Quân Khu Nam Đồng

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 43 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Âm Mưu Và Tình Yêu
1

❊ ❊ ❊

Khoảng năm giờ chiều, Hòa vừa đi đá bóng về thì gặp bác Trường, bố Việt ở cầu thang. Bác giữ Hòa lại, ngần ngừ một lát rồi hỏi:

– Này cháu, bác nghe nói Việt mới có bạn gái hả?

Theo phản xạ, Hòa định chối bay. Xong nó cảm thấy như thế không ổn, nên trả lời:

– Cháu thấy các bạn ấy cũng quan hệ bình thường bác ạ. Không có chuyện gì đâu.

– Bạn bè thì chơi trong lớp thôi, sao lại chơi với lớp khác? Sao không chơi với các bạn khu Nam Đồng mà phải chơi với bạn tận khu Kim Liên? Bạn này con cái nhà ai hả cháu?

Hòa nghĩ bụng: “Kiểu này là cũng đã điều tra rồi đây”. Nó trả lời:

– Cháu nghe nói bố mẹ bạn ấy cũng là cán bộ nhà nước cả.

Bác Trường im lặng một lúc rồi hỏi:

– Cháu có biết bạn ấy thế nào không?

Hòa ngần ngừ rồi trả lời, dù nó cũng không thực sự tin tưởng vào điều mình nói:

– Cháu thấy mọi người bảo bạn ấy ngoan và học giỏi lắm.

– Hình thức thế nào?

– Dạ, rất xinh. Bạn ấy là cây đơn ca của trường cháu, hát hay lắm.

– Thế… đã có gì sâu sắc chưa?

– Chưa ạ… vẫn trong giới hạn bạn bè.

– Cháu để ý, có gì báo cho bác biết nhé… Chuyện này cháu đừng nói lại với Việt.

Bác Trường vừa đi khỏi, Hòa đã tìm Việt thông báo ngay. Thời gian gần đây, đâu phải mình Việt có bạn gái. Nghĩ cũng lạ, chỉ mấy tháng trước cả bọn còn chế nhau, gán ghép đứa nọ với đứa kia, thế mà bây giờ thằng nào không có “bạn gái” lại bị coi là cù lần. Đi tiên phong là Khanh. Nó thông báo, đã cưa đổ cái Phương. Đêm rằm, trăng sáng vằng vặc, cả hội ngồi trên bể nước đầu Nhà 2, thảo luận về tình yêu. Khanh hướng dẫn cho cả bọn bài học đầu tiên: “Tình yêu bắt đầu từ lao động sản xuất”. Lao động sản xuất của học sinh là học tập. Vì vậy, cần tấn công vào những lĩnh vực liên quan đến học, ví dụ như hỏi bài, mượn vở… để làm thân. Nhưng ai tấn công ai lại là chuyện phải bàn. Cả hội ngồi phân chia các bạn gái trong lớp như các đế quốc phân chia thuộc địa. Thằng nào cũng chọn đứa xinh, mà các bạn nữ xinh thì ít. Thấy Đính và Minh tranh nhau bạn Hà, Hòa góp ý: “Không nên vì một tình yêu chưa hình thành mà ảnh hưởng tới tình anh em, nếu hai đứa chúng mày không thỏa thuận được thì nhường Hà cho thằng Ngọc”. Hòa phân tích: “Thằng Ngọc nhút nhát nhất hội mình. Nếu không giúp, nó sẽ khó có bạn gái. Tao thấy nó cũng thích cái Hà. Vì hai thằng chúng mày chẳng ai nhường ai, tốt nhất giới thiệu Hà cho nó, coi như làm việc nghĩa”. Quốc Tẩm cũng xông vào tham gia: “Tao nhất trí cho thằng Ngọc cái Hà”. Nó nói như đọc thơ:

“Anh em như chân với tay,

Tình yêu chỉ là cái áo khoác ngoài.

Áo không có cái này thì có cái khác,

Chứ chân tay chặt đi sẽ không mọc lại”.

Đính và Minh dù không tán thành, nhưng vì không ai nhường ai, nên đành chấp nhận theo kiểu “tao không được ăn thì mày cũng phải nhịn”. Giang thì tiết lộ nó đã có bạn Ngọc Bích, quen hồi sơ tán. Nó nói: “Nhưng mà con đấy điệu lắm. Điệu như thế là hay đi với thằng khác. Tao cũng định chọn một đứa ở lớp mình để thay, nhưng những đứa xinh bọn mày lấy hết mẹ nó rồi”. Việt đến sau, thấy mọi người đã xí phần hết các bạn xinh, nó suy nghĩ rồi quyết định chọn bạn Mai Hương, hoa khôi lớp 9C. Đây là một quyết định táo bạo và mạo hiểm, vì phải sang lớp khác chiến đấu. Khanh ủng hộ Việt: “Muốn bắt được cọp phải vào hang cọp!”. Không ngờ Đính cằn nhằn: “Tao vừa định chọn bạn này thì đã có đứa chọn mất”.

Vì lần đầu yêu nên cả bọn đều lớ ngớ và không biết giữ bí mật. Thoạt đầu, đám con gái không để ý, nhưng chỉ ít bữa sau, bắt đầu túm năm tụm ba, rúc ra rúc rích, thì thà thì thầm về chuyện bọn con trai đến nhà đứa nọ, đứa kia. Trong vòng nửa tháng, anh em liên tục báo về tin xấu. Hoàng đến nhà bạn Tuyết Minh mượn vở, bị Tuyết Minh chìa cho một cuốn vở mới tinh và bảo: “Tôi cũng chưa chép bài này, bạn mượn người khác mà chép, nhân tiện chép hộ tôi luôn”. Thế là Hoàng thành kẻ chép bài không công, biến mình từ đế quốc thành thuộc địa. Quốc Tẩm còn tệ hơn, bị bố bạn Oanh mồm rộng, có biệt danh “Mồm bá chủ” mời vào nhà uống nước chè và nhắc nhở: “Em nó còn bé…”. Hòa động viên cả bọn bằng cách an ủi: “Chúng mày nhìn xem, có con gà mái nào bị trống đuổi mà đứng im chịu trận không? Trước khi đồng ý, nó phải cắm đầu cắm cổ chạy để làm giá. Phải kiên trì”. Khanh gật gù: “Con gà trống choai nhà tao khi không tóm được con gà mái mình đang đuổi, nó rất kiên trì… đuổi theo con khác”.

Con đường tình yêu của Việt khó khăn hơn bọn trong lớp nhiều, vì phải đơn thương độc mã sang lớp 9C tán tỉnh, làm quen. Mai Hương đi đâu cũng có Mai Liên lớp 9E cặp kè, nên nó có rất ít cơ hội tiếp cận. Nó cũng không thể áp dụng chiêu mượn vở, vì hai đứa học khác lớp. Việt nói nó mê Mai Hương là do Mai Hương xinh và hát hay. Những bài hát như “Bài ca hy vọng”, “Hành khúc ngày và đêm” Mai Hương hát cao vút, vang vọng, ca sỹ chuyên nghiệp cũng chẳng ăn đứt. Vì xinh và hát hay nên ở trường Mai Hương có lắm người mê. Hòa dự báo Việt sẽ có vài chục đối thủ. Việt tìm đủ cách làm quen với Mai Hương nhưng không thành công. Mai Hương biết Việt thích mình, nên cứ mỗi lần Việt đến gần là lẩn vào giữa đám con gái cùng lớp. Việt gan dạ ở đâu, chứ trước bọn con gái nó trở nên vô cùng hèn nhát.

Nhìn thằng bạn thân ngẩn ngơ, Hòa nghĩ ra một mưu. Sau buổi học sáng thứ Sáu, nó rủ Việt đạp xe qua nhà Trung, ở tận phố Hàng Bạc, vốn là bạn học cùng hồi sơ tán. Hai thằng trình bày hoàn cảnh và nhờ Trung giúp cho một màn “anh hùng cứu mỹ nhân” để làm quen với Hương. Trung rất sốt sắng, tình nguyện kiếm hộ năm thằng cho Việt tha hồ đánh, nhưng sau đó phải đãi mỗi đứa một cốc sen dừa ở Phố Phan Bội Châu. Hòa bảo: “Mình thằng Việt đánh năm đứa thì lộ quá, chỉ đánh hai thôi, như thế trông mới hợp lý và… đỡ tốn”. Trung chấp thuận, nhưng Việt nằn nì đã mất công đóng vai anh hùng thì để nó đánh ba đứa cho thành “siêu anh hùng” luôn. Trung đồng ý, hẹn trưa thứ Hai tuần tới sẽ triển khai kế hoạch. Để giúp bọn Trung nhận diện Mai Hương, Nam “Diễm” (Diễm là tên của bố Nam) được phân công làm chỉ điểm.

Theo kế hoạch, Trung và đồng bọn sẽ cướp cặp khi Mai Hương và Mai Liên rẽ vào đường đê La Thành khoảng 500 mét, vì chỗ này vắng. Để Việt tình cờ có mặt một cách hợp lý, khi tan trường, Việt giả bộ vô tình đi ngang qua Mai Hương và nói to với Hòa: “Hôm nay tôi sang nhà thằng Nam Diễm ở khu Kim Liên có chút việc, ông cầm hộ tôi cái cặp về nhé”…

Và mọi việc diễn ra như trong phim…

Khi nghe tiếng Mai Hương la hét phía sau, Việt nhanh chóng lộn lại, giở mấy thế võ tập tới tập lui cả chiều hôm Chủ nhật với ba ông ăn cướp bất đắc dĩ, đánh gục cả ba, giật lấy chiếc cặp ném về phía Mai Hương. Trong lúc Mai Hương và Mai Liên mặt mày xanh xám, nhặt sách với bút vương vãi trên mặt đường thì Hảo Bẹt ở khu tập thể Kim Liên, học lớp 9H đi tới. Hảo Bẹt thấy Mai Hương, Mai Liên bị cướp và mình Việt đang quần nhau với ba thằng, bèn nổi máu anh hùng, hét lên “Đù mẹ!” và xông vào đánh giúp. Bọn Trung vừa phải chịu một trận đòn “khổ nhục kế”, nay vớ được Hảo Bẹt, thi nhau đấm đá trút giận. Hảo Bẹt là đứa gấu, dù bị đau vẫn lăn xả vào đánh. Thấy hai thằng đi cùng Hảo Bẹt chuẩn bị xông vào tiếp sức, Việt nghĩ chẳng may tụi này túm được, dù chỉ một thằng trong nhóm mình tổ chức, đem nộp công an về tội ăn cướp thì hỏng bét. Thế là nó quên luôn việc đóng vai anh hùng, quay lại lấy mũ cối trên đầu, vụt túi bụi vào hai thằng đi cùng Hảo Bẹt, mồm hét : “Này thì cướp cặp, này thì cướp cặp!”. Nó đánh dồn dập, toàn lấy mũ cối đập vào mồm để hai thằng kia không kịp giải thích. Hai thằng vốn biết tiếng Việt, chỉ lùi và đỡ chứ không dám đánh trả. Việt sợ để lâu bất lợi, vừa đánh vừa hét toáng lên: “Công an, công an” và quay lại túm lấy Hảo Bẹt : “Giúp tao đánh hai thằng đằng sau này”.

Nghe đến công an, bọn Trung nhanh chóng chạy vào ngõ và lủi mất. Hảo Bẹt quay lại nhìn thấy hai thằng bạn vừa bị Việt đánh đang ôm đầu, thì chửi Việt: “Đù mẹ, sao mày đánh bạn tao?”. Việt cũng bắt chước giọng miền Nam: “Đù mẹ, tao tưởng nó cùng hội bọn kia? Sao bạn mày trông giống ăn cướp vậy?”. Nói đoạn nó rảo bước quay về khu Nam Đồng, quên bẵng đoạn phải sang khu Kim Liên gặp Nam Diễm như kế hoạch. Dù sao, nó vẫn theo đúng phần quan trọng nhất của kịch bản đã thống nhất với Hòa: từ đầu đến cuối, không nhìn Mai Hương và Mai Liên, dù chỉ một cái liếc mắt.

Theo ý của Hòa, sau màn kịch “cứu mỹ nhân”, Việt cần phải đóng vai một kẻ cao thượng, không lợi dụng cơ hội giúp người để kể công, làm quen hay… mượn vở. Nhưng đột nhiên lại xuất hiện Hảo Bẹt. Hảo Bẹt là con em cán bộ miền Nam ra Bắc tập kết. Mặt mũi nó to và thô, trông rất mạnh mẽ. Như mọi người nói thì nó là một tay anh chị có hạng. Vì Việt đánh xong bỏ đi ngay, nên Hảo Bẹt được dịp tỏ ra một trang hiệp sỹ. Nó hộ tống Mai Hương và Mai Liên về tận nhà. Có lẽ cái nhìn run rẩy bên vệ đường của Mai Hương đã giáng một tia sét vào trái tim thô lỗ của nó. Ngay hôm sau, nó nhân danh bạn quen cùng trường lên nhà Mai Hương chơi và sau đó kiếm cớ lên chơi liên tục.

Việt được Nam Diễm thông báo chuyện Hảo Bẹt thích Mai Hương, nó vô cùng sốt ruột. Như vậy là khó khăn gấp đôi. Chưa tiếp cận được Mai Hương lại nảy ra một kẻ tình địch nguy hiểm. Nhất cự li, nhì cường độ. So với Hảo Bẹt, cả hai điểm đấy nó đều thua. Nhưng Hòa khăng khăng phải án binh bất động, đợi thời cơ đến. Xông sang tán tỉnh Mai Hương lúc này giống như lợi dụng vừa làm một việc tốt để đến đòi thù lao, không cao thượng. Như thế có khác gì thằng Hảo Bẹt. Trong khi đó, không biết do vô tình hay cố ý, Nam Diễm ngày nào cũng kể chuyện Hảo Bẹt sang nhà Mai Hương mượn sách giáo khoa, mượn vợt đánh bóng bàn, làm Việt càng như bị xát ớt vào ruột. Nó thở dài thườn thượt: “Đúng là cốc mò cò xơi!”

Nhưng cuối cùng thì trời không phụ lòng người! Chiều Chủ nhật khi đá bóng về, Việt được bố mẹ cho biết có hai bạn gái đến chơi vừa về, một bạn tên là Mai Liên, một bạn không nói tên. Hai bạn sang cảm ơn vì được Việt giúp đỡ điều gì đó và gửi tặng Việt cuốn truyện “Những tấm lòng cao cả”, trang đầu có một dòng chữ nắn nót: “Cám ơn sự giúp đỡ của bạn Việt. Chúng tớ rất biết ơn!” Bên dưới không ký tên, chỉ viết “Các bạn lớp 9C và 9E Trường Đống Đa”. Việt mặc vội chiếc quần dài và lao xuống tìm.

Quốc Tẩm và Hoàng không đi đá bóng. Hai đứa phát hiện Mai Hương và Mai Liên lên nhà Việt. Chúng liền bê xe của hai nàng từ Nhà 3 sang Nhà 5, treo lên ngọn cây. Hòa cản nhưng hai đứa không nghe. Khổ thân Việt loay hoay nửa tiếng đồng hồ, trèo lên cây cắt dây, hạ hai cái xe đạp xuống. Nó chỉ mặt Hoàng và Quốc Tẩm: “Rồi sẽ đến lượt bọn mày. Lúc đó tao không trả thù, thề không làm người!”

Sau khi hai bạn đến thăm, Việt cho rằng Mai Hương đã phát tín hiệu, nó muốn triển khai kế hoạch tấn công luôn. Nhưng Hòa vẫn nói phải chờ thêm vài ngày nữa. Không nên để bọn con gái nghĩ chúng vừa mới hé ra cơ hội mình đã vồ lấy. Việt rất phấn khích. Nó luôn mồm bảo “khổ nhục kế” hay thật!

cả ba thống nhất không ký tên. Giang Cận được giao nhiệm vụ đánh máy bức thư. Trước khi gửi, ba thằng còn tham khảo ý kiến mọi người. Giang Cận cho Đỗ xem thư. Đỗ nhận xét: “Nội dung thư mang tính chất xây dựng, nếu ký tên thì thẳng thắn và
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của Bình Ca

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.