Dù Hòa bảo chờ ba hôm nữa hãy tấn công, nhưng Việt chỉ chờ được một ngày. Hôm sau nó đã xuống bàn với Hòa việc viết thư cho Hương. Nó năn nỉ Hòa viết hộ, vì nó không thể nào viết được những bức thư con gái đọc xong phải “chết”. Hòa chối đây đẩy vì đã viết thư tình cho ai bao giờ đâu. Nó bảo Việt: “Đứa nào yêu thì đứa đó phải giãi bày tình cảm. Nhờ người khác viết thư hộ như thế khác nào lừa dối ngay từ điểm bắt đầu tình yêu”. Việt giải thích chỉ nhờ Hòa diễn tả giúp tình cảm dạt dào bằng hành văn trôi chảy, có đủ chủ ngữ, vị ngữ và tân ngữ (những thứ nó vẫn bị thầy chê là luôn lẫn lộn), chứ không phải lừa dối. Việt nói thẳng: “Văn của tao lủng củng lắm. Tao mà viết là thất bại ngay. Trung thực mà viết dở cũng không bằng giả dối mà viết hay. Trời phú cho mày giỏi văn hơn tao, mày cũng phải có trách nhiệm với bạn bè chứ”.
Hòa ngẫm nghĩ, thấy trình độ văn chương của Việt đúng là khó mà viết được một bức thư tình hay. Nhưng khi Hòa hỏi Việt muốn viết cái gì thì nó bảo: “Tùy mày, viết sao cho nó yêu tao là được. Mày cứ tưởng tượng như đang viết thư cho người yêu của mày ấy”.
Cả tối Hòa ngồi dập dập xóa xóa, cuối cùng cũng ra một bức thư tình đầu tay. Dù bốc phét, nhưng nó thừa nhận ít nhiều mình có cảm xúc trong đó:
“Tối qua trong giấc ngủ tôi gặp một người con gái. Cô ấy không kiêu sa, lộng lẫy, mà đẹp đằm thắm, dịu dàng. Sáng dậy, tôi thờ thẫn, bàng hoàng, đầy thương nhớ khôn nguôi. Tất cả mọi hình ảnh xung quanh đều mờ nhạt, chỉ có mình cô xâm chiếm tâm hồn.
Tôi để lòng mình lướt nhanh các phố, qua công viên, nhà cửa, bờ hồ… một cách điên rồ, ngớ ngẩn, theo một hình ảnh thân yêu không bờ bến đã qua đi.
Người tôi rung một âm thanh nhẹ nhàng, tuyệt diệu, trong một giây để lại tâm hồn niềm vui sướng ngập tràn. Những dòng chữ tôi đang viết hôm nay, tôi buồn bã nghĩ rằng, một ngày nào đọc lại, ở trong tôi không thể dậy lên những âm thanh rung động lúc này. Tôi sẵn lòng đánh đổi cả thế gian, dù chỉ để trở thành một người nhạc sĩ tồi, vì đó là điều duy nhất giúp tôi cơ may ghi lại những giai điệu đang vụt trôi đi mất… Trong bản nhạc kỳ diệu ấy, tôi thấy mình là một bầu trời bát ngát, là hồ thu gợn nước trong xanh để cho cô gái dịu dàng hờn giận, để cho cô gái vui tươi thỏa sức vẫy vùng…
Gió ơi, đừng thổi. Mây hãy ngừng trôi… Tất cả hãy lặng yên cho ta viết đôi lời về người con gái, dù chỉ gặp một lần, ta đã nguyện cầu được mãi mãi cùng ngồi dưới mặt trời chói chang ánh nắng… Thời gian ơi, đừng bạo tàn che phủ giấc mơ của ta bằng những tấm màn mỏng nhẹ, xóa nhòa những hình ảnh mà hôm nay ta thờ thẫn yêu thương.
Mong Hương tha thứ cho tôi, nếu tôi nói với Hương một lời thành thật từ trái tim mình: Khi tỉnh dậy, tôi nhận ra người con gái trong giấc mơ ấy chính là Hương. Tôi có thể bước ra khỏi giấc mơ ấy để gặp Hương được không? Bởi tôi biết từ nay, trong những giấc mơ của tôi, Hương luôn có mặt”.
Đọc xong, Việt gật gù: “Hay đấy! Viết kiểu này, tao ngồi cả tháng cũng không nghĩ ra”. Hai đứa bàn nhau và quyết định không đưa trực tiếp cho Mai Hương, mà nhờ Mai Liên chuyển hộ. Mai Liên lúc nào cũng nhí nhảnh, thân thiện, thỉnh thoảng gặp Việt còn nhoẻn miệng cười, không lẩn tránh như Mai Hương.
Thư gửi đi một tuần, không thấy Mai Hương trả lời. Việt đứng ngồi không yên. Tính nó xưa nay làm gì cũng muốn xong ngay. Nó thì thầm với Hòa: “Khi gặp tao, Mai Hương vẫn coi như không có chuyện gì. Tao phải ngồi nghĩ ra đủ các thứ đáng ghét của nó để đỡ đau khổ. Khó chịu quá!”. Hòa cũng cảm thấy sốt ruột. Thất bại của người gửi thư có khác gì thất bại của người viết thư. Nó nói với Việt, gửi bức thư vừa rồi giống như vạch ra một con đường, và nó không chắc con đường đó dẫn tới tình yêu? Việt cho rằng một khi đã chọn đường, phải có niềm tin và vững bước tiến lên, nếu không thấy vực thẳm trước mặt, đừng bàn chuyện quay lại. Nó động viên lại Hòa: “Tao thấy thư của bọn mình cũng hay đấy chứ. Tao thuộc lòng luôn. Chắc không thất bại đâu”.
Hòa ngồi học, đầu óc cũng vẩn vẩn, vơ vơ giống Việt, nghe thầy giảng mà không vào tai câu nào. Nó viết lăng nhăng những điều nó với Việt trao đổi lên giấy, chẳng hiểu sao lại thành mấy câu thơ:
“Yêu, ghét, ghét, yêu… cho nên thành yêu
Hồn tôi xao xuyến trong nắng chiều.
Yêu cô tha thiết, cô chẳng biết,
Nhìn nụ cười… tha thiết tôi yêu.
Đôi mắt cháy sâu, sâu trong hồn tôi
Đẹp tươi hơn nắng ấm trên đời.
Ngàn muôn hạnh phúc tôi chẳng thiết,
Chỉ cần điều… cô biết tôi yêu”.
Việt ngồi cạnh liếc sang, nghĩ Hòa đang viết thư giúp mình, gật gù: “Được đấy, đúng tâm trạng tao. Để tao chép gửi cho Mai Hương”. Hòa nói: “Gửi mấy câu này khác nào tỏ tình”. Việt cười: “Thư trước viết thế chẳng phải đã tỏ tình rồi còn gì. Phải tiếp tục tấn công!”
Mai Hương nhận thơ nhưng không hồi âm. Khanh động viên Việt: “Nó gặp mày vẫn cười là tốt rồi. Khi bọn con gái không đồng ý, chúng nó phản ứng ngay. Có đứa đem thư trả lại. Có đứa còn nộp cho cô giáo. Phải kiên trì!”. Việt sang nhà Hưng Sứt chơi, thấy Hưng Sứt đang viết cho Yến: “Nếu là chim, em sẽ của mây trời. Nếu là cá, em thuộc về biển cả. Là người, em hãy là của anh”. Việt chép luôn câu đó vào một mảnh giấy nhỏ xíu, kẹp trong quyển Đại số, nhờ Mai Liên chuyển cho Mai Hương. Nó đưa đầu tiết một thì giờ giải lao tiết hai, Mai Liên đi qua và dúi vào tay nó một tờ giấy vo tròn. Mở ra, nó thấy mảnh giấy nó đưa bị gửi trả. Chữ Mai Hương viết bên cạnh câu “Là người em hãy là của anh”:
“Nếu là ngợm em sẽ là của ai?”
Mặt sau Mai Hương viết:
“Lộ rồi nhé. Viết thư cho ai mà lại kẹp vào sách thế này? Kể ra thì chị Hương cũng hơi tò mò, mới bóc ra liếc có một lần thôi. Việt đừng bực nhé (đừng cáu sườn). Cho chị Hương chúc mừng em Chim, em Cá của Việt. Chẳng biết có xinh bằng chị Hương không nhỉ? Mà Chim và Cá của Việt Màu Tím hay Màu Hồng?”.
Việt bảo Hòa:
– Bỏ mẹ rồi. Hôm nọ tao trêu em Áo Hồng lớp 8C, chắc nó trông thấy. Hôm nay viết thư, mình xưng anh em, nên nó quy đây là thư tao gửi cho Áo Hồng?
Hòa nhăn mặt:
– Bạn này cũng ghê gớm thật, bắn một mũi tên trúng ba mục tiêu: Lảng tránh trả lời, nhắc mày không được bắt cá hai tay, và mắng “Áo Hồng” là “ngợm”.
– Tao nghĩ từ giờ mình phải thật cẩn thận, không thì mất cả chì lẫn chài. Mày viết cho tao một lá thư, bác bỏ hoàn toàn luận điệu vừa rồi của nó. Nó là một bông hoa đẹp, mình không nhanh tay, thằng khác sẽ vồ mất. Thằng Khanh hay nói: “Ở đời, hạnh phúc chỉ đến với những kẻ nhanh tay!”. Phải tiếp tục tiến lên.
Hòa nhún vai: “Tiến thì tiến!”, và nó ngồi viết luôn trong giờ giải lao:
“Việt mong Hương không nghi ngờ Việt khi Việt nói: Hương là người con gái đầu tiên và cuối cùng Việt muốn viết thư. Đã từ lâu, đối với Việt, Hương là bông hoa đẹp nhất – một đóa hoa trinh nữ trắng trong mà bao tháng ngày Việt chỉ dám đứng từ xa ngắm nhìn và ngưỡng mộ… Một bông hoa tươi thắm nhất rừng hoa, ai mà không muốn có? Nhưng chẳng hiểu sao mỗi khi đến bên hoa Việt lại ngập ngừng… Chỉ một điều, Hương ơi: Để hoa đẹp, hoa tươi mà ngắm mãi, liệu gió, liệu mưa và những kẻ qua đường có nhanh tay cướp mất hoa kia?”
Sau một tiết, Mai Liên chạy sang lớp 9D, vẫy Việt ra, cười hì hì và dúi trả lại nó bức thư. Phía dưới Mai Hương viết:
“Dù điều gì xảy ra chăng nữa, Hương mong Việt không trở thành một tên đại đạo hái hoa!”
Đọc mấy chữ Mai Hương viết xong, Việt và Hòa bàn mãi mà không biết nên tiếp tục thế nào. Mai Hương không từ chối nhưng cũng chẳng cho tiến lên. Tối hôm đó, ở bể nước Nhà 2, cả bọn nghe Việt kể toàn bộ sự tình. Thằng nào cũng thích nghe để sau này còn rút kinh nghiệm. Mỗi thằng góp một ý. Nhưng ngoài Khanh, còn lại toàn bọn cầm đèn chạy trước ô tô. Chúng nó chưa một lần yêu, làm sao chỉ bảo cho Việt được. Khanh nói:
– Tao nghĩ giữa mày với nó mới quen, chưa trải qua tình bạn mà đã nhảy vào bày tỏ tình yêu ngay là hơi vội. Mọi tình yêu đều phải xuất phát từ tình bạn. Vì vậy nên nó lảng tránh.
Việt không đồng ý:
– Tao đã tiến công tới đoạn tỏ tình. Nó chưa nhận lời, nhưng cũng à ơi đáp trả. Nay mày bảo tao quay về giai đoạn làm quen, kết bạn, hóa ra đi thụt lùi à?
– Mày tiến công kiểu ấy nên đến chỗ này là tắc tị. Tiến nữa cũng chỉ húc đầu vào đá. Ông anh họ tao, tốt nghiệp đại học ở Hungary, một đại cao thủ về yêu, bảo tao thế này: Yêu giống như ngồi vào một cái cầu trượt từ đỉnh núi, không ai dám chắc mình sẽ lành lặn khi xuống đến chân núi. Một khi chưa cảm thấy tin tưởng, bọn con gái sẽ không mạo hiểm. Do đó, tốt nhất hãy bắt đầu tình yêu bằng một tình bạn chân thành và hiểu biết lẫn nhau.
Giang Cận gật gù, bảo Việt:
– Như vậy, mày phải từ bỏ vai chàng công tử hào hoa đang cầu hôn để đóng vai gã tiều phu chất phác rủ cô thôn nữ vào rừng hái củi, sau đó làm bộ tình cờ, đưa nàng lên đỉnh núi, chỗ có cầu trượt tình yêu, rồi lén lút đẩy cho nàng trượt xuống.
Quốc Tẩm bình luận:
– Nếu tụt từ đỉnh núi, tốc độ sẽ nhanh vù vù. Khó nhất là làm sao đẩy được nàng ngã vào máng trượt tình yêu.
– Nơi tình yêu bắt đầu, cũng là điều khó nhất – Khanh đọc hai câu thơ mà nó chẳng biết của ai – Điều quan trọng là phải làm cho đối tượng có tình cảm với mình, tin tưởng mình và chấp nhận cùng mình tụt xuống. Nếu từ đầu nó đã cảnh giác thì rất khó. Theo tao, mày nên thay đổi chiến thuật. Bắt đầu lại bằng việc viết thư xin kết bạn, không viết thư tỏ tình nữa.
Hòa hỏi:
– Như vậy là thư phải giảm đi một “tông”, chuyển từ tỏ tình xuống xin kết bạn?
– Quan trọng là kết quả cuối cùng. Khi cần, phải biết chấp nhận lùi một bước để tiến ba, bốn bước.