Quân Khu Nam Đồng

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 43 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Ghen
1

❊ ❊ ❊

Tình hình học hành của cả lớp xuống dốc trông thấy, nhất là đám con trai khu Nam Đồng. Một trong những lý do làm ảnh hưởng học tập là chuyện yêu đương, nhưng làm thế nào gạt bỏ thì vô cùng khó. Tình yêu vô hình, như sương, như khói, như nước, như hương… cứ lan tỏa, luồn lách, ngấm vào từng sợi dây thần kinh, không thể nào rũ đi được. Thằng có người yêu, ảnh hưởng đã đành. Thằng mới “chấm” được đối tượng, dù chưa tiếp cận làm quen, cũng mệt vì tơ tưởng người trong mộng. Bọn chưa từng biết hình thù của yêu thế nào lại mất thời gian vào việc theo dõi, trêu chọc những đứa khác. Tóm lại cũng là một cách liên quan đến tình yêu.

Lại nói chuyện Hùng, nó không mảy may nghi ngờ Việt. Sau vụ Việt đánh Tu Sìn, Hùng càng ngưỡng mộ Việt hơn. Việt nói gì nó cũng nghe. Việt biết thế nên càng trêu nó.

Sáng thứ Hai, sau giờ chào cờ, lên đến cầu thang, nhìn thấy Hùng, Việt vẫy nó lại:

– Mai Liên nó vừa tìm mày. Hình như nó định nói gì với mày đấy. Mày lại gặp nó nhanh lên, không đến giờ vào học mất.

Hùng phấn khởi, chạy thật nhanh, đuổi theo Mai Liên. Một lát sau, nó quay lại, buồn rầu bảo Việt: “Tao hỏi: Liên ơi, Liên định nói gì với tôi thế, nhưng nó trả lời nó chẳng định nói gì với tao cả!”. Việt vò đầu bứt tai: “Cái con này rắc rối thế nhỉ? Mày biết không, bọn đàn bà đang yêu rắc rối lắm. Lúc mày hỏi, có Mai Hương ở đấy không?”. “Có, Mai Hương đứng cạnh đấy”. Việt vỗ đùi đánh đét: “Thế thì nó trả lời vậy là đúng rồi! Con gái dù thân nhau đến mấy vẫn giấu nhau chuyện tình yêu. Tao thấy hình như nó định đưa thư cho mày thì phải”. Mắt Hùng sáng lên: “Đúng rồi. Tao thấy nó đút tay vào túi”. Việt xui: “Giờ mày chạy ra bảo nó: Liên ơi, sao Liên rắc rối thế?”. Hùng lại hộc tốc chạy sang lớp 9E, đến sau Mai Liên nói nhỏ: “Liên ơi, sao Liên rắc rối thế?”. Mai Liên quay lại, nhìn Hùng bằng cặp mắt tròn xoe. Khi Hùng về báo cáo lại tình hình, Việt phân tích: “Thấy chưa, nó biết lỗi nên mày mắng nó đâu dám cãi lại. Hôm qua, tao vừa giao cho Mai Hương nhiệm vụ thuyết phục Mai Liên yêu mày, để sau này đi chơi có bốn đứa cho vui”. Hùng phấn khởi, cám ơn rối rít. Việt được thể, lên mặt người đi trước có kinh nghiệm, vỗ vai Hùng dặn: “Yêu thì yêu, nhưng vẫn phải tập trung vào học nhé. Cái trò này ảnh hưởng đến học tập ghê gớm lắm đấy!”.

Khi lên lớp cho Hùng, Việt chưa biết so với yêu, ghen còn ảnh hưởng đến học tập gấp một trăm lần. Nó nghĩ không có lý do gì làm mình phải ghen nữa. Tình cảm của nó với Hương ngày càng gắn bó. Hai bên thỉnh thoảng lại tặng nhau đủ thứ linh tinh như gương, lược, sách, bút và đồ chơi như chó, mèo làm bằng len. Thư từ liên tục, đến mức Việt phải tìm cách o bế, thậm chí nịnh Hòa để Hòa viết thư hộ. Cái vụ viết thư đúng là một con đường không có lối ra. Nếu bây giờ Việt tự viết, với văn phong lủng củng, chủ ngữ biến thành tân ngữ, còn vị ngữ thì lúc ẩn lúc hiện như nhận xét của thầy Toàn, chắc Hương sẽ nghĩ đang bị bọn khu Nam Đồng trêu chọc, giống như việc chúng nó đóng giả Hùng viết thư cho Mai Liên. May mà Hòa nhiệt tình, lúc nào Việt nhờ đều làm ngay, không khó dễ gì cả. Nhờ ngẫm nghĩ, đôi khi tranh luận về câu cú, thậm chí thuộc lòng một số đoạn văn trong thư, các bài luận gần đây của Việt có vẻ sáng sủa hơn. Thầy Toàn nhận xét: “Văn cậu Việt dạo này tiến bộ, thỉnh thoảng lại có một câu bóng bẩy rất lạ”.

Thực ra, Việt cũng không phải người ghen tuông vô cớ. Trước đây nó ghen vì nghe bọn Cường Con, Nam Diễm mách Mai Hương có người nọ, người kia thích. Sau khi nghe Mai Hương nói chỉ yêu có mình Việt, dù nhiều người theo đuổi, nó rất phấn khởi, tự nhủ sẽ không bao giờ ghen nữa, nhất định không để ai dựng chuyện chia rẽ hai người. Nhưng lần này, người mách nó lại là Hùng. Hùng nói chính mắt hai lần trông thấy Mai Hương ngồi ôm eo một anh chàng, đi về phía khu Mai Dịch, vừa đi vừa hát. Hùng đạp xe phía sau, ngay bên phải, còn nghe được mấy câu “Cuộc đời hồng nhan cay và đắng sao mà lắm trái ngang. Bao nhiêu trai làng yêu nàng, đi theo xin nàng tim vàng, nàng vẫn không màng…” và bảo Việt: “Tao chưa từng nghe bài hát nào về tình yêu hay thế. Không biết do ai sáng tác?”.

Dù Việt tin Hùng, nhưng đã từng có bài học, nó không vội vàng trách móc, mà âm thầm điều tra. Đầu giờ chiều thứ Bảy, Việt phục ở đầu Nhà B6 khu Kim Liên. Khoảng hai giờ, một anh bộ đội mảnh khảnh, phong trần, đội mũ tai bèo, mang theo một cây đàn ghi ta, đạp xe tới. Mấy phút sau Hương xuống, cười tươi như hoa, cầm lấy cây đàn và leo lên xe. Hai mắt Việt tối sầm. Nó không đủ can đảm tiếp tục đi theo nữa. Nam Diễm lặng lẽ bám đuôi Mai Hương, sau đó về báo cho Việt biết hai người đèo nhau vào Đoàn Văn công Mai Dịch. Hương ngồi sau xe, hát bài gì rất hay, Nam Diễm nghe loáng thoáng mấy câu: “Khi con tim yêu đương là sống với đau thương, khi con tim yêu đương là chết với u sầu…” và kết luận: “Chúng nó dùng ca nhạc để bày tỏ tình cảm”. Việt nổi giận đùng đùng. Lần này thì chứng cớ rõ ràng. Nó lập tức chuyển cho Hòa mấy cái gạch đầu dòng, đánh số từ một đến bảy, bày tỏ thái độ vô cùng cứng rắn:

1- Đây là lá thư cuối cùng tôi viết cho Hương.

2- Tôi không ngờ người tôi yêu thương lại là người giả dối.

3- Nếu Hương thấy tôi không xứng đáng với Hương, tôi chấp nhận ra đi để cho Hương hạnh phúc, để cho Hương thoải mái yêu đương, ôm ấp người khác.

4- Tôi không ngờ trong trái tim Hương có một con rắn độc.

5- Xin trả lại Hương tất cả kỷ niệm giữa hai chúng ta, trừ bức ảnh, vì tôi đã xé đi rồi.

6- Chúc Hương hạnh phúc và có tình yêu mới bền chặt, thủy chung.

7- Tôi sẽ không bao giờ trách móc Hương nữa. Mong thời gian sẽ xóa nhòa những nỗi đau tôi đang phải chịu.

Vĩnh biệt.

Việt nói với Hòa:

– Lần này là vĩnh biệt thật. Đây sẽ là lá thư cuối cùng tao nhờ mày viết hộ. Khi gửi thư, tao sẽ trả luôn tất cả những kỷ niệm nó tặng tao.

Hòa cũng xót xa cho hai đứa và cảm thấy trong lòng nặng nề, như chính mình bị phản bội. Nó lần theo những “ý kiến chỉ đạo” của Việt, để làm công việc quen thuộc mà nó vẫn tự giễu cợt là “dịch từ tiếng Việt ra tiếng Việt”. Chất độc tiết ra từ sự ghen tuông của thằng bạn thân ám vào từng dòng chữ của nó:

“Mai Hương,

1. Tôi ngồi trong đau khổ viết cho Hương lá thư cuối cùng. Mặc dù lúc này, khi nghĩ về Hương, trong lòng tôi vẫn tràn ngập những ký ức yêu thương, những giai điệu vút cao của “Bài ca hy vọng”, những đêm trời lấp lánh ánh sao cùng những kỷ niệm êm đềm trong hương đêm thơm ngát… Tại sao - khi dù quặn đau - trái tim tôi vẫn âm thầm thương nhớ…?

2. Còn gì tình yêu trong tôi, khi ngân vang những bản tình ca và tiếng đàn cuộc đời? Nụ cười trên môi trôi qua, sao có thể che lấp đi những dối lừa hàng ngày? Tôi đâu có ngờ Hương - người tôi ngưỡng mộ, tôn thờ, lại có một tâm hồn giả dối?

3. Tôi biết mình chỉ là một cậu bé giản dị, tầm thường, nhưng đa cảm, chân thành và yêu thương Hương tha thiết. Nếu tôi không đáp ứng được trái tim ướt át, tâm hồn lả lơi của Hương, tôi chấp nhận ra đi, để cho Hương hạnh phúc, để cho Hương tha hồ nhởn nhơ cười nói, thỏ thẻ tâm tình trong vòng tay ôm ấp của những chàng trai ở lại. Tôi sẽ đi, dù mưa sa, gió buốt, để điểm tô thêm đẹp tình người. Tôi sẵn sàng đón nhận những ngày đau khổ để cho Hương được thoải mái dạo chơi.

4. Trái tim tôi dù có đau tôi cũng không tức giận, một khi Hương đổi dạ thay lòng. Hương đẹp thật nhưng tâm hồn chẳng trong - Con rắn độc bạo tàn nơi tim Hương đang sống… Nếu trước đây tôi vẫn nghĩ phụ nữ là những cơn mưa mát lạnh, làm cho đời thêm xanh cây lá, thì hôm nay Hương chỉ làm mọc lên trong tôi những loài cỏ dại. Tâm hồn tôi là một mảnh đất hoang tàn, không người coi sóc, tôi không muốn ở đó sinh ra những thứ hại cho đời.

5. Tôi xin trả lại Hương tất cả, từ những kỷ vật mà tôi vẫn nâng niu cất giữ, tới những ý thơ ca còn lắng đọng ở tâm hồn. Xin trả lại Hương cả những khoảng thời gian trong tim tôi êm đềm, âu yếm – Những thứ tôi còn và tôi đã mất đi… Tôi trả lại Hương những bức thư Hương đã gửi. Còn tấm ảnh tôi không trả được vì tôi đã xé đi rồi. Tôi không chịu nổi khi nhìn vào đôi mắt hồn nhiên và tươi trẻ ấy, lại thấy ẩn chứa sự đáng khinh, giả dối, thiếu chân thành.

6. Chúc Hương một cuộc đời hạnh phúc - Một cuộc đời thơm ngát hương hoa với những đêm trăng cùng Người ta hò hẹn. Phải chăng tôi chơi với Hương là để bước vào những chu kỳ đau khổ? Chúc Hương có những tình bạn trong sáng, chân thành. Đừng đối với bạn của mình cũng ỡm ờ, giả dối như một ngày nào Hương đã đối với tôi.

7. Tôi sẽ vui lòng quên đi tất cả. Sau khi gửi lá thư này, tôi cam đoan không nói thêm, dù chỉ là một nửa câu trách móc. Tôi chấp nhận sống một cuộc đời đau khổ. Tôi vui lòng để đời tôi trôi trong những ý nghĩ ngượng ngùng vì đã không chọn được một tình bạn chân thành đúng đắn… Đêm nay gió lạnh tràn về, trong lòng tôi cô đơn giá buốt. Sương xuống mênh mông, trong tim tôi sương phủ trắng hồng. Cậu bé đáng thương ơi, viết làm chi nữa? Viết làm chi khi tình ta đã cách xa rồi… Mong thời gian sẽ hàn gắn cho những vết thương lòng đau bởi-vì-yêu.

Vĩnh biệt!”

Việt đọc xong mặt buồn rười rượi. Nó hỏi, giọng hơi nghèn nghẹn:

– Đánh số từ một đến bảy thế này à?

– Thì tao thấy mày đánh số đấy thôi.

– Nhưng viết thư ai lại đánh số như thế?

– Đây không phải thư, mà là vĩnh biệt thư, đoạn tuyệt thư… Viết để rồi không bao giờ viết nữa. Vì vậy viết thế nào chẳng được!

– Ừ… thì để thế cho nó rành mạch, dứt khoát. Đọc thư mày viết, tao cũng muốn khóc. Nếu ở nhà, tao đã đóng cửa lại khóc rồi. Nhưng…

– Nếu mày còn băn khoăn thì bỏ các số đi. Mày chẳng đánh số trước mấy cái gạch đầu dòng của mày thì tao đã không đánh số.

Sáng hôm sau, Việt đem xuống một gói lỉnh kỉnh đủ các thứ Hương tặng và lấy lại toàn bộ số thư vẫn gửi Hòa, gói thành một bọc. Hòa hỏi cái ảnh đã xé đâu, đem các mảnh trả nốt thì Việt đỏ mặt: “Tao nói thế thôi. Bây giờ chia tay thật rồi, nên tao giữ tấm ảnh đó làm kỷ niệm. Chắc sẽ có lúc nhớ, phải có cái mà nhìn lại chứ”. Hòa thở dài: “Chưa bỏ mà đã nghĩ tới lúc sẽ nhớ… Kiểu này là vẫn còn yêu. Nếu vậy thì nói vĩnh biệt làm gì. Tốt nhất mày gặp nó, hỏi rõ đầu đuôi, yêu cầu giải thích, bắt cam kết không tái phạm rồi tha thứ”. Việt lắc đầu. Nó cho rằng mọi việc đều có thể giải quyết, trừ ngoại tình. Nó bảo từ nay giải phóng cho Hòa. Hòa sẽ không phải viết thư hộ cho tới ngày nó lấy vợ nữa. Lần sau yêu ai nó sẽ tự viết. “Cộc cằn cũng được. Không có bổ ngữ, tân ngữ cũng được. Văn chương, bóng bẩy rồi cũng dẫn đến bỏ nhau. Vậy thì văn chương bóng bẩy mà làm gì!”.

cả ba thống nhất không ký tên. Giang Cận được giao nhiệm vụ đánh máy bức thư. Trước khi gửi, ba thằng còn tham khảo ý kiến mọi người. Giang Cận cho Đỗ xem thư. Đỗ nhận xét: “Nội dung thư mang tính chất xây dựng, nếu ký tên thì thẳng thắn và
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của Bình Ca

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.