Quân Khu Nam Đồng

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 43 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chiến Thuật
1

❊ ❊ ❊

Từ lúc biết bọn Hoàng, Việt bị bắt, Tiến Thọt trốn biệt.

Anh Sơn và cả bọn vừa được thả, Tiến Thọt đã xuất hiện. Tất cả vui như tết, riêng Việt lầm lầm lì lì. Cường Con, khu Kim Liên, kể với nó chiều thứ Sáu vừa rồi bắt gặp Mai Hương đi chơi với hội Hảo Bẹt, “thái độ vui vẻ lắm”.

Chờ mọi người về hết, Việt giữ Hòa lại:

– Mày viết hộ tao lá thư trách móc Mai Hương. Cường Con nói trong lúc tao bị giam, nó đi chơi với tụi Hảo Bẹt, thái độ rất “lả lơi”, và xui tao “đá”. Mình không đem nó ra làm trò đùa thì thôi, nó lại lấy mình làm trò đùa? Lúc tao bị giam thì nó bỏ đi chơi với thằng khác. Mình yêu nó thật, nhưng mình cũng phải có bản lĩnh thằng đàn ông chứ!

– Mày nên kiểm tra xem thằng Cường Con nói chính xác không. Tao thấy thằng này hay đi lại với Hảo Bẹt. Mình là đàn ông, không nên ghen bóng ghen gió!

– Tao cũng không tin lắm. Nhưng… mình nhân cơ hội này bày tỏ để nó hiểu rõ thái độ của mình. Khi đã yêu mình thì không được đi chơi với người này, người nọ.

– Có khi Cường Con bịa chuyện để chia rẽ bọn mày. Tao nghe nói thằng Cường Con cũng thích Mai Hương?

– Mai Hương thì ai chả thích… Mày về viết đi, lát nữa tao lấy. Tao điên lắm rồi.

Hòa không thích viết loại thư trách móc này, nhưng nghĩ Việt nằm cả tuần trong xà lim, cũng thương. Nó nhớ lại giọng văn trong các bức thư trước đây của Việt để viết cho cùng “tông”.

“Đêm đã khuya. Tất cả chìm trong tĩnh lặng. Sương buông khắp các nẻo đường… Ở nơi xa ấy Hương ngủ có ngon không? Có biết lúc này dưới ánh đèn, Việt đang ngồi viết cho Hương với tất cả tình cảm chân thành mà lòng đau xót… Trong những ngày xa cách, ở một không gian tăm tối, u buồn, mỗi khi nhớ đến nụ cười của Hương, Việt thấy cuộc sống luôn bừng sáng. Thế mà… Hương biết không, Cường Con nói với Việt chiều hôm nọ thấy Hương cùng mấy thanh niên to khỏe, đẹp trai đi chơi vui vẻ lắm. Các chàng trai của Hương thách thức: “Nếu ai động đến Hương, sẽ cho kẻ đó nếm mùi khói lửa”. Việt đây mảnh khảnh thơ ngây, chân tay yếu ớt, chưa lớn lên cứng cáp dạn dày nên không thể đối địch với những con người như vậy. Nếu một ngày kia có kẻ cầm dao đến đâm Việt thì Hương nghĩ thế nào? Việt nghĩ nếu mình phải ra đi cũng chẳng tiếc cuộc đời… Ai bảo Việt dành hết cả tình cảm của mình cho một người con gái đẹp nhưng tàn nhẫn”.

Khanh đọc xong bức thư, lắc đầu: “Đây gọi là chiêu gắp lửa bỏ tay người… Cần gì mà lên gân lên cốt thế. Với con gái phải nhẹ nhàng, tình cảm”. Việt không đồng ý. Nó bảo: “Thằng Hòa viết thế này đúng ý tao. Tao không thể chấp nhận việc nó đi chơi với bọn Hảo Bẹt. Tao sẽ gửi luôn”.

Chờ ba ngày nhưng vẫn không thấy Mai Hương trả lời. Việt vò đầu bứt tai rồi phát hiện ra một chứng cứ khác về việc Mai Hương thay lòng đổi dạ. Đó là Mai Hương đã hứa tặng nó một tấm ảnh chân dung nhưng lờ đi. Nó xuống nhà Hòa, nhờ Hòa viết tiếp.

“Cách đây một tháng, Hương có hứa tặng Việt một tấm ảnh. Và từ đó Việt từng phút, từng giây mong chờ. Vì như vậy, trong các tiết học, Việt có thể ngồi lặng lẽ ngắm Hương, ngắm đôi mắt đáng yêu, sáng ngời, thơ ngây và quyết liệt, ngắm làn môi tươi thắm, mỗi khi cất tiếng ca làm xao xuyến cả sân trường. Nhưng rồi Việt cứ chờ, chờ mãi… Việt là người mạnh mẽ, bao dung, nhưng trong tình cảm, Việt cũng là một con người nhỏ bé và ích kỷ, nên không giấu được cơn buồn giận khi Hương lặng lẽ quên đi lời hứa của mình. Phải chăng Hương không cho Việt ảnh vì Hương muốn dành để tặng riêng ai? Người đó ở lớp H, lớp G hay vẫn còn là kẻ mơ hồ mà Hương mơ ước? Hãy chỉ cho Việt kẻ thù trong tình bạn của Việt đi”.

Xem xong, Việt bảo: “Tốt rồi, nhưng tao muốn thêm mấy câu thơ, giống thư thằng Hưng Sứt gửi con Yến”:

“Nghĩa là ghen quá đấy mà thôi

Thế nghĩa là yêu quá mất rồi

Và nghĩa là cô là tất cả

Cô là tất cả của riêng tôi”.

Hòa bảo:

– Đây là mấy câu thơ trong bài “Ghen” của Nguyễn Bính, phải để trong ngoặc kép và trích dẫn tên ông ấy.

– Chắc gì nó biết Nguyễn Bính là ai. Cứ để nó tưởng thơ của tao cho oách!

– Tùy mày. Nhưng đến lúc nó đòi làm thơ tặng thì tự sản xuất nhé!

– Cái đó không sợ. Hưng Sứt có một quyển sổ thơ to, chép toàn các bài thơ tình. Nếu cần tao sẽ lên mượn, rồi lắp tên Hương vào các bài ấy là xong. Ví dụ câu thơ “Tháp Rùa như một lẵng hoa, còn em như một bài ca bên hồ”, thằng Hưng thì thay em bằng Yến, tao thì thay em bằng Hương. Tóm lại chỉ cần vứt em đi, thay tên người mình yêu vào đấy…

Ba ngày sau, Việt lại xuống nhà Hòa:

– Nó không trả lời. Mày viết tiếp cho tao cái nữa.

Việt gạch đầu dòng những ý cần viết cho Hòa. Hòa cũng đã quen kiểu thư trách móc này nên viết ào một cái được nửa trang. Việt gửi đi, nhưng Hương vẫn lặng thinh, thậm chí còn tìm cách tránh Việt. Việt bảo: “Nhức đầu quá. Nhưng chắc bên kia nó cũng chẳng sung sướng gì. Nếu nó không trả lời thì mình tăng cường độ, mỗi ngày viết một thư cho nó rối bời lên, không học hành gì được nữa”.

Hòa cũng khó chịu vì sự im lặng của Hương. Nó quyết định gia tăng sự cứng rắn:

“Đã có những ngày Việt nghĩ tình bạn của chúng ta như những bông hoa mới nở, đầy sắc hương, nhưng Việt quên hoa kia cũng phôi pha theo tháng ngày và đổi màu theo mưa chiều nắng sớm. Nếu trước đây Việt là một tờ giấy trắng mà Hương đã viết lên những nét hồn nhiên thì hôm nay Việt muốn xé nó đi và ném vào quên lãng. Việt là người đã nói là làm, đã hứa thì dù chết cũng thực hiện chứ không phải người chỉ biết nói những lời ngọt ngào, mang cho người khác một trời hy vọng rồi nhanh chóng quên đi. Tại sao Hương đã hứa tặng Việt ảnh mà lại lờ đi? Tại sao Hương trông thấy Việt lại né tránh?

Nếu Việt làm cản trở Hương thì Hương cứ bước theo con đường Hương chọn và lãng quên hình bóng Việt. Hôm nay Việt cũng chẳng cần xin ảnh Hương làm gì nữa. Vĩnh biệt Hương”.

Việt đọc xong ngần ngừ hỏi:

– “Vĩnh biệt” hay “tạm biệt” hả mày? Mình “vĩnh biệt” nó lại tưởng mình muốn chia tay thật.

– Đây là chiến thuật “đẩy ra để kéo lại” chứ có phải vĩnh biệt thật đâu. Mình cứ tỏ ra cứng rắn, biết đâu nó sợ.

Việt bảo nếu vĩnh biệt giả vờ thì nó đồng ý. Nó chép lại nguyên văn và thêm vào mấy câu thơ nhặt từ thư của Hưng Sứt gửi Yến:

“Hoa Phù Dung tuy đẹp

Nhưng sớm nở tối tàn

Xin làm Hoa Cúc vậy

Sống mãi với thời gian”.

Thư gửi đi đầu giờ sáng thì giải lao giữa giờ, Liên sang lớp 9D, vẫy Việt ra, thì thào: “Hương hẹn tối nay gặp ở chỗ cũ”. Lúc này Việt mới thấy chiến thuật “đẩy ra để kéo lại” của Hòa cũng đáng được xếp vào loại “các mưu kế trong tình yêu”. Ban đầu Mai Hương định không trả lời Việt ngay, cho Việt khổ sở thêm một thời gian nữa, để trừng trị cái tội ghen tuông, nhưng thấy Việt nói lời vĩnh biệt, đòi làm “Hoa Cúc” nên cũng nao núng. Mai Hương mà biết Việt chỉ vĩnh biệt giả vờ, thì còn lâu mới thèm gặp.

Tối đó Mai Hương cấu Việt thâm tím vì ghen tuông vô lối, và trịnh trọng thông báo, Hương không có anh bạn trai nào mới cả, dù người tán tỉnh thì nhiều. Nếu Việt đủ sức, Hương xin gửi danh sách những người đang theo đuổi để Việt cùng các bạn Quân khu Nam Đồng đi đánh.

Lúc Việt nhờ Hòa viết thư trách móc Mai Hương, nó hùng hổ bao nhiêu thì ngồi cạnh Mai Hương nó mềm nhũn bấy nhiêu. Bị cấu, bị đấm cũng chỉ ngồi yên không dám đánh lại. Bù vào đó, lúc chia tay Việt được Mai Hương thơm nhẹ vào má và dúi cho một tấm ảnh. Bức ảnh của tuổi mười bảy với nụ cười hồn nhiên và đôi mắt sáng long lanh dưới hàng mi cong vút mà suốt mấy chục năm về sau Việt luôn giữ gìn, trân trọng.

cả ba thống nhất không ký tên. Giang Cận được giao nhiệm vụ đánh máy bức thư. Trước khi gửi, ba thằng còn tham khảo ý kiến mọi người. Giang Cận cho Đỗ xem thư. Đỗ nhận xét: “Nội dung thư mang tính chất xây dựng, nếu ký tên thì thẳng thắn và
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của Bình Ca

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.