Nhà Thờ Đức Bà Paris

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 119 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
V Chiếc Chìa Khóa Cổng Đỏ
V Chiếc Chìa Khóa Cổng Đỏ

❊ ❊ ❊

Lúc đó, do công chúng bàn tán, phó chủ giáo đã biết cô Ai Cập được cứu thoát thần diệu thế nào. Khi hay tin, ông không biết mình cảm nghĩ gì, ông đã quen với chuyện Esmeralda chết rồi. Bằng cách đó, ông được yên thân, ông đã chạm tới đáy tận cùng đau khổ. Trái tim con người (đức cha Claude từng suy ngẫm về vấn đề này) chỉ chứa nổi số lượng thất vọng nhất định. Khi miếng bọt biển đã sũng nước, cả đại dương tràn qua cũng không thể thấm thêm giọt lệ nào.

Nếu Esmeralda đã chết rồi, miếng bọt biển đã sũng nước, mọi sự coi là xong đối với đức cha Claude trên trái đất này. Nhưng cảm thấy cô gái còn sống, và cả Phoebus nữa, như vậy cực hình lại tiếp tục, cùng những xúc động, day dứt, cuộc sống. Mà Claude thì chán hết mọi chuyện.

Khi biết tin, ông liền giam mình trong phòng riêng ở tu viện, ông không dự cả hội nghị tăng đồ lẫn buổi lễ. Ông chẳng tiếp ai, kể cả đức giám mục. Ông ẩn kín như vậy liền mấy tuần. Ai cũng tưởng ông ốm. Mà ốm thật.

Ông giam mình như thế để làm gì? Kẻ khốn khổ đang day dứt những ý nghĩ nào? Liệu ông có giao chiến trận cuối cùng với niềm si mê ghê gớm của mình không? Hoặc trù tính một kế hoạch cuối cùng để giết chết cô gái và hủy hoại mình?

Jehan, chú em yêu quý, đứa con nuông chiều của ông, một lần tới trước buồng, gõ cửa, gắt gỏng, van nài, xưng tên hàng chục lần. Claude vẫn không mở cửa.

Suốt ngày ông dán mặt vào khung kính cửa sổ. Từ cửa sổ tu viện này, ông nhìn thấy buồng Esmeralda, thường thấy cô gái với con dê, đôi khi có cả Quasimodo. Ông theo dõi mọi săn sóc tỉ mỉ của gã điếc xấu xí, thái độ phục tùng cùng cử chỉ nhẹ nhàng và ngoan ngoãn của nó đối với cô gái Ai Cập. Do trí nhớ rất tốt, chính trí nhớ là nỗi khổ của kẻ hay ghen, ông nhớ lại ánh mắt khác thường của gã kéo chuông nhìn cô gái múa rong vào một buổi chiều trước đó. Ông tự hỏi nguyên nhân nào xui khiến Quasimodo cứu thoát cô gái. Ông chứng kiến vô số cảnh sinh hoạt nho nhỏ giữa cô Bohémienne và gã điếc, mà điệu bộ ra hiệu của cô, nhìn từ xa và nhận xét bằng mối tình say đắm của ông, có vẻ rất âu yếm. Ông nghi ngại tính khí kỳ quặc của đàn bà. Thế rồi, ông mơ hồ cảm thấy ghen tuông dấy lên trong lòng, mối ghen không hề chờ đợi, mối ghen làm ông đỏ mặt vì xấu hổ và tức giận. - Đối với viên đại úy thì cũng được, chứ còn đối với cái thằng này! - Ý nghĩ đó làm đức cha Claude bực bội trong lòng.

Đức cha Claude trải qua những đêm khủng khiếp. Từ ngày biết rõ cô gái Ai Cập còn sống, những ý nghĩ lạnh lẽo dính dáng đến bóng ma, nhà mồ, từng ám ảnh ông suốt một ngày, nay tan biến hết và xác thịt trở lại đòi hỏi. Ông quằn quại trên giường, như cảm thấy cô gái trẻ tóc nâu ở ngay sát bên mình.

Đêm đêm, óc tưởng tượng điên rồ khiến ông nghĩ ra đủ mọi dáng điệu của Esmeralda, làm cho mạch máu khắp người sôi lên. Ông nhìn thấy cô gái nằm trên người viên đại úy bị đâm, mắt cô nhắm nghiền, bộ ngực trần và đẹp hoen máu Phoebus, vào lúc đang khoái lạc, khi phó chủ giáo gắn trên đôi môi cô tái nhợt chiếc hôn mà cô gái khốn khổ tuy gần như chết, còn cảm thấy nóng bỏng. Ông nhớ lúc cô gái bị bàn tay dã man của bọn khảo đả tha hồ lột trần và xỏ vào chiếc kẹp chân vặn đinh ốc sắt cái bàn chân bé nhỏ, cẳng chân thon thả, tròn, đầu gối mềm mại, trắng ngần. Ông còn nhớ mãi cái đầu gối màu ngà duy nhất còn lại bên ngoài chiếc dụng cụ ghê gớm của Torterue. Cuối cùng, ông hình dung cảnh cô gái mặc áo lót, cổ buộc sợi dây thừng, hai vai trần, đôi bàn chân không, hầu như trần truồng, như ông đã trông thấy vào hôm cuối cùng. Các hình ảnh dâm dật làm ông nắm chặt hai bàn tay và thấy một luồng run rẩy chạy dọc suốt xương sống.

Giữa một đêm loại đó, những hình ảnh như vậy hâm sôi tàn nhẫn dòng máu thanh tân và tu sĩ, khiến đức cha Claude phải ghì chặt gối, vội nhảy xuống giường, khoác áo lễ ra ngoài áo ngủ, rồi ra khỏi phòng, tay cầm đèn, quần áo xốc xếch, ngơ ngác, con mắt rực lửa.

Ông biết chỗ cất chiếc chìa khóa của cổng đỏ, nó từ tu viện thông sang giáo đường, và như ta đã biết, ông luôn có trong người chiếc chìa khóa để mở cửa cầu thang lên tháp.

Ca —★— Nhà Thờ Đức Bà Paris Văn học Kinh điển ebook©MotSAch TVE-4u©VCTVEGROUP —★— Nhà Xuất Bản Văn Nghệ TP. Hồ Chí Minh 2000
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.