Kẻ Tầm Da

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 72 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
29

❊ ❊ ❊

Đèn nhấp nháy hắt lại từ màn mưa tuyết đang đổ, từ những đống tuyết mới đã bị vun lại, từ vỉa hè ẩm ướt.

Những ánh sáng màu xanh, trắng, đỏ. Chấp chới. Khẩn cấp.

Amelia Sachs trèo ra khỏi chiếc Torino màu nâu đỏ đang đỗ bên cạnh vài xe cấp cứu. Dù mấy xe cấp cứu là không cần thiết. Một cái cũng không cần. Chiếc xe y tế duy nhất cần đến ở đây là xe tải chở xác. Những cảnh sát đầu tiên đến hiện trường đã báo cáo là Samantha Levine, nạn nhân thứ hai của nghi phạm, đã chết, được tuyên bố chết tại hiện trường.

Tất nhiên vẫn là chất độc. Đó là ước đoán ban đầu của những cảnh sát đến đầu tiên, nhưng không nghi ngờ gì nữa về chuyện đây là tác phẩm của Nghi can 11-5.

Khi cô gái không quay lại bàn mình trong nhà hàng mới nổi Provence2, các bạn cô đã trở nên lo lắng. Một cuộc tìm kiếm trong nhà vệ sinh làm lộ ra cánh cửa thông đã hơi bị lệch. Một người phục vụ đã kéo mở nó và ló đầu vào trong, há hốc miệng và nôn ọe.

Sachs đứng trên phố, nhìn sang nhà hàng và những chiếc xe đã tụ lại đó.

Lon Sellitto đi tới. “Amelia.”

Cô lắc đầu. “Sáng nay chúng ta ngăn được hắn ở bệnh viện mà giờ hắn đã có người khác. Ngay lập tức. Chẳng khác nào nói với chúng ta: “ĐM

mày”.

Các thực khách đang thanh toán hóa đơn và bỏ đi, nhân viên nhà hàng thì sợ hãi hết sức khi biết một vị khách nữ đã bị bắt cóc trong nhà vệ sinh, rồi bị lôi xuống một đường hầm bên dưới tòa nhà của họ và bị giết.

Sachs đoán chỉ còn là vấn đề thời gian trước khi Provence2 bị đóng cửa.

Sự thể gần như bản thân nhà hàng này là một nạn nhân thứ hai vậy. Cô đoán rồi cả cửa hàng thời trang trên phố Elizabeth cũng sẽ sớm mất việc kinh doanh.

“Tôi bắt đầu đi thẩm vấn đây,” vị thanh tra to béo lẩm bẩm và bỏ đi, vừa đi vừa lôi cuốn sổ ra khỏi túi.

Chiếc xe tải của đội khám nghiệm hiện trường tới và dúi mũi lên vỉa hè.

Sachs vây các kỹ thuật viên CS vừa trèo ra. Jean Eagleston đi đầu, chị là người đã khám nghiệm hiện trường Chloe Moore ở SoHo - chuyện mới chỉ hôm qua mà như đã cả tháng. Chị có một đồng sự mới, một anh chàng người La tinh gầy gò có cặp mắt bình tĩnh nhưng sắc bén - ám chỉ anh ta là người hoàn hảo cho công việc khám nghiệm hiện trường. Sachs đi đến chỗ họ. “Vẫn quy trình cũ. Tôi sẽ đi vào trước, làm việc với cái xác, kẻ ô vuông.

Chị có thể xử lí phòng vệ sinh nơi hắn đã tóm được cô gái, bất kì đường rút lui nào.”

Eagleston nói, “Được, Amelia.” Chị gật đầu và Sachs đi ra sau xe CS để mặc bộ Tyvek, đi ủng, đội mũ trùm và đeo găng. Cả khẩu trang chuyên dụng N95 nữa. Nhớ lại rằng dù có chuyện gì xảy ra cô cũng phải để nó yên vị.

Gỉ sét…

Lần này đeo cả kính bảo hộ.

Trong lúc đang thò một chân vào ống quần của bộ đồ bảo hộ, cô vô tình liếc mắt nhìn lên phố. Ở góc phố, cùng bên với nhà hàng, cô trông thấy một người đàn ông mặc áo khoác tối màu rất giống cái nghi phạm đã mặc trong bệnh viện lúc định tấn công Harriet Stanton - mặc dù hắn đang đội mũ bóng chày chứ không phải mũ trùm. Hắn đang gọi điện thoại và chỉ chú ý vừa phải tới hiện trường. Tuy nhiên dáng đứng của hắn vẫn có điều gì đó giả dối.

Đó có thể là nghi phạm chăng, quay lại hiện trường, như hắn đã từng làm ở SoHo?

Cô nhanh chóng nhìn đi chỗ khác và tiếp tục mặc quần áo, cố tỏ ra bình thản.

Việc nghi phạm quay lại hiện trường tội ác không phải chuyện thường thấy - nó là một ý tưởng sáo mòn chỉ hữu ích trong những bí ẩn giết người kinh khủng và những bộ phim truyền hình - nhưng đôi khi nó vẫn xảy ra.

Đặc biệt là khi thủ phạm không phải những tên tội phạm chuyên nghiệp mà chỉ là lũ bệnh hoạn mà động cơ giết người bắt rễ từ những lệch lạc trong tâm thần hay cảm xúc, một thể loại khá giống với Nghi can 11-5.

Giả vờ lấy một đôi găng tay mới ở góc xa hơn trong xe tải, Sachs khẽ nhích tới chỗ một thanh tra mà cô biết là một cảnh sát sắc sảo và nhanh trí vừa mới được bổ nhiệm về đội Bắc Midtown. Nancy Simpson đang phụ trách kiểm soát đám đông và hướng dẫn thực khách ra khỏi phạm vi hiện trường trực tiếp trong lúc họ rời khỏi nhà hàng.

“Này,” cô bảo. “Nancy.”

“Lại là hắn à?” cô cảnh sát lẩm bẩm. Cô đang mặc chiếc áo khoác gió của NYPD, cổ áo kéo cao chống lại thời tiết. Sachs thích cái mũ nồi phong cách màu xanh đậm của cô.

“Có vẻ thế.”

“Làm khắp cả thành phố hoảng sợ,” Simpson bảo cô. “Các báo cáo về kẻ đột nhập vào tầng hầm tăng đến một trăm phần trăm. Không có cái nào là thật, nhưng chúng tôi vẫn phải gửi đội tuần tra đến. Làm tất cả căng ra.”

Cô nói thêm với một cái nháy mắt. “Và không ai dám đi giặt nữa. Vì sợ các phòng giặt quần áo.”

“Chúng ta có thể có một tình huống, Nancy.”

“Nói đi.”

“Đừng nhìn lại sau.”

“Tôi sẽ không nhìn. Tại sao?”

“Tôi chú ý đến một con cá. Một gã ở góc phố. Ngay tòa nhà này. Hắn mặc áo khoác, đội mũ bóng chày. Tôi muốn cô lại gần nhưng không nhìn vào hắn. Cô hiểu ý tôi là gì chứ?”

“Chắc chắn rồi. Tôi đã thấy ai đó. Ở ngoài phạm vi. Cũng thắc mắc.”

“Lại gần hắn. Rồi chặn hắn lại. Giữ súng sẵn sàng nhé. Có khả năng thấp đó chính là thủ phạm.”

“Kẻ đã làm vụ này ư?”

“Kẻ đã làm vụ này. Không chắc lắm, tôi nghĩ vậy. Nhưng cũng có thể.”

“Tôi nên lại gần theo kiểu gì?”

“Cô kiểm tra xe cộ, cô gọi điện thoại, ý tôi là giả vờ đang gọi điện.”

“Bắt không?”

“Ở thời điểm này chỉ cần xác định danh tính thôi. Tôi sẽ đến ngay sau cô. Tôi sẽ rút sẵn súng.”

“Cá. Tôi là mồi hả.”

Sachs liếc sang bên. “Ôi chết tiệt. Hắn đi rồi.”

Nghi phạm, hay bất kể là ai đi nữa, đã biến mất sau góc tòa nhà nhôm kính, cao khoảng mười tầng nằm bên cạnh nhà hàng nơi Samantha Levine vừa ăn tối - trước chuyến đi định mệnh đến nhà vệ sinh.

“Tôi đi tìm đây,” Simpson nói. Cô chạy theo hướng gã kia vừa biến mất.

Sachs chạy đến trạm điều hành và bảo Bo Haumann rằng có một nghi phạm tiềm năng. Ngay lập tức anh ta điều động sáu cảnh sát ESU và các cảnh sát khác. Cô nhìn theo hướng Simpson. Từ cái cách cô ấy dừng lại và nhìn quanh, Sachs đoán nghi phạm đã biến mất.

Viên thanh tra quay người chạy lại chỗ Sachs và Haumann.

“Xin lỗi, Amelia. Hắn đi mất rồi. Có thể là chui vào tòa nhà kia - tòa nhà đẹp đẽ ở góc phố ấy - hoặc nhảy lên một chiếc taxi.”

Haumann nói, “Chúng tôi sẽ lần theo. Chúng tôi đã có một bức ảnh chụp nghi phạm của các cô từ vụ án mạng hôm qua, hình ảnh trong bộ nhận dạng ấy.”

Cô tưởng tượng ra khuôn mặt cáu kỉnh kiểu Slav, ánh sáng kì quặc trong mắt hắn.

Đội trưởng ESU nói với những người anh ta đã gọi lại quanh mình.

“Triển khai. Đi tìm hắn. Và ai đó gọi đến đồn Nam Midtown đi. Tôi muốn có một đội di chuyển về phía tây xuống phố Năm mươi hai. Chúng ta sẽ bao vây hắn, nếu có thể.”

“Vâng, thưa sếp.”

Họ chạy đi.

Dù muốn đi cùng họ đến mức nào - cô đã cân nhắc đến việc bàn giao hiện trường - Sachs vẫn phải mặc đồ để kẻ ô vuông.

Khi đã mặc xong xuôi, đi ủng và đội mũ, cô cầm lấy bộ thu thập chứng cứ và bắt đầu đi về phía cửa nhà hàng với một cái liếc nhìn lại cuối phố nơi con cá vừa bơi đi mất.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.