“Chết tiệt, Amelia, tình hình tệ đến mức nào?” Sellitto hỏi.
Anh ta và Sachs đang đứng kề bên nhau - hai tay chống hông - cùng nhìn xuống hầm gara mờ tối bên dưới Chung cư Belvedere.
“Tệ,” cô lẩm bẩm. Nhìn vào giản đồ của hiện trường, cô dò một ngón tay trên khu vực bãi đỗ xe và đường hầm tàu điện ngầm New York bỏ hoang. “Bị hủy hết. Mất hết rồi. Toàn bộ vật chứng.”

Sellitto giậm chân, có lẽ là để làm chúng ấm lên trước cái giá buốt của lớp bùn băng bên dưới chân họ. Sachs cũng giậm chân; không tác dụng gì.
Chỉ là các đầu ngón chân của cô nhói hơn.
Cô để ý thấy Bo Haumann đứng gần đó đang gọi điện thoại. Đội trưởng ESU cúp máy và đi về phía họ. Gật đầu.
Sellitto hỏi, “Có gì không?”
Người đàn ông dẻo dai và gầy gò, mặc chiếc áo len cổ lọ bên dưới áo sơ mi, bước tới. Anh xoa một bàn tay lên mái tóc hoa râm cắt cua. Lông mày anh đã đóng băng nhưng dường như anh hoàn toàn không bị cái lạnh ảnh hưởng. “Hắn biến rồi. Lẩn mất. Đã cử một đội vào đường hầm từ lỗ cống ở trên phố kia. Nhưng ngay cả việc đó cũng vô dụng. Tất cả những gì họ nói là “không tìm thấy dấu vết hắn”.”
Sachs dành cho anh ta nụ cười u ám. “Không dấu vết. Cả ‘dấu’ lẫn ‘vết’.”
Lo ngại của Rhyme đã được chứng minh. Bằng cách mở ống nước cứu hỏa, Nghi can 11-5 đã chặn đứng đội hiện trường một cách cực kì hiệu quả.
Sau đó hắn lẻn ra qua lối cửa thông mà từ đó hắn đã vào được bãi đỗ xe và vẫn để cửa mở. Chỉ trong vòng vài phút, dòng nước đã làm ngập cả tầng hầm gara và tràn qua cửa vào đường hầm bên dưới - vốn chính là địa điểm giết người.
Khi nói đến chuyện làm hỏng hiện trường thì nước còn tệ hơn cả lửa.
Rất nhiều dấu vết có thể tồn tại qua đám cháy, và trong khi tường có thể bị sụp xuống, vị trí các đồ vật và thành phần kiến trúc và thậm chí thi thể con người tại hiện trường vẫn gần như không thay đổi. Tuy nhiên, một cơn lụt lại giống như chiếc bát trộn lớn, không chỉ pha loãng, hủy hoại và trộn lẫn, mà nó còn di chuyển các vật thể ra xa khỏi vị trí ban đầu của chúng.
Rhyme vẫn thường chỉ ra nước chính là loại dung môi tối thượng.
Các cảnh sát của đội Dịch vụ Khẩn cấp đã dọn sạch hiện trường và đưa nạn nhân lên mặt đất. Anh ta đã bị tiêm thuốc nhưng vẫn còn tỉnh, vết thương duy nhất có vẻ là những chỗ bầm tím do nước đã đẩy anh ta vào tường. Nghi phạm đã không có thời gian để bắt đầu xăm. Nạn nhân suýt thì bị viêm phổi, nhưng các nhân viên y tế đã thay bộ quần áo ướt sũng của anh ta và choàng chăn nhiệt cho anh.
Sau khi đã đưa nạn nhân đi và dọn sạch hiện trường, cảnh sát rút lui trong lúc hai lính cứu hỏa trong bộ đồ nghề chống độc hóa sinh đầy đủ lội qua hầm nước để tắt vòi. Họ cũng lấy cả mẫu nước. Rhyme lo ngại chuyện nghi phạm có thể đã thả chất độc vào trong nước, đến mức dù cho có bị pha loãng nó vẫn có thể gây thương vong.
Một cảnh sát ESU đến chỗ họ. “Anh chị thanh tra. Đội trưởng.”
“Nói đi,” Haumann bảo.
“Nước đang rút và sở cứu hỏa đã khóa vòi bơm. Nhưng trong đó vẫn còn ngập. Ồ, và họ đã kiểm thử nước và không có chất độc hóa sinh nào, tức là không có gì đáng ngại nên họ đang bơm nước xuống các ống thoát.
Sẽ thoáng đãng trong khoảng một giờ nữa.”
Anh cảnh sát quay sang bảo Sachs, “Họ nói đã tìm được một thứ gì đó mà có thể chị muốn xem, thanh tra ạ. Một trong hai lính cứu hỏa đang mang nó ra ngoài ngay bây giờ.”
“Thứ gì?” cô hỏi.
“Chỉ là một cái túi nhựa. Tất cả những gì tôi biết.”
Cô gật đầu, không hi vọng gì nhiều rằng nó có liên quan đến vụ án. Nó có thể chứa một cái vỏ chuối, một liều cocain, hay mấy đồng xu cho cột đồng hồ tính giờ đỗ xe.
Dù vẫn luôn có cơ may đó là chiếc ví của thủ phạm hay thẻ An sinh xã hội.
Không còn gì nhiều để làm ở đây. Sachs và Sellitto đi đến chỗ xe cấp cứu. Họ đi vào trong qua cửa sau, đóng cửa lại. Braden Alexander đang ngồi trên một đống dây thừng màu xanh, run lẩy bẩy. Chiếc xe cấp cứu đã bật máy sưởi nhưng người đàn ông này vừa mới bị nhúng vào làn nước gần-đóng-băng.
“Anh sao rồi?” Sellitto hỏi.
Cằm anh ta run cầm cập. “Lạnh, vẫn choáng vì thứ quỷ quái gì đó mà thằng khốn ấy đã tiêm cho tôi. Họ bảo đó là propofol.” Anh ta nói lắp ba lắp bắp. Câu chữ cũng nhíu vào nhau. “Và trông thấy hắn, cùng với thứ hắn mang trên mặt, làm tôi sợ chết khiếp.”
“Anh mô tả hắn được không?”
“Không nhớ rõ lắm. Hắn cao khoảng mét tám, thể hình khá đẹp. Da trắng. Nhưng hắn lại đeo cái mặt nạ cao su màu vàng. Chúa ơi. Tôi hết hồn.
Ý tôi là, tôi sợ điếng người luôn. Tôi nói rồi phải không nhỉ? Hốc mắt, mũi và miệng. Mỗi thế thôi.”
Sellitto cho anh ta xem hình ảnh nhận dạng.
“Có thể. Có thể thôi. Nhưng còn mặt nạ, anh biết đấy.”
“Chắc chắn rồi. Quần áo thì sao?”
“Khi đến chỗ tôi trong hầm để xe, hắn mặc bộ đồ bảo hộ lao động, tôi nghĩ vậy. Tôi đã bị hoảng.” Thêm mấy lần run rẩy. “Nhưng lúc trước tôi từng thấy hắn và hắn đã mặc thứ khác. Nếu đó chính là hắn. Hắn chui vào tòa nhà ở đằng đó.”
À, vậy là rốt cuộc có thể họ còn có một hiện trường tử tế. Sachs cử một cảnh sát hiện trường đến đó xem qua, cùng một người bên Dịch vụ Khẩn cấp yểm trợ.
“Hắn có nói gì không?” Sellitto hỏi.
“Không. Chỉ đâm kim vào tôi thôi. Rồi tôi bắt đầu xỉu đi. Nhưng tôi đã trông thấy hắn…” Giọng anh ta lạc đi. “Tôi trông thấy hắn lôi một con dao mổ ra khỏi ba lô.”
“Dao mổ chứ không phải dao bình thường à?”
“Chắc chắn là dao mổ. Và trông như hắn biết phải làm gì với nó vậy.
Hắn còn chạm vào da tôi nữa. Da bụng. Sờ mó và chọc. Chúa ơi. Chuyện này là sao chứ?”
“Hắn từng làm vậy rồi,” Sachs nói. “Chúng tôi không biết chính xác vì sao.”
“Ồ, nhưng tôi nhớ khi hắn thò tay xuống, tay áo của hắn vén lên, cô biết đấy. Và tôi đã trông thấy hắn có một hình xăm. Nó rất cổ quái. Một con rết, tôi khá chắc chắn. Đúng vậy, nhưng, cô biết không, nó có một khuôn mặt người.”
“Nó màu gì?” Sellitto hỏi.
“Đỏ. Giờ, điều tiếp theo tôi biết là tôi tỉnh lại và bị sặc, còn cảnh sát thì đang kéo tôi ra khỏi mặt nước. Tôi bị lạnh kinh khủng. Trời ạ. Cứ như tôi bị xoáy vào trong đại dương vậy. Đây có phải kẻ đã giết mấy người trong trung tâm thành phố không?”
Đôi khi bạn phải kín tiếng, đôi khi nên tiết lộ thông tin.
“Có vẻ như vậy.”
“Sao lại là tôi?”
“Chúng tôi chưa chắc chắn động cơ của hắn là gì. Anh có kẻ thù nào, hay biết kẻ nào đó có thể muốn làm việc này không?” Sachs và Rhyme vẫn chưa phủ nhận hoàn toàn giả thuyết nghi phạm đang dùng những vụ giết người có vẻ như là liên hoàn để che đậy một án mạng cụ thể với một nạn nhân nào đó, lẫn trong đám người bị hại của Nghi can 11-5.
Nhưng Alexander nói, “Tôi làm nghề an ninh mạng và tôi đang nghĩ mình đã chọc giận nhầm hacker, và hắn muốn hạ tôi. Cái kẻ mà có thể đã theo dõi tôi ấy, tôi tưởng gã đã đi vào tòa nhà kia kìa, có thể là kẻ đâm thuê chém mướn, hay từ gì đó mà các anh vẫn gọi. Nhưng tôi không biết ai cụ thể cả.”
“Chuyện đó có vẻ không có nhiều khả năng,” Sellitto nói. “Chúng tôi nghĩ mọi người bị hắn chọn một cách ngẫu nhiên.”
Những nạn nhân được chọn ngẫu nhiên…
Họ lấy thông tin liên hệ của Alexander.
Sachs đeo găng tay vào và thu hồi chiếc còng tay đã được một cảnh sát tháo ra, cho nó vào một chiếc túi thu thập vật chứng và điền phiếu. Cô ghi chú việc cần lấy dấu vân tay của nhân viên y tế đã tháo chiếc còng. Nhưng cô không nghi ngờ gì về chuyện nghi phạm xảo quyệt của họ sẽ không bất cẩn vào lúc này.
Họ bước ra khỏi xe cấp cứu và bị luồng gió lạnh buốt ập vào người.
Một cảnh sát hiện trường tiến lại, anh ta chính là người cô đã cử đi kiểm tra tòa nhà gần đó - nơi Alexander đã kể là anh trông thấy một người đi theo mình. Anh chàng cảnh sát trẻ, khỏe mạnh với cặp kính gọng tròn, nói, “Không có ai trong tòa nhà. Và chúng tôi đã kiểm tra rất kỹ tầng hầm.
Không có lối thoát ra dưới đó, không cách nào sang bên bãi đậu xe được.”
“Được rồi, cảm ơn cậu.”
Hai lính cứu hỏa tiến lại, bộ đồ của họ nhỏ nước tong tong. Một trong hai cầm chiếc túi nhựa nhỏ. À, vật có thể là bằng chứng. Cô không lo ngại lắm về chuyện nhiều bằng chứng; người lính cứu hỏa đã đeo sẵn găng tay cao su chống độc.
Anh ta chào họ. “Nghe nói cô là cảnh sát phụ trách điều tra hiện trường?”
“Đúng vậy.” Sachs gật đầu. “Dưới đó thế nào?”
“Lộn xộn. Nó vẫn còn ngập khoảng hai mươi phân nước. Và khắp cả tầng hầm luôn. Còn đường hầm nằm dưới đó ư? Cũng thành một cái hồ luôn rồi.”
“Anh tìm thấy gì đấy?” Cô hất cằm về phía chiếc túi.
“Nằm cạnh bức tường gần chỗ nạn nhân. Có thể là từ cậu bé của cô, hoặc không. Mặc dù vậy, chẳng còn gì khác.”
Vỏ chuối, lọ, tiền xu…
Cô cầm lấy cái túi bằng một bàn tay đeo găng. Bên trong là những hình kim loại nhỏ, cao khoảng hai, ba phân, đủ mọi hình dạng. Phần cứng của cái gì đó, Sachs đoán. Cô đưa cái túi cho Sellitto, anh ta nhún vai. Cô thả nó vào một túi đựng vật chứng và lấy tên cùng số hiệu của anh lính cứu hỏa cho thẻ vật chứng. Sachs viết các chi tiết xuống và nhờ anh ta kí vào. Cô cũng kí.
“Tôi muốn xuống dưới ấy,” Sachs nói với một trong hai lính cứu hỏa.
“Tôi mượn đôi ủng được không?”
“Chắc chắn rồi. Chúng tôi sẽ mặc đồ bảo hộ cho cô.”
Một lính cứu hỏa khác đi qua mang theo cái khay bằng giấy, phân phát cà phê cho họ. Sellitto cầm một cốc nhưng Sachs từ chối. Cô không còn bụng dạ cho bất kì món nào ngay lúc này trừ việc tìm ra một manh mối, gì cũng được, dẫn tới Nghi can 11-5.