Quân Khu Nam Đồng

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 20 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Những Lá Thư Giả Mạo
1

❊ ❊ ❊

Tháng trước, Việt sang lớp 9E nhờ Mai Liên đưa thư cho Mai Hương, nhưng thấy đông người quá, nó ngại. Tình cờ gặp Hùng lớp 10H đi qua, nó túm lấy, nhờ chuyển cho Mai Liên. Hùng nhận lời, không hề nghĩ rằng chỉ chuyển hộ một bức thư, nó đã bị dính tiếng sét ái tình ngay lập tức.

Sau vụ đưa thư hộ Việt hai tuần, Hùng sang lớp 9D gặp Việt. Nó ấp úng một lát rồi nói:

– Tao thích Mai Liên. Mày giúp tao được không?

Việt đang muốn giới thiệu Mai Liên cho một đứa trong khu Nam Đồng để đi chơi bốn người cho vui. Nó nhanh nhảu:

– Chuyện vặt. Để tao bảo Mai Hương nói giúp nữa. Mày viết thư đi, tao đưa hộ.

Đầu giờ hôm sau, cả bọn đang tụ tập trên lớp thì thấy Hùng thập thò. Việt nhận thư, chờ nó đi khuất bóc ngay ra đọc. Nghe những lời lẽ bày tỏ thật thà của Hùng trong thư, cả bọn cười bò. Khi Việt định dán lại thì Đính lên tiếng:

– Thằng Phúc cũng thích Mai Liên, tại sao mày lại giúp thằng Hùng? Bọn mình có yêu bọn lớp 10 đâu mà chúng nó lại xuống yêu bọn lớp 9? Theo tao là xé đi.

Việt bảo:

– Tao đã hứa giúp nó rồi, xé không tiện.

– Xé đi rồi mình viết thư khác gửi Mai Liên. Làm sao để khi đọc xong, nó từ chối. Không nên đem một bạn xinh thế cho bọn lớp 10.

Khanh góp ý:

– Tao thấy thằng Hùng viết thư thật thà quá, kiểu này không hẹn được Mai Liên ra gặp đâu. Giờ mình đóng giả nó, viết thư dụ Mai Liên ra gặp rồi rình xem cho vui. Nó có yêu được Mai Liên hay không là duyên số của nó.

Hòa thấy đề nghị của Khanh cũng ngồ ngộ. Nó hưởng ứng:

– Bọn mình sẽ lừa nó theo kiểu mạo thư “Quận chúa” gửi “Quản gia nô” trong phim “Đêm thứ 12”. Tao viết nháp, Quốc Tẩm chép lại nhé. Chữ mày đẹp.

Cả tiết Sinh vật, Hòa cặm cụi ngồi sáng tác:

“Chắc Liên không khỏi ngỡ ngàng khi nhận được lá thư này, từ một người hoàn toàn xa lạ. Nhưng tôi mong Liên đọc nó và chấp nhận cho tôi cơ hội làm quen với em. Trước hết xin giới thiệu, tôi là Văn Hùng, học trên em một lớp. Tôi là bạn của Việt, ở khu tập thể Nam Đồng. Nhờ Việt, tôi đã có lần trao cho em một lá thư. Tuy đó là lá thư đưa hộ nhưng tôi vô cùng cảm ơn nó, vì chính trong giây phút ấy, tôi chợt nhận ra Liên, người con gái mà tôi vẫn kiếm tìm…

Trong cuộc sống, có những người chúng ta gặp gỡ tình cờ, dù chỉ một lần, bỗng làm cho cuộc sống của ta trở nên bừng sáng - Đó là điều tôi nhận thấy khi lần đầu nhìn thấy Liên. Tối mai, em có thể gặp tôi ở đầu Nhà B8 được không? Để biết chắc Liên ra đó gặp tôi chứ không phải đi ngang tình cờ, Liên hãy quàng khăn rằn, tay trái cầm một quyển vở hoặc một cành hoa, và khi mình gặp nhau, Liên hãy nở một nụ cười làm hiệu.

Văn Hùng”

Giờ giải lao, cả bọn xúm vào đọc, sau đó giao cho Quốc Tẩm chép. Việt chuyển cho Mai Liên. Mai Liên cười tít mắt, tưởng Việt nhờ đưa thư cho Mai Hương như mọi khi. Việt phải giải thích không phải thư gửi cho Hương mà gửi cho Mai Liên. Mai Liên chưa biết chuyện gì, nhưng cũng hơi đỏ mặt. Thế là xong một việc. Hòa bỏ nốt tiết Lịch sử, đóng vai Mai Liên viết thư hẹn Hùng.

“Văn Hùng mến thân,

Em thực sự bất ngờ và xúc động khi nhận được thư của anh. Lần đầu gặp gỡ, dù anh chỉ lướt qua với tư cách sứ giả của tình yêu, nhưng đã để lại cho em một sự bồi hồi. Em rất muốn được gặp lại anh. Mỗi tình bạn, mỗi tình yêu luôn bắt đầu bằng một cuộc gặp gỡ. Cuộc gặp đó dù tình cờ hay sắp đặt, có thể đóng vào hoặc mở ra một cơ hội mà nếu không thực hiện nó, chúng ta sẽ không thể biết.

Bảy giờ tối mai, mình gặp nhau tại chỗ đầu Nhà B8 khu tập thể Kim Liên anh nhé. Để biết chắc anh đến gặp em chứ không phải đi qua tình cờ, anh hãy trang phục như các anh Quân khu Nam Đồng: Quần áo đại cán, đầu đội mũ cối, cổ quàng khăn rằn, chân đi dép đúc, tay phải cầm một quyển vở, tay trái cầm một cành hoa. Anh hãy đi đi lại lại chứ đừng đứng một chỗ, vì có thể trẻ con đến trêu anh, điều mà em không muốn. Nếu anh đồng ý, khi gặp hãy nở một nụ cười làm hiệu, anh nhé!

Mai Liên.”

Sáng hôm sau, Việt cầm thư sang lớp 10H đưa cho Hùng. Hùng nhìn Việt bằng ánh mắt biết ơn vô hạn. Việt về thông báo với mọi người và nhận xét: “Chắc chắn từ giờ đến tối nó sẽ lơ lửng cách mặt đất một mét”.

Gần bảy giờ tối, cả bọn chọn một chỗ khuất đầu Nhà B8 khu Kim Liên để rình. Một lát sau Hùng đến. Nó mặc bộ đại cán rộng thùng thình, chắc mới mượn của bố, đầu đội mũ cối sùm sụp, cổ quàng khăn rằn, chân đi dép đúc, tay trái cầm một cành bạch đàn, vung vung vẩy vẩy, hết đi ngược lại đi xuôi (theo dặn trong thư là không được đứng yên). Chờ hơn một tiếng mà không thấy Mai Liên đâu, Hùng có vẻ sốt ruột, nhìn trước nhìn sau, thỉnh thoảng lại chạy ra chặn một người đi bộ hỏi giờ. Việt cũng thắc mắc: “Liệu Mai Liên có đến không nhỉ?”. Hòa lắc đầu: “Tao nghĩ nó không tới đâu”. Khanh nói: “Con gái chẳng biết đâu mà lường. Nhận được một lá thư như thế, có thể nó sẽ ra vì tò mò, có thể ra để từ chối, cũng có thể ra vì cắn câu”. Ngồi thêm một lát, cả bọn bỏ về, giao cho Nam Diễm ở lại tiếp tục theo dõi. Nam Diễm ngồi chờ đến mười giờ không thấy Mai Liên đến, lại bị muỗi đốt nên chán, bỏ về.

cả ba thống nhất không ký tên. Giang Cận được giao nhiệm vụ đánh máy bức thư. Trước khi gửi, ba thằng còn tham khảo ý kiến mọi người. Giang Cận cho Đỗ xem thư. Đỗ nhận xét: “Nội dung thư mang tính chất xây dựng, nếu ký tên thì thẳng thắn và
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của Bình Ca

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.