Nhà Thờ Đức Bà Paris

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 147 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Ii Tiếp Theo Chuyện Đồng Tiền Biến Thành Chiếc Lá Khô
Ii Tiếp Theo Chuyện Đồng Tiền Biến Thành Chiếc Lá Khô

❊ ❊ ❊

Sau mấy bậc thềm trèo lên bước xuống trong các hành lang tối om, giữa ban ngày cũng phải thắp đèn. Esmeralda vẫn đi giữa đoàn hộ tống đang rùng rợn vây quanh, rồi bị lính cảnh vệ Tòa pháp đình đẩy vào một căn phòng khủng khiếp. Căn phòng hình tròn chiếm tầng trệt một tháp trong dãy pháp hình lớn, cho tới thế kỷ này, vẫn còn vượt cao hơn lớp dinh thự hiện đại của Paris mới phủ lên thành phố cũ. Căn hầm không có cửa sổ, cũng chẳng có cửa nào khác ngoài cửa ra vào, đã thấp lại lắp khung cửa sắt to nặng. Nhưng ánh sáng không thiếu. Một cái lò xây trong vách tường. Lò đang cháy to, chiếu đỏ rực khắp gian hầm và át mọi tia sáng ngọn đèn tồi tàn đặt trong xó. Cái bừa sắt đóng miệng lò, lúc đó được nâng lên, qua miệng lỗ hổng cháy đỏ trên nền tường đen tối, chỉ để lộ phần dưới chân song, như hàm răng đen, nhọn và thưa, làm lò lửa càng giống miệng con rồng phun lửa trong thần thoại. Dưới ánh lửa hắt ra, cô gái tù thấy quanh phòng đầy dụng cụ khủng khiếp không hiểu dùng vào việc gì. Giữa phòng là tấm đệm da trải sát đất, bên trên lủng lẳng sợi dây da thắt nút, buộc vào cái vòng đồng ngậm trong mồm con quái vật tẹt mũi, chạm trên trụ đỡ vòm mái. Nào kìm, kẹp, lưỡi cày rộng bản chất ngổn ngang trong lò và được nung đỏ trên than hồng. Ánh lửa lò đỏ như máu chiếu sáng khắp gian phòng chứa toán đồ vật ghê rợn.

Cái hang này mang tên đơn giản là phòng tra khảo.

Pierrat Torterue, khảo đả viên tuyên thệ, đang uể oải ngồi trên giường. Lũ tay sai, hai quái vật mặt vuông mang tạp dề da, thắt lưng vải, đang nung đám đồ sắt trên than hồng.

Cô gái đáng thương gắng thu hết can đảm. Bước vào gian phòng, cô càng kinh sợ.

Lính cảnh vệ Tòa pháp đình đứng sang một bên, bên kia là các linh mục của giáo hội pháp viện. Viên lục sự, chiếc nghiên mực và cái bàn ở một góc. Thầy Jacques Charmolue mỉm cười rất hiền, lại gần cô gái Ai Cập, nói:

- Con ơi, con vẫn khăng khăng chối ư?

- Vâng, - cô đáp, - giọng hết hơi.

- Nếu vậy, - Charmolue nói tiếp, - ta rất đau đớn phải thẩm vấn con đến nơi đến chốn, dù ta không muốn. - Con hãy vui lòng ngồi xuống giường. - Thầy Pierrat, hãy nhường chỗ cho cô nương, rồi khép cửa lại.

Pierrat làu bàu đứng dậy, lẩm bẩm:

- Nếu khép cửa lò tắt mất.

- Anh bạn thân mến, nếu vậy cứ để ngỏ cửa, - Charmolue đáp.

Lúc đó Esmeralda vẫn đứng yên. Chiếc giường da trên đó từng quằn quại bao kẻ khốn nạn, làm cô khiếp sợ. Hãi hùng ớn lạnh đến tận xương tủy. Cô đứng đó, run hãi và sững sờ. Charmolue ra hiệu, hai tên tay sai liền túm lấy cô gái đặt ngồi lên giường. Họ không hề làm đau cô, nhưng khi hai người cùng làn da giường đụng tới người, cô thấy máu dồn hết về tim. Cô ngơ ngác nhìn khắp phòng. Cô tưởng như mọi đồ tra tấn dị hình đang từ mọi phía chuyển động và bước tới gần, để rồi trèo lên dọc người cô mà cắn xé, kìm kẹp; trong những dụng cụ đủ loại cô được thấy tới nay, chúng giống con dơi, con rết, con nhện giữa đám côn trùng và chim chóc.

- Thầy thuốc đâu? - Charmolue hỏi.

- Có tôi đây, - một người áo dài thâm cô chưa trông thấy, lên tiếng.

Cô gái run bắn người.

- Cô nương ơi, - giọng nói vuốt ve của viên biện lý giáo hội pháp viện lại vang lên lần thứ ba, cô vẫn khăng khăng chối cãi về các sự kiện cô bị cáo buộc hay sao?

Lần này, cô chỉ còn đủ sức gật đầu. Cô không nói lên lời.

- Vẫn khăng khăng chối ư? - Jacques Charmolue hỏi. - Nếu vậy, tôi rất thất vọng, nhưng buộc phải làm tròn chức trách.

- Thưa quan biện lý hoàng gia, - Pierrat đột nhiên hỏi, - ta bắt đầu từ đâu?

Charmolue lưỡng lự giây lát, cau mặt mơ hồ như thi sĩ tìm vần thơ. Cuối cùng ông nói:

- Cho kẹp chân.

Cô gái bất hạnh cảm thấy sâu xa cả Chúa lẫn loài người đều bỏ rơi mình, đành gục đầu xuống ngực như một vật bất động đã kiệt lực.

Khảo đả viên và thầy thuốc cùng lại gần cô gái. Đồng thời, hai gã tay sai bắt đầu lục lọi trong đống đồ nghề gớm ghiếc.

Nghe tiếng kìm kẹp loảng xoảng ghê rợn, cô bé khốn khổ run lên như con nhái chết bị truyền điện. Cô thầm kêu lên, rất nhỏ nên chẳng ai nghe thấy:

- Ôi! Hỡi Phoebus của em!

Rồi cô lại ngồi yên, im lìm như tượng đá. Cảnh tượng này có thể vò nát mọi trái tim trừ trái tim quan tòa. Có thể nói đó là một linh hồn tội lỗi đáng thương, bị quỷ Satan tra hỏi dưới khung cửa đỏ rực của địa ngục. Tấm thân khốn khổ mà những bánh xe và giá chống sắp nhung nhúc túm chặt, con người mà bàn tay thô bạo của đao phủ và kìm kẹp sắp hành hạ, lại là con người dịu hiền, trắng trẻo và yếu ớt đó. Tội nghiệp cho hạt kê mà công lý nhân loại sắp đem nghiền trong cối xay ghê rợn của nhục hình.

Lúc đó, bàn tay chai sần của lũ tay sai của Pierrat Torterue đã tàn nhẫn lột trần bắp chân xinh đẹp, bàn chân bé nhỏ, đã bao lần làm khách qua đường phải thán phục trước vẻ đẹp và dễ thương ở giữa ngã ba đường phố Paris.

- Thật đáng tiếc! - Gã khảo đả viên làu bàu, ngắm các hình dáng xinh đẹp và tinh tế đó. Nếu phó chủ giáo có mặt lúc này, chắc hẳn ông sẽ nhớ tới biểu tượng con nhện và con ruồi. Lát sau, qua màn sương bao phủ trước mắt, cô gái khốn khổ thấy chiếc kẹp chân lại gần, rồi chân cô đút vào giữa các tấm ván nẹp sắt và biến mất trong dụng cụ khủng khiếp. Nỗi kinh sợ lúc đó làm cô khỏe hẳn lên. Cô giận dữ thét lên:

- Hãy tháo cái đó ra!

Và đầu óc rối bời, cô nhổm dậy:

- Tha cho tôi!

Cô lao ra khỏi giường tới quỳ xuống dưới chân ông biện lý hoàng gia, nhưng cẳng chân đã bị cùm trong tấm gỗ sồi nặng nẹp sắt, nên cô đành gục ngã trên chiếc kẹp chân, còn rã rời hơn con ong mang cục chì trên cánh.

Charmolue ra hiệu, cô gái liền bị kéo trở lại giường và hai bàn tay to gộc buộc luôn sợi dây da, thả từ trên trần xuống vào lưng ong cô gái.

- Một lần cuối, cô có chịu thú nhận về các sự kiện kết án không? - Charmolue hỏi, vẫn giữ vẻ hòa nhã thản nhiên.

- Tôi oan.

- Thưa cô. Nếu vậy làm thế nào giải thích nổi các duyên cớ buộc tội?

- Chao ôi, bẩm quan lớn, tôi không biết.

- Thế cô chối à?

- Chối hết!

- Ra tay đi, - Charmolue bảo Pierrat.

Pierrat vặn tay cầm của chiếc kích, cái kẹp chân liền xiết chặt và cô gái đáng thương thét lên khủng khiếp, thứ tiếng kêu không viết nổi bằng bất cứ ngôn ngữ nào của loài người.

- Ngừng tay! - Charmolue bảo Pierrat. - Chịu thú nhận chưa? - Ông hỏi cô gái Ai Cập.

- Xin thú hết! - Cô gái khốn khổ kêu lên. Tôi xin thú nhận. Tôi xin thú nhận! Hãy tha tôi!

Cô gái chưa hề biết lượng sức khi chấp nhận cực hình. Tội nghiệp cô bé đến nay toàn sống cuộc đời vui vẻ, ngọt ngào, êm dịu, chỉ cần đau đớn đầu tiên là đủ khuất phục.

- Lòng nhân đạo buộc tôi phải nói cho cô biết, - ông biện lý hoàng gia nói, - nếu thú nhận, cô sẽ chờ đợi cái chết.

- Tôi mong như thế lắm, - cô nói. Rồi cô ngã vật xuống giường da, ngắc ngoải, co quắp, lủng lẳng dưới sợi dây da buộc túm nơi ngực.

- Ồ, cô em xinh đẹp, hãy ngồi lên một chút nào, - thầy Pierrat nói, đỡ cô ngồi dậy. - Trông cô em cứ như con cừu vàng đeo trên cổ ngài Bourguignon.

Jacques Charmolue cất cao giọng:

- Lục sự, hãy ghi vào. - Cô gái Bohémienne, cô thú nhận có tham dự vào các bữa tiệc, dạ hội và trò ma quái âm phủ, cùng với những u hồn, quỷ dữ và ma cà rồng chứ? Trả lời đi.

- Vâng, - cô đáp, giọng nhỏ đến nỗi chìm trong hơi thở.

- Cô thừa nhận đã trông thấy con dê mà Diêm Vương cho hiện ra trên mây để triệu tập dạ hội ma quỷ và chỉ có phù thủy mới trông thấy được chứ?

- Vâng.

- Cô thú tội đã sùng bái những cái đầu Bophomet, các bái vật khốn khiếp của bọn tu sĩ dòng Templier chứ?

- Vâng.

- Đã thường xuyên gặp gỡ ma quỷ dưới hình dáng con dê nuôi trong nhà, đang kèm theo vụ án này?

- Vâng.

- Cuối cùng, cô thừa nhận và thú tội, nhờ sự giúp đỡ của yêu quái và của con quỷ thường được gọi con ma đội lốt thầy tu, là trong đêm hăm chín tháng ba vừa rồi, cô đã sát thương và ám hại một đại úy tên là Phoebus de Châteauper?

Cô ngước cặp mắt to đăm đăm nhìn quan tòa rồi bất giác trả lời, không hề rung động, lay chuyển:

- Vâng.

Rõ ràng cô gái đã hoàn toàn suy sụp.

- Lục sự hãy ghi vào, - Charmolue nói, rồi bảo bọn tra tấn: - Hãy cởi trói cho tù nhân và dẫn nó trở lại tòa.

Khi tội nhân được tháo xong kẹp chân, viên biện lý của giáo hội pháp viện liền ngắm bàn chân còn tê dại vì đau đớn. Ông nói:

- Thôi được! Không đến nỗi nào. Cô đã kịp thời kêu lên. Cô em xinh đẹp, vẫn còn có thể nhảy múa được.

Rồi ông quay lại bảo bọn hạ thủ cùng giáo hội pháp viện:

- Thế là công lý đã sáng tỏ! Thưa quý vị, ta cũng yên tâm. Cô nương đây cũng phải chứng nhận là ta đã cố gắng hành động hết sức nhẹ nhàng.

Ca —★— Nhà Thờ Đức Bà Paris Văn học Kinh điển ebook©MotSAch TVE-4u©VCTVEGROUP —★— Nhà Xuất Bản Văn Nghệ TP. Hồ Chí Minh 2000
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.