Sự Thật Về X.30

Định dạng khác: 📖 Chữ 🎧 Audio 📕 Epub
Lượt đọc: 522 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
17. Biệt Thự Hoàng Chương
17. Biệt Thự Hoàng Chương

❊ ❊ ❊

Trên đại lộ Minh Mạng, biệt thự Hoàng Chương kiến trúc thanh nhã, thu mình dưới mấy hàng cây xanh, xum xuê cành lá, sân trồng toàn cỏ Phi Luật Tân và hoa hồng. Nhà rất ít người ra vào. Cửa lớn không mấy khi hé mở dưới hàng dậu sắt có che tôn, càng làm tảng thêm sự tĩnh mịch, trầm lặng của biệt thự. Khách đi đường vẫn tưởng đây là nhà riêng của một công chức cao cấp ngụy quyền Sài Gòn hay là nhà của một đại thương gia nào về nghỉ sau những ngày bon chen.

Nhưng không phải. Bên trong cái bề ngoài nên thơ ấy là một tổ quỉ. Đây là cơ quan kỹ thuật số 5 của bộ phận CIA Sài Gòn; mang bí danh là A-17. Đây là một trong hàng chục ngôi nhà ở Sài Gòn bề ngoài trông bình thường nhưng bẽn trong là nơi tra tán, giết người của CIA hay mật thám ngụy.

Biệt thự Hoàng Chương có hầm ngầm giam người, có phòng hỏi cung với đầy đủ dụng cụ tra tấn tối tân, có phòng chiếu, chiếu những cuốn phim riêng, có phòng lưu trữ mẫu nhiều loại giấy tờ để rập theo đó làm những giấy tờ giả mạo.

Hôm nay, trong gian phòng chiếu bóng của biệt thự, Lên-sđên, Phi-sin, Tô-ma đang xem chiếu phim Đ/15. Nhân vật chính trong phim là Phan Thúc Định. Có điều nhân vật chính ấy không hề biết mình được lên phim ảnh Mỹ.

Ba tên CIA ngồi, mỗi tên một kiểu trong buồng tối. Lên- sđên khoanh tay trước ngực, duỗi dài chân, Phi-sin ngỏi chống một tay vào tay ghé. Tô-ma ngửa đầu lên chỗ dựa tay luôn luôn cựa quậy. Cả ba chăm chú nhìn lên màn ảnh. Chỉ có tiếng sè sè của máy chiếu chạy đều đặn.

Những hình ảnh của cuốn phim cho thấy máy quay phim đặt ở nhiều góc độ khác nhau: quay qua cửa kính xe hơi, quay từ sau khung cửa một nhà nào đó ở góc phố, quay bằng kính thu hình từ xa...

Trên màn ảnh:

Chiếc xe Rơ-nôn của Phan Thúc Định rời khỏi dinh Gia Long... Nhiều bóng xe hơi, xe máy loang loáng chạy qua che mất chiếc xe của Phan Thúc Định... xe Định lại hiện ra...

Chiếc xe trước cổng hí trường Đại thế giới... Phan Thúc Định bước xuống... lại gần và nói chuyện với hai người mặc bà ba đen ờ cổng: hình ảnh thu Định và hai người mặc bà ba vào cận cảnh ...

Lên-sđên hạ lệnh:

– Stop! Quay chậm đoạn này.

Màn ảnh loang loáng ánh sáng trở lại cảnh Phan Thúc Định lúc bước gần lại hai người mặc áo bà ba đen. Ba tên CIA chăm chú theo dõi. Hình ảnh được chiếu chậm nên mỗi cử động của nhân vật đều lừ lừ, nhích từng tí một, trông rát ngộ nghĩnh, buồn cười.

Tiếng Lên-sđên hỏi:

– Hai tên áo đen này là ai?

Tiếng Tô-ma trả lời:

– Thưa Đại tá, hai thằng Bình Xuyên gác cổng...

Tiéng Lên-sđên:

– Bảo Tuyến1 điều tra hai thằng Bình Xuyên này và báo cáo lại xem chúng là người như thế nào.

Và hắn nói:

– Tiếp tục.

Phan Thúc Định bước vào trong hí trường... Nhiều hình ảnh lẫn lộn che mất Định... Định xuất hiện trước cửa "Phòng lớn"... Định nói chuyện với một gã thanh niên đi với một cô gái... Cận cảnh...

Tiếng Lên-sđên:

– Quay chậm. Ai vậy?

Tiếng Tô-ma:

– Con trai Bảy Viễn.

Tiếng Lên-sđên:

– Bảo điều tra xem quan hệ giữa tên này với Phan Thúc Định như thế nào? Xem cả cô gái này có dính dáng gì đến mối liên hệ đó không? Tiếp tục.

... Phan Thúc Định ra khỏi hí trường... chiếc xe trở lại Sài Gòn... một chiếc tắc-xi vượt lên trước ổng quay che mất chiếc xe của Định... Rất nhanh, ống quay lại vượt chiếc xe tắc-xi, xe Định đỗ lại trước "Liberty Palace" ... Phan Thúc Định đang bước vào tiệm nhảy...(ống quay mải theo dõi đối tượng của nó là Phan Thúc Định nên không có một hình ảnh nào về em bé đánh giày đến sau xe Định). Những hình ảnh loang loáng không rõ nét... Định dang ngồi với một cô gái xinh đẹp.

Tiếng Lên-sđên:

– Ai đây?

Tiếng Tô-ma:

– Thúy Hằng... gái nhảy của tiệm "Liberty".

... Phan Thúc Định nhảy với cô gái... mấy cặp khiêu vũ khác lướt qua ổng quay, chỉ thấy mấy cái đầu và mấy cái lưng, không rõ mặt... Định đang nói gì với cô gái nhảy... Cô gái trả lời... Cá hai cùng cười... Phan Thúc Định đưa cô gái về bàn ngồi. Hai người nói chuyện... Định ra về... Thúy Hằng tiễn ra cửa Định rút trong túi ra mấy tờ giấy đặt vào tay Thúy Hàng... Thúy Hằng có vẻ bối rối lúng túng. Định mỉm cười gật đầu, Thúy Hằng cũng gật đầu (tại sao vẫn có vẻ bối rối, lúng túng?)... Định ra xe... Thúy Hằng cẩn thận bỏ tiền vào ví xách tay... (tại sao cử chỉ cất tiền lại cẩn thận thế?)...

Tiếng Lên-sđên:

– Quay lại. Nhìn thật chậm.

Cả ba tên CIA đổi dáng ngồi, giương những cặp mắt nhà nghề chăm chú, theo dõi từng động tác nhỏ của Phan Thúc Định và Thúy Hằng. Đến chỗ Thúy Hằng cẩn thận gấp mấy tờ giấy bạc của Định trao, để riêng vào một ngăn ví thì không bảo nhau, cả ba cùng cười một cách khoái trá.

Gian phòng chiếu bóng bật sáng.

Phi-sin nhận xét:

– Vấn đề là ờ những tờ giấy bạc Định đưa cho Thúy Hằng đấy.

Lên-sđên đồng ý:

– Thúy Hằng chắc chắn là một đường dây liên lạc của Định... Hầu như tối nào hắn ta cũng đến nhảy với Thúy Hằng. Những tờ giấy bạc Định đưa cho Thúy Hằng chứa những điều quan trọng. Nhưng Thúy Hằng có thể là một "hộp thư" thôi, còn người nhận thư mới là nhân vật quan trọng. Định là người của s. E. D. c. E hay của một tổ chức tình báo nào khác? Tổ chức ấy là tổ chức nào? Ngoài những việc làm cho Ngô Đình Diệm, Định còn làm những việc gì nữa?

Và hắn quay sang phía Tô-ma:

– Thiếu tá Tô-ma! Phải biết Thúy Hằng là người như thế nào? Xem Thúy Hằng, ngoài mối liên lạc với Định, thì còn liên lạc với ai nữa? Ông hãy trực tiếp cùng với Tuyến làm việc đó. Chậm lắm là ba ngày nữa? Ông phải có trong tay cái ví và những giấy bạc của Định đưa cho Thúy Hằng.

– Xin tuân lệnh đại tá...

--------------

1. Tức Trần Kim Tuyến.

* * *

Mười hai giờ đêm, Phan Thúc Định đứng dậy ra về. Như thường lệ, Thúy Hằng đi với anh xuống hết cầu thang. Định lịch sự nghiêng mình chào Thúy Hằng và chìa tay bắt tay cô.

Một giờ sáng. Thúy Hằng ra khỏi tiệm nhảy, lên chiếc xe gắn máy về nhà. Ở ngã ba đường, có hai tên cảnh sát dựng hai chiếc xe Harley đứng đó từ bao giờ, rít còi, bắt Thúy Hằng đứng lại. Đứa nào cũng đeo súng ngắn trễ ngang hông. Một đứa chặn ngang đầu xe Thúy Hằng. Một đứa nhìn Thúy Hằng soi mói từ đầu đến chân, hỏi:

– Đi đâu mà khuya khoắt vậy?

Thúy Hằng bình tĩnh:

– Tôi đi làm về.

– Làm ở đâu?

Tháy cách chúng hỏi trống không, Thúy Hằng khó chịu cũng trả lời theo lối đó. - Ở tiệm nhảy Liberty Palace.

– Giấy tờ đâu?

– Không có giới nghiêm, tôi không vi phạm luật lệ giao thông đường phố, tôi không làm gì phạm pháp, sao các ông đòi xét giấy tờ tôi?

Tên cảnh sát trợn mắt:

– Tình nghi có quyền hỏi! Có đưa không?

Thúy Hằng miễn cưỡng mở ví đưa thẻ căn cước cho chúng. Nhưng cả hai đứa không cần xem giấy chỉ nhìn chằm chằm vào cái xách tay của cô. Một đứa hất hàm:

– Này, có truyền đơn trong ví kia không? Đưa xem.

– Làm gì có truyền đơn? Sao các ông hỏi lạ thế?

– Không nói nhiều.

Thúy Hàng buộc phải đưa ví cho chúng. Chúng thản nhiên cầm lấy chiếc ví, bước ra mở máy xe. Một đứa rút súng chĩa vào Thúy Hằng.

– Hễ kêu tao bắn chết.

Hai chiếc Harley rồ máy chạy vụt đi. Thúy Hằng lúc áy mới hô hoán. Nhiều người chạy đến thì hai tên cảnh sát đã tẩu thoát.

Chiếc ví xách tay của Thúy Hằng được đưa ngay về A.47, cơ quan kỹ thuật số 5 của phân bộ CIA Sài Gòn. Từng đường may của nó bị tháo ra. Đặc biệt là những tờ giấy bạc của Phan Thúc Định trao cho Thúy Hằng: Mấy nhân viên kỹ thuật chuyên môn của CIA dùng những máy móc tinh vi, hiện đại nghiên cứu, phân tích. Những tờ giấy bạc được soi lên, được phóng to ra, cuối cùng được ngâm vào những chất nước hóa học. Chúng chẳng phát hiện được gì. Trong chậu nước hóa học, chỉ thấy hình tên "quốc trưởng” bù nhìn nhợt nhạt, nổi lềnh bềnh.

Ở buồng bên, Lên-sđên, Tô-ma, Phi-sin đang nghiên cứu mấy cái báo cáo và những nhận xét tóm tắt do Trần Kim Tuyến gởi đến.

– Hai tên Bình Xuyên gác cổng hí trường "Đại thế giới” mà Phan Thúc Định đã nói chuyện: không có gì khả nghi. Hai thằng này, một là Năm Sẹo (vì có một vết sẹo chém nhau ở má), hai là Ba Hổ (vì có trổ đầu hổ ở ngực) đèu xuất thân ma-cà-bông, du côn đứng các bến xe, nhận tiền đi đánh thuê, được Bảy Viễn thu nạp vào Bình Xuyên. Chúng chỉ có thể ăn cắp, cướp của, uống rượu chửi bậy, đánh nhau chứ không có thể làm gì hơn. Không có liên hệ thường xuyên với Phan Thúc Định.

– Hai Pôn: con trai Bảy Viễn, học hành dở dang, thừa hường tính côn đồ của cha, ăn chơi trụy lạc. Cả ngày chỉ đi sục gái và đánh nhau. Mới liên lạc với Phan Thúc Định. Thường dẫn Định đi gặp các nhân vật trong giáo phái và sĩ quan "quốc gia".

– Thúy Hằng: gái nhảy ở tiệm Liberty Palace. Bố làm nghề thợ điện, quê ở miền Bắc, mẹ người miền Nam, chết sớm. Bố vào' "bưng" hoạt động chống Pháp. Có tin đồn đã chết. Sống tự lập. ít giao du. Tuy là gái nhảy nhưng không sa đọa, trụy lạc như phần lớn các cô cùng nghề. Tối nào Phan Thúc Định đến tiệm, đều ngồi với Định.

Lên-sđên phân tích:

– Các ông thấy chưa? Hai thằng Bình Xuyên kia là hai thằng đầu trộm đuôi cướp không đáng kể, không liên hệ gì đến Phan Thúc Định cả. Thằng Hai Pôn chỉ là thằng ăn chơi bị Định lợi dụng để nắm tình hình các giáo phái, không phải là thứ người "nói chuyện" được với Định. Vậy còn ai? Thúy Hằng. Bố đã tham gia kháng chiến chống Pháp và chết ở "bưng": một vấn đề chúng ta phải lưu ý. Tối nào Phan Thúc Định đến, cũng chỉ ngồi trao đổi với Định: hai vấn đề ta phải lưu ý: ít giao du, không sa đọa, trụy lạc: ba vấn đề ta phải lưu ý. Kết luận: chúng ta có thể tìm thấy ở Thúy Hằng câu trả lời cho chúng ta về Phan Thúc Định.

Tô-ma và Phi-sin:

– Chúng tôi hoàn toàn đồng ý với những nhận xét của ngài.

Đúng lúc đó, phòng bên đưa sang kết quả việc phân tích những tờ giấy bạc của Phan Thúc Định đưa cho Thúy Hằng: Chỉ là những tờ giấy bạc thông thường, không phát hiện được gì.

Tô-ma nói như muốn hét lên với tên nhân viên kỹ thuật mặc "bờ lu" trắng:

– Tại sao không có gì?

Tên nhân viên kỹ thuật nhún vai không trả lời, lặng lẽ quay ra. Lên - sđên ngồi lặng đi, Tô - ma vẫn bực tức, lặp lại câu hỏi:

– Tại sao không có gì?

Lên-sđên khẽ đập bàn tay xuống thành ghế:

– Này, trung tá phải kiên nhẫn. Không phải khi nào trên tờ giấy bạc cùng có những dòng chữ bí mật. Có thể trong một tuần lễ hay tới kỳ hẹn nào đó đã thống nhất với nhau, hắn mới viết mấy dòng...

– Thưa Đại tá, không lẽ đêm nào ta cũng kiểm soát chúng? Ta chiếm mấy tờ giấy bạc này của Thúy Hằng là động rồi. Phan Thúc Định không dại gì mà lại tiếp tục viết trên những tờ giấy bạc nữa.

Lên-sđên có vẻ lão luyện trong nghề:

– Thế mà nhiều khi chúng viết đấy. Chúng đánh vào chỗ bất ngờ của ta. Chúng nghĩ rằng ta sẽ không kiểm soát nữa, vì đã động rồi; chúng đánh đòn cao tay hơn, cứ viết. Nhưng chúng sẽ không thoát khỏi tay chúng ta. Chúng không thể cao tay hơn chúng ta được. Tôi đã có những kinh nghiệm ở Phi Luật Tân.

– Nghĩa là đại tá ra lệnh cho tiếp tục chận lấy tiền của Thúy Hằng? - Phi-sin nói.

– Thưa giáo sư, tôi không nghĩ đơn giản thế. Đêm mai không soát, đêm kia không soát, đêm sau đó cũng không soát. Nhưng một đêm bất chợt nào đó, chúng ta sẽ cho soát. Không làm công khai theo kiểu trung tá Tô-ma đã làm. Tôi sẽ có cách làm khác.

Có tiếng gõ cửa phòng. Tô-ma nhìn ra:

– Cứ vào.

Một tên nhân viên CIA vào đứng nghiêm:

– Báo cáo, có điện tìm đại tá Lên-sđên và trung tá Tô-ma. Tô-ma cau mày hỏi:

– Ở đâu tìm?

– Báo cáo trung tá, ở văn phòng trung tâm SMM.

Cả máy tên vội vã kéo nhau sang phòng điện thoại. Lên-sđên cầm lấy ống nghe:

– Hê-lô. Đại tá Lên-sđên đây. Ai đấy?

Bên kia đầu dây, tiếng trung úy En-đru - "nổi tiếng về những hoạt động bí mật đặc biệt" - lộ rõ mất bình tĩnh:

– Xin chào đại tá. Tôi trung úy En-dru. Vừa có điện từ Bắc Việt về nhóm đặc biệt chúng ta tổ chức đưa ra miền Bắc.

– Sao? Lên-sđên nói to vào ống nói.

– Đại tá có nghe rõ lơi tôi không ạ?

– Rõ.

– Báo cáo Đại tá, điện từ Bắc Việt đánh vào cho biết: "nhóm Bình" trà trộn vào nhà ga Hà Nội, đặt những quả mìn giả miếng than để phá những đầu máy xe lửa của Bắc Việt nhưng bị công nhân xe lửa phát hiện ngay. Cả nhóm bị bắt hết...

Lên-sđên ngắt lời:

– Thế còn nhóm "Hạo"?

– Báo cáo Đại tá, hai tên đi rải truyền đơn của phòng "chiến tranh tâm lý" thì mất tích, chưa nhận được tin tức của chúng. Còn ba tên chui vào một kho xăng định thả chất hóa học vào xăng phá các động cơ xe hơi của bọn cộng sản, không hiểu chúng làm ăn ra sao bị ngạt hơi suýt chết và bị công an Việt Minh bắt. Những nơi cất điện đài và chôn giấu vũ khí của chúng ta đổ lại những vùng sau khi quân đội Pháp rút lui đã bị bọn cộng sản phát hiện...

Lên-sđên buông ống nghe xuống. Hắn không thể nghe thêm được nữa. Đôi môi mỏng của hắn mím lại và mặt hắn tái đi trước những cặp mắt ngạc nhiên, bối rối của Tô-ma, Phi-sin. Hắn ngồi phịch xuống ghế, rút khăn tay ra lau mồ hôi trán...

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 3 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.