Kẻ Tầm Da

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 72 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
35

❊ ❊ ❊

Một buổi tập hiệu quả.

Trong lúc đi ra từ câu lạc bộ sức khỏe và quay lại căn hộ trên phố 52

Đông của mình để lấy ô tô, Braden Alexander vừa đi vừa đếm số lần mình đã gập bụng. Anh từ bỏ sau lần thứ một trăm.

Tức là không đếm nữa. Còn số lần gập bụng thì vẫn khá nhiều. Anh quên luôn là bao nhiêu.

Alexander có một công việc phải ngồi nhiều - viết code cho một trong những doanh nghiệp đầu tư lớn (một nơi thực sự chưa phải là chủ thể bị điều tra) - và chàng nhân viên ba mươi bảy tuổi quyết tâm giữ sức khỏe tốt, bất chấp tám giờ làm việc mỗi ngày trên bàn làm việc - cộng với một giờ đi và về Jersey, nơi có tòa nhà trụ sở IT của công ty anh.

Còn số lần lên tạ tay? Với hai chiếc tạ mười lăm cân? Có lẽ là hai trăm.

Chết tiệt, anh đang cảm nhận được chúng đây. Anh quyết định rằng ngày mai mình sẽ nhẹ nhàng hơn. Không cần phải ép mình quá. Điều quan trọng là tập đều đặn, Alexander biết. Mỗi ngày anh đều chạy bộ từ căn hộ của mình ở mé tây sang câu lạc bộ trên Đại lộ Sáu. Mỗi ngày, anh đều thực hiện đạp xe tại chỗ, nâng tạ tay, lên xuống và cả gập bụng, gập bụng và gập bụng nữa… Chúng ta nghĩ gì, 150?

Có thể.

Anh liếc nhìn mình trong một cửa sổ và nghĩ: Cân nặng thì được. Da anh có vẻ hơi nhợt nhạt. Không tốt lắm. Anh và gia đình sắp đi du lịch ở một hòn đảo. Có thể là sau Lễ tạ ơn. Dù sao đi nữa, ai mà không có vẻ mệt mỏi trong một ngày như hôm nay chứ? Cơn mưa tuyết đã ngớt dần nhưng trời vẫn mang một màu xám và hanh hao. Anh thực sự mong chờ được quay lại phòng ngủ nhỏ của mình. Anh thấy nó ấm cúng, một từ anh sẽ không dùng với bất kì ai trừ vợ mình.

Hôm nay còn một điều khác để mong ngóng nữa. Anh sẽ đi đến nhà người em trai ở Paramus để nhận một chiếc xe đạp. Joey có chiếc xe đạp leo núi mới và cho con trai Alexander chiếc cũ. Thằng bé sướng phát điên và đã nhắn tin đến hai lần từ trường học, chỉ để hỏi xem “mọi chuyện thế nào rồi?”

Sự sốt ruột của tuổi trẻ.

Anh nhìn đằng sau và thoáng trông thấy hình ảnh Tòa tháp Thương mại mới, hay cái tên gì đó mà người ta sẽ gọi nó. Anh đã làm công việc đầu tiên của mình, viết code cho một ngân hàng, khi vụ tấn công năm 2001 nổ ra.

Tòa nhà mới rất ấn tượng, về mặt kiến trúc thì thú vị hơn hẳn những hình chữ nhật đơn giản của cặp đôi tiền nhiệm. Tuy nhiên, sẽ không có gì xứng tầm với sự vĩ đại và phong cách của chúng được.

Một thời đại hỗn loạn làm sao. Con trai đầu lòng của anh ra đời đúng ngày vụ tấn công. Alexander và vợ anh đã từ bỏ kế hoạch đặt tên thằng bé theo cha cô, thay vào đó họ chọn Emery, theo tên hãng kiến trúc Emery Roth & Sons, những người đã cùng với Minoru Yamasaki thiết kế nên hai tòa Tháp Đôi cũ.

Alexander tiếp tục đi về phía tây, hướng đến căn hộ của mình, nơi anh lấy xe để quay lại làm việc. Trong lúc dừng chờ đèn đỏ, anh vô tình nhìn ra sau và bắt gặp một thoáng có ai đó đằng sau mình, đầu cúi gằm. Một chàng trai, còn trẻ, trong bộ quần áo đen và mũ trùm đầu. Một cái túi hay ba lô khoác trên vai. Có phải cậu ta cũng là người đã ngồi trong quán cà phê bên kia đường, đối diện câu lạc bộ không nhỉ?

Cậu ta đi theo mình à?

Alexander đã sống trong thành phố này mười lăm năm. Anh coi New York là đô thị an toàn nhất trên thế giới. Nhưng anh cũng không phải là đồ ngu. Anh kiếm sống được là nhờ những kẻ xấu. Khi mới làm lập trình viên vài năm trước, phần lớn công việc của anh là tập hợp lại những code làm cho máy chủ chạy mượt hơn, mở rộng băng thông trên web và cho phép nhiều hệ điều hành khác nhau giao tiếp được với nhau mà không gặp lỗi.

Mặc dù vậy, qua nhiều năm, anh đã phát triển chuyên môn về an ninh mạng. Ngày nay bọn hacker thương mại, khủng bố và lũ du côn có quá nhiều thời gian trong tay và lại có quá nhiều tế bào trong não luôn nhắm đến những tổ chức ngân hàng như công ty anh bằng những cuộc tấn công ngày càng táo bạo và khôn ranh hơn.

Công việc ấy đã trở thành chuyên môn của Alexander, rải đinh trên đường đi của vài hacker khá thông minh và khá quỷ quyệt.

Anh từng nghe nói về một chuyên gia bảo mật máy tính đã bị tấn công ngoài đời thực. Đôi khi anh tự hỏi liệu cá nhân mình có gặp nguy hiểm nào không. Anh không rõ liệu có hacker nào biết tên anh hay không, nhưng anh cũng ý thức được rằng không ai có thể giữ kín tuyệt đối thông tin của bản thân khỏi những kẻ có đủ động lực truy lùng họ được.

Gần tòa nhà có căn hộ của mình, Alexander dừng lại và giả vờ gọi một cuộc điện thoại để liếc lại sau lần nữa. Người đàn ông đội mũ và mặc áo choàng vẫn tiếp tục đi theo anh, đầu cúi gằm. Dường như anh ta không để ý gì đến Alexander. Rồi loáng một cái người bị tình nghi là hacker bạo lực đã đi vào một tòa nhà ở bên kia con phố. Tòa nhà ấy đã cũ, giờ trở thành mặt bằng cho thuê với một tấm biển Cho thuê dán ngang kính cửa sổ bẩn thỉu.

Có lẽ anh ta là một tay môi giới hoặc người thuê mới đến. Cũng có thể là một lao công đến kiểm tra lò sưởi hơi thất thường - đêm nay được dự báo lại là một đêm rét thấu xương nữa.

Buồn cười vì những lo lắng không cần thiết của mình, Alexander tiếp tục đi về phía tòa nhà của anh và tới lối vào nhà để xe, nơi họ cất chiếc Subaru. Chỗ đỗ xe này là một nơi xa xỉ - chỉ riêng nó thôi đã đắt hơn cả căn hộ đầu tiên của anh rồi. Nhưng một chỗ đỗ xe riêng trong một thành phố đã mang đến cho thế giới khái niệm đỗ xe bên đường ư? Không thể tìm được chỗ nào tốt hơn - dù thực ra là có: Khoang đỗ xe của anh rất kín, nên anh không bao giờ phải dọn tuyết hay cào băng. Nó kín như bưng vậy. Chỗ đỗ xe nằm ở tầng hầm thứ ba.

Lúc này anh vẫy tay với người thu ngân, người vừa cất tiếng chào “Chào ông Alexander. Khi nào nó mới sáng lên nhỉ? Ông hiểu ý tôi không?” Người đàn ông gầy gò có nước da xám xịt nhìn lên trời.

Trong suốt tuần vừa rồi gần như ngày nào ông ta cũng nói cùng một câu đó.

Alexander cười và nhún vai. Anh đi tiếp xuống con dốc xoáy trôn ốc của tầng hầm mờ tối.

Ở tầng cuối cùng, tầng của Subie, như cách vợ anh vẫn gọi chiếc xe, Alexander đi dưới trần nhà thấp tới nơi mũi chiếc xe màu xanh lá cây ló ra.

Ga ra này - hay ít nhất là tầng này - dường như hoàn toàn trống vắng.

Nhưng anh không còn thấy bất an nữa, khi mà kẻ giết người tưởng tượng đang bám theo anh đã biến mất ở tòa nhà bên kia phố. Hơn nữa, sẽ không có kẻ cắp nào - hay bất kì hacker nào có ý định bẻ gãy mấy ngón tay gõ phím của Alexander - dám mạo hiểm tấn công ở đây cả. Cách duy nhất đi vào là vượt qua bảo vệ canh hầm.

Ông biết ý tôi là gì không? …

Trong lúc tiến lại gần chiếc Subaru, anh lôi chìa khóa ra và bấm nút mở khóa xe trên chiếc điều khiển. Đèn nhá lên. Anh tiếp tục đi về phía ô tô, vừa đi vừa nghĩ đến chiếc xe đạp cho con trai. Nó đang mong ngóng được cưỡi chiếc Emery mười tốc độ của mình qua Công viên Trung tâm cuối tuần này.

Khi anh đang mỉm cười với niềm vui sắp tới ấy thì một người đàn ông thản nhiên bước ra từ đằng sau một bức tường bên tay phải Alexander và đấm vào cổ anh.

“Cái quái…?” Alexander hổn hển và quay người lại.

Ôi Chúa ơi, Chúa ơi… Gã đàn ông mặc bộ bảo hộ màu xám như một thợ sửa chữa hay công nhân điện nước nhưng khuôn mặt hắn lại giống người ngoài hành tinh - khi bị nhồi nhét trong một chiếc mặt nạ cao su màu vàng bó khít.

Rồi anh trông thấy mũi kim tiêm dưới da trong bàn tay vàng khè.

Alexander chạm vào cổ mình, chỗ buốt nhói.

Hắn đã chọc gì đó vào anh! Ý nghĩ đầu tiên của anh là: AIDS.

Một loại biến thái nào đó. Không, không, không…

Rồi anh nghĩ: Không kẻ nào thoát tội được với thứ rác rưởi này.

Alexander đã học vài khóa tự vệ đồng thời tập kickbox ở phòng tập. Đó là chưa nói đến hàng ngàn lần nâng tạ và gập người. Anh quay lại đối mặt với hắn và trụ chân thật vững trên mặt đất, rút tay phải ra sau, nhớ lại cách đấm thật nhanh và nối đòn.

Một, hai, đòn gió, đấm.

Một, hai…

Nhưng cánh tay anh không nghe lời. Nó quá nặng. Thậm chí không nhấc lên nổi. Anh để ý nỗi hoảng sợ kinh khủng, cả cú sốc, đang nhạt dần.

Anh thậm chí không còn sợ tí nào nữa.

Khi ánh sáng mờ mờ càng tối hơn nữa anh chợt hiểu ra: Không, không phải là máu nhiễm bệnh. Tất nhiên là không rồi. Tên khốn đã tiêm cho anh một dạng thuốc mê nào đó. Chắc chắn, chắc chắn đây chính là kẻ đã đi theo anh. Hắn chui xuống dưới này từ tòa nhà bên kia phố.

Nhưng làm cách nào…? Ồ, ở đó. Có một cánh cửa thông nhỏ bằng kim loại đang mở. Đằng sau nó là bóng tối như một đường hầm hay tầng hầm nào đấy. Còn nhiệm vụ của gã này? Bắt cóc Alexander. Để buộc anh phải tiết lộ mã code hay lỗ hổng bảo mật trong các chương trình của khách hàng.

“Dẽ dảo anh… sao…” Alexander đang nói. Cố nói.

Nói đi! Thôi nào! Nói là mình sẽ kể cho hắn nghe điều hắn muốn. Chỉ cần thả mình ra. “…ẽ …ảo …a …”

Từ ngữ đang trôi tuột đi mất.

Rồi từ cổ họng anh chỉ còn nghe những tiếng ùng ục.

Anh ngạc nhiên khi thấy mình không còn đứng nữa mà đang ngồi, bất động, nhìn chằm chằm lên tên quái thai đeo mặt nạ. Nhìn quanh mình. Lốp chiếc Subie. Một cái vỏ kẹo Hersey. Một vũng nước tiểu chó hình ô van đã khô.

Kẻ tấn công cúi xuống một cái ba lô.

Khi bóng tối dâng lên, giờ thì đã tối hẳn, Alexander nheo mắt nhìn vào hình xăm kì quái trên cánh tay trái của hắn. Một con rắn… không, con rết.

Với khuôn mặt người.

Rồi anh nằm ngửa ra, yếu ớt đến nỗi không thể ngồi dậy được nữa. Kẻ tấn công thô bạo giật cổ tay Alexander ra sau lưng anh và còng chúng lại.

Hắn lăn anh nằm ngửa ra một lần nữa.

Gã này có mặt nạ da tan chảy và một hình xăm ghê rợn, không có nghĩa hắn là một tên sát nhân điên loạn. Không, hắn chỉ muốn lấy code của hệ thống máy chủ Livingston Associates thôi. Hay mật khẩu để bẻ gãy hệ thống khóa an ninh của Eastern Nassau.

Chắc chắn là vậy.

Không phải một thằng điên.

Đây chỉ là công việc làm ăn. Việc làm ăn thôi. Họ không muốn làm anh đau. Họ chỉ cần dữ liệu? Tốt, anh sẽ cho họ dữ liệu? Mật mã? Họ sẽ có mật mã.

Chỉ là làm ăn thôi, đúng không?

Vậy thì tại sao hắn lại lật áo khoác và sơ mi của Alexander lên rồi nhìn chằm chằm vào bụng anh? Lại còn vươn tay đến và chọc ngoáy lớp da bụng bằng một ngón tay cứng đờ?

Chắc phải là… chỉ là…

Bóng tối bao phủ anh hoàn toàn.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.