Tối Chủ nhật. Trăng thanh, gió mát. Mấy thằng rủ nhau ra bể nước Nhà 2 ngồi chơi. Minh tỉ tê hỏi Ngọc chuyện cưa Hà tới đâu rồi. Ngọc bảo:
– Tao để dành nó sang năm sau.
Đính không đồng ý:
– Mày chơi kiểu đó không được. Bọn tao nhường là để mày cưa nó chứ không phải cất đi để dành. Nếu mày không dùng thì để bọn tao?
Ngọc gân cổ cãi:
– Ai bảo mày tao không dùng? Tao vẫn dùng nhưng… dùng từ từ.
– Mày đã làm được cái gì mà bảo dùng từ từ?
– Tao điều tra hoàn cảnh gia đình nó. Thằng Khanh chẳng bảo trước khi tấn công đồn địch, phải điều tra, nghiên cứu kỹ lưỡng là gì?
Hòa vốn quý Ngọc vì nó thật thà, nhiệt tình và tốt tính, bèn nói vun vào: “Như vậy là công việc đang trong quá trình triển khai. Bọn mày không được tranh nhau với nó”.
Đính không chịu, nó hỏi:
– Thế mày đã điều tra được những gì?
– Nhà có ông nội, trên 70 tuổi, thích chơi cây cảnh. Bố công tác tại Cục Tác chiến Bộ Quốc phòng. Mẹ làm ở Cửa hàng lương thực Đống Đa. Em gái học kém chị một lớp nhưng cao và xinh hơn chị. Thằng út thì đang oe oe.
– Đấy chỉ là thông tin cơ bản thôi, cái đó tao cũng biết, thậm chí còn biết hơn mày. Bố nó làm ở Cục Tác chiến Bộ Tổng tham mưu chứ không phải Bộ Quốc phòng. Mày phải hành động cụ thể, như mượn vở, viết thư, rủ đi xem phim. Mày xem, tất cả bọn, thằng nào cũng hành động. Dù thất bại cũng nhiều, nhưng phải hành động. Giống như đánh đồn. Tướng này bị tiêu diệt thì tướng khác thay. Đồn là để đánh chứ không phải để điều tra rồi ngắm. Trong tuần tới nếu mày vẫn không có hành động cụ thể, bọn tao sẽ tấn công Hà.
Ngọc đỏ mặt:
– Chúng mày đừng ép… Tuần tới làm sao mà tao đã tấn công được. Phải để tao chọn thời cơ phù hợp. Tấn công bừa bãi hỏng mẹ nó mất.
Khanh gật gù:
– Tao thấy kiên trì như thằng Ngọc cũng là một kế sách hay. Bọn con gái khôn ba năm, dại một giờ. Nó ngồi rình đúng cái giờ dại ấy để tấn công.
Quốc Tẩm bình luận:
– Như vậy, thằng Ngọc có thể dại ba năm, chỉ cần khôn một giờ. Điều quan trọng là phải khôn đúng vào giờ bọn con gái nó dại.
Đính không chịu. Nó bảo Ngọc:
– Mày đừng có mà cùn. Nếu vậy mày tránh ra, để bọn tao tấn công trước. Bọn tao thất bại sẽ trả lại cho mày. Bạn Hà thuộc loại xinh, nếu bọn mình không nhanh tay thì bọn khác cũng cưa mất.
Việt đồng tình:
– Tao thấy thằng Đính nói cũng có lý. Thằng Ngọc phải hành động. Nếu mày cần gì, bọn tao sẵn sàng giúp sức.
Ngọc vẫn lắc đầu quầy quậy. Hòa bấm Ngọc, ra hiệu đồng ý đi cho xong chuyện rồi sẽ tính. Lúc về, nó nói với Ngọc:
– Thằng Minh thì không có vấn đề gì, nhưng thằng Đính thích cái Hà lắm. Nó thích trước mày, nhưng bị mày cướp.
– Tao cướp bao giờ? Bọn mày chia cho tao chứ.
– Nhưng nó vẫn nghĩ là bị mày cướp. Nếu mày không làm gì mà cứ giữ thì không đúng luật… Nhưng mày có thích Hà không?
– Tao… thích.
– Vậy thì phải hành động ngay. Mai lên mượn vở đi.
– Tao ngại lắm.
– Ngại cũng phải làm. Tất nhiên không phải hôm trước mình mượn vở, hôm sau nó đã yêu mình. Nhưng việc mày lên mượn vở sẽ làm thằng Đính hết đường bảo mày không hành động, và thôi đòi cướp lại Hà. Nghe Hòa nói thế, Ngọc hăng hái ngay:
– Như vậy, sau đó nếu tao… lâu lâu mới hành động, nó cũng không đòi lại Hà được, đúng không?
– Tất nhiên.
– Nhưng mai là lần đầu tiên, mày đi với tao nhé.
– Cũng được. Nhưng mày phải hỏi mượn. Vì thằng nào mượn, thằng đó là đứa phát tín hiệu. Thằng đi theo chỉ là bù nhìn rơm thôi.