Kẻ Tầm Da

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 72 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
25

❊ ❊ ❊

Billy cúi đầu và bước đi thật nhanh về phía tàu điện ngầm trong khu Bronx, chuyến tàu sẽ đưa hắn về phía nam, quay lại Manhattan, về với xưởng của hắn, với những bể ươm, với sự an toàn và êm ái.

Hắn nhớ lại hành lang bệnh viện, mường tượng ra Amelia Sachs… Hắn không thể không nghĩ về cô ta với chút cảm giác thân quen sau khi đã biết được mọi điều có thể về người đàn bà đó - và cả Lincoln Rhyme.

Làm thế nào cô ta tìm được hắn? Chà, đó không hẳn là một câu hỏi đúng. Làm thế nào Rhyme tìm ra hắn? Chắc chắn cô ta giỏi rồi. Nhưng Rhyme còn giỏi hơn.

Được rồi, bằng cách nào? Chính xác là bằng cách nào?

Chậc, lần trước hắn đã tới bệnh viện. Có lẽ hắn đã dính phải vài chất gì đó trong bệnh viện, và dù đã rất cẩn trọng, hắn đã vô tình làm rơi một chút chất đó ở gần thi thể Chloe Moore.

Phải chăng cảnh sát đã nghĩ họ sẽ ngăn chặn được một vụ tấn công khác bằng cách cử Amelia Sachs tới ngăn hắn?

Nhưng không, Billy nhận định, họ không thể đoán được hắn sẽ trở lại vào lúc đó. Nữ cảnh sát đã đến bệnh viện chỉ để hỏi xem có nhân viên nào trông thấy một người có nhân dạng giống hắn hay không mà thôi.

Ý nghĩ của hắn lại lạc về chỗ Amelia Sachs… Theo cách nào đó cô ta gợi cho hắn nhớ về Cô gái Đáng yêu, khuôn mặt xinh đẹp, mái tóc, cặp mắt sắc sảo và quyết tâm của cô ta. Hắn biết có những người phụ nữ mà muốn điều khiển họ bạn phải nói lí lẽ, cũng có người bạn dùng vũ lực. Vài người khác thì bạn không tài nào kiểm soát được, và đó là một vấn đề.

Tưởng tượng ra làn da trắng sứ của cô ta.

Phòng Trúc đào…

Hắn tưởng tượng Amelia ở đó, nằm trên xô pha, chiếc ghế dài, cái ghế đôi, ghế lười.

Hơi thở của hắn gấp gáp hơn, hắn tưởng tượng ra máu trên da cô ta, nếm được mùi máu trên da cô ta. Hắn ngửi thấy máu.

Nhưng giờ thì quên nó đi.

Một từ khác đến với tâm trí hắn: dự đoán.

Nếu Rhyme đã đoán ra được bệnh viện, có thể anh ta cũng đã đoán ra Billy sẽ trốn thoát theo lối này. Vì vậy hắn rảo bước nhanh hơn. Đây là một con phố đông đúc. Những cửa hàng giảm giá, tiệm ăn, cửa hàng bán điện thoại và thẻ điện thoại. Khách hàng là tầng lớp lao động. Ứng trước lương.

Lãi hấp dẫn nhất Thành phố.

Và con người thì có mặt khắp nơi: những ông bố bà mẹ với mấy đứa con nhỏ, cả nhà túm tụm vào nhau như những con rối tay để chống cái lạnh cắt da thịt và làn mưa tuyết. Tụi trẻ mới lớn thì lờ tịt cái lạnh hay thực sự không cảm nhận được nó. Áo khoác mỏng, quần bò, váy ngắn và những cái áo khoác nổi bần bật với phần cổ áo là lông thú giả. Đi giày cao gót mà không mang quần tất. Những chuyển động không ngừng. Billy né một đứa đi ván trượt chỉ một giây trước khi cả hai lao đầu vào nhau.

Hắn muốn tóm lấy thằng nhóc mà quăng ra khỏi đường. Nhưng nó đã lách qua thật nhanh. Hơn nữa Billy cũng không dám gây cảnh ồn ào. Ý

tưởng tồi, trong hoàn cảnh này.

Quay lại với lối thoát về phía đông. Hắn chú ý thấy ở đây cũng có rất nhiều bức họa trên da - Billy thích từ đó hơn là hình xăm. Ở đây, nơi có tầng lớp thấp hơn, đa chủng tộc, hắn thấy có rất nhiều kiểu chữ trên da. Chủ yếu là đoạn văn. Có thể là những đoạn trích trong Kinh Thánh hoặc là thơ hay tuyên ngôn. Billy đoán Martin Luther King Jr được đại diện ở đây.

Nhưng những dòng chữ ấy cũng có thể từ Shaq hay kinh Koran. Có vài câu rất nổi bật - cỡ chữ bảy mươi hai điểm. Tuy nhiên hầu hết chúng đều nhỏ xíu đến nỗi phải dùng kính lúp mới đọc nổi.

Đủ các loại thánh giá - được xăm trên người những gã trông như đầu gấu và dân bán ma túy, còn lũ đàn bà thì chẳng khác nào các ả điếm.

Một cậu thanh niên tầm hai mươi tuổi tiến đến từ hướng ngược lại, da đen sẫm, to béo, thấp hơn Billy một tẹo. Hắn nhìn chằm chằm vào những vết sẹo lồi trên má và thái dương cậu ta - một thiết kế đường chéo song song thú vị.

Cậu ta để ý thấy Billy đang nhìn và đi chậm lại, rồi dừng hẳn, gật đầu.

“Chào.” Rồi cậu ta cứ đứng đó và cười. Có lẽ cậu ta cảm nhận được Billy đang thưởng thức kỹ thuật tạo sẹo ấy. Và quả thực là vậy.

Billy cũng đứng lại. “Cậu có những dấu ấn đáng trọng đấy.”

“Ô. Cảm ơn anh.”

Theo truyền thống vùng hạ Sahara ở châu Phi, kiểu hình xăm này được thực hiện bằng cách cắt từng mẩu da và nhét vào đó loại nhựa cây gây kích ứng để làm phồng nó lên, rồi nó sẽ cứng lại thành những mẫu hình vĩnh viễn. Sẹo lồi phục vụ cho một số mục đích: Chúng xác định người đó là thành viên của một gia tộc hay bộ lạc cụ thể, chúng ám chỉ vị thế cố định về mặt xã hội và chính trị, chúng đánh dấu những cột mốc trong đời người, như thời điểm dậy thì và sẵn sàng cho hôn nhân. Trong một vài nền văn hóa Phi châu, việc xăm mình cũng ám chỉ kỹ năng và ham muốn tình dục - và bản thân những vết sẹo có thể trở thành vùng nhạy cảm. Đàn bà con gái càng mang nhiều hình xăm, thì càng trở nên hấp dẫn bạn tình bởi nó ám chỉ cô ta giỏi chịu đựng đau đớn của việc sinh nở và có khả năng sinh nhiều con hơn.

Billy luôn ngưỡng mộ những vết sẹo lồi; dù hắn chưa từng làm lần nào.

Hình xăm trên mặt chàng trai trẻ rất ấn tượng, chúng là hình đoạn xích và dây leo. Nghệ thuật xăm trên da của châu Phi chủ yếu là hình học; hiếm khi là thú vật, cây cối hay lối vẽ người. Không bao giờ có chữ. Suýt chút nữa Billy đã không nhịn được ý muốn sờ thử. Hắn cố gắng cưỡng lại.

Đến lượt mình, anh chàng bản địa cũng nhìn Billy với ánh mắt kì lạ, pha trộn giữa tò mò và tình bạn thân thiết. Cuối cùng cậu ta nhìn quanh và dường như đã đi đến kết luận. Một tiếng thì thầm: “Này, muốn hàng nâu không? Đá mặt trăng*? Đường? Anh muốn gì?”

Loại ma túy mạnh nhất làm từ cây gai dầu.

“Tôi…”

“Anh có bao nhiêu tiền? Tôi giảm giá cho.”

Ma túy.

Tởm lợm.

Trong một giây sự ngưỡng mộ với hình xăm biến thành sự căm ghét.

Cảm giác như thằng nhóc này đã phản bội hắn vậy. Bức vẽ trên da đã bị hủy hoại. Billy muốn chọc một cây kim vào cổ nó, lôi nó vào một con hẻm và xăm một thông điệp lên bụng nó bằng ba gạc hay độc cần.

Nhưng rồi Billy nhận ra rằng đây chỉ là một tai nạn khác minh chứng Quy luật bộ Da là đúng. Không có gì đáng ngạc nhiên ở đây. Hắn không thể bực bội với thằng nhóc hơn là với một định luật vật lí được.

Hắn cười thất vọng, đi vòng qua chàng trai và tiếp tục bước đi.

“Này, tôi giảm giá cho!”

Đi qua hết một tòa nhà về phía đông, Billy liếc nhìn phía sau lưng - hắn không thấy ai là nguy cơ cả - và bước vào một cửa hàng quần áo. Hắn trả tiền mặt để mua một chiếc mũ lưỡi trai Yankees và một đôi giày rẻ tiền.

Hắn đội mũ vào và đổi giày. Đôi cũ hắn không vứt đi - do lo rằng cảnh sát có thể tìm thấy trong các thùng rác một đôi Bass có dấu chân của hắn -

nhưng khi nhân viên cửa hàng không nhìn, hắn đã bỏ một cái vào thùng giày giảm giá còn cái kia đặt lên kệ, đằng sau một dãy giày tương tự. Sau đó hắn bước ra ngoài, lao nhanh đến mục tiêu của mình: chiếc tàu điện ngầm sẽ mang hắn về lại phố Canal, quay lại với nơi an toàn. Một lần nữa, mặt hắn lại cúi gằm, quan sát những vỉa hè đông nghịt, bẩn thỉu, lấm chấm những hình ô van nước tiểu chó hay những chấm đen của kẹo cao su, lớp tuyết bẩn bám bên lề.

Không ai nhìn vào bộ đồ bảo hộ, vào chiếc túi vải, không ai liếc vào hắn như đang tự hỏi: Đây có phải là kẻ đã giết cô gái ở SoHo không? Kẻ đã suýt bị bắt và bắn hạ trong bệnh viện ở Marble Hill?

Hắn tiếp tục rảo bước, hít vào luồng khí lạnh nồng mùi khí thải độc hại.

Tất nhiên hắn sẽ không chọn chuyến tàu Số Một có điểm dừng tại Marble Hill, bởi nó quá gần bệnh viện. Hắn đã dành nhiều ngày trời nghiên cứu hệ thống giao thông của thành phố New York. Hắn sẽ chọn ga tàu xa hơn về phía đông, kể cả nếu điều đó đòi hỏi phải đi thật nhanh trong thời tiết khó chịu này, giữa những kẻ còn khó chịu hơn nữa.

Này, tôi giảm giá cho…

Mà ở đây thì có cả đống. Đám đông càng lúc dày đặc, nhiều người đi mua sắm hơn - hắn đoán bọn họ đang tận dụng kì nghỉ trước Giáng Sinh này để tích trữ quà tặng. Ai nấy đều ăn vận những bộ quần áo đen sì, bạc phếch hay nhếch nhác.

Những người-rắn, người-chó của bác sĩ Moreau…

Có mấy chiếc xe cảnh sát lướt vụt qua, hướng về Marble Hill. Không có chiếc nào dừng lại.

Thở khó nhọc, ngực lại nhói đau, cuối cùng hắn cũng tới được lối vào ga tàu điện. Ở đây các đoàn tàu không chui xuống đất mà lại chạy lên trên.

Hắn quẹt thẻ Metro và bình thản bước lên bậc thang dốc tiến vào nhà ga, ở đó hắn co rúm lại trước cơn gió ẩm ướt cắt từng lát quanh người mình.

Hắn kéo chiếc mũ xuống thấp hơn, đổi cặp kính đọc sách sang một cái gọng khác, rồi quấn chiếc khăn xám quanh miệng; không khí đủ lạnh lẽo đến việc đó trông không có gì kì quặc.

Nhìn khắp lượt tìm cảnh sát. Không có đèn nhấp nháy trên những con phố bên dưới, không có cảnh sát mặc đồng phục nào trong đám đông hay trên nhà ga. Có lẽ…

Nhưng chờ đã.

Hắn để ý thấy hai người đàn ông mặc áo choàng dài đứng cách đó khoảng chín mét trên nhà ga. Một người nhìn về hướng của hắn rồi quay sang bạn đồng hành. Họ đứng tại đó, da trắng và mặc loại quần áo cổ hủ, áo sơ mi trắng, cà vạt, bên dưới những chiếc áo khoác dày; hầu hết những hành khách khác trên nhà ga đều da đen, hoặc gốc La tinh hoặc đa chủng tộc, và đều ăn mặc tuềnh toàng hơn nhiều.

Cảnh sát chìm chăng? Hắn có cảm giác là vậy. Họ có thể không phải là một phần của cuộc săn lùng hiện đang diễn ra - có khi chỉ ở đây để điều tra một vụ buôn ma túy - nhưng họ sẽ nghe vụ báo động kia, và giờ thì tin là họ đã có Người đàn ông dưới hầm.

Một người thực hiện cuộc điện thoại ngắn và Billy có cảm giác nó đã được chuyển tới chỗ Lincoln Rhyme. Không có cơ sở gì cho ý nghĩ này, chỉ là bản năng nói với hắn tay cảnh sát kia là một người bạn và đồng nghiệp của Rhyme.

Một con tàu đang đến nhưng vẫn còn cách đến hai trăm mét. Hai người đàn ông thì thầm điều gì đó với nhau rồi đi về phía hắn, gồng mình trước cơn gió.

Hắn đã cẩn thận đến thế, thông minh đến thế khi thoát ra từ tòa nhà văn phòng bác sĩ. Chẳng lẽ hắn sắp bị bắt chỉ nhờ sự ngẫu nhiên? Vô tình có hai cảnh sát ở gần đây.

Billy không đứng gần lối thoát nào. Nếu hắn chạy, hắn sẽ không bao giờ thoát kịp. Hắn có nhảy xuống được không?

Không, con phố bên dưới cách đó những sáu mét. Hắn gãy xương mất.

Billy quyết định mình đành phải ba hoa thôi. Hắn có một thẻ nhân viên thành phố, có thể thoát được một cuộc kiểm tra lướt qua, nhưng chỉ cần một cuộc gọi vào trung tâm, họ sẽ phát hiện ra nó là giả. Hắn cũng có một chứng minh thư hợp pháp, nhưng về lí thuyết thì việc đó là một hành vi vi phạm Những điều răn.

Ngươi sẽ phải ẩn danh.

Nhưng tất nhiên như thế đâu có được. Chỉ cần gọi điện đàm hoặc điện thoại là họ sẽ biết hắn thực sự là ai.

Hắn sẽ phải đi nước tấn công. Hắn giả vờ lờ hai người nọ đi cho đến khi họ đã ở ngay cạnh hắn và quay sang, mỉm cười. Rồi hắn sẽ đẩy một, hay cả hai người vào đường ray. Hắn có thể trốn thoát trong đám hỗn loạn sau đó.

Một kế hoạch lộn xộn. Vụng về và nguy hiểm. Nhưng hắn nhận định rằng mình có rất ít lựa chọn.

Hai người kia đã đến rất gần. Họ mỉm cười, nhưng Billy không tin vào biểu hiện ấy một giây nào.

Con tàu đã rất gần. Một trăm mét, tám mươi, ba mươi…

Hắn tìm kiếm khẩu súng trên hông hai người, nhưng họ đã không tháo khuy áo khoác. Hắn liếc về phía lối ra, đánh giá thời gian và khoảng cách.

Sẵn sàng đi. Gã to con trước. Đẩy gã trước tiên. Bạn của Lincoln Rhyme.

Con tàu đã gần vào nhà ga.

Gã cao hơn trong hai người, người sẽ phải chết trước, gật đầu khi bắt gặp ánh mắt Billy.

Chờ đã, chờ. Chờ thêm mười giây nữa. Tám, bảy, sáu…

Billy cứng đờ.

Bốn, ba…

Khi đó người đàn ông mỉm cười. “Eric?”

“Tôi, ừm, tôi xin lỗi?”

“Cậu có phải Eric Wilson không?”

Con tàu lao vào nhà ga và phanh két lại.

“Tôi ư? Không.”

“Ồ, này, trông cậu giống hệt con trai một người tôi làm việc cùng. Xin lỗi vì làm phiền cậu nhé.”

“Không sao.” Hai tay Billy run lên, cằm hắn cũng run và chỉ một phần vì lạnh.

Hai người đàn ông quay bước bỏ đi về phía con tàu, lúc này đang nhả các hành khách.

Billy bước lên một khoang, chọn điểm đứng đủ gần với hai người kia để nghe cuộc nói chuyện của họ. Đúng rồi, hắn nhận ra, bọn họ đích thực giống như bề ngoài của họ - hai nhân viên công sở vừa kết thúc một cuộc họp nào đó trong trung tâm và đang quay lại văn phòng ở Đại lộ Madison để viết vài báo cáo về cuộc họp ấy.

Phanh tàu được nhả ra và với một tiếng sập, đoàn tàu hướng về phía nam, vừa đung đưa vừa rục rịch khi đi qua những đoạn tiếp nối.

Chẳng bao lâu họ đã tới Manhattan và chui xuống dưới mặt đất. Người đàn ông dưới hầm một lần nữa được trở về thế giới của hắn.

Việc đi tàu điện ngầm là một sự mạo hiểm, nhưng ít nhất hắn đã giảm đến mức tối thiểu mối nguy hiểm. Và rõ ràng hắn đã chiến thắng. Thay vì chọn chuyến tàu Số Một hay chuyến Số Bốn – tuyến tiếp theo đi về phía đông - hay thậm chí là tàu B và D, hắn đã chạy nhanh thêm vài cây số nữa tới ga Đại lộ Allerton, để lên tuyến tàu Số Hai. Hắn đoán là ai đó - tất nhiên là Lincoln Rhyme - có thể đã ra lệnh cho các cảnh sát tới những ga tàu gần hơn. Nhưng ngay cả NYPD cũng không thể có đủ lực lượng để tìm kiếm mọi nơi. Hắn hi vọng những bước chân nhanh nhẹn của mình đã đặt hắn ra ngoài tầm với của cuộc săn người.

Và quả thực là như vậy.

Trong lúc họ lao về phía nam, Billy nghĩ: Anh không phải là kẻ duy nhất biết phán đoán đâu, Đội trưởng Rhyme.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.