Chỉ sau mấy giờ X.30 về đến cơ quan thì Phan Thúc Định thật cũng được "ra mắt", đi lại công khai bên ngoài, sau một thời gian dài quản thúc, được đổi đời qua cái tạo và được làm việc cho Cách mạng tại một nơi bí mật trong vùng giải phóng.
Trên con đường mòn xuyên sơn vượt qua khu giới tuyến Vĩnh Linh1, một đoàn cán bộ trong đó có Vũ Long, X.30, Phan Thúc Định cùng đi, trò chuyện với nhau.
Phan Thúc Định hỏi X.30:
– Trong thời gian sống trọng vùng địch, có lần nào anh gặp cô Phương Lan không?
– Có gặp, và vị hôn thê của anh - X.30 trả lời, giọng xúc động - Cô áy vẫn đợi chờ anh. Nếu được biết tin anh, chắc cô ấy mừng lắm!
Phan Thúc Định ngậm ngùi:
– Tội nghiệp! Không rõ giờ cô ra sao?
Vũ Long vỗ nhẹ lên vai Định:
– Cậu cứ yên tâm! Tôi báo cho cậu một tin vui: Cô ấy là cơ sở của ngành ta, do tôi trực tiếp tổ chức. Đã có lần tôi gặp cô ấy và nói rõ cho Phương Lan biết cậu đang phục vụ Cách mạng.
Cái tin đó đến với Phan Thúc Định thật bất ngờ.
Viết xong tại thành phố Hồ Chí Minh
Tháng 9 năm 1990.
ĐẶNG THANH (Vũ Long)
MỤC LỤC (tập 2)
GIÓ ĐÃ XOAY CHIÊU
22. Tôi đã có cách giải quyết
23. Nụ cười của người trong ảnh
24. Một cuộc gặp gỡ bất ngờ trên đường phố
25. Con chim mồi trong phong trào sinh viên
26. Những dòng chữ bằng mực hóa học
27. Cụ lớn định thanh trừng nơi nào trước?
28. Mai Lan và Lý Lâm
29. Nỗi lòng của Phương Lan
30. Hồng Nhật trước quân thù
31. Chuyện xảy ra trong bệnh viện Huế
32. Sổ lồng
33. Tố Loan trước sự thật phũ phàng
34. Các ông có tin tôi không?
35. Kỷ vật cũ của người bạn bên núi Ngự Bình
36. Một quả đấm hạ hai quân thù
37. Lá thư tuyệt mệnh của Vân Anh
38. Tán bi kịch ở ki-lô-mét 13 + 500
39. Thoát hiểm
40. Trở về
Đoạn cuối