó có ba đường hầm biến mất vào bóng tối.

Sachs bật cổng máy quay và loa lên. “Rhyme? Anh có đó không?”

“A, Sachs. Anh đang thắc mắc đây.”

“Có thể hắn đã lại quay lại. Như ở phố Elizabeth ấy.”

“Quay lại hiện trường à?”

“Hoặc chưa từng rời đi. Em trông thấy ai đó trên phố, giống lắm. Bo Haumann đang cho cảnh sát kiểm tra.”

“Có gì không?”

“Chưa.”

“Tại sao hắn lại quay lại nhỉ?” Rhyme thắc mắc. Không mong đợi câu trả lời nào.

Chiếc máy quay chĩa về hướng cô đang nhìn - đầu kia của đường hầm tối mịt. Mặc dù vậy, trước khi quay sang cái xác, cô đã lồng hai sợi dây chun vào ủng của mình và lần theo những dấu chân của nghi phạm dẫn xuống một trong ba đường hầm kia. Những dấu chân ấy cũng đã được lớp bao nhựa bảo vệ xóa mờ.

“Đó là cách hắn đi vào à? Anh không trông rõ lắm.”

“Có vẻ là lối đó, Rhyme. Em thấy có ít ánh sáng trước mắt.”

Thủ phạm đã chui vào từ ống cống. Đường hầm này, một trong ba lối ra khỏi căn hầm bát giác, dẫn đến một đường tàu - tuyến chạy về phía bắc từ Ga Penn. Lối vào gần như bị một đống gạch vụn che lấp nhưng vẫn còn đủ

index-260_1.jpg

chỗ cho một người trèo qua. Nghi phạm chỉ việc đi bộ theo đường ray, từ một điểm nào đó gần đường cao tốc West Side, rồi gạt bớt đám gạch và tìm đường vào không gian hình bát giác nơi Samantha đã chết. Cô gọi điện đài cho Eagleston và cho chị biết về hiện trường tội ác thứ hai này - lối vàora.

Rồi Sachs quay lại trung tâm hình bát giác, nơi nạn nhân đang nằm. Cô nhìn lên và che mắt khỏi ánh sáng đèn halogen mà các nhân viên y tế đã sắp đặt. “Có thêm đèn pin này, Rhyme. Hắn muốn đảm bảo chắc chắn không ai bỏ quên nạn nhân.”

Thông điệp từ nhà tài trợ của chúng ta…

Cũng như Chloe, Samantha bị còng tay và trói chân bằng băng dính. Cô cũng bị vén một phần quần áo - nhưng chỉ lộ mỗi bụng, nơi nghi phạm đã xăm hình cho cô. Một cuộc kiểm tra nhanh cho thấy ở đây cũng không có tiếp xúc nào về mặt tình dục. Quả thực cái cách hắn bỏ lại cả hai nạn nhân có gì đó chay tịnh một cách kì quặc. Cô nghĩ việc này còn ghê rợn hơn cả một tội ác tình dục thuần túy - bởi vì nó gợi đến bí ẩn còn chưa được khám phá trong vụ án này: Tại sao hắn lại làm việc này? Ít nhất cưỡng dâm còn được xếp loại rồi. Còn việc này?

Cô nhìn xuống hình xăm.

Giọng của Rhyme thâm nhập vào sự tĩnh lặng, “bốn mươi”. Lại là chữ viết thường. Một phần của thông điệp. Lần này là số đếm, không phải số thứ tự “thứ bốn mươi”. “Tại sao?” Anh ngập ngừng nói tiếp, “Thôi, không có thời gian để đoán nữa. Vào việc thôi.”

Cô xử lí cái xác, cạo các đầu móng tay (lần này không có gì rõ ràng như với Chloe) , lấy mẫu máu, dịch cơ thể và thứ có thể là chất độc rỉ ra từ những vết thương. Rồi cô quét người cô gái tìm dấu vân tay, mặc dù tất nhiên là hắn lại dùng găng tay.

Cô kẻ ô vuông, thu thập những dấu vết gần thi thể và các mẫu đất và chất ở xa chỗ đó để so sánh. Cô xem xét mặt đất. “Lại đeo bao giày. Không có dấu đế giày nào.”

“Hắn đang đi một đôi giày mới,” Rhyme nói. “Chắc hẳn hắn đã vứt đôi cũ rồi, đôi Bass cỡ mười một đã biết ấy. Giờ này chắc chúng đã nằm trong cái cống nào đấy ở khu Bronx rồi.”

Trong lúc kẻ ô vuông, cô để ý thấy có thứ gì đó nằm cạnh bức tường ở xa. Đầu tiên cô tưởng đó là một con chuột nằm nghiêng. Cái đống ấy không cử động nên cô đoán con vật đã gặm nhấm một chút da thịt Samantha, bị nhiễm độc và bò ra đó để chết.

Nhưng khi lại gần cô phát hiện ra không phải thế, đó là một cái túi.

“Tìm được túi xách của cô ấy rồi.”

“Tốt lắm. Có thể trên đó có dấu vết gì đấy.”

Cô nhặt cái túi da lên và thả nó vào một túi đựng bằng chứng.

Chiếc túi này cùng với tất cả những mẫu chất khác, cũng nằm trong túi nhựa hoặc túi giấy, được cô cất vào một khay đựng sữa.

Sachs dùng đèn ALS quét một lượt - cơ thể Samantha, mặt đất trong căn hầm hình bát giác, các đường hầm. Một lần nữa, Nghi can 11-5 đã cấu và chọc vào da nạn nhân. Từ dấu ủng cô để ý thấy nghi phạm đã đi lên đi xuống đường hầm vài lần từ chỗ có đống gạch, việc này có vẻ kì lạ nên cô kể với Rhyme. Có lẽ vì hắn đã nghe thấy tiếng người thâm nhập, anh đoán.

Hay hắn bỏ quên một thứ gì trong bộ đồ nghề ở miệng hầm. Cô chụp ảnh và cuối cùng quay lại với cánh cửa thông, lẩm bẩm tạ ơn vu vơ một lần nữa rằng cuộc tìm kiếm này không có vấn đề gì với chứng sợ chỗ kín nữa.

Khi đã ra ngoài, cô bàn giao cho các kỹ thuật viên CS, họ vừa kết thúc các hiện trường thứ cấp. Thanh tra Jean Eagleston báo cáo lại tin tức không có gì đáng ngạc nhiên là bất kì chuyển động nào của thủ phạm quanh các đường ray tàu và lối vào đường hầm từ bên ngoài đều đã bị cơn mưa và tuyết xóa sạch.

Ngoài giả thuyết về một cuộc vật lộn ngắn trong buồng vệ sinh nữ, không có dấu hiệu nào cho thấy hắn đã chạm vào bất kì cái gì. Không có dấu ấn công cụ nào trong những lỗ ốc vít hắn đã tháo ra để tiếp cận được buồng vệ sinh. Và cũng không có dấu chân nào, trừ hàng chục dấu giày của những người đã dùng nhà vệ sinh.

Cơn mưa tuyết tạo ra những tiếng thùm thụp khó chịu trên cái mũ mà cô đội, cô bảo Rhyme mình sẽ tắt máy quay vì sợ độ ẩm sẽ làm chập mạch chiếc máy có độ phân giải cao đắt tiền này.

Cô quay lại ô tô, điền bảng thứ tự bằng chứng cho từng vật phẩm thu được, làm việc bên dưới nắp ca pô để giữ cho cái bảng và các túi bằng chứng khô ráo. Lột bộ Tyvek ra và nhét nó vào một cái túi an ninh* trong xe tải khám nghiệm hiện trường, cô quay lại con phố, mặc áo khoác da của mình vào.

Loại túi thường được các cơ quan chính phủ dùng để đựng tài liệuvật dụng bí mật sẽ bị đem đi đốt bỏ sau một khoảng thời gian.

Cô để ý thấy thanh tra Nancy Simpson đang nói chuyện với Bo Haumann. Những cảnh sát khác chạy theo chú cá kia đang rải rác quay lại.

Haumann xoa mái tóc cắt sát đầu của mình khi Sachs đi tới. “Không có gì. Không ai trông thấy hắn. Nhưng…” Anh ta liếc nhìn bầu trời không lấy gì làm thân thiện. “Đêm nay không có nhiều người ra ngoài lắm.”

Cô gật đầu rồi quay sang chỗ Lon Sellitto, người đang nói chuyện với một nhóm người cùng độ tuổi với Samantha. Cô báo cho anh ta biết về cuộc truy đuổi - nghi phạm hoặc một kẻ tò mò vô can nào đó - cuộc truy đuổi thất bại. Anh nhận tin với một tiếng gừ bực bội, rồi cả hai quay sang những người khác, theo viên thanh tra đây chính là nhóm bạn cùng ăn tối với Samantha. Cô cũng đã đoán trước việc này dựa vào biểu cảm của họ.

“Tôi rất tiếc vì mất mát của các bạn,” Sachs nói. Khuôn mặt của một cô gái đang giàn giụa nước mắt - một đồng nghiệp. Người phụ nữ kia, một cô tóc vàng, trông có vẻ là người dễ dãi và đang khó chịu. Sachs đoán cô ta có mang ma túy trong ví. Nhưng mặc kệ.

Hai người đàn ông có vẻ giận dữ và cương quyết. Có vẻ như không ai trong hai người này là tình nhân của Samantha. Nhưng một người là bạn cùng phòng của cô; nỗi buồn lớn nhất trong bốn người đọng trong mắt cậu ta.

Cô và Sellitto đều thẩm vấn, và biết được một điều không có gì đáng ngạc nhiên là họ không hề biết Samantha Levine từng có kẻ thù nào. Cô làm việc công sở và chưa từng gặp rắc rối với luật pháp. Cũng không có vấn đề gì với các bạn trai cũ.

Thêm một cái chết ngẫu nhiên nữa. Theo cách nào đó, đây là thảm kịch đau buồn nhất trong mọi tội ác: những nạn nhân bị chọn ngẫu nhiên.

Và vì vậy đây cũng là những vụ án khó phá giải nhất.

Đúng lúc ấy, một người đàn ông trong bộ vest đắt tiền - không mang áo khoác - vội chạy lại chỗ họ, không màng gì đến mưa tuyết lẫn cái lạnh. Ông ta trạc ngũ tuần, da rám nắng, tóc cắt cẩn thận. Ông không cao nhưng khá đẹp trai và cơ thể vừa vặn.

“Ông Clevenger!” một trong hai cô gái kêu lên và ôm lấy ông ta. Đồng nghiệp của Samantha. Ông ta ôm chặt cô gái và chào những người khác trong nhóm của Samantha bằng một cái gật đầu buồn bã.

“Louise! Có đúng không? Tôi vừa mới nghe. Vừa nhận được một cuộc điện thoại. Có phải Samantha không? Cô ấy mất rồi ư?” Ông ta lùi lại và cô gái ông đang ôm nói. “Vâng, tôi không thể tin nổi. Cô ấy… Ý tôi là, cô ấy chết rồi.”

Người mới đến quay sang Sachs, cô hỏi, “Vậy là ông biết cô Levine?”

“Có, có. Cô ấy làm việc cho tôi. Cô ấy là… Mới mấy tiếng trước tôi còn nói chuyện với cô ấy. Chúng tôi đã có một cuộc họp… chỉ vừa mấy tiếng trước thôi.” Ông ta hất cằm về phía tòa nhà bóng bẩy bên cạnh nhà hàng.

“Đó. Tôi là Todd Clevenger.” Ông ta đưa cô một tấm danh thiếp. Hệ thống Cáp quang Quốc tế. Ông ta là chủ tịch kiêm CEO của công ty.

Sellitto hỏi, “Có lí do nào khiến ai đó muốn hại cô gái không? Có điều gì nhạy cảm trong công việc của cô ấy không? Điều gì có thể khiến cô ấy gặp nguy hiểm?”

“Không thể tưởng tượng được. Tất cả những gì chúng tôi làm là đặt cáp quang cho Internet băng thông rộng… chỉ là trong ngành viễn thông thôi.

Dù sao, cô ấy chưa bao giờ nói gì, đại loại như mình gặp nguy hiểm. Tôi không thể tưởng tượng được. Cô ấy là con người ngọt ngào nhất trần đời.

Thông minh. Thực sự thông minh.”

Cô gái tên Louise nói với Sachs, “Tôi đang nghĩ đến một chuyện. Cô gái bị giết ngày hôm nọ. Ở SoHo ấy. Có phải đều là tên điên này không?”

“Tôi không thể bình luận gì. Một cuộc điều tra đang được tiến hành.”

“Nhưng cô gái kia cũng bị giết dưới lòng đất mà. Đúng không? Trong một đường hầm. Nó còn lên cả tivi.”

Chàng trai trẻ gầy trơ xương có vẻ ngoài của một nghệ sĩ, người tự giới thiệu là Raoul, bạn cùng phòng của Samantha, nói, “Đúng rồi. Nó cùng một kiểu. Cô biết đấy, phương thức gây án ấy.”

Một lần nữa Sachs đánh trống lảng. Cô và Sellitto hỏi thêm vài câu nhưng họ đã nhanh chóng nhận ra những người này không giúp được gì hơn.

Sai địa điểm, sai thời gian.

Một nạn nhân bị chọn ngẫu hứng…

Rốt cuộc thì, trong những vụ án mà chỉ còn một mình nạn nhân với thủ phạm, không có nhân chứng nào, sự thật rồi sẽ phải được hé lộ thông qua các vật chứng.

Và đó cũng là thứ mà lúc này Sachs và các cảnh sát Khám nghiệm hiện trường khác đang cẩn thận đóng gói và đưa vào trong cốp chiếc xe Torino của cô.

Trong vòng năm phút cô đã tăng tốc trên đường quốc lộ Phía Tây, đèn xanh nhấp nháy điên cuồng trên táp lô trong lúc cô lượn quanh những chiếc ô tô và xe tải - cuộc đua lượn qua chướng ngại vật này đa phần là do chức năng của chiếc động cơ mạnh mẽ và sự ham thích với vòng quay máy tốc độ cao của cô, hơn là do thời tiết khắc nghiệt.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.