Kẻ Tầm Da

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 72 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
28

❊ ❊ ❊

Quy tắc bộ Da…

Trong lúc làm việc với cái bụng rất đẹp của nạn nhân mới nhất bằng chiếc máy America Eagle, Billy ngẫm nghĩ về niềm yêu thích của mình với vật chất này, tấm vải vẽ của chính Đức Chúa Trời.

Làn da.

Nó cũng là tấm vải vẽ của Billy và hắn đã bị thu hút bởi nó y như cách Kẻ tầm xương bị thu hút bởi hệ thống xương của cơ thể người vậy - Billy đã rất thích thú đọc được điều đó trong Những thành phố liên hoàn. Hắn trân trọng nỗi ám ảnh của Kẻ tầm xương nhưng thực tình không hiểu nổi tại sao anh ta lại thích thú với xương. Da mới hé lộ nhiều khía cạnh của cơ thể người hơn. Trung tâm hơn nhiều. Quan trọng hơn nhiều.

Xương thì đưa ra được thông tin nội bộ gì kia chứ? Chẳng có gì. Không giống như da.

Trong các dạng cơ quan thuộc hệ vỏ bọc bảo vệ cơ thể, da là cơ chế tiến hóa nhất, vượt xa móng guốc, móng tay chân, vẩy, lông và những bộ xương ngoài thông minh, đáng sợ của động vật chân đốt. Ở loài động vật có vú, da là cơ quan lớn nhất. Kể cả khi các cơ quan nội tạng và các mạch có thể được duy trì bằng một loại máy thay thế tạm thời nào đó của Bác sĩ Seuss, da còn làm được nhiều hơn nữa. Nó ngăn sự viêm nhiễm và là một hệ thống cảnh báo sớm cũng như chống lại và bảo vệ cơ thể khỏi cái nóng và lạnh quá mức, khỏi bệnh tật hay sự xâm nhập, từ giác hút đến răng đến gậy, và trong vài trường hợp nhất định nó thậm chí chống lại cả giáo mác và đạn.

Da giữ lại thứ chất cần thiết cho sự sống, đó là nước. Nó hấp thụ đủ ánh sáng chúng ta cần và thậm chí còn sản sinh ra vitamin D. Xịn chưa?

Da người.

Mỏng manh hay chắc chắn như da thuộc, à phải (Da quanh mắt chỉ dày có nửa milimét; trong khi gót chân lại dày đến năm milimét).

Biểu bì là lớp trên cùng, hiển thị màu da vàng, đen hay nâu mà chúng ta trông thấy, và lớp hạ bì nằm bên dưới là nơi mà những mũi kim của máy xăm hình sẽ thọc vào. Da là bậc thầy tái tạo, điều đó có nghĩa là ngay cả những hình xăm đẹp nhất thế giới cũng sẽ biến mất nếu kim chọc không đủ sâu, điều đó chẳng khác nào vẽ nàng Mona Lisa trên cát cả.

Nhưng những thông tin cơ bản về da này dù có thú vị với Billy Haven đến mấy cũng chưa chạm tới giá trị đích thực của nó. Da hé lộ, da giải thích. Những nếp nhăn báo tuổi tác và việc sinh đẻ, những vết chai gợi ý nghề nghiệp và sở thích, màu da cho biết tình trạng sức khỏe. Lại còn có sắc tố da nữa. Một câu chuyện hoàn toàn khác.

Giờ Billy Haven ngồi thẳng lại và nhìn ngắm tác phẩm của mình trên tấm vải vẽ - bộ da của nạn nhân. Phải, rất đẹp.

Một mẫu của Billy…

Đồng hồ trên tay phải hắn khẽ rung. Năm giây sau chiếc đồng hồ thứ hai trong túi quần cũng rung. Đại loại là một kiểu báo thức, do Những điều răn tu chỉnh quy định.

Và không phải là một ý tưởng tồi. Như hầu hết các nghệ sĩ khác, Billy thường bị cuốn vào công việc.

Hắn đứng dậy, nhờ ánh sáng từ đèn halogen gắn trên trán, hắn đi vòng quanh không gian tối mịt bên dưới nhà hàng Provence2.

Khu vực này là một hình bát giác có chiều rộng khoảng chín mét. Ba mái vòm dẫn ra ba đường hầm tối tăm. Billy đã đọc được rằng ở một thời đại nào đó, những hành lang này được dùng để dẫn đường cho gia súc đi vào hai lò mổ dưới lòng đất ngay tại Mé tây của Manhattan này.

Những con bò khỏe mạnh được dẫn đi một lối, những con mắc bệnh bị dẫn đi một lối. Cả hai đều sẽ bị xẻ thịt nhưng loại thịt không sạch sẽ được bán ở địa phương cho người nghèo trong Hell’s Kitchen hay chuyển xuống Five Points hoặc thành phố Brooklyn, dành cho những khu chợ bẩn thỉu ở đó. Những con gia súc khỏe hơn sẽ được hóa kiếp trong nhà bếp của người dân khu Thượng Đông và Tây, cùng những nhà hàng sang trọng hơn trong thành phố.

Billy không biết lối ra nào là dành cho thịt bò sạch, lối nào cho thịt bò bệnh. Hắn từng đi xuống đến tận cùng cả hai lối, một bên bằng gạch còn bên kia bằng sỏi đá, nhưng vẫn không biết cái nào là cái nào. Hắn ước gì mình biết vì hắn muốn xăm cho cô gái trẻ trong hành lang cho bò bệnh -

như thế mới thích hợp. Nhưng hắn đã quyết định sẽ làm hình xăm của mình ở nơi các gia súc bị chọn lọc: chính cái phòng hình bát giác ấy.

Hắn ngắm cô ta thật kĩ. Hình xăm rất đẹp. Cả đường viền sẹo cũng vậy.

Hắn rất hài lòng. Khi còn xăm cho khách ở nhà, Billy không bao giờ lo lắng về phản ứng của họ. Hắn có những tiêu chuẩn riêng. Một tác phẩm bị họ thờ ơ có thể làm hắn phấn khích tột độ. Hay một cô gái có thể rưng rưng nhìn vào hình xăm bánh cưới của mình (phải, việc ấy khá phổ biến) và bật khóc vì nó đẹp đến thế, nhưng hắn chỉ nhìn thấy một lỗi duy nhất, một cú phẩy nhỏ xíu nằm không đúng chỗ đã đủ để khiến hắn điên tiết với chính mình mấy ngày trời rồi.

Mặc dù vậy, hình này rất đẹp. Hắn thấy hài lòng.

Hắn tự hỏi liệu đến giờ bọn họ đã hiểu thông điệp chưa. Nhưng không, ngay cả Lincoln Rhyme cũng không thể giỏi đến thế.

Nghĩ lại những khó khăn hắn vừa gặp phải - ở bệnh viện và tòa nhà văn phòng bác sĩ - hắn quyết định đã đến lúc bắt đầu làm những kẻ theo đuổi mình phải chậm lại.

Có một câu trong Những điều răn viết bằng kiểu chữ bay bướm của Billy: “Liên tục đánh giá lại sức mạnh của những cảnh sát đang điều tra bạn. Có thể sẽ đến lúc ném ra những vật cản trên đường điều tra của họ.

Bạn chỉ nên nhắm đến những cảnh sát cấp thấp hơn; nếu nhắm cao quá, nhà chức trách sẽ gia tăng nỗ lực để tìm kiếm bạn.”

Hay, theo cách viết của Billy là: Ngươi phải đánh bại tất cả những kẻ cố ngăn cản sự Tu chỉnh.

Ý tưởng làm họ chậm lại của hắn rất đơn giản. Những người chưa từng xăm mình nghĩ rằng kim xăm rỗng ruột. Nhưng điều đó không đúng.

Những cây kim để xăm hình thường cứng chắc, gồm vài chiếc đính lại với nhau, cho phép mực chảy từ trên thân kim vào hình xăm.

Nhưng Billy có vài chiếc kim dưới da để tiêm thuốc mê cho nạn nhân của hắn. Lúc này hắn thò tay vào túi đồ nghề và lôi ra một chai thuốc bằng nhựa có nắp khóa. Hắn mở nắp cẩn thận và đặt ống màu nâu ấy xuống đất.

Hắn chọn một cái kẹp cầm máu của bác sĩ, cái nhíp dài từ trong đống dụng cụ y tế ăn cắp được. Hắn thò dụng cụ đó vào trong cái chai nhựa và gắp ra một đầu kim mười chín milimét của một ống tiêm dưới da 30 gauge - một trong những ống có đường kính nhỏ nhất. Hắn cẩn thận lôi mũi kim ra khỏi cái xy lanh và tẩm nó trong chất độc.

Hắn nhặt chiếc ví của cô gái lên và cài đầu tù của cái kim vào lớp da bên dưới tay cầm sao cho khi một cảnh sát hiện trường mở cái túi, đầu nhọn của cây kim - gần như không thể thấy bằng mắt thường - sẽ đâm xuyên qua găng tay và da. Mũi của nó nhỏ đến nỗi gần như chắc chắn người kia sẽ không cảm thấy gì.

Tất nhiên, đến khoảng một giờ sau thì các triệu chứng bắt đầu bùng lên trong họ như một quả cầu lửa. Và các triệu chứng ấy mới hấp dẫn làm sao: Strychnine sinh ra một trong những phản ứng kịch liệt và đau đớn nhất trong mọi loại độc tố. Bạn sẽ bị đủ cả, từ nôn mửa, co thắt cơ, tăng huyết áp, co giật cơ thể, mẫn cảm quá mức và cuối cùng là ngạt thở.

Chính xác thì Strychnine làm bạn co thắt đến chết.

Mặc dù trong trường hợp này, ở người trưởng thành, liều lượng này sẽ dẫn đến tổn thương não nghiêm trọng hơn là cái chết.

Gieo khó chịu với những kẻ truy đuổi ngươi.

Một tiếng rên rỉ sau lưng hắn.

Cô ta đang bắt đầu tỉnh lại.

Billy quay sang cô gái, ánh sáng đèn halogen quét ngang căn phòng thật nhanh theo chuyển động của đầu hắn.

Hắn cẩn thận đặt cái túi xuống đất ở một chỗ trông như thể hắn đã vô tình ném nó sang một bên - họ sẽ nghĩ nó chứa đủ loại bằng chứng, dấu vết hữu ích cùng dấu vân tay. Hắn hi vọng người nhặt cái túi sẽ là Amelia Sachs. Hắn đã rất giận dữ vì cô ta đã tìm ra hắn ở bệnh viện, kể cả nếu Lincoln mới là người phải chịu trách nhiệm. Hắn đã hi vọng một ngày nào đó có thể quay lại phòng mẫu vật kia, nhưng nhờ cô ta, hắn không thể quay lại được nữa.

Tất nhiên, kể cả nếu cô ta không bị đâm thì có lẽ một trong những trợ lí của Lincoln Rhyme cũng sẽ bị.

Và chính Rhyme? Hắn đoán là việc ấy cũng có thể lắm; hắn biết anh ta đã phục hồi lại được một cánh tay và một bàn tay. Có lẽ anh ta sẽ đi găng tay vào và cầm cái túi lên. Chắc chắn anh ta sẽ chẳng cảm nhận được cú đâm đâu.

“Ôi…”

Hắn quay sang nhìn vào phòng trưng bày nghệ thuật trên làn da tuyệt đẹp đang giăng trước mắt mình. Màu ngà. Hắn gắn một cái đèn pin ngay phía trên tấm vải vẽ của mình, bật nó lên. Nhìn vào mắt cô ta, đầu tiên chúng nheo lại vì hoang mang, rồi vì đau đớn.

Đồng hồ đeo tay của hắn rung lên.

Rồi đến cái kia.

Đã đến lúc bỏ đi.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.