Quân Khu Nam Đồng

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 5 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
2
2

❊ ❊ ❊

Thư và các kỷ vật gửi đi được một ngày thì Việt nhận được hồi âm. So với hàng tuần chờ đợi trước kia, gửi mười thư mới có một thư trả lời thì lần này đúng là nhanh như điện. Thế mà thằng Khanh dám nói làm cho người ta yêu nhau thì dễ chứ làm cho bỏ nhau khó hơn nhiều. Mai Liên chuyển thư của Mai Hương cho Việt, mặt trông buồn bã. Vẻ nhí nhảnh hàng ngày của Mai Liên biến đi đâu mất.

“Gửi Việt,

Xin đừng nói với tôi những lời như thế. Tôi biết hết rồi. Nếu muốn chia tay, chỉ cần nói đơn giản là muốn chia tay. “Trên đời này thiếu gì con gái. Không có con này thì còn con khác!”. Chao ôi, tôi thấy sợ câu nói ấy quá chừng. Nghe nó mới bạc bẽo làm sao! Hóa ra hôm đó Việt không nói đùa?

Tôi chẳng có anh bạn nào mới cả. Tôi không cần sự hy sinh to lớn đến như vậy đâu. Xin cảm ơn. Chỉ mong Việt bỏ ngay cái ý nghĩ xấu xa ấy đi: Ai “trái tim ướt át”? Ai “tâm hồn lả lơi”? Ai “nhởn nhơ cười, thỏ thẻ trong vòng tay ôm ấp của những chàng trai”? Tôi ghê tởm các câu nói ấy quá. Xót xa cho tôi. Tôi được người ta đối xử như vậy đấy. Được, được “tặng” những lời nói mới đẹp đẽ làm sao? Ai có ngờ họ coi lòng nhiệt tình của tôi, sự mềm yếu của tôi vì quá yêu người là đáng khinh và không đứng đắn? Nếu vậy thì họ cũng chẳng tốt đẹp gì!

Tôi không ngờ sẽ có ngày hôm nay. Nếu Việt muốn vứt đi tất cả để lang thang đến những chân trời mới, lẽ nào Hương không nghe lời Việt, như từ trước tới nay Hương vẫn luôn tin tưởng, nghe lời?

Hương đã đến với Việt, bồng bột, nhanh chóng và chân thành… Phải chăng vì thế số phận bắt Hương phải gánh chịu những đau đớn ngày hôm nay? Hương chỉ biết khi Hương có Việt, càng nhiều người ngăn cản bao nhiêu, Hương càng cảm thấy gần gũi, thân thiết bạn mình bấy nhiêu. Hương đã bỏ ngoài tai dư luận, bất chấp những lời nói của thiên hạ - những lời không tốt đẹp gì, mỗi khi nghĩ đến Hương lại thấy lạnh buốt trong lòng, chỉ lặng lẽ khóc thầm. Hương đã chịu đựng một cách mù quáng vì Hương yêu Người ấy hơn ai hết và tin rằng Người ta cũng tha thiết yêu Hương. Có ngờ đâu hôm nay, Hương phải nghe Người ấy nói tới những cảm xúc thiêng liêng mà mình vẫn trân trọng, gìn giữ trong trái tim bằng những từ ngữ và ý nghĩ kinh khủng, quá sức chịu đựng… Giờ đây, đau thương trong tim Hương đã biến thành bức tường vững chãi – Không, nó biến thành con rắn độc mất rồi.

Việt đã trả Hương… và chắc cũng có ý muốn đòi lại những gì Việt đã tặng. Hương xin gửi lại Việt tất cả… Còn những bức thư buổi ban đầu, Hương đã đốt từ lâu. Trước kia, Hương đốt nó đi để giữ cho tình ta trong sáng mãi, nhưng giờ Hương chẳng đủ sức giữ bất cứ cái gì. Xin trả lại tất cả. Cả tình cảm yêu thương còn lại trong lòng. Hương xin gửi tới Việt một cái hôn thắm thiết.

Cho Hương không nói câu vĩnh biệt, bởi lúc tới trường chúng ta vẫn còn phải nhìn thấy nhau.

Mai Hương.”

Mai Liên mang thư sang cho Việt, kèm theo một bọc gương, lược và cả sợi dây chuyền bạc đã cũ. Sợi dây chuyền này của má cho Việt. Lúc đó má nói: “Nhà ba nghèo lắm, ngày làm đám cưới, ba tặng má chỉ có sợi dây chuyền này. Giờ má cho Việt, để sau này Việt tặng con dâu của má”. Nhìn sợi dây chuyền, Việt lạnh hết người, mắt ngân ngấn nước. Nó vội nuốt tất cả yếu đuối vào trong, cau có nói với Mai Liên: “Chả nhẽ tôi lại đập những thứ này trước mặt bạn. Bạn nói với Mai Hương về nhà tôi sẽ đập nát hết!”.

Cả tuần, Việt ủ rũ. Hòa nghĩ, nếu có nhà văn nào cần mô tả một kẻ thất tình, chỉ cần đến đây tả Việt, đảm bảo sẽ tạo dựng được một nhân vật thất tình sinh động nhất thế giới.

Tối thứ Bảy, ở bể nước Nhà 2, Việt nhận được liền một lúc hai tin tình báo.

Tân Thời nói, cái Minh Anh, em nó, học lớp 9C về nhà kể chuyện: Việt bỏ Mai Hương vì Việt yêu cái Oanh “Áo Hồng” lớp 8C. Hôm đứng dưới sân, Việt đang cầm một bông hoa hoàng lan, cái Oanh xin, Việt cho luôn. Cái Oanh cài hoa lên tóc, quay sang khoe với đám bạn: “Hoa của người yêu đấy!”. Mai Hương đứng gần, quan sát từ đầu đến cuối. Minh Anh bảo: “Eo ơi, cái Oanh chỉ được mỗi cái điệu và ăn diện, chả xinh bằng Mai Hương. Giờ giải lao hôm trước, Mai Hương ngồi trong lớp khóc rồi viết thư vĩnh biệt”.

Cũng tối đó, Lượng sang báo với Việt, người chở Hương đến Đoàn Văn công Mai Dịch là chú của Mai Hương, công tác tại Đoàn Văn công Quân giải phóng, mới từ miền Nam ra Hà Nội công tác. Chú đưa Mai Hương tới Đoàn Văn công Mai Dịch, nhờ người dạy thêm nhạc lý và một số bài hát miền Nam. Lượng lúc nào cũng ngưỡng mộ và quan tâm đến Việt, nên thấy có chuyện đáng ngờ đã tự động đi điều tra giúp.

Việt nghe xong toát hết mồ hôi, nó cuống quít xuống nhà Hòa, năn nỉ Hòa viết hộ thư xin lỗi, làm lành, nhận hết tội, nhận mình là đứa hồ đồ, khốn nạn, sai trái… trừ vụ bông hoa lan. “Hôm đó tao nhặt được bông hoa ở gốc cây, đang ngửi thì Áo Hồng xin. Tao chỉ cho bông hoa thôi chứ có làm gì đâu? Nhưng mày phải viết sở dĩ tao nói chuyện với Áo Hồng là để giới thiệu cho thằng Đính vì thằng Đính mê Áo Hồng”. Đính mặc cả: “Từ nay Áo Hồng của tao nhé?”. Việt gật liền: “Cho mày luôn”. Ngọc vỗ vai Đính: “Có Áo Hồng rồi, đừng nhòm ngó Hà của tao nữa nhé!”

Tối về nhà, Hòa ngồi mãi mà đầu óc cứ vơ vơ vẩn vẩn, chẳng có cảm hứng để viết. Nó vẫn bị ám ảnh câu nói của Việt: “Văn chương, bóng bẩy rồi cũng dẫn đến bỏ nhau. Vậy thì văn chương bóng bẩy mà làm gì!”. Sáng hôm sau nó bảo Việt tự viết lấy. Đã nhận mình là thằng hồ đồ, thằng khốn nạn thì cần gì phải bóng bẩy văn hoa.

Nhớ đến việc hôm trước mình vừa khẳng định đây là lần cuối cùng nhờ Hòa viết thư, Việt cũng hơi ngại. Nó tặc lưỡi, thôi thì đành tự viết một lần vậy. Thư xin lỗi chứ đâu phải thư tán tỉnh mà cần văn hoa. Thế nhưng dù đã vạch ra một đống gạch đầu dòng rất rõ ràng, nó loay hoay cả chiều vẫn không viết nổi lá thư. Viết theo đúng tình cảm trong lòng thì nghe khô khan, cộc lốc, nhưng hễ cho thêm một tí văn chương vào, lập tức bao nhiêu sự chân thành, hối lỗi trôi tuột cả. Văn với chả vẻ! Hòa hoàn toàn “giả dối” khi viết thư, nhưng đọc lên nghe lại chân thành. Còn nó cố gắng viết hết sức chân thành thì đọc lên nghe lại như giả dối? Nó tự nhủ, lần sau phải điều tra thật cẩn thận rồi mới ghen. Còn bây giờ, đành muối mặt ép Hòa chuyển mấy cái gạch đầu dòng này thành loại văn vẫn viết. Chẳng gì thì trong mắt Mai Hương, nó vẫn đang là người có một tâm hồn lai láng văn chương.

cả ba thống nhất không ký tên. Giang Cận được giao nhiệm vụ đánh máy bức thư. Trước khi gửi, ba thằng còn tham khảo ý kiến mọi người. Giang Cận cho Đỗ xem thư. Đỗ nhận xét: “Nội dung thư mang tính chất xây dựng, nếu ký tên thì thẳng thắn và
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của Bình Ca

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.