Kẻ Tầm Da

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 72 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
27

❊ ❊ ❊

Provence2 đang đông đúc.

Ngay khi tờ Times phong tước ngôi sao cho nó, cái nhà hàng bé tí ở Hell’s Kitchen này đã đầy những vị khách tha thiết len vào những căn phòng vừa ồn vừa đông đúc để thử những món ăn giao thoa giữa hai vùng, miền nam nước Mĩ và miền nam nước Pháp.

Gà rán với nụ bạch hoa và món hầm ratatouille.

Ốc sên và yến mạch thô.

Không thể là thật. Nhưng món ăn vẫn bán được…

Bị kẹp giữa một bên là nhà kho ở phía nam và một tòa văn phòng kính và thép hiện đại ở phía bắc, nhà hàng nằm bên trong một khối kiến trúc điển hình của mé tây Midtown: sàn nhà cả trăm năm tuổi, gồ ghề nứt gãy và cọt kẹt dưới chân bạn, trần nhà thì ốp tấm thiếc. Những mái vòm thấp dẫn từ phòng ăn chật chội này sang phòng bên cạnh và những bức tường gạch phun cát không làm giảm cảnh mờ tối chút nào.

Ánh sáng yếu ớt, do những bóng đèn gắn trong chuôi đèn cũng cổ không kém chính tòa nhà (Mặc dù chuôi đèn không phải là sản phẩm của thời đại Victoria ở Hudson, mà tới từ một nhà máy bên ngoài Seoul).

Ở một trong mấy cái bàn cuối phòng, cuộc nói chuyện được đẩy qua đẩy lại như đánh hockey trong không khí.

“Ông ta chẳng có cơ hội đâu. Chuyện này thật lố bịch.”

“Cậu không nghe chuyện bạn gái ông ta à?”

“Cô ấy không phải bạn gái ông ta.”

“Cô ấy chính là bạn gái ông ta, trên Facebook đầy ra mà.”

“Dù sao tôi thậm chí còn không nghĩ đó chính là cô ấy.”

“Ồ. Ngọt ngào quá.”

“Khi nào báo chí khui ra, anh chàng sẽ bị luộc chín. Thêm chai nữa nhé.

Chai Chablis nhé.”

Samantha Levine lắng nghe cuộc chuyện phiếm của đám bạn nhưng không chú tâm hoàn toàn. Thứ nhất, cô không quan tâm đến vấn đề chính trị địa phương, ứng cử viên họ đang nói tới có thể sẽ không chiến thắng trong kì bầu cử tới, nhưng đó không phải là vì bạn gái ông ta đạt hay không đạt các chuẩn mực hình thể, mà vì ông ta nhạt nhẽo và nhỏ mọn. Bạn cần nhiều phẩm chất hơn thế để có thể trở thành thị trưởng Thành phố New York.

Bạn cần cái je ne sais quoi (thần thái) ấy kìa.

Ngoài chuyện đó ra, những ý nghĩ của Samantha còn liên tục quay lại với công việc của cô. Gần đây toàn là rắc rối. Cô đã tan làm muộn - gần đến tám giờ tối, cách đây nửa tiếng - rồi vội vã chạy từ văn phòng trong tòa nhà bóng bẩy bên cạnh sang đây để tham gia với các bạn. Cô đã cố gạt bỏ mọi lo lắng đang vướng vào mình nhưng trong thế giới công nghệ cao, bạn không thể thoát được những câu đố và khó khăn mà bạn phải đối mặt mỗi ngày. Chắc chắn nó cũng có những ưu điểm: Bạn có thể mặc quần bò áo len (hay áo thun vào mùa hè) - như cô đang mặc lúc này, bạn kiếm được sáu con số mỗi năm, bạn có thể xăm mình hay đeo khuyên, bạn có thể làm việc bất kể giờ giấc, có thể mang gối xô pha vào văn phòng và dùng như bàn làm việc.

Chỉ có điều bạn phải làm ra sản phẩm.

Và luôn phải dẫn trước một bước trong cuộc đua.

Và chết tiệt nhất là lúc nào cũng có cả đống sự cạnh tranh.

Mạng Internet với chữ I. Một nơi kì diệu. Rất nhiều tiền, rất nhiều cơ hội cho những thành công đến không tưởng. Và cũng có vô vàn cạm bẫy không đáy.

Cô gái ba mươi hai tuổi - thân hình đẫy đà, mái tóc nâu tím bướng bỉnh với cặp mắt đen, to tròn và ngây ngô như trong phim hoạt hình Nhật - hớp thêm một ngụm rượu trắng nữa và cố gắng gạt ra khỏi đầu suy nghĩ về cuộc họp đặc biệt khó khăn với sếp cô, diễn ra cách đây không lâu. Cuộc họp đã trôi lơ lửng trong tâm trí cô suốt từ nãy đến giờ.

Gạt. Nó. Đi.

Cuối cùng cô cũng làm được. Sau khi xiên và ăn một đống cà chua xanh chiên cùng cá cơm xay, cô quay lại chú ý đến đám bạn. Tất cả bọn họ cùng cười (trừ Cô gái tin nhắn) , vì Raoul - bạn cùng phòng của cô, đúng, chỉ là bạn cùng phòng - đang kể một câu chuyện về cô. Anh ta là trợ lí cho một nhiếp ảnh gia thời trang chuyên chụp cho những tạp chí muốn biến thành Vogue, tất cả đều là báo mạng. Ông chủ gầy gò, râu ria đã tới đón Raoul trong căn hộ họ ở chung tại Chelsea mới nhìn qua chiếc áo thun và quần PJ

của Samantha cùng mái tóc cứng quèo bị buộc túm bằng mấy sợi chun không đồng màu cùng với cặp kính vô cùng nghiêm túc của cô, nói, “Hừm.

Tôi chụp ảnh cô được không?”

“Ồ, ông có phải là người nhận được hợp đồng chụp lịch với Cô nàng Mọt sách đó không?” Samantha hỏi. Lúc này Raoul phát biểu ý kiến bằng một tiếng ô ồm và cả bàn cười rú lên.

Đây là một nhóm bạn hay ho. Raoul và James - bạn thân của anh - và Louise ở văn phòng của Samantha cùng Một Cô Nàng Khác, người vừa đến, tay trong tay với James. Tên cô ta là Katrina hay Katharine hay Karina nhỉ? Nàng tóc vàng của James trong tuần này. Samantha đã đặt biệt danh cho cô nàng là Cô gái tin nhắn.

Hai chàng trai tiếp tục cuộc bàn luận về chính trị, cứ như họ đặt tiền vào kết quả bầu cử không bằng. Louise đang cố bàn một việc nghiêm túc với Samantha, còn cái cô K kia thì vẫn cúi mặt nhắn tin.

“Tớ sẽ quay lại,” Samantha nói.

Cô đứng dậy và bắt đầu đi dọc theo sàn nhà cổ lỗ, sau ba li rượu chống stress thì sàn nhà lúc này không còn bằng phẳng như khi cô đến nữa. Từ từ nào, cô gái. Cô có thể say và ngã ở Hamptons, ở Cape May. Nhưng không được gục ở Manhattan.

Hai lời tán tỉnh tới từ quầy bar bé tí. Cô lờ tịt họ, mặc dù một trong hai ít chịu thái độ gay gắt hơn người còn lại. Đó là anh chàng ngồi một mình ở cuối quầy. Anh ta gầy gò, trắng nhợt - kiểu nước da chỉ ra ngoài vào ban đêm. Họa sĩ hay nhà điêu khắc hoặc một kiểu nghệ sĩ gì đó, cô đoán vậy.

Đẹp trai, mặc dù có thể cái cằm hơi yếu đuối nếu anh ta nhìn xuống. Cặp mắt xuyên thấu. Chúng bắn ra những ánh mắt kiểu đó. Samantha gọi đó là “cú vồ” , giống như một con chó vồ lấy thức ăn vậy.

Cô thấy lạnh cả sống lưng. Bởi vì cái nhìn đó kéo dài hơn bình thường và trở nên đáng sợ.

Anh ta đang lột trần cô, nhìn khắp cơ thể cô.

Cô hối hận vì đã nhìn vào mắt anh ta. Và rồi vội vã đi nốt đoạn đường khó khăn nhất trong nhà hàng: chiếc cầu thang hẹp dẫn xuống phòng vệ sinh ở tầng hầm.

Cộp, cộp…

Cô đã đến nơi.

Dưới này tối tăm, yên ắng và sạch sẽ, điều này đã làm cô ngạc nhiên trong lần đầu xuống đây. Những người tân trang lại chỗ này đã dành rất nhiều thời gian để biến các phòng ăn thành nơi trông thật cũ kỹ gồ ghề (vâng, chúng tôi hiểu rồi: kiểu đồng quê cả ở Pháp và Mĩ) , nhưng phòng vệ sinh thì thuần túy kiểu SoHo. Nhẵn nhụi, đèn âm tường, cỏ trang trí. Ảnh của Mapplethorpe trên tường nhưng không có gì kì quặc. Không roi da, không mông.

Samantha đi đến buồng W, thử mở cánh cửa.

Bị khóa rồi. Cô nhăn mặt. Provence2 không lớn lắm nhưng có nhà hàng chết tiệt nào trên đời này lại chỉ có một buồng vệ sinh nữ duy nhất chứ. Chủ quán bị điên rồi à?

Tiếng cọt kẹt từ những bước chân trên sàn nhà gỗ đàn hồi phát ra phía trên đầu cô. Những giọng nói bị chặn.

Nghĩ lại người đàn ông ở quầy bar.

Mình đã làm gì vậy, sao lại nhìn lại anh ta như thế? Chúa ơi. Phải thông minh hơn chứ. Được rồi? Sao phải tán tỉnh? Mình đã có Elliott ở chỗ làm rồi. Anh ấy không phải chàng trai trong mơ nhưng cũng tử tế và đáng tin cậy, lại còn xem PBS*. Lần tới anh ấy hỏi, hãy nói có. Anh ấy có cặp mắt ngọt ngào và thậm chí có khi còn khá tốt trên giường.

Tên một đài truyền hình ở Mĩ.

Thôi nào, tôi phải đi tè. Chỉ có một phòng vệ sinh chết tiệt ư?

Một tiếng cọt kẹt khác lớn hơn, những bước chân đang xuống cầu thang.

Cộp, cộp…

Tim Samantha đập mạnh. Cô biết đó là anh chàng tán tỉnh, kẻ nguy hiểm.

Cô trông thấy hai chiếc ủng xuất hiện trên bậc thang. Loại ủng cao đến mắt cá chân của đàn ông. Từ thập niên 70. Kì lạ.

Đầu cô xoay khắp. Cô đang ở đầu bên kia của hành lang. Không đi đâu được từ đây. Không có lối thoát. Ta phải làm gì nếu anh ta sỗ sàng? Bản thân mức độ âm thanh trong nhà hàng đã đinh tai nhức óc lắm rồi; không ai nghe thấy đâu. Ta lại để quên điện thoại trên gác, ta…

Rồi: Thư giãn đi. Mình không ở một mình. Còn một cô khác trong nhà vệ sinh mà. Cô ta sẽ nghe thấy tiếng kêu.

Hơn nữa, không ai lại mạo hiểm đi cưỡng hiếp ngay trên hành lang của một nhà hàng, dù có nứng đến đâu đi nữa.

Nhiều khả năng nó sẽ chỉ là một cuộc chạm trán kì cục mà thôi. Gã gầy gò kia có thể tiến tới thô bạo, tán tỉnh quá đà, trở nên giận dữ nhưng cuối cùng rồi cũng phải bỏ đi. Chuyện ấy đã xảy ra mấy chục lần rồi? Vết thương tệ nhất sẽ chỉ là cô bị mang tiếng cợt nhả với đàn ông thôi.

Việc ấy vẫn xảy ra khi phụ nữ liếc nhìn một gã đàn ông. Những quy luật khác. Khi đàn ông nhìn thì không sao cả. Đàn ông mà, đó là việc họ vẫn làm.

Thế giới có bao giờ thay đổi hay không?

Nhưng rồi: Lỡ hắn là một tên bệnh hoạn thật thì sao? Với một con dao?

Một kẻ đâm chém. Ánh mắt xuyên thấu của hắn gợi ý khả năng đó. Lại còn vụ án mạng mới mấy hôm trước - cô gái nào đó ở SoHo bị giết dưới tầng hầm.

Y như chỗ này. Chết tiệt, mình sẽ nhịn vậy…

Rồi Samantha phá ra cười.

Người đi ủng xuất hiện. Một gã to béo trong bộ vest và cà vạt sọc. Chắc là khách du lịch từ Dallas hay Houston. Anh ta liếc cô một lần, gật đầu chào đại khái rồi đi vào phòng vệ sinh nam.

Vậy là cô lại quay về trước cửa phòng nữ.

Nhanh nào, cưng ơi. Chúa ơi. Cô đang đắp lớp trang điểm đàng điếm đấy à? Hay đang ọe ra cốc Cosmo thứ tư? Samantha lại tóm nắm cửa lần nữa để nhắc cho người vô ý thức bên trong biết đang có người xếp hàng bên ngoài.

Nắm đấm cửa xoay.

Chết tiệt, cô nghĩ. Hóa ra suốt từ nãy đến giờ nó không bị khóa. Chắc lúc nãy cô đã xoay sai hướng thôi.

Mình còn ngu đến đâu được nữa? Cô đẩy vào trong và bật đèn lên, để cánh cửa tự đóng lại.

Và trông thấy một người đàn ông đang đứng đằng sau nó. Hắn mặc bộ quần áo bảo hộ và đội mũ trùm đầu. Trong chớp mắt hắn đã khóa cửa.

Ôi, Chúa ơi Chúa ơi Chúa ơi…

Mặt hắn bị đốt cháy! Không, bị biến dạng, méo mó bên dưới cái mũ trùm đầu làm bằng latex, trong suốt nhưng vàng vọt. Và cặp găng tay cao su, cũng màu vàng, trên tay hắn. Trên cánh tay trái, một góc của hình xăm màu đỏ lộ ra ở khoảng giữa miệng găng tay và ống tay áo. Một con côn trùng, với hai cái càng cua, chân nhện, nhưng lại mang cặp mắt người.

“Á, không, không, không…”

Cô xoay ngoắt lại thật nhanh, tóm lấy cửa, nhưng hắn đã bắt được cô trước, vòng tay quanh ngực cô. Rồi cô cảm nhận được cái đau buốt khi hắn chọc vào cổ.

Cô đá chân và chuẩn bị hét lên nhưng hắn đã chụp một tấm vải dày vào miệng cô. Âm thanh bị nuốt trọn.

Lúc ấy cô mới chú ý đến một cánh cửa nhỏ bên kia phòng vệ sinh, chỉ rộng khoảng sáu mươi nhân chín mươi phân, mở vào bóng tối - một đường hầm hay lối thông vào một tầng hầm sâu hơn nữa, bên dưới nhà hàng.

“Làm ơn!” cô lẩm bẩm nhưng những lời nói ấy đã bị tấm giẻ nuốt trọn.

Người cô nhũn đi, cô thấy mệt. Gần như không còn sợ nữa. Và cô nhận ra: là mũi tiêm vào cổ. Hắn đã tiêm thứ gì đó vào người cô. Trước khi bị giấc ngủ chiếm trọn, Samantha nhận thấy mình bị thả xuống sàn nhà rồi kéo xềnh xệch ngang qua đó, càng lúc càng đến gần ngưỡng cửa tối hơn.

Cô cảm thấy hơi ấm, dòng nước rỉ xuống chân mình - nỗi sợ và sự thiếu kiểm soát cơ thể do thứ thuốc bí ẩn mà hắn đã tiêm vào cô đã phát huy tác dụng.

“Không,” cô thì thào.

Và nghe một giọng nói trong tai. “Có.” Từ ấy bị kéo dài ra mãi, như thể không phải kẻ tấn công vừa nói mà là con côn trùng trên tay hắn đang rít lên mãi.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.