Sáng sớm hôm sau, Hùng chặn Việt ở đầu cầu thang, vẻ mặt băn khoăn. Nó báo cáo với Việt, tối qua chờ đến hơn mười giờ mới thấy Mai Liên và Mai Hương chở nhau đi qua. Nó chặn Mai Liên lại hỏi vì sao đến muộn, Mai Liên bảo không hẹn hò gì với nó cả. Nó đưa thư ra chứng minh là đến theo hẹn. Mai Liên bảo thư đó không phải Mai Liên viết.
Việt nhăn mặt, tỏ vẻ cũng rất thắc mắc:
– Quái lạ, sao con này rắc rối thế nhỉ? Nếu nó không hẹn, sao nó lại ra chỗ đó gặp mày?
– Nó với Mai Hương chỉ tình cờ thấy tao khi hai đứa đi chơi về.
– Những đứa con gái ngoan, lần đầu nhận được thư của con trai không bao giờ chấp nhận ra chỗ hẹn ngay. Mày phải mừng, vì nó mà dễ dãi với mày thì sau này nó cũng dễ dãi với thằng khác. Chắc nó rủ Mai Hương ra xem mặt và xin ý kiến, giống như tao với mày bày mưu tính kế vậy. Để tao hỏi lại Mai Hương xem tình hình thế nào rồi báo với mày.
– Trăm sự nhờ mày. Mày tốt quá. Không có mày tao chẳng biết bấu vào đâu.
– Mày viết thư cho nó đi để tao đưa cho. Hẹn gặp lại tối nay. Việc hai đứa ra chỗ hẹn tối qua cho thấy nó đã phát tín hiệu chấp nhận làm bạn với mày.
– Tao viết luôn. Tiết sau tao mang sang nhé.
Việt về thông báo cho Hòa. Nó bảo Hòa sản xuất ngay một cái thư giả của Mai Liên gửi Hùng để xóa đi sự nghi ngờ. Thế là Hòa lại mất tiết Toán để sản xuất thư:
“Văn Hùng,
Chắc hôm qua anh giận Liên lắm. Lần đầu tiên hẹn gặp một người bạn trai, Liên vô cùng hồi hộp. Liên đứng ngồi không yên cả buổi chiều, chỉ mong trời mau tối. Nhưng càng gần tới giờ hẹn, Liên càng luống cuống. Liên không đủ can đảm ra chỗ hẹn một mình, nên đánh liều sang rủ Mai Hương. Nhưng Hương nói theo kinh nghiệm của Hương, không nên gặp bất kỳ ai, dù đó là hoàng tử đẹp trai nhất trái đất, ngay sau khi nhận lá thư đầu tiên. Vì vậy hai đứa rủ nhau ra một chỗ ngồi nói chuyện. Nhưng dù nói đi đâu, câu chuyện vẫn quay lại chủ đề hẹn với anh. Và cuối cùng, mình đã gặp nhau, như anh thấy đấy.
Về phần mình, thú thật, Liên rất giận anh. Liên có thể vì lý do này, lý do khác mà đến muộn trong buổi đầu gặp gỡ. Nhưng Liên không hài lòng khi anh đem thư Liên viết cho anh ra chất vấn trước Mai Hương. Liên không muốn bị mọi người nghĩ là CỌC ĐI TÌM TRÂU. Có hàng triệu người đàn ông trên trái đất này, nhưng chỉ có một người Liên viết thư hẹn gặp, vậy mà người đó lại đem lá thư thầm kín của Liên ra công bố…?
Dù rất giận anh, nhưng Liên vẫn muốn cho anh, và cho chính mình một cơ hội nữa. Vậy tối nay anh hãy đến chỗ mình đã gặp. Vì các bạn khu Kim Liên không thích các bạn khu Nam Đồng, anh đừng mặc đồ “quân khu” nữa nhé, kẻo lại sinh sự đánh nhau. Anh hãy mặc bộ nâu sồng và đi guốc mộc. Thú thật Liên rất ấn tượng với cảnh Việt mặc áo nhuộm nâu, quần nhuộm đen, chân đi guốc mộc đóng đế sắt, khua vang cả đoạn đường tới trường. Nó thật ngộ nghĩnh, làm Liên nhớ lại cả một thời sơ tán ngày xưa… Nhưng nếu anh thấy đề nghị của Liên là vô lý thì anh mặc gì cũng được.
Mai Liên”
Hòa bỏ nốt tiết Vật lý, sản xuất thư giả của Hùng gửi Mai Liên. Khanh xem xong gật gù: “Mày viết thư cũng hay đấy nhỉ. Khéo Mai Liên đọc xong lại yêu luôn thằng Hùng thì khổ thân thằng Phúc. Nó đang mong ngày mong đêm cho kết thúc cái trò khỉ này”. Việt bảo: “Mình làm nó yêu nhau được thì mình cũng phá được. Giờ phải làm cho bọn nó gặp nhau để xem đã”. Khanh tặc lưỡi: “Tùy chúng mày. Nhưng khi chúng nó đã yêu nhau rồi, làm chúng nó bỏ nhau khó hơn nhiều”.
Thư gửi đi, Việt giao cho Nam Diễm ở khu Kim Liên theo dõi, sáng hôm sau báo cáo lại. Lúc bảy giờ tối, ngồi ở bể nước đầu Nhà 2, thấy Hùng diện áo nâu, quần đen, chân đi guốc mộc, tay trái cầm một cành bạch đàn mới bẻ, Việt bảo Hòa: “Chính cái câu mày viết nếu anh thấy đề nghị của Liên là vô lý thì anh mặc gì cũng được làm nó quyết tâm mặc bộ này, chứ mình khăng khăng nói phải mặc như thế, có khi nó lại nghi ngờ”. Khanh nhận xét: “Tình yêu làm cho những kẻ thông minh nhất cũng trở thành ngu ngốc!”
Nhưng tối hôm đó, nếu như Mai Liên có xuống, Hùng vẫn không gặp được. Đường đến với tình yêu đích thực đôi khi cũng gập ghềnh như con đường sang Tây Trúc lấy kinh của Đường Tăng, phải gặp yêu ma và qua nhiều vấn nạn. Hùng bị một bọn lạ mặt đánh cho mặt mũi sưng vù, phải nghỉ học ba ngày. Chẳng biết Việt điều tra ở đâu, mấy hôm sau nó thông báo: “Thằng Phương ‘Tu Sìn’, đệ tử số một của Hảo Bẹt, thích cái Mai Liên. Có thể nó phát hiện ra Hùng sang tán tỉnh người yêu của nó nên cho đàn em xuống tay”. Việt đoán sở dĩ bọn Hảo Bẹt – Phương Tu Sìn biết chuyện của Hùng là do Nam Diễm ngứa mồm, kể lung tung. Việt tuyên bố: “Tao sẽ điều tra để có kết luận chính xác. Nếu đúng là Phương Tu Sìn thì phải dằn mặt ngay lập tức!”. Quốc hỏi: “Thằng Hùng thì mắc mớ gì đến mình mà phải đánh nhau vì nó?”. Việt giải thích: “Đây là thể diện. Bất kỳ ai động đến người của Quân khu Nam Đồng, mình đều phải bảo vệ”.
Một tuần sau, trong khi vẫn chưa điều tra thêm được manh mối gì, tình cờ Việt và Hoàng gặp Tu Sìn đang đạp xe cùng ba thằng trong hội Hảo Bẹt ở công viên Thống Nhất. Tự nhiên Việt thấy máu bốc lên mặt. Nó quên bẵng việc phải điều tra kỹ lưỡng trước khi hành động, bảo Hoàng: “Mày lao xe vào Tu Sìn rồi lấy cớ nó đâm vào mình, đánh bỏ mẹ nó đi”. Hoàng hỏi: “Mình thích đánh là đánh, cần gì phải tìm cớ?”. Nói thế nhưng nó vẫn phóng xe ngang Tu Sìn rồi buông tay lái. Hai xe mắc vào nhau đổ đánh “rầm”. Cả hai đứa chẳng nói chẳng rằng, nhảy vào đánh Tu Sìn một trận. Tu Sìn chỉ ôm đầu chịu trận, không dám đánh lại. Ba thằng đi cùng Tu Sìn nhìn Việt và Hoàng đánh đồng bọn, không thằng nào dám ho he.
Hôm sau Nam Diễm kể: Tu Sìn nói chưa bao giờ bị đánh đau đến thế. Hảo Bẹt chửi nó: “Mày ngu bỏ mẹ, tao đã bảo khi nào chuẩn bị xong lực lượng mới đánh bọn khu Nam Ðồng. Giờ lực lượng mình còn mỏng, chưa đánh được bọn ấy. Thế mà mày chỉ vì chuyện giữ gái đã vội vã đánh lén thằng Hùng. Hôm nay bị tụi nó vụt cho giữa đường giữa chợ mà chỉ biết ôm đầu, đúng là đồ không biết nhục… Mà thôi, có khi chịu nhục thế cũng là may. Đánh lại, chúng nó rút búa ra thì chỉ có nước đi viện. Ai chứ thằng Việt với thằng Hoàng thì tao biết lắm. Đù mẹ! Mất hết cả nhuệ khí”. Tu Sìn nói: “Bọn khu Nam Đồng cũng giữ gái khu nó đấy thôi. Hôm vừa rồi, thằng Tường khu mình đến cưa con Hải Nhà 7 bị chúng nó đánh cho chạy mất dép. Sáng hôm sau, thằng Quốc Tẩm còn xách cả đôi dép tông Trung Quốc lên tận lớp 10B, rêu rao: “Chúng tôi đánh anh chứ có ăn cướp dép của anh đâu. Lần sau anh ăn đòn xong nhớ đứng lại nhặt dép, đừng để tôi phải làm thằng xách dép cho anh”. Hảo Bẹt lắc đầu: “Tao không nghĩ bọn này tranh gái theo kiểu trai làng đâu. Chúng nó kiếm cớ đánh mày, chắc đã phát hiện ra vụ mày tổ chức đánh thằng Hùng. Nhưng tao không hiểu tại sao, khu Nam Đồng cũng có nhiều đứa con gái xinh, chúng nó không thích, lại đi thích con gái các nơi khác. Chắc do bụt chùa nhà không thiêng”. Tu Sìn nói: “Con gái khu này đầu gấu chẳng kém bọn đàn ông nên chúng nó không hút được nhau. Tao nghe ở khu Nam Đồng có câu Gái Nhà 3, Trai Nhà 5. Trai Nhà 5 là bọn thằng Quốc Tẩm, Ngọc, Minh, Đính… Ngổ ngáo thế, mà cũng chỉ xếp ngang với Gái Nhà 3. Hôm trước, tao đi ngang qua đầu Nhà 3 khu Nam Đồng, thấy một con bé chỉ độ 6 tuổi, đứng chống nạnh, quắc mắt hét: ‘Thằng kia, mày có biết Gái Nhà 3 của Quân khu Nam Đồng không?’, tao cứ tưởng nó nói tao, hóa ra nó đang dọa một thằng bé trêu nó”.
Hảo Bẹt ngẫm nghĩ một lát rồi nói: “Thằng Tường, vào tới khu Nam Đồng mà đi đứng khệnh khà khệnh khạng, mặt vênh lên, đầu bóng lộn, tao nhìn cũng ngứa mắt muốn đánh nữa là bọn nó. Nhưng tụi thằng Việt, thằng Hoàng biết mày là chiến hữu của tao mà đánh như thế là không được. Chờ ít bữa nữa anh Hai Nam, đại ca của tao ra đã, lúc ấy tao sẽ tính sổ với bọn này”.