Rhyme đang đẩy xe quay lại, hết vòng này đến vòng kia trước màn hình máy tính có độ phân giải cao. Đã bốn mươi phút trôi qua sau bản báo cáo về việc thủ phạm thả khí ga có độc trên tầng sáu, tòa nhà văn phòng của các bác sĩ.
Trên màn hình là hình ảnh mặt trước tòa nhà và đằng sau nó chính là bệnh viện.
Nhờ máy quay của Đơn vị Dịch vụ Khẩn cấp.
Chuông cửa reo và Thom ra mở. Cánh cửa mở cạch, gió lại hú.
Tiếp theo là những tiếng bước chân quen thuộc, báo cho Rhyme biết Lon Sellitto đã về.
A…
Viên thanh tra rẽ ở góc hành lang. Dừng bước. Khuôn mặt anh ta nhăn nhó.
“Nào,” Rhyme nói, giọng anh pha chút hóm hỉnh sắc bén. “Tôi chỉ tò mò…”
“Được rồi, Linc,” Sellitto nói và lột chiếc áo Burberry ướt đầm ra. “Chỉ là…”
“Tò mò, tôi nói đấy. Có ai nhận ra không? Có bất kì người nào không?
Trên mặt đất này có ai hiểu ra là không có hộ lí nào báo cáo vụ khí ga có độc cả? Mà chính nghi phạm đã báo động giả? Để tất cả mọi người bắt đầu kiểm tra những bệnh nhân có quấn băng trên mặt?”
“Linc…”
“Và sẽ không có ai kiểm tra những người đeo mặt nạ bảo vệ của nha sĩ, như kiểu các thợ xăm sẽ đeo và mặc đồ bảo hộ, thản nhiên cuốc bộ ra cửa trước cứ như một nhân viên của đội cấp cứu vậy.”
“Giờ thì tôi biết rồi, Linc.”
“Vậy tôi đoán là vào lúc ấy đã không có ai nghĩ ra. Chỉ là…”
“Anh đã nêu rõ quan điểm chết tiệt của anh rồi đấy.”
“… đến giờ chúng ta mới phát hiện ra…”
“Đôi khi anh có thể tỏ ra mình là thằng khốn thật đấy, Linc. Anh biết chưa.”
Rhyme biết điều đó nhưng anh không quan tâm. “Còn cuộc săn đuổi quanh Marble Hill thì sao?”
“Các điểm chặn ở các con phố chính, cảnh sát có mặt ở mọi trạm dừng xe buýt và ga tàu điện ngầm trong khu vực.”
“Tìm kiếm…?” Rhyme hỏi.
“Bất kì nam da trắng nào trong độ tuổi ba mươi còn mạch đập.”
Máy tính của Rhyme báo hiệu, anh mở email vừa nhận được lên. Lại là Jean Eagleston, cảnh sát Khám nghiệm hiện trường. Chị là người đã tạo hình mô phỏng gã tội phạm để nhận diện, dựa trên những quan sát của Harriet Stanton. Đó là khuôn mặt một người đàn ông trẻ tuổi, không cười với những nét của người Slav, một cái trán gồ lên và hai hàng lông mày nhíu lại với nhau. Cặp mắt xanh nhạt của nghi phạm khiến hắn có nét mặt đáng ngại, rờn rợn.
Rhyme không tin rằng người tốt hay kẻ xấu có thể hiển hiện khách quan qua vẻ ngoài. Nhưng linh cảm cho anh biết đây là khuôn mặt của một kẻ thực sự nguy hiểm.
Màn hình có độ phân giải cao thứ hai gần đó bật sáng và Amelia Sachs hiện lên, nhìn về phía anh.
“Anh có đó không, Rhyme?”
“Có, có, Sachs. Nói đi.” Đây là chiếc máy họ dùng để gọi điện thoại có hình với lực lượng hành pháp ở các thành phố khác, để thỉnh thoảng thẩm vấn các nghi phạm và gọi Skype cho lũ trẻ con của người họ hàng thân thiết nhất với Rhyme - cậu em họ sống ở New Jersey. Đúng ra Sachs mới là người gọi, cô thường đọc cho chúng nghe những câu chuyện và kể chuyện cười. Sachs và Pam cũng gọi Skype cho nhanh, thi thoảng họ nói chuyện phiếm hàng giờ liền.
Giờ anh tự hỏi liệu sau vụ cãi nhau vừa rồi, chuyện ấy có còn xảy ra nữa không.
Cô hỏi, “Thế nào rồi? Có đúng thật là hắn thoát rồi không?”
Rhyme nhăn mặt và nhìn sang Sellitto, anh ta đảo mắt và bảo, “Ừ, hắn thoát rồi. Nhưng chúng tôi đã có bản mô tả khá rõ từ con tin.”
“Chẩn đoán của bác sĩ thế nào rồi, Sachs? Ông bảo vệ ấy?”
“Chỉ có mắt là cần được chữa trị thôi. Ông ấy bị formaldehyde đổ xuống người cùng các bộ phận sinh dục nam bị rữa. Đó là thứ ở trong cái bình. Ông ấy không vui vẻ gì với chuyện đó cả.” Cô khẽ cười. “Trong phòng thì tối, tôi trông thấy có ít da thịt người trên mặt đất. Tôi tưởng nghi phạm đã dùng axít và nó làm tan chảy thịt của ông bảo vệ. Nhưng ông ấy sẽ ổn. Lon, còn cuộc săn lùng thì sao rồi?”
Thanh tra giải thích với cô, “Chúng tôi đã cài cảnh sát chìm vào tất cả các trạm xe buýt và ga tàu điện ngầm ở Marble Hill và khu bắc, khu nam -
tuyến tàu Số Một. Hắn có thể gọi taxi nhưng tôi đang nghĩ hắn sẽ không muốn chạm mặt - với tài xế ấy. Theo anh chàng chuyên gia về xăm trổ của chúng ta, hắn không phải người vùng này và có thể hắn không biết gì về những chiếc taxi dù. Chúng tôi đang đánh cược vào việc hắn trung thành với phương tiện công cộng.”
Rhyme có thể thấy Sachs đang gật đầu, rồi hình ảnh ấy bị vỡ và đóng băng. Đường truyền Internet thật sự không đáng tin.
Hình ảnh lại rõ nét một lần nữa.
Cô nói, “Có thể hắn sẽ thử đi chuyến tàu xa hơn về phía đông.”
“Ừ, tôi đoán là hắn có thể.”
Rhyme nói, “Ý hay đấy.” Anh bảo Sellitto, “Bảo mấy người của anh tới tuyến Số Bốn và đường tàu D và B ấy. Nó đi tới trung tâm Bronx. Hắn sẽ không đi xa hơn thế đâu.”
“Ừm. Tôi sẽ bảo.” Thanh tra đi ra ngoài để gọi điện.
Sachs nói, “Em chợt nghĩ ra một chuyện, Rhyme ạ.”
“Sao?”
“Có đến cả chục phòng kho để hắn trốn. Tại sao hắn lại chọn đúng cái đó?”
“Ý em là?”
“Hắn đã từng dành thời gian ở đó rồi. Em nghĩ đó là chỗ hắn định sẽ mang Harriet Stanton đến để xăm cho bà ấy.”
“Tại sao?”
“Nó giống như một viện bảo tàng da vậy.” Cô mô tả các mẫu mô được bảo quản trong những chiếc bình.
“Da. Chắc chắn rồi. Nỗi ám ảnh của hắn.”
“Chính xác. Có cả các phủ tạng và não. Nhưng dễ đến nửa số bình ở đó chứa da thịt bên ngoài.”
“Em lại đang dựng nên một kiểu hồ sơ tâm lí u ám đấy à, Sachs? Anh không chắc việc ấy có ích đâu. Chúng ta đã biết hắn quan tâm tới da người rồi mà.”
“Em chỉ đang đoán hắn đã dành nhiều thời gian ở đó hơn là chỉ kiểm tra để tìm một địa điểm giết người khả thi. Giống một khách du lịch ở MoMA*
vậy, anh biết đấy. Nó thu hút hắn ta. Nên em đã kẻ ô vuông những ba lần ở đó.”
“Chà, đó mới là chỗ hữu dụng của mấy trò tâm lí,” Rhyme nói.
Viện bảo tàng Nghệ thuật đương đại.