Sáng hôm sau, lúc tỉnh dậy, cô gái nhận ra mình đã ngủ. Điều kỳ lạ làm cô ngạc nhiên. Đã từ lâu, cô mất ngủ. Một tia nắng sớm vui tươi lọt qua cửa sổ mái, chiếu vào mặt cô. Cùng lúc với tia nắng, cô thấy ở cửa sổ một vật làm cô khiếp sợ, khuôn mặt khốn khổ của Quasimodo. Cô bất giác nhắm nghiền mắt, nhưng vô ích; cô tưởng như vẫn nhìn thấy qua mí mắt hồng cái mặt nạ ma quỷ, chột và rụng răng. Hai mắt vẫn nhắm, cô bỗng nghe thấy một giọng ồm ồm hết sức dịu dàng:
- Cô đừng sợ. Tôi là bạn cô. Tôi tới nhìn cô ngủ. Như vậy đâu có làm phiền gì cô, phải không, khi tới nhìn cô ngủ thế này? Tôi ở đây lúc cô nhắm mắt thì có bận gì tới cô đâu? Bây giờ, tôi đi thôi. Đó, tôi đứng lui ra sau tường rồi. Cô mở mắt được rồi đấy.
Có cái gì còn than vãn hơn lời lẽ, đó là giọng điệu được cất lên. Cô gái Ai Cập cảm động mở mắt. Quả nhiên, hắn không còn đứng trước cửa sổ. Cô tới cửa sổ và thấy gã gù tội nghiệp núp vào góc tường, dáng điệu thật đau khổ và nhẫn nhục. Cô cố gắng nén nỗi ghê tởm do nó gây ra và dịu dàng gọi:
- Lại đây.
Thấy cặp môi cô gái Ai Cập mấp máy, Quasimodo lại tưởng là cô đuổi mình; thế là nó đứng dậy và khập khiễng bước đi, chậm chạp, đầu cúi xuống, không dám ngước nhìn cô gái bằng con mắt đầy tuyệt vọng. Cô gọi to:
- Lại đây nào.
Nhưng nó tiếp tục đi xa. Cô bèn chạy ra khỏi phòng, đuổi theo và cầm lấy cánh tay nó. Thấy cô gái sờ vào người mình, Quasimodo run hết cả tay chân. Nó ngước mắt van lơn rồi thấy cô kéo lại gần, mặt mày nó nở nang vui sướng và yêu thương, cô định dẫn nó vào phòng, nhưng nó khăng khăng đứng lại ngoài cửa, nói:
- Không, không, con cú không vào trong tổ sơn ca.
Cô gái bèn duyên dáng ngồi xuống tấm đệm, con dê phủ phục dưới chân. Hai người yên lặng hồi lâu, lặng lẽ nhìn nhau, nó ngắm bao vẻ kiều diễm, cô thấy bao nhiêu xấu xí. Mỗi lúc cô lại phát hiện thêm một nét dị dạng mới ở Quasimodo. Cô đưa mắt nhìn từ đôi đầu gối khoèo tới chiếc lưng gù, từ lưng gù tới con mắt độc nhất. Cô không ngờ một con người lại được đúc nặn vụng về đến như vậy lại có thật. Tuy nhiên, trên bấy nhiêu thứ cô xiết bao buồn rầu và hiền dịu toát ra, khiến cô bắt đầu quen dần.
Nó lên tiếng đầu tiên:
- Vừa rồi cô bảo tôi quay lại à?
Cô gật đầu, đáp:
- Phải.
Nó hiểu ý gật đầu, ngập ngừng nói:
- Khốn khổ! Chả là... tôi bị điếc.
- Tội nghiệp! - Cô Bohémienne thốt lên, vẻ đoái hoài thương hại.
Nó mỉm cười đau khổ:
- Cô thấy tôi chỉ còn thiếu cái đó là quá đủ, phải không? Phải, tôi điếc. Tôi sinh ra như vậy. Thật kinh khủng, đúng không? Còn cô, cô đẹp quá!
Giọng nói của con người tội nghiệp có ý thức rất sâu sắc về nỗi khổ của mình, khiến cô gái không thốt nổi lời nào. Vả lại, có nói nó cũng không nghe thấy. Nó nói tiếp:
- Chưa bao giờ tôi thấy mình xấu xí như bây giờ. Đem so sánh với cô, tôi rất thương hại cho thân tôi, tôi chỉ là con quái vật khốn khổ đáng thương! Chắc cô thấy tôi giống con thú phải không! - Còn cô, cô là tia nắng, giọt sương, tiếng chim! - Tôi là cái gì ghê tởm; chẳng phải người, chẳng phải thú, một thứ gì đó còn cứng rắn hơn, bị dày xéo dưới chân và dị dạng hơn cả hòn sỏi!
Rồi nó cười, tiếng cười đau đớn nhất trên đời. Nó nói tiếp:
- Phải, tôi điếc. Nhưng cô cứ nói với tôi bằng cử chỉ dấu hiệu. Tôi có ông chủ vẫn nói chuyện với tôi bằng cách đó. Với lại tôi biết được ý muốn của cô qua cặp môi động đậy, qua con mắt nhìn.
- Nếu vậy, hãy nói tại sao anh cứu tôi, - cô gái mỉm cười, hỏi.
Nó chăm chú nhìn cô nói, rồi đáp:
- Tôi hiểu rồi. Cô hỏi tại sao tôi cứu cô. Cô đã quên có thằng khốn nạn một đêm toan bắt cóc cô, một thằng khốn nạn mà ngay sáng hôm sau cô đã cứu giúp nó trên đài bêu tù ô nhục. Giọt nước và chút lòng thương, như vậy đủ để tôi đem cả cuộc đời trả nợ chưa xong. Cô đã quên thằng khốn nạn, còn nó, nó vẫn nhớ.
Cô hết sức ái ngại nghe nó nói. Một giọt nước mắt lăn trong con mắt gã kéo chuông, nhưng không rơi xuống. Nó như gắng tự trọng để nuốt giọt nước mắt. Khi hết lo giọt nước mắt sẽ rơi, nó nói tiếp:
- Này cô, ở đây có những tòa tháp thật cao, một người rơi xuống sẽ chết trước khi tới mặt đường; khi nào cô muốn tôi nhảy xuống, cũng chẳng cần cô phải nói nửa câu, chỉ một tia mắt là đủ.
Nói rồi nó đứng lên. Dù cô Bohémienne đau khổ đến đâu, con người kỳ quặc vẫn gợi cho cô lòng xót thương. Cô ra hiệu cho nó ở lại. Nó đáp:
- Không, không. Tôi không nên ở lại quá lâu. Tôi không thoải mái mỗi khi cô nhìn tôi. Chỉ vì thương hại mà cô không quay mặt đi. Tôi sẽ tới chỗ nào có thể trông thấy cô mà cô không nhìn thấy tôi. Như vậy là hơn.
Nó rút trong túi ra cái còi nhỏ bằng kim khí, nói:
- Cô cầm lấy, khi nào cần tôi, khi nào muốn tôi đến, khi nào không quá khiếp sợ phải thấy tôi, cô cứ thổi cái còi này. Tôi nghe thấy tiếng còi.
Nó đặt chiếc còi xuống đất rồi bỏ chạy.