Nghệ An, 2017
Tôi đặt chú chim sơn ca trước mộ bà. Mấy đứa con quỳ bên cạnh tôi. Tâm đang đánh diêm đốt mấy nén nhang. Anh quay sang mỉm cười.
“Anh biết bà rất tự hào về em. Cả anh nữa chứ.” Anh nói trong làn khói nhang thơm tỏa ra bao lấy chúng tôi.
“Chính anh giúp em hoàn thành tâm nguyện.” Tôi cầm trên tay tập giấy dày cộp. Đó chính là câu chuyện gia đình, qua lời kể của bà và chính tôi.
Bé Quang hỏi tôi. “Bà cố đọc được tập sách này trên trời cao kia chứ mẹ?” Tay nó gõ vào tập giấy.
“Mình đốt đi, khói sẽ gởi đến bà.” Con bé Thanh trả lời, nó tin như thế vì giống như mẹ, lúc nào cũng thích nghe chuyện của bà cố.
Tôi đưa tập bản thảo cao quá đầu. Có lần bà bảo thử thách cho con dân nước Việt, suốt chiều dài lịch sử, như những ngọn núi cao ngất. Có đứng ra xa tôi mới có thể thấy được phần ngọn, nhưng cũng đủ gần để chứng kiến bà chính là ngọn núi thái sơn: luôn mạnh mẽ, luôn hiện hữu để bảo vệ con cháu.
Tôi nhắm mắt, gương mặt thanh thoát của bà hiện ra. Bà rất vui vì cháu đã ghi
lại chặng đường gia đình đi qua. Ổi ạ. Bà rất muốn đọc ngay. “Bà ơi cháu nhớ bà lắm.”
Que diêm bùng cháy trong tay Tâm. Hai đứa nhỏ cùng đốt những tờ giấy cho bà.
Mấy sợi khói đung đưa bốc lên. Tàn nhang cong lại, tôi nghe thấy chú chim sơn ca cựa mình. Rồi nó đập cánh, vươn cổ hát mấy bài dân ca của bà lên đến tận thiên đình.
Hết