Những Ngọn Núi Biết Hát

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 1 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Anh Chàng Nhà Quê

❊ ❊ ❊

Hà Nội, 1976

Tiếng ve râm ran. Trong không gian đã ngập hương vị mùa hè. Mồ hôi đổ ròng ròng trên mặt. Chiếc cặp phía sau lưng. Tôi chúi đến trước đạp hết sức, phải về cho nhanh tránh cái nắng giữa ngày.

Tiếng lạo xạo vang lên dưới chân. Tôi cố nhấn bàn đạp. Cạch một âm thanh khô khốc.

Tôi dắt xe vào vệ đường dựng vào một cái cây. Sợi sên tuột ra khỏi đĩa và líp làm chúng đưa ra mấy chiếc răng lởm chởm.

Tôi lần theo khung xe, cố kéo sợi sên lên nhưng nó cứ ỳ ra. Tay dính đầy dầu nhớt, nắng mỗi lúc mỗi nóng hơn. Tôi giật lên mạnh hơn, chẳng ăn thua gì. “Bạn cần giúp gì không đấy?” Tôi nhìn lên thấy Tâm, khuôn mặt hắn màu hoa phượng xung quanh làm ửng hồng lên. Mấy tháng rồi không nói chuyện với nhau tim tôi đập thùm thụp.

Giấu đôi tay sau lưng tôi lí nhí chào.

“Ồ sợi sên.” Tâm ngồi xổm cạnh tôi xem xe bị gì.

Đàn ông chẳng ra gì, một tiếng nói trong đầu tôi vang lên. Đừng để phải lòng Tâm đấy.

Bạn có thể thích hắn mà, một tiếng nói khác lý luận. Hắn tốt, hào phóng giống bố, cậu Đạt cậu Thuận.

Tâm đứng lên, tôi vẫn ngồi bệt bên vệ đường, hắn lượm một nhánh cây rồi quay lại. Bẻ làm đôi hắn nói. “Lần sau bạn đừng dùng tay nhé.” Đôi mắt biết cười. “Dầu dính vào tay khó rửa lắm.”

Tâm xắn tay áo, để lộ khối cơ tay. Có lẽ hắn cuốc ruộng nên vạm vỡ vậy. Bằng một động tác nhanh gọn, Tâm lật ngửa chiếc xe lên, dùng hai cái que gỡ chỗ bị kẹt cài trở lại vào đĩa và líp.

“Chiều nào mình cũng phụ bác sửa xe.” Tâm quay bàn đạp. “Sên chùng quá, lại sút ra nữa cho xem.”

“Thì tuần này hai lần rồi.” Mặt tôi nóng lên. Bọn con gái lớp tôi xầm xì về Tâm.

Có mấy đứa thích ra mặt, không biết hắn có biết không.

Tâm lật xe lại, “phải sửa thôi.” Hắn ngẩng đầu nhìn quanh, mắt bỗng sáng lên

“bạn có thấy chỗ kia không?”

Liếc nhìn tôi thấy đằng kia có một người ngồi bên vệ đường, đang khom người trên cái gì đó như chiếc chậu thiếc. “Ông sửa xe đạp à?”

Tâm cười gật đầu. Tâm dẫn chiếc xe đi, hai chúng tôi đi bên nhau. Một cơn gió nhẹ thổi qua đưa đến mùi hương ngọt ngào. Bên kia đường, mấy chiếc lá khổng lồ, và hoa sen màu hồng. Sao trước giờ tôi không thấy nhỉ?

“Bạn làm quen trường lớp nhanh đấy chứ.” Tôi vén một mớ tóc lên sau tai, thấy ngượng vì đang làm dáng với Tâm.

“À mình thích học ở đây. Mới mà năm tháng rồi nhanh ghê.”

Năm tháng, kể từ cái ngày tôi đưa hắn đi vòng quanh trường. Cả hai đứa không nói chuyện nhưng tôi vẫn thấy hắn trộm nhìn mình.

“Chúc mừng cho mẹ bạn đã trở lại công việc bác sỹ ở bệnh viện Bạch Mai và cậu Đạt khỏe hơn,” Tâm nói. “Làm sao…sao Tâm biết?”

“Thì hỏi thăm thôi, về bạn, đương nhiên rồi. Có tin tức gì về bố không?” Tôi lắc đầu.

“Hương biết không…mình cứ mong gặp bạn để nói chuyện.”

“Nói chuyện gì?”

“Ờ thì, bạn không nhớ mình nói nhiều chuyện lắm mà?”

Tôi quay đi giấu nụ cười. Tôi đâu nói cho hắn biết được rằng buổi nói chuyện với hắn cứ rõ mồn một trong đầu tôi.

Người sửa xe đạp đã có tuổi, tóc bạc như đám mây rơi từ trên trời xuống. Ông cầm lấy chiếc xăm xe đã bơm căng phồng ấn vào chậu nước. Người phụ nữ ngồi bên cạnh nhìn chăm chú. Bà thở phào khi thấy bọt khí sủi lên trên mặt nước. “Lỗ thủng lớn đấy, chả trách bánh xe xẹp lép vậy,” ông nói với người phụ nữ, rồi lấy một chiếc tăm xỉa răng chọc vào đúng chỗ xì hơi lên. “Tôi làm dấu, vá sau bây giờ xem có thêm chỗ thủng nào nữa không.”

Tôi nghĩ phải chờ đến phiên mình, nhưng Tâm hỏi mượn đồ nghề.

“Cháu muốn lấy gì cứ tự nhiên.” Ông ra hiệu cho hắn chiếc hộp sắt đồ nghề bên cạnh.

Tâm để cặp xuống lề đường, mồ hôi nhễ nhại khi tháo sợi sên ra cắt ngắn vài mắt rồi nối lại. Hắn đạp xe thử, tiếng kêu rất êm, đầu gục gặc rồi kiểm tra cả thắng bánh xe, lấy ống bơm bơm thêm chút cho căng.

“Cậu này trông lành nghề chứ nhể. Cháu tìm nó đâu ra thế?” Ông già sửa xe hỏi tôi. Ông nhóm lửa lên, dùng hai chiếc đũa bằng sắt hơ nóng một miếng cao su. “Tâm là bạn học chung lớp với cháu mà.” Tôi thấy mặt mình đỏ rần lên.

“Nhìn hai đứa đẹp đôi đấy.” Người phụ nữ nháy mắt.

“Cái đấy khỏi phải nói rồi,” ông già vừa nói vừa đặt chiếc xăm xe đã được xì hết hơi lên một miếng gỗ, lấy chiếc tăm ra, che kín lỗ thủng bằng miếng cao su vừa được hơ nóng, đặt thêm một miếng sắt lên trên, lấy búa gõ vào mấy lần trước khi nhúng vào chậu nước. Một tiếng xèo kêu lên, hơi nước bốc lên theo.

Tôi giả vờ nhìn ông, mong Tâm không nghe thấy bà kia nói gì.

“Xong.” Tâm dựng chân chống cho chiếc xe, trả đồ nghề cho ông già, phụ một tay cho ruột xe vào chiếc xe đạp của người phụ nữ.

“Cám ơn nhé chàng trai.” Ông già sửa xe nhìn phục lắm.

“Thằng bé nhìn ngon lành à.” Bà quay sang tôi. “Đừng để nó chạy mất nhé.” Ông già nâng thùng nước lên, nhưng không còn giọt nào. “Đằng kìa.” Ông chỉ về chiếc ao sen. “Thiếu gì nước, ra đó rửa tay nhé.”

Tôi muốn nhặt chiếc cặp cho Tâm, nhưng hai tay đầy dầu nhớt nên cứ đứng đó như con ngố trong khi bà kia nhấc chiếc quai đeo vào vai cho hắn. Hắn cám ơn, quay sang tôi nói. “Mình đi chớ?”

Tâm dắt chiếc xe đạp, hai đứa bước sang bên kia đường đến bên ao sen. Cách bờ một quãng, phía sau gợn sóng, cụm sen nhô lên mấy bông hoa nở ra trong gió. Tâm dựng chiếc xe vào một cây cổ thụ. Vứt chiếc cặp lên bãi cỏ, hắn ngồi xổm trên bờ ao cao hẳn khỏi mặt nước, cúi xuống khoát nước rửa tay. Tôi cũng để cặp lên đám cỏ, muốn theo hắn rửa tay nhưng sợ té xuống ao. Nhìn sâu lắm tôi lại không biết bơi.

“Đến rửa tay đi Hương,” Tâm nói. Chưa trả lời hắn đã té nước vào tôi. Tôi thụt lùi mấy bước rồi la lên “Đừng mà…”

Tâm cười, cúi xuống vốc nhiều nước hơn. Tôi bỏ chạy vấp phải một chiếc rễ cây lớn nhô lên khỏi mặt đất.

“Hương!” Tâm thét lên, nhào đến bên tôi. “Bạn có bị đau không?”

Tôi cười khúc khích gượng đứng lên. Tâm nắm tay kéo tôi. Kéo quá mạnh làm tôi suýt đổ cả vào người hắn. Mùi cơ thể hắn làm tim tôi lỗi một nhịp. Hai đứa gần sát bên nhau, tôi nghe thấy cả hơi thở hắn phả vào mặt.

“Tới phiên mình nhé,” Tôi nói. Mắt Tâm mở to khi tôi chà hai tay đầy dầu nhớt vào má hắn. Tôi xoay người định bỏ chạy nhưng Tâm giữ được hông kéo lại.

Tôi phá lên cười. Tâm kéo mạnh về phía hắn, ngực chạm vào lưng tôi.

Hai đứa mặt nhìn nhau, tôi tránh ánh mắt của Tâm. Một thứ xúc cảm mới mẻ mãnh liệt dâng lên trong tôi. Hai đứa đứng yên nghe gió thổi trên đầu. “Mình… mình phải về thôi.” Tôi tránh ra, cả cơ thể tôi râm ran khó tả. “Trễ rồi về thôi…”

“Rửa tay đi Hương.” Tâm cầm tay tôi kéo đến bên ao, vốc nước lên cọ rửa những chỗ dầu nhớt trên da tôi. Tâm kỳ cọ xong, tôi cúi xuống nhúng chiếc khăn tay vào nước. Có Tâm bên cạnh tôi không sợ rơi xuống ao nữa.

Tâm nhắm mắt khi tôi đưa chiếc khăn lên mặt rồi nhẹ nhàng lau những vết đen đi.

Hắn mở mắt nhìn tôi, nở một nụ cười rạng rỡ. “Giúp Tâm chút việc được không?”

“Giúp gì chứ?” tôi tránh nhìn vào hàng lông mi cong dài và đôi môi đầy đặn. “Nắm tay mình nè?”

“Hả?”

Tâm chỉ chiếc hoa sen ngoài tầm tay. Rồi ra hiệu đến cái cây cổ thụ. “Rồi giữ cái cây kia.”

“Nhưng không bị ai bắt đấy chứ?” Hắn nhún vai cười, đưa tay ra.

Tôi ôm gốc cây, đưa một tay cho Tâm.

“Cẩn thận đấy.”

Nắm tay tôi thật chặt nhé, Tâm nhoài người ra mặt nước. Tôi nhắm mắt lại không muốn nhìn thấy cảnh hắn té xuống ao. Làm sao hái được chứ, nhưng khi tôi hé mắt nhìn, mấy cánh hoa màu hồng đung đưa trước ngực.

Cho tôi đóa hoa. “Tặng người con gái xinh đẹp và thông minh nhất trên đời.” Giấu nụ cười sau đóa sen, hương thơm chiếm hết hơi thở của tôi.

“Nè, mấy cái đứa ăn cắp kia.” Tiếng la giận dữ vang lên đâu đó trên mặt nước. Tôi quay lại thấy một người đàn ông hoa tay múa chân. Ông ấy đang bơi chiếc xuồng tam bản về phía hai đứa. “Trả bông sen lại đây!”

“Ồ.” Tâm kéo tôi lên. Tôi vội chụp lấy hai chiếc cặp quàng vội vào vai, Tâm nhặt chiếc khăn tay, đẩy nhanh chiếc xe đạp qua bãi cỏ xuống đường.

“Xin lỗi chú nhé,” Tâm trả lời. “Đây là bông hoa đầu tiên cháu hái cho một cô gái. Bỏ qua cho cháu nhé.”

Không biết người đàn ông có nghe thấy Tâm hay không mà vẫn rối rít bơi xuồng theo. Tâm phóng lên chiếc xe đạp, tôi nhảy lên yên sau.

Hai tay vịn hông Tâm, mấy ngón tay tôi như lửa cháy khi cảm được mấy thớ cơ dưới lần áo sơ mi. Cứ thế Tâm chở tôi len lỏi giữa xe cộ qua không biết bao con nhiêu con đường. “Hương có sao không?”

“Đâu bị gì đâu.” Tôi khúc khích cười, đóa sen nằm trước ngực.

Cả hai phá lên cười. Quanh đây mùa hạ, bông hoa nở rộ, trong tôi một điều mới mẻ cũng nở ra.

“Giờ đi đâu đây?” Tâm hỏi.

“Ồ, mấy giờ rồi?” Làm sao tôi quên cậu Đạt ở nhà có một mình, cần tôi giúp thì sao? “Phải về nhà thôi.”

“Để Tâm chở về.”

Tâm rành đường Hà Nội lắm, theo đường tắt chở tôi về phố Khâm Thiên.

Lâu lắm rồi không có đứa bạn nào ghé chơi nhà tôi. Muốn khoe Tâm với cái Thủy, lúc xe đi ngang nhà nó, tôi nhìn kỹ vào trong. Không thấy nó đâu. Nó đã bỏ học đi làm ở hợp tác xã sản xuất mành tre.

Mở cửa ra, tôi thấy ngay bà đang đứng chờ. “Đi đâu thế hả?” mấy nếp nhăn trên mặt bà như hằn xuống sâu hơn.

“Chào bà ạ.” Tâm khoanh tay chào.

Bà chỉ gật đầu, nhìn không nói một lời.

Tâm quay sang tôi. “Ngày mai đi học, gặp nhau nhé.”

“Đứa nào đấy?” Bà hỏi khi tôi đẩy xe vào trong.

“Bà nhẹ nhàng tí nào, Bà không mời được cả người ta vào nhà nữa.”

“Bà có biết nó là ai đâu, mà cháu đi đâu hả?”

“Cháu không được có bạn sao bà?” Tôi vất chiếc cặp lên sàn nhà, tay cầm đóa hoa. Tâm chắc không thích tôi rồi.

“Hương đúng đấy mẹ,” cậu Đạt ngồi trên xe lăn góp lời. “Nó lớn rồi, cho nó chút tự do.” Cậu cười nhìn tôi. “Hoa đẹp thế.”

“Cũng có người thấy đẹp.” Tôi đưa cho cậu.

Cậu hất đầu ra hiệu đến bàn ăn. “Thôi ăn cơm kẻo nguội hết.”

Tôi cắm cúi ăn ngay, biết là phải rửa tay nhưng Tâm chạm vào làm tôi thấy ấm áp nên muốn giữ lại.

Bà lục tủ nhà bếp tìm lọ cắm hoa. “Hương à, tuổi cháu bạn gái là tốt nhất đấy.”

“Nó là bạn học cùng lớp mà bà.” Tôi trợn mắt lên.

“Làm sao trước giờ bà chưa từng thấy nó hả? Cả cái giọng miền trung nữa.”

“Tâm mới chuyển từ Hà Tĩnh mới mấy tháng bà ạ.”

“Không xa lắm tính từ làng trước gia đình mình ở đấy.” Cậu Đạt ngửi hương thơm của hoa sen. “Đàn ông con trai Hà Tĩnh ngay thẳng, siêng năng lắm.”

Tôi cười với cậu vì có đồng minh.

“Rồi sẽ thấy thôi.” Bà cắm nhánh hoa vào lọ, rót cho tôi một ly nước. “Lúc nãy mẹ đang nói đến chỗ. Mẹ bảo cái Hạnh cho đăng lại tin tìm người thân trên báo. Hy vọng là Minh nó sẽ đọc được.”

“Mẹ nghĩ anh đang ở trong nam sao?”

“Chắc vậy mà.” Bà quay sang tôi. “Dì Hạnh đăng tin tìm cả bố cháu nữa đấy.

Có tin tức gì dì báo ngay cho biết.”

Tôi gật đầu, tự nhủ phải thường xuyên viết thư thăm dì. Ngạn ngữ có câu ‘Xa mặt cách lòng’ không phải vậy, dì ở cách đây hơn cả ngàn cây số nhưng vẫn rất gần.

Tôi dọn dẹp chén bát xong, bà đặt lên bàn một chiếc rổ đựng mấy xăm xe bằng cao su.

Cậu đu người qua chiếc ghế gần bàn ăn. Mấy tháng rồi cậu tập cử tạ luyện thêm cơ tay. Mong cho đôi chân giả sớm về. Bà bán hết lợn con, góp cả tiền tiết kiệm, tiền gởi của dì Hạnh và cả của mẹ. Cậu đã đo ni tất để làm chân giả nhưng chờ lâu hơn cả nhà tưởng vì nhiều thương binh quá nên, nhu cầu rất cao. Tôi kéo ghế đến gần bàn hơn. Cậu Đạt cúi phần thân trên với đến chiếc rổ, cầm lên một chiếc kéo lớn. Bà đưa một miếng cạc tông có hình đế dép, miếng cao su sẽ cắt theo mẫu như vậy.

“Đúng đấy.” Cậu bắt đầu cắt theo. “Làm gì vậy cậu?” Tôi hỏi.

“Ông cậu già này có việc rồi.” Cậu cười nhăn nhở. “Làm dép, hay không?” “Cho hợp tác xã Thuận Việt,” bà nói thêm. Tôi biết, một đôi dép lốp mà cậu dùng được sáu tháng hành quân trong rừng. Những đôi dép vừa bền vừa rẻ, đang được ưa chuộng.

“Dễ như bỡn vậy,” Cậu nói. “Hồi đó cậu hay sửa dép hoài mà.”

Hơi thở cậu không có mùi rượu, bỏ rượu không phải dễ. Cậu gào lên bảo mọi người đổ hết của cậu khi tìm trong tủ nhà bếp không thấy chai nào. Cậu nằm mẹp hết mấy ngày không chịu nói với ai. May mắn, cô Nhung lúc nào cũng có mặt khi cậu cần đến. Hai người ở suốt trong phòng bà nói đừng phiền cậu. Nhiều lúc đi ngang qua, nghe thấy tiếng rên nho nhỏ làm tôi đỏ mặt. Tôi tưởng tượng cảnh cô cậu đang hôn nhau, theo cái kiểu tôi muốn hôn Tâm.

Nghĩ đến Tâm làm cơ thể tôi nóng bừng lên. Lúc nào mới nói chuyện lại được với hắn đây? Tôi nghi ngờ lắm, nhưng cậu bảo rằng con trai Hà Tĩnh rất trung thực. Đức tính đó là thứ cần nhất ở một người bạn.

“Mẹ phải đi làm đây,” bà bảo. “Đạt, con có làm sai cũng đừng lo nhé, mấy thứ này rẻ rề.”

“Dép con làm ngon lành hơn của họ.” Cậu dán mắt vào chiếc kéo.

“Bà đi đường cẩn thận.” Tôi đẩy xe ra cho bà. Tôi không thích bà khó khăn, nhưng bà khó cũng vì tôi thôi.

“Bà về trễ đấy, không còn nhiều đồ ăn, nhưng vẫn còn ít cá khô.”

Tôi kiểm tra chiếc thắng xe, “Cá khô ngon mà bà, tối nay cháu nấu cơm.”

MƯA NHẸ HẠT hết cả buổi chiều. Mẹ về đến nhà, run rẩy như chiếc lá trong gió. Tôi kéo mẹ vào phòng, giường mẹ kế hai bà cháu. Giúp mẹ lau khô người và thay đồ, tim mình thắt lại khi tôi thấy xương sườn của mẹ nhô ra. Ác mộng lại hành hạ mẹ. Tối đến, bà và tôi thay phiên nhau bên mẹ ôm lấy khi cơ thể bị kích động la hét.

Ước gì tôi, bằng cái ôm thật chặt của mình, có thể xua đi hết những quá khứ đau thương ấy.

Mẹ đâu để tôi thương hại lâu. Mặc áo quần thật nhanh, mẹ cầm lấy chiếc lược gỡ mớ tóc rối. Mẹ hỏi tôi chuyện học hành, rồi kể chuyện cơ quan. Mẹ lại thấy mình sống có ích. Bệnh viện vất vả lắm vì nhiều bệnh nhân lại thiếu bác sỹ, thiếu thuốc men. Rất nhiều việc phải làm, mẹ hối tiếc vì mấy tháng uổng phí ở nhà, giận dỗi hết người này đến người khác rồi than thân trách phận.

Đến tối, cô Nhung đến ngồi cùng với cậu bên chiếc bàn ăn. Cậu thuyết phục cô cùng làm với cậu kiếm thêm thu nhập. Nghỉ giải lao giữa lúc học bài, vào nhà bếp tôi thấy một đôi dép đã xong để trước mặt, hai người đang làm đôi khác. Cậu và cô nói cười nho nhỏ với nhau.

Tôi quay lại bàn học, nhìn ngắm đóa sen, những cánh hoa hồng lên gương mặt của Tâm.

Mẹ đã lên giường, bận rộn với việc nghiên cứu mấy vị thuốc đông y. Mẹ cho mỗi thứ vào bao rồi ghi tên lên đó.

Tôi rót cho mẹ ly nước.

“Mấy thứ này của Viện Y Học Dân Tộc.” Mẹ chỉ mấy gói thuốc. “Mẹ đang nghiên cứu, mà phải có chứng chỉ mới được con ạ.” “Chứng chỉ gì mẹ?”

“Chứng chỉ hành nghề thuốc đông y.” Mẹ uống một ngụm nước. “Mẹ là bác sỹ có tay nghề mà. Kiến thức tây y không đủ sao mẹ?”

“Ừ, một khi đã biết rõ cơ quan nội tạng con người, chữa bệnh bằng cây cỏ tốt hơn.”

Tôi nhặt lấy một mẩu cây đưa lên ngửi. Mùi thơm ngọt xông lên mũi, nhưng tôi biết vị rất khó chịu. Cách đây mấy tuần, tôi bị cảm nặng, mẹ sắc cho tôi mấy thang thuốc. Tôi bình phục rất mau nhưng không bao giờ muốn uống nước thuốc đen thui ấy nữa. Chỉ cần nhớ lại cũng đủ làm tôi rùng mình.

“Dạo này con có cái gì đó khang khác.” Mẹ cười, để lộ hai lúm đồng tiền sâu trên má. “Mặt hồng lên…Có chuyện gì kể với mẹ không đây?”

“Ô, mẹ,” tôi bối rối kêu lên nho nhỏ.

“Con không phải nói đâu.” Mẹ nhấc chiếc cân bé xíu, cân một mớ vỏ cây màu nâu rồi cho vào một chiếc túi. “Nhìn con vui lắm, mẹ hỏi vậy thôi.”

Tôi gật đầu. “Dạ không những vui mà vui nhất trong đời luôn đó mẹ.” “Vậy thì tốt rồi.”

“Con vui vì mẹ về lại nhà, cậu Đạt khỏe lên.”

“Chứ không phải vì cậu con trai nào đó sao?” Mẹ tiếp tục cười.

Tôi lấy tay đấm vào lưng mẹ, rồi che mặt. “Bộ mặt con có ghi trên trán sao?” “Ừ, thấy ngay mà.” Mẹ khúc khích. “Con không nhớ là mẹ đã qua cái tuổi như con rồi sao?”

“Cái … đứa cho con bông sen đó mẹ.” Tôi ngập ngừng. “Vậy à?”

“Sửa xe cho con mẹ à.”

“Ừ, khéo tay giống bố.”

“Con thích anh chàng này là vì vậy. Giống bố biết cách chọc cho con cười.”

“Kể thêm về anh chàng cho mẹ nghe xem nào.”

“À… bằng tuổi con. Mười sáu. Tên Tâm.” Nhắc đến tên Tâm làm tôi lâng lâng. “Mà mẹ đừng kể với ai đấy.”

“Mẹ hứa mà.” Mẹ kéo tôi đến ôm chặt trong tay. “Bí mật mà. Con nói mẹ nghe, là mẹ vui rồi.”

HÔM SAU TÔI ĐẾN TRƯỜNG, hy vọng sẽ nói chuyện với Tâm, nhưng có đứa trong lớp thấy nó sửa xe cho tôi nên chọc ghẹo.

“Tâm với Hương bồ nhau. Tâm với Hương bồ nhau,” tụi nó hô lên, thì thào cười cợt. Tôi xấu hổ, Tâm ngượng ngùng không kém. Suốt cả mấy ngày sau, lúc đạp xe ngang qua muốn dừng lại nói chuyện mà không dám.

Tôi cố tập trung vào kỳ thi cuối năm, nhưng không được, gương mặt Tâm chiếm hết cả tâm trí tôi; giọng nói, tiếng cười sâu lắng, tôi nhận ra đã nhớ hắn quay quắt. Ngày lại ngày qua đi, tôi giận hắn vì đã làm đầu óc tôi đâu đâu, trong tôi có một khoảng trống rất lớn mà không biết lấp kín bằng cách nào.

Thời gian thật chậm. Được một tuần; bông hoa đã héo đi; nhặt mấy cánh hoa rơi cho vào thùng rác. Tôi đổi lộ trình đi về để tránh gặp mặt Tâm và mấy đứa đi cùng.

Tối nay vào bàn học tôi đang đối diện với một bài toán hóc búa đang vắt óc để giải.

Có tiếng gõ cửa. Cô Nhung bước vào phòng cho tôi hay. “Hương, có cậu con trai nào đến gặp cháu. Nó nói tên Tâm.”

“Ồ, tôi đứng phắt dậy. “Bảo nó chờ cháu chút đi cô.”

Tôi tựa vào cửa, thấy chóng mặt quá. Vội vàng mở tủ, tôi lôi mấy chiếc áo đẹp nhất, lấy một cái ướm vào rồi chọn cái khác. Mặc xong tôi lại đổi ý.

Ra đến phòng khách, Tâm không có ở đó. Chờ tôi lâu quá nó bỏ về rồi sao? Cậu Đạt, cô Nhung ngồi bên ngọn đèn dầu, nói chuyện trong lúc làm dép, nhìn như đôi uyên ương.

Bà đến gần tôi nói. “Nó đang chờ bên ngoài.”

“Bà có làm mặt ngầu không đấy?” Tôi nhìn bà chăm chăm.

“Không, nhưng mà –”

Tôi đưa tay lên không để bà nói hết, rồi bước ra phía cửa.

Dưới gốc bàng, Tâm đứng hai tay chắp sau lưng. Hắn cao hơn tôi nhớ, ánh trăng lốm đốm sáng trên mặt.

“Chào Hương,”

“Chào bạn.” Tôi bước đến gần, chân tay lóng ngóng thừa thãi không biết cất vào đâu.

“Của Hương nè.” Trong tay Tâm là chiếc khăn tay của tôi đã giặt sạch sẽ gấp thành hình vuông.

“Bạn cứ giữ lại nếu thấy thích,” tôi nói xong thấy ngạc nhiên đã thốt ra như thế. “Quà phải không?” Tâm nhe răng cười. “Có qua có lại, mình có thứ này cho Hương.” Hắn đưa tay kia đang giấu sau lưng ra. Một bó hoa sen hé nở. “Tâm đến gặp người chủ chiếc ao mua hoa rồi xin lỗi luôn.”

“Bạn tuyệt thật đấy.” Tôi cười. Những đóa sen ươm mầm hứa hẹn trong tôi. Tôi tha thứ cho hắn cái tội không nói chuyện trong suốt tuần qua.

Hai đứa đứng yên lặng. Tôi nhìn mấy bông hoa, đẹp thật. “Bạn hứa cho Tâm mượn sách.” Tâm cười nhắc.

Tôi gật đầu, thấy vui vì hắn nhớ chuyện này. Hắn mượn sách vậy thêm lý do để nói chuyện. “Vào nhà đi. Hương có một ít để bạn chọn.”

“Nếu bạn không phiền, mình đứng chờ ngoài này…cứ lấy cho mình ba cuốn bạn thích nhất.”

“Trùng với mấy cuốn Tâm đã đọc rồi sao?” “Thì đọc lại thôi.”

Vào nhà, tôi đưa bà bó hoa. “Bạn cho cháu đấy. Cháu lấy cho Tâm mượn ít sách, bà không biết bạn ấy, nhưng bạn ấy là người rất mê đọc sách.”

Bà nhướng mày. Tôi chạy đến bên kệ sách.

Chiến Tranh và Hòa Bình của Leo Tolstoy à?” Tâm nói khi tôi đưa cuốn đầu tiên. “Mình nghe nói nhiều về cuốn này.”

“Đọc xong cho mình biết cảm nghĩ nhé. Dày đấy.” Tôi đưa tiếp hai cuốn khác.

“Không biết bạn thích mấy cuốn này không nữa.”

“Ồ, thơ tình Xuân Quỳnh và Nguyễn Bính à? Hai nhà thơ mình thích đấy.”

“Nè … không ai bắt phải lịch sự nghen. Mình biết không phải ai cũng thích thơ đâu. Nếu Tâm muốn Hương đổi mấy cuốn tiểu thuyết cho.”

“Không, không.” Ánh mắt hắn rất thành thật. “Mình thích thơ lắm. Nhất là thơ tình đúng tâm trạng mình lúc này.”

“Ồ.” Mặt nóng lên, tôi quay đi.

“Xin lỗi Hương nghen,” Tâm thì thào. “Tụi bạn trong lớp…Tâm muốn nói chuyện với bạn mỗi ngày ở trường nhưng sợ làm phiền bạn.”

“Có gì mà phiền.” Tôi nhìn hắn chăm chăm như đang mụ đi. “Hương vui lắm khi làm bạn với Tâm.” “Mình cũng thế.” Tâm cười.

“Có chuyện Tâm cần biết.” Tôi cắn môi. “Bà mình là con buôn đấy.” “Tụi bạn trong lớp cũng nói thế.”

“Chúng nó không phản đối khi bạn đến đây à?” Nỗi cay đắng dâng lên trong tôi. “Mình có quan tâm đâu,” hắn nói chắc nịch. “Ai cũng có quyền buôn bán chứ.” Tôi chưa từng nghe ai nói giống như Tâm cả. Trong giờ học, thầy cô lên án con buôn, tư bản, nói rằng họ là cặn bã của xã hội, cần phải quét sạch.

Hai đứa đi bên nhau dưới ánh trăng trên con hẻm nhà tôi, Tâm cầm ba cuốn sách trên tay. Bầu trời hấp thu sức nóng từ mặt trời tỏa ra những ánh sao. Trăng tròn vành vạnh rải ánh sáng dịu dàng xuống đường.

“Tâm ở đâu?”

“Bên quận Đống Đa.”

“Xa thế.”

“Không xa lắm đâu, đi bộ tập thể dục luôn.”

Mấy đứa con nít chạy đến lách vào khoảng hở giữa hai đứa. Chúng chạy đi mang theo cả tiếng cười.

Tôi cười lắc đầu, chính tôi lúc bé cũng theo chọc ghẹo mấy đôi nhân tình như thế.

“Mình cứ nghĩ đến bố Hương.” Tâm nói, “và chú chim gỗ bác đã khắc cho bạn, bác chắc là người đặc biệt lắm.”

Tôi gật đầu, kể cho Tâm nghe: bố thương tôi thế nào; hành trình cậu Đạt đi qua chiến tranh, mang chú chim đó về cho tôi; cái chết của cậu Thuận; mẹ từ chiến trường trở về; công việc của bà và cách hành xử kỳ lạ của cậu Sáng.

“Xin chia sẻ với bạn,” Tâm nói. “Bây giờ làm cho mình ngạc nhiên thêm, bạn vẫn học tốt sau ngần ấy chuyện.”

“Vẫn chưa đạt đâu, phải cố gắng thêm nữa.”

“Không thấy bài kiểm tra toán hôm qua, Hương là người duy nhất đạt điểm tối đa sao?” Tâm vui vẻ hất vai vào tôi.

“Tâm cũng giỏi mà, đạt đến chín mươi tám phần trăm.”

“Mình chỉ mong thầy đừng đọc điểm trước cả lớp.” Tâm thở dài. “Làm mấy bạn điểm kém thấy khó chịu.”

“Mình hiểu mà.”

“Có chuyện này nữa Tâm muốn nói.”

“Chuyện gì?”

“Bọn con trai trong lớp cho là Hương học giỏi nên lên mặt.”

“Làm gì có chuyện đó chứ.”

“Ừ, đó là chúng nó nói thôi, mình nghĩ bọn nó sai rồi, ngược lại ấy chứ…” Tâm bỏ lửng câu nói.

Hai đứa quay lại, đến nhà đứng dưới gốc bàng im lặng một lúc. “Thôi Hương vào đi.” Tâm lên tiếng. “Đừng để bà lo lắng.”

Tôi gật đầu đưa hết cho Tâm mấy cuốn sách, ngón tay hắn chạm vào tay tôi.

“Ngủ ngon nghen,” hắn thì thào. “Rồi mơ thấy những chuyện vui.”

Gương mặt Tâm dễ thương quá tôi phải quay lưng đi vội vào nhà.

Bà hỏi tôi không biết bao nhiêu câu hỏi về Tâm, lúc tôi nói đến đoạn hắn giỏi toán, bà bớt căng thẳng đôi chút. Bà vẫn bảo tôi và Tâm không nên đi đến những nơi chỉ có hai đứa.

“Bà nghĩ là cháu để mấy chuyện không tốt ấy xảy ra với mình như với mẹ sao?” tôi giận nói.

“Ồ, Hương à, cháu còn con nít lắm, đời lại rất phức tạp. Cẩn thận cháu ạ.”

“Cháu cẩn thận mà, bà phải tin cháu mới được.”

“Ừ bà tin cháu, nhưng người lạ cũng phải làm cho bà tin đấy.”

BIẾT CHUYỆN cãi vã giữa mẹ và cậu Sáng, bà ngưng không gởi đồ ăn cho cậu một thời gian, nhưng cái thai mợ Hoa lớn lên, bà không muốn đứa bé suy dinh dưỡng.

Mỗi tuần hai tối lúc mẹ trực đêm, tôi lại có nhiệm vụ mang thức ăn đến cho cậu. Cậu biết có khi bà đi theo chờ dưới chân cầu thang, nhưng không bao giờ mời bà lên nhà. Cậu cư xử như thể cả nhà phải có nghĩa vụ cung cấp thức ăn cho cậu. Cậu cũng không bao giờ có một lời hỏi thăm lấy cậu Đạt, hai anh em chỉ gặp nhau một lần ở quán trà. Cô Nhung tổ chức cho hai anh em gặp mặt, nhưng sau đấy cậu Đạt nổi cáu bảo rằng cậu Sáng đúng là thứ tuyên truyền rác rưởi.

Trong mấy anh chị em, có lẽ cậu Sáng là người may mắn nhất, hết cuộc chiến mà cậu không thương tích gì. Bà bỏ làng trốn đi, cậu không bị bỏ lại trên đường đi.

“Mẹ cưng thằng Sáng quá,” cậu Đạt nói với mẹ tôi. “Chị nghĩ mà xem, mẹ chiều cậu con út thái quá.”

Cậu Đạt nói đúng. Cậu Sáng theo bà suốt quãng thời gian dài ở Hà Nội, bà thương cậu nhiều hơn.

Tôi không thích gặp cậu, nhờ có Tâm đi cùng tôi thấy đỡ khó chịu. Bác Tâm mua cho hắn một chiếc xe đạp cũ. Tâm sửa lại, gắn chiếc yên sau mềm mại. Tôi hay ngồi sau mỗi tối hắn chở đi. Nói chuyện suốt dọc đường, tôi biết thêm về gia đình hắn. Bố mẹ là nông dân, làm lụng vất vả mới có đủ tiền cho con đi học ở Hà Nội để chuẩn bị vào đại học. Tâm có cô em gái phân bì với anh đủ mọi thứ. Về ông bà, chỉ còn ông ngoại. Ông là người lúc nào cũng khó khăn, bệnh tật và chỉ muốn ở một mình. Tâm cho là ông mình tâm thần không ổn vì đôi khi nghe ông lầm bầm, khóc một mình.

“Có lẽ chuyện gì kinh khủng xảy ra cho ông. Bạn có thử nói chuyện với ông không?” Tôi nói mà nghĩ đến mẹ lúc mới quay về.

“Mình có thử, nhưng ông gọi mình bằng những cái tên rất lạ, có khi còn muốn đánh nữa.”

“Kinh vậy. Sao Tâm không hỏi mẹ sao ông khổ sở thế?”

“Mẹ có biết gì nhiều đâu. Ông không để mẹ đến gần ấy chứ. Không tin được mẹ lại là con của người đàn ông như thế. Tính cách mẹ hoàn toàn trái ngược.”

Tâm kể mình nhớ bố mẹ và em gái nhưng rất may vì được sống với bác. Mấy năm trước vợ bác mất, bác rất tốt và không để ý đến ai nữa.

“Bác nói tình yêu đích thực chỉ có một lần trong đời.”

Tôi lại nghĩ đến cậu Đạt, cô Nhung và tình yêu nở hoa của hai người. Hai chiếc chân giả cuối cùng cũng có. Cậu không thích nhưng cô Nhung giúp cậu tập đi cho quen.

“Cậu bỏ rượu rồi.” Tôi kể với Tâm. “Cô Nhung ngày nào cũng đến nói chuyện và làm dép.”

“Hai người đẹp đôi, giống như hai đứa mình nhỉ?”

“Ai mà biết.” Tôi đấm vào lưng hắn, mặt đỏ bừng.

TAY EM TÊM trầu, lá trầu cay xứ Nghệ…” giọng hát của bà với ánh đèn tràn đầy trong nhà bếp. Bài dân ca, kể một người con gái mời khách ăn trầu, mẹ thích bài này lắm. Tôi lén nhìn, thấy mẹ lẩm nhẩm hát theo, không nghe thấy tiếng. Mẹ có giọng hát mượt mà thừa hưởng từ bà.

Cậu Đạt đi đến chiếc bàn ăn, nhìn cao ráo và đầy chất đàn ông. Vẻ khắc khổ trên gương mặt cậu nhường chỗ cho nét hồng hào.

“Đẹp trai ra phết.” Bà đang đổ rau luộc ra cái bát lớn đặt trên bàn. “Con tập tốt đấy, vừa đúng đám hỏi.”

“Cái gì?” Tôi há miệng kinh ngạc.

“Con không nghe đó sao?” Mẹ đặt nồi cơm xuống bàn. “Cậu Đạt và Cô Nhung làm lễ ăn hỏi.”

Tôi chạy đến bên ôm lấy cậu.

“Từ từ đã nào.” Cậu ôm lấy vai tôi giữ thăng bằng. “Cậu vui sướng hạnh phúc lắm.”

Mẹ kéo chiếc ghế giúp cậu ngồi xuống.

“Thật lòng mà nói, mẹ chỉ sợ bố mẹ Nhung không đồng ý.” Bà so đũa. “Hóa ra nó đã thuyết phục ông bà trước rồi. Tổ tiên phù hộ gia đình ta đấy.”

Bà nhìn lên bàn thờ, mấy cây nhang đang ngún khói tỏa mùi thơm khắp phòng. “Con vẫn chưa tin mình may mắn vậy,” cậu nói. “Trước con cứ nghĩ Nhung không còn muốn nhìn mặt con nữa.”

“Con chỉ được cái coi thường nó.” Bà xới cơm ra bát.

“Con cứ nghĩ vậy,” cậu gật đầu. “Mẹ, cái Hạnh có ra dự đám cưới không?”

“Để mẹ viết thư. Nó lúc nào chả muốn gặp con, ăn mừng với cả nhà.”

Không biết lúc nào mới vào được Sài Gòn thăm dì. Gia đình dì mọi việc hanh thông cả; chú Tuấn đã thành sĩ quan cao cấp của quân đội.

“Hy vọng Tuấn nó đừng dính dấp đến chuyện trại cải tạo hay xử phạt người trong nam.” Bà thở dài. “Người bắc hay người nam đều là người Việt Nam cả. Mẹ chỉ mong được chung sống hòa bình thôi.”

“Mẹ có nghĩ anh Minh bị học tập cải tạo không? Nếu vào nam rồi, anh có thể tham chiến cùng với quân đội Mỹ.”

“Mẹ chắc là không có đâu.” Bà gắp một ít rau muống xào cho vào bát của tôi. “Nó biết mấy con phải nhập ngũ mà, nên không muốn anh em tương tàn đâu.” “Nếu anh ấy bị bắt buộc nhập ngũ, mà phải cầm súng thì sao mẹ?”

“Mẹ không quan tâm nó làm gì,” bà nói. “Với mẹ nó còn sống, đó là tất cả. Mẹ phải tìm cho ra nó. Nếu không, chết không nhắm mắt được con ạ.”

“Mình sẽ tìm được anh ấy mà mẹ.” Cậu Đạt trả lời. “Hết chiến tranh rồi, anh sẽ tìm về thôi.”

“Mẹ có đánh điện tín cho ông Hải, ông sẽ cho mình hay nếu có chút tin tức gì về đến làng ta.” Bà nói.

Cậu quay sang tôi. “Dạo này có người hạnh phúc lắm đó nha. Có chuyện kỳ diệu đang nở hoa.”

Tôi nuốt miếng cơm trong miệng, không biết nói gì.

“Bảo Tâm đến nhà chơi,” bà nói. “Hai đứa vào nhà nói chuyện đừng có lang thang ngoài đường.”

“Bà cho phép ạ?” Tôi cầm lấy tay bà.

“Tôi có được phép chọn lựa sao?” Bà nhún vai. “Cháu nó ngang như cua, bà phải chịu thôi.”

Tôi cười nhăn nhở. “Đúng đấy bà. Cháu bướng như mấy con cua chỉ bò ngang, nhưng đó là con học được mà ra đấy bà.”

Mẹ phá lên cười.

“Nhà này nhiều cua lắm.” Cậu cười khúc khích.

BÀ NÓNG RUỘT LẮM. Bà đi tới đi lui trước của Bệnh Viện Phụ Sản Trung

Ương, áo mướt mồ hôi.

“Không biết hai mẹ con thế nào rồi?” Bà thấy tôi là hỏi ngay.

“Mợ Hoa vẫn còn chuyển dạ. Con đâu gặp mợ được.” Tôi đưa chiếc cặp lồng bằng nhôm trống không lại cho bà. Thật hỗn xược không thể tin nổi, cậu Sáng cấm không cho bà đến. Cậu bảo đồng nghiệp của cậu đến thăm rất đông, nên gặp bà ở đây cậu có nguy cơ bị mất việc. Buồn cười thật.

“Vẫn còn chuyển dạ là sao? lâu lắm rồi cơ mà. Nó có ổn không cháu?”

Tôi nhún vai. Chỉ có mình cậu nói chuyện với bác sỹ. Tôi đâu có nói chuyện với cậu, người trợ lý của cậu đưa cho tôi cặp lồng bảo mang thêm cháo bà nấu. “Điên khùng hết rồi mà!” tiếng quát của bà làm tôi giật mình. Mắt tôi trợn lên khi bà hoa tay làm chiếc cặp lồng rơi xuống vỉa hè. “Bà không thể chờ thêm một phút nào nữa đâu.” Bà vội bước đi.

“Bà đi đâu vậy?”

“Vào thăm mợ, và nói cho Sáng nó biết đủ rồi đó.”

Hành lang đầy người, không thấy bóng dáng cậu và người trợ lý đâu. Bà giữ một cô y tá đang vội đi ngang. “Con dâu tôi nó đang sinh ở đây. Tên là Nguyễn Thị Hoa. Cô chỉ giúp giùm được không ạ?”

“Nguyễn … Thị … Hoa đúng không ạ?” Cô y tá tra vào danh sách. “Đang trong phòng mổ ạ.” Cô chỉ về phía cuối hành lang.

“Phòng mổ à? Có chuyện gì sao cô?” Bà nói mà như thét lên.

“Dạ cấp cứu ạ.” Nói rồi cô y tá vội đi.

Tôi kéo tay bà, chạy vội qua mấy người nằm ngồi đầy hành lang, đến bên phòng mổ. Ba người đàn ông mặc đồ mổ màu trắng xuất hiện, trông có vẻ căng thẳng đang thì thào với nhau.

Bà vội vượt lên trước họ, hướng về phía chiếc cửa đang đóng lại.

“Này, bác đi đâu thế?” Có tiếng la lên.

“Nó là con dâu tôi.” Bà đẩy cửa, xông vào. Tôi phải gặp nó.

Mùi thuốc nồng nặc xông vào mũi tôi. Mợ đang nằm trên giường, hai tay che mặt. Cậu Sáng đang đứng kế bên, lưng quay về phía hai bà cháu.

Nghe tiếng bước chân, cậu quay lại. Tôi cứ nghĩ cậu sẽ trách bà, nhưng mặt cậu méo xệch bật khóc. “Mẹ ơi!”

“Đứa nhỏ sao rồi?” Bà chạy đến bên giường.

Đứng cạnh bà. Tôi đưa tay lên che miệng. Cạnh mợ là đứa nhỏ sao? Đầu nó to hơn bình thường đến ba lần. Trán nhô ra, không tay, không chân.

“Ồ không, không, không!” Bà bồng đứa nhỏ lên ôm nó vào ngực. Đứa bé không cử động, nó đã chết.

Cậu ôm lấy, vùi đầu vào mái tóc bà, tiếng khóc nghẹn của cậu trong cổ như những nhát dao cứa vào tim tôi.

Tôi quỳ xuống, cầm lấy tay mợ. Tôi muốn ôm, nhưng mợ quay đi.

LÁT SAU, trong một phòng rất nhiều hồ sơ chất đầy bàn, vị bác sỹ lớn tuổi nói với bà và cậu rằng ông rất tiếc.

“Đồng chí trước đây chiến đấu ở chiến trường nào?” Ông hỏi cậu. “Dạ thưa chủ yếu ở Quảng Trị ạ. Có vấn đề gì thế bác sỹ?”

“Quảng Trị, thế là rõ rồi. Đồng chí có tiếp xúc với chất độc Màu Da Cam không?”

Cậu đứng lên, bước đến bên tường, vai rung lên. Bà chạy đến. Lúc quay lại nói chuyện với bác sỹ, mặt cậu trắng bệch.

“Chất độc Màu Da Cam ư? Cháu thấy dính vào mặt rất nhiều lần, đầy cả áo quần. Hóa chất đó không phải chỉ để rụng lá cây thôi hay sao?”

Vị bác sỹ đứng lên khỏi ghế. “Ta chưa biết được ảnh hưởng của nó với người thế nào. Nhưng rất nhiều bộ đội xuất ngũ tiếp xúc với nó có con bị dị dạng hay chết.”

Cậu đấm vào tường. Bà nắm tay cậu kéo lại.

Làm sao nó xảy ra cho gia đình tôi được. Cậu Đạt và cô Nhung nữa, con cậu ra sao đây?

ÍT HÔM SAU, cả nhà ngồi quanh bàn ăn. Cậu Sáng mặt mày hốc hác, túi đồ để trước mặt.

“Không thể tin được nó đuổi em ra khỏi nhà,” cậu Đạt lên tiếng.

“Hai vợ chồng cứ lục đục. Cứ nhìn em, cô ấy lại thấy Con Quỷ Màu Da Cam, anh biết…”

Mấy nhánh cây bàng cọ vào mái nhà. Con ma chiến tranh đến bao giờ mới buông tha gia đình tôi?

“Nơi anh chiến đấu, giặc phun hóa chất đó nhiều lắm.” Cậu Đạt nói như muốn khóc.

Cầm tay cậu đưa lên môi, hai giọt nước lấp lánh trong mắt cô Nhung. “Có gì đi nữa mình cũng không bỏ con.”

“Không nên quá lo lắng quá Đạt ạ,” mẹ tôi nói. “Cơ thể con người phản ứng với hóa chất khác nhau cả. Nhiều bộ đội giải ngũ có con khỏe mạnh bình thường mà." Mẹ nhìn sang cô Nhung. “Bệnh viện chị sẽ có máy siêu âm. Mình có thể biết được đứa bé có bình thường không trước lúc sinh.”

Cô nhung, hai tay giữ lấy mặt cậu nói. “Anh có nghe chị Ngọc nói không? Không có chuyện gì đâu. Có chuyện gì đi nữa mình cùng nhau giải quyết thôi, nhé anh?”

Nước mắt cứ thế lăn dài trên má cậu.

Bà sụt sịt. “Sáng à mừng con về với gia đình.”

“Con chỉ làm phiền tối nay thôi. Ngày mai con tìm chỗ khác mẹ ạ.”

“Sáng à, đây là nhà con mà! Lúc nào cũng rộng cửa với con cả. Con còn đi đâu chứ.”

Cậu đưa mắt nhìn quanh, căng như dây đàn. “Lối sống xa hoa này không phù hợp với con.” Cậu hạ giọng. “Mẹ đừng nói với ai tối nay con ngủ đây nhé. Sáng mai con đi sớm.”

Mẹ tôi chỉ lắc đầu. Tôi thấy trong mắt mẹ rất buồn việc xảy ra cho con cậu, nhưng từ lúc cãi vã hai chị em đến giờ, mẹ không nói chuyện với cậu. Mẹ rất đúng khi nói rằng cậu đã bán cả nhà để theo đuổi lý tưởng chính trị.

“Ừ được thôi.” Bà thở dài. “Có việc mẹ nhờ con được chứ? Con quen biết nhiều trong nam. Con nhờ họ tìm giúp anh Minh được không?” “Có chứng cứ gì anh vào nam đâu.”

“Nếu còn ở đây, nó đã về làng tìm lại gia đình rồi. Con cứ làm giùm cho mẹ nhé.”

“Như tìm kim đáy bể vậy mẹ, con không hứa, nhưng làm gì được con sẽ làm.” Tôi không thể tin cậu Sáng được. Tìm được cậu Minh xem như sự nghiệp của cậu không còn lên cao được nữa.

TÔI ĐANG HỌC BÀI, mẹ vào, cậu Đạt đứng sau lưng. Mẹ lùa tay vào tóc tôi.

“Hương này có chuyện mẹ muốn hỏi con.” “Vâng, mẹ ạ.”

“Kết thúc chiến tranh hơn cả năm rồi. Mẹ lần tìm hết các nơi, không có chút tin tức gì về bố cả. Nếu còn sống, giờ đã về nhà rồi…”

Tôi đứng bật lên. “Bố còn sống, con biết bố còn sống.”

“Nghe mẹ nói nè con. Bố thương hai mẹ con nhất trên đời, nên không thể không về. Cho dầu có bị thương, bố cũng lê tấm thân về hay chí ít cũng viết thư cho hai mẹ con rồi.”

“Nay mai bố về thôi. Con chim gỗ nói với con như vậy mỗi ngày mà.”

“Mẹ cũng muốn tin như vậy. Nhưng không công bằng cho bố nếu cứ để hồn bố không được về nhà. Mình không đốt nhang, linh hồn bố làm sao tìm ra đường về.”

“Mẹ! nhang chỉ để dành cho người chết thôi.”

Mẹ nắm lấy vai tôi. “Nên lập bàn thờ cho bố con ạ. Rồi cầu nguyện cho linh hồn bố về lại.”

Tôi đẩy mẹ ra. “Bố không chết mà.”

“Hương, có chuyện cậu vẫn chưa kể với cháu.” Cậu nhìn mẹ rồi tôi. “Hồi mới về, cậu kể gặp bố cháu trong rừng, hai anh em tạm biệt rồi hai tuần sau bị bỏ bom. Nhưng sự thật là… bố cháu đi chưa đến nửa tiếng thì bị dội bom. Cậu không biết bố cháu đi bao xa, nhưng…”

Hai tay che mặt tôi thét lên.

“Cậu xin lỗi Hương à. Cậu muốn đi tìm bố cháu, nhưng bệnh nặng quá chỉ lết đi thôi. Bom dội suốt mấy ngày. Lúc cậu thấy đỡ hơn, ra khỏi hang đi tìm nhưng chỉ có cây cối bị bật gốc, không có một ai cả giữa những thân cây cháy sém.” “Cậu nói dối cháu như vậy, để làm gì chứ?”

“Vì chúng ta sống nhờ có hy vọng. Cậu chỉ muốn hy vọng bố cháu còn sống, nhưng đến lúc phải – ”

“Cậu còn nói dối chuyện gì nữa không?” tôi gào lên. “Cậu vui khi thấy cháu chịu đựng như thế này sao?”

“Cậu xin lỗi, chỉ vì cậu không có đủ can đảm kể cho cháu nghe sự thật thôi.”

Nước mắt chảy trên mặt khi cậu bước đến bên tôi. Tôi tránh sang bên, chạy ra khỏi nhà.

Phố phường như mờ đi. Tiếng gió thổi ù ù vào tai như tiếng dội bom. Tiếng bước chân của tôi trên mặt đường như làm cơ thể tôi rung chuyển qua mấy tiếng nổ. Tôi thấy bố trong rừng đang bị lửa thiêu đốt. Tôi nghe bố gọi tên mình khi lửa vụt bao trùm làm bố biến dạng cả hình hài. Tôi rú lên. Xung quanh, mọi người la hoảng tránh đường cho tôi. Xe cộ nhấn còi, lách ra.

Tiếng khóc nghẹn trong lồng ngực khi tôi đổ nhào xuống lề đường.

Mẹ đến bên, quỳ xuống, vòng tay ôm lấy tôi. “Mẹ xin lỗi.” Mẹ thở hào hển.

“Con không muốn lập bàn thờ thì mình thôi. Mẹ xin lỗi, mẹ xin lỗi…”

Mẹ xoa lưng đến khi tôi bớt khóc, rồi nhẹ nhàng đẩy tôi ra. Mẹ lấy tay xoa má tôi. “Nhìn xem, con gái cao hơn, thông minh, đẹp hơn cả mẹ rồi. Bố tự hào về con đấy.”

“Con nhớ bố lắm.”

“Bố ở đây với hai mẹ con, không bao giờ đi xa đâu.” Mẹ đưa tay lên chỗ trái tim.

TỐI HÔM ẤY, LÚC ĐÃ KHÁ MUỘN, Tâm lấy xe đạp chở tôi. “Cô nương muốn đi đâu nào?” Hắn hỏi.

“Đâu cũng được.” Tôi dựa mặt vào lưng Tâm. “Ra bờ hồ nhé, mát lắm đây?”

Tôi nhắm mắt thấy gương mặt bố hiện lên. Bố cười với tôi từ khoảng cách của tám năm và sáu mươi lăm ngày.

Trên cao, mặt trăng đang bồng bềnh trên mái vòm tối thẳm, bao quanh với bao vì sao lấp lánh. Nếu thiên đàng trên đó, có lẽ bố không còn phải chịu đau đớn của thế giới này nữa.

Hồ Ngọc Khánh hiện ra trước mắt. Ánh đèn dầu của mấy quán trà lung linh trên mặt nước như những chiếc đèn lồng. Tâm chờ cho tôi bước xuống, mới dắt xe lên vệ đường. Hai đứa băng qua bãi cỏ đến sát bên hồ. Những con sóng lăn tăn đầy ánh trăng dập dờn đến gần.

“Cám ơn Tâm đã đến với mình tối nay, Hương thương bố quá nên không nghĩ mất ông được.”

“Bố còn sống mãi trong Hương mà. Rồi đến cả con cả cháu nữa.”

Tâm ôm lấy tôi. Mùi thơm toát ra từ cơ thể hắn làm bầu không khí quanh tôi dịu ngọt. Nhịp tim hai đứa hòa chung làm một.

Tôi ngẩng đầu lên nhìn Tâm. Hai đứa trao nhau nụ hôn dưới bầu trời yên ắng.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Nguyễn Phan Quế Mai

Truyện bạn đang đọc dở dang

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.