Buổi trưa ấy, Lý Lâm lừ lừ đi vào nhà. Thấy Lý Lâm về, Mai Lan vẫy bọn trẻ ăn cơm. Hai người cùng bọn trẻ ngồi vào bàn ăn. Chỉ có bọn trẻ con nói chuyện vài ba câu. Còn Lý Lâm và Mai Lan, bao giờ cũng vậy, thường im lặng, người nào việc người ấy làm, đôi lúc, cần thiết lắm, mới trao đổi vài câu cộc lốc, trống không. Sau đó, mỗi người theo đuổi một ý nghĩ riêng, chảng ai nói với ai.
Ẩn cơm xong, không nén nổi, Lý Lâm bảo vợ:
– Ông Phan Thúc Định ấy mà ...
Nói xong gã ngừng lại. Mai Lan đã quen với lối nói nhấm nhẳng, diễn đạt ý nhiều khi khó khăn ấy của Lý Lâm, hỏi:
– Sao?
Lý Lâm buông một câu nặng nhọc:
– Chết rồi!
Mai Lan giật mình, tái mặt hỏi dồn gã:
– Sao? Sao lại chết? Chết thực không?
Tháy Mai Lan hỏi dồn, gã bực mình:
– Không biết.
Mai Lan cố trấn tĩnh, hỏi lại với giọng nhẹ nhàng:
– Ông Định chết rồi à? Anh bảo không biết cái gì?
Lý Lâm thủng thẳng:
– Không biết tại sao ông ấy chốt. Nghe nói Việt Cộng giết...
Mai Lan chép miệng, thở dài, tự nhiên một nồi buồn choáng ngập tâm hồn. Chị nhớ đến cái buổi cho con đi cấp cứu gặp Định. Chị nhớ đến những buổi Định đi lại thăm nom, giúp đỡ chị và các con chị. Ở con người ấy toát lên một phẩm chất tốt đẹp, làm cho người ta có thể tin cậy được. Nhưng tại sao lại làm cố vấn cho anh em họ Ngô? Tại sao lại có thể giữ một chức vụ cao và tin cẩn đối với bọn "quốc gia” như thế được? Tại sao anh ta lại liên lạc với những thằng phản động ở chiến khu cửa "ta"? Và nếu mà "ta" giết thì tất phải như thế nào "ta" mới giết? Hay tất cả những cử chỉ tốt đẹp kia của anh ta chỉ là giả tạo, chỉ để che đậy một âm mưu gì đó. Chỉ để nhằm mua chuộc mình? Thế này thì mình còn hiểu thế nào được nữa? Óc mình mụ đi mất! Nhưng tại sao mình vẫn thấy buồn? Anh ta là người tốt hay người xấu?
Lý Lâm lại thủng thảng:
– Nhưng lạ lắm!
– Lạ cái gì cơ?
– Lạ lắm! Hình như ông ấy là ... Việt Cộng.
Mai Lan sững sờ nhìn Lý Lâm, không nói được câu nào nữa. Lý Lâm thấp giọng như nói cho một mình nghe, mắt không nhìn Mai Lan:
– Người Mỹ ghét ông Định. Cậu bắt khám nhà ông Định suốt cả buổi sáng. Hình như cậu mất cái gì quý lắm!
– Khám có thấy gì không?
– Không thấy gì cả!
Mai Lan cũng không hiểu ra làm sao nữa. Chị nhớ đến lời "các anh ấy” dặn: có gì đặc biệt phải háo cho "các anh ấy" biết ngay. Phải báo cho "các anh ấy" ngay!...
* * *
Chiều hôm đó, tại trụ sở của CIA. ở Sài Gòn, Lên-sdên đã có trong tay bản báo cáo tỉ mỉ của Xmít và những bức ảnh, những biên bản về vụ "Phan Thúc Định bị Việt Cộng phục kích chết".
Đang đọc một cách bình thản bỗng hắn cau mày chú ý theo dõi từng chữ một. Hắn giở chiếc ảnh chụp xác Phan Thúc Định ra, lật vội giấy tờ trong tập báo cáo, tìm cái biên bán khám nghiệm pháp y. Hắn nắm bàn tay dấm mạnh xuống bàn, la lên:
– Hỏng rồi! Đồ lợn! Làm hỏng hết rồi!
Hắn bấm chuông điện. Một tên Mỹ chạy ra, rập gót giày dứng nghiêm. Lên-sdên nói như thét:
– Gọi ngay cho tôi ông Uy-li-am Ăng-đéc-xcm.
Tên Mỹ quay gót. Lên-sđên nới nút cra-vát, cởi khuy cổ áo sơ-mi. Người hắn nóng bừng mặc dầu máy điều hòa nhiệt độ trong phòng chi số 18°. Hắn đến tủ con trong phòng mở một chai nước hoa quả uống ừng ực. Mạch máu ở thái dương hắn căng ra, giần giật. Cơn giận dữ, tức tối cứ cuồn cuộn dồn lên đầu hắn. Hắn lồng lộn như con thú dữ bị nhốt trong chuồng. Hắn muốn dập phá, bóp nát một cái gì. Thực là xấu hổ! Thực là nhục nhã! Ngài Đa-lét biết thì trả lời ngài ấy sao bây giờ? Bọn Việt cộng sẽ cười vào mũi. Tại sao? Tại sao? Ở Phi Luật Tân, ở mấy nước Nam Mỹ, mình có bao giờ gặp những chuyện như thế này!
Hắn buông thân mình nặng nề xuống chiếc ghế bành.
Có tiếng giày đi đến gần. Ăng-đéc-xơn bảnh bao, bước vào. Nhìn tháy dáng điệu và nét mặt Lên-sđên, Ăng-đéc-xơn biết có điều gì không ổn nên nụ cười duyên dáng trên môi hắn vừa mới hé đã tắt ngay. Hắn vừa nói vừa thăm dò Lên-sđẽn:
– Thưa Thiếu tướng, ngài cho gọi tôi.
Lên-sđên cười gằn:
– Vâng, tôi cho mời ông đến có việc. Tôi muốn biết: nhiệm vụ tôi trao cho ông ra Huế phối hợp với ông Xmít thủ tiêu Phan Thúc Định, ông có để lộ cho ai biết không?
Ăng-đéc-xơn ngơ ngác:
– Thưa Thiếu tướng, ngoài ông Xmít ra, tôi không cho ai biết cả. Có việc gì xảy ra?
Lên-sđên gằn giọng:
– Ông có trao đổi với ông Xmít những ý kiến, như tôi đã dặn ông không?
Ăng-đéc-xơn quả quyết:
– Thưa Thiếu tướng, bằng trí nhớ của người tình báo, tôi đã nhắc lại đúng nguyên văn với ông Xmít tất cả những điều thiếu tướng dặn. Tôi rất lấy làm ngạc nhiên thấy Thiếu tướng hỏi tôi như vậy.
Lên-sđên mỉa mai:
– Thưa ông Ăng-đéc-xơn, tôi cũng ngạc nhiên, khi thấy sư việc diễn ra hoàn toàn trái với ý đồ của chúng ta.
– Thưa Thiếu tướng, tôi thiết tưởng mọi việc diễn ra như vậy là tuyệt đẹp, chẳng khác gì dưới bàn tay một người đạo diễn tài tình. Người đạo diễn tài tình ấy chính là Thiếu tướng. Thiếu tá Xmít đã có báo cáo đầy đủ. Những tình tiết ấy đủ làm tài liệu để sau này tôi có thể viết một kịch bàn phim.
Không nén nổi tức giận, Lên-sđên gầm lên:
– Ném cái kịch bản ấy của ông xuống Thái Bình Dương. Đây là Việt Nam chứ không phải là Hô-Iy-út và tôi là Lên-sđên chứ không phải là chủ hãng Mê-tơ-rô. Chúng ta đã bị lừa!
Hắn quẳng cái biên bản khám nghiệm pháp y và tập ảnh chụp của Xmít gửi đến nói:
– Xác chết có hai chiếc răng vàng. Ông đã từng gặp Phan Thúc Định, ông thấy nó có răng vàng không? Và người có hai răng vàng như biên bản này, theo chỗ tôi biết, là vệ sĩ của Định.
Ảng-đéc-xơn tái mặt đọc nhanh cái biên bản pháp y về việc khám xét tử thi Phan Thúc Định. Hắn ngửng lên, ngơ ngác hỏi Lên-sđèn:
– Vậy người chết không phải là Phan Thúc Định:
– Thưa "ngài" Ăng-đéc-xơn: "vâng!". Đấy mới là "tuyệt đẹp”. "Ngài" không xứng đáng là người tình báo một chút nào!
Rồi Lên-sdên đổi giọng:
– Chiếc Méc-xê-đét đúng là của thằng Phan Thúc Định, nhưng nó đã thoát chết. Đây là một thất bại cay đắng, một điều sỉ nhục đối với chúng ta!
Tại sao nó lại thoát chết? Tại sao nó lại biết trước được mưu kế của chúng ta? "Lỗ hở ấy ở đâu? Chỉ có ông và ông Xmít chịu trách nhiệm. Thằng Phan Thúc Định bây giờ ở đâu? Đang làm gì? Chúng ta phải biết! Chúng ta phải tìm cho ra! Rất tiếc là tôi vừa mới đề nghị khen thưởng cho Xmít. Và ông, thì tôi rất kính trọng ông cụ thân sinh ra ông là một nhà đại tư bản quyền thế quen biết nhiều nghị sĩ quốc hội, nếu không thì tôi sẽ phải làm đến nơi đến chốn...
Ăng-đéc-xơn lắp bắp:
– Thưa thiéu tướng, tôi thực không ngờ... tôi chỉ biết điều tra và truyền lệnh của thiếu tướng.
Một tên Mỹ đứng nghiêm ở cửa, tay càm tờ giấy nhỏ:
– Báo cáo thiếu tướng, có điện khẩn của Vùng chiến thuật I.
Lên-sđên đưa tay đón tờ giấy. Tên Mỹ rập gót giày chào rồi quay ra. Lên-sdên đọc. Mắt hắn căng ra. Làn này, giọng hắn lạc hẳn đi, hốt hoảng:
– Lạy chúa! Cẩn để mất cái kế hoạch ấy à? (về cái bản đồ bí mật thì Lên-sđên không biết). Ông Ăng-déc-xơn! Ông hạ lệnh cho Trần Kim Tuyến và tất cả các người của ta ở các nơi phải bắt cho bằng được Phan Thúc Định. Không bắt sống được thì phải giết chết. Ai bắt được Định thưởng năm vạn đô-la, giết chết được nó: thưởng ba vạn đô-la. Cho mời ông Phi-sin và ông Tô-ma đến gặp tôi ngay. Báo cho ông Ngô Đình Diệm biết tối nay tôi sẽ đến gặp ông ta có việc khẩn cấp. Ông chuẩn bị đi cùng ông Tô-ma ra Huế...
Chưa hình dung được viộc gì đã xảy ra nhưng qua giọng nói và thái độ của Lên-sdên, Ăng-đéc-xơn biết là tình hình hệ trọng. Hắn "Yét sơ" một tiếng thật to rồi chạy vội sang phòng bên.
Chuông điện thoại của cơ quan chỉ huy CIA. ở Sài Gòn réo gọi các nơi liên tiếp ...
* * *
Uy-li-am Ăng-đéc-xơn đã không dám nói thật với Lên-sđên.
Không phải chỉ có một mình hắn và Xmít ở Huế biết âm mưu của CIA. định giết Phan Thúc Định. Còn người nữa biết âm mưu đó là Tố Loan.
Từ Sài Gòn bay ra Huế, ngoài công việc ra, Ăng-đéc-xơn tấp tểnh nghĩ đến việc riêng. Hắn mong mỏi gặp Tố Loan. Người con gái Việt Nam xinh đẹp, dịu dàng có học thức ấy đã làm hắn say mê, vì hắn không thể tìm thấy ở những phụ nữ châu Âu, châu Mỹ vẻ dịu dàng, thanh tú riêng biệt phương Đông như ở Tố Loan.
Hắn say mê vì hắn không thể tìm thấy ở những người phụ nữ khác những cử chỉ, dáng điệu, những lời nói biểu lộ một chiều sâu của học thức như ở Tố Loan. Hắn say mê vì nghĩ nếu đưa được Tố Loan về Mỹ sống thì hắn có thể tư hào với bạn bè ở bang Mai-a-mi là đã có "thành tích" chinh phục dược một người đẹp châu Á.
Hiện nay, hắn chưa chiếm được tình yêu của Tố Loan nhưng hắn tin rằng rồi đây hắn sẽ chiếm được. Bởi vì, hắn tin ở ảnh hưởng của hắn đối với Tố Loan. Chẳng phải chính hắn đã là người làm thay đổi được chiều hưởng tư tưởng tình cảm của Tố Loan đấy ư? Chẳng phải chính hắn đã là người làm cho Tố Loan từ một người tham gia các phong trào đấu tranh của đám thanh niên học sinh thân Cộng biến thành một người căm thù Cộng sản đấy ư? Chẳng phải chính hắn đã làm cho Tổ Loan từ chỗ có ác cảm với người Mỹ đến chỗ làm cộng tác viên của CIA. đấy ư? Những việc ấy so với việc chiếm tình yêu của Tố Loan còn khó hơn nhiều mà hắn đã làm được. Cái đó không khó gì, miễn là càn một số thủ đoạn và sự kiên nhẫn.
Hắn tự tin vì hắn là một người Mỹ trẻ tuổi, đẹp trai, lịch sự, có học, một người đàn ông lý tưởng cho các phụ nữ. Hơn nữa, hắn là con một nhà tư bản lớn. Hắn sẽ hứa với Tố Loan một đám cưới chính thức, một cuộc đi chơi trăng mật ở Pa-ri, Rô-mơ hay ở Ha-oai tùy theo ý Tố Loan. Một cuộc sổng giàu có ở Mỹ ... He-lô! Đô-la và cuộc sống Mỹ ... ai chẳng thích! Đô-la và cuộc sống Mỹ! Không có lời tán tỉnh và hứa hẹn nào hấp dẫn bằng!
Những hình ảnh đó lại quay lại huyễn hoặc hắn. Hắn tưởng tượng đến cảnh hắn sánh vai với Tố Loan trong một đám cưới linh đình tổ chức ở Sài Gòn. Gia đình hắn sẽ đi máy bay riêng sang. Đám cưới có đại sứ Hoa Kỳ, các quan chức cao cấp Hoa Kỷ, các quan chức cao cấp Sài Gòn đến, Đức cha Tổng giám mục Sài Gòn sẽ làm lễ. Tố Loan sẽ ăn mặc như thế nào? Không, cứ mặc áo dài Việt nam, choàng voan trắng. Một đám cưới Việt - Mỹ...
Cho nên vừa đến Huế, sau khi gặp Xmít xong, hắn tìm gặp ngay Tố Loan. Từ ngày hắn thuyết phục Tố Loan làm cộng tác viên cho CIA. và đưa Tố Loan về Huế thì hắn tránh gặp cô công khai với mục đích bảo đảm bí mật cho cô.
Nhận được bức điện của hắn, Tố Loan phân vân không biết đối xử thế nào. Gặp hắn ư? Cô rất khó chịu. Từ ngày được Phan Thúc Định giúp cho hiểu biết sự thực về gia đình mình, về cái chết của Phạm Xuân Phòng. Tố Loan bần thần như người mất hồn suốt một thời gian. Nhiều tình cảm khác nhau xáo trộn trong cô. Buồn bã, chán nản, cảm giận, hoài nghi. Qua việc bọn Mỹ dùng cái chết của Phạm Xuân Phòng đế đánh lừa cô, lợi dụng cô, cô thấy ghê tởm sự xảo quyệt của chúng. Mỗi lần gặp bọn Mỹ, nghe chúng nói, cô cảm thấy tất cả những điều chúng nói là lừa bịp, dối trá. Vân Anh cũng lừa bịp, dối trá với cô. Vậy ai là người trung thực, có thể tin được? Người đã làm cho cô hiểu rõ tất cả mọi sự dối trá kia là ai? Phan Thúc Định.
Thế rồi, cô gặp lại những người bạn đã đi cùng trong những buổi "xuống đường" hồi còn đi học. Cô thấy họ vẫn say mê, vẫn hừng hực lửa của tuổi trẻ. Nói chuyện với họ, cô thấy họ nhìn bản chất bọn Mỹ rõ hơn cô.
Cô cảm thấy hối hận và xấu hổ về mấy cái báo cáo tin tức cô gửi cho Ăng-đéc-xơn. Những người bạn trẻ kéo cô đi dự những cuộc họp của thanh niên, sinh viên. Trong những cuộc họp ấy, cô nghe mọi người phát biếu ý kiến và so sánh với những lời Ăng-đéc-xơn nói với cô, cô thấy bọn lính biệt động, bọn cảnh sát ác ôn đàn áp đánh đập man rợ, bỏ tù, giết chết những người thanh niên, sinh viên chỉ vì một "tội": muốn cho nước Việt Nam độc lập, muốn cho ngoại bang không được xâm lược, không được can thiệp vào công việc nội bộ của người Việt Nam, muốn nhân phẩm người Việt Nam được tôn trọng. Tất cả những điều nghe được, thấy được đặt ra cho cô một câu hỏi lớn - một câu hỏi vẫn thường được đặt ra trước mặt tất cả những người trí thức sổng trong vùng bị tạm chiếm - đi theo con đường nào? đứng về phía nào?
Mối thù gia đình bịa đặt đẩy cô rời khỏi hàng ngũ bạn bè, bà con đồng bào đã bị gỡ bỏ, lại nhìn thấy thủ đoạn xấu xa, tàn bạo của bọn địch lợi dụng mình, tất nhiên Tố Loan trở về với bạn bè, với bà con đồng bào mình. Cô muốn làm một cái gì đó bù đắp lại thời gian vừa qua. Sức sống tuổi trẻ như trở lại với cô.
Sau lần được Phan Thúc Định cho biết rõ về nguồn gốc gia đình, hiểu biết sự thực về cái chết của Phạm Xuân Phòng, Tố Loan tiếp xúc với anh nhiều hơn. Cô ngạc nhiên về sự hiếu biết rộng rãi của anh, về những tin tức anh nắm được. Tuổi trẻ thường tò mò, ham hiểu biết. Cô hỏi anh về những vấn đề gì cô chưa hiểu biết, những tin tức gì cô phân vân. Có vấn đề, anh trả lời cô thẳng thắn, tất cả những vấn đề, những tin tức anh nói với cô, cô thấy hoàn toàn đúng. Chỉ trừ những câu cô hỏi về bản thân anh thì anh lảng tránh, hoặc chỉ đáp một cách chung chung "Tôi học ở Pháp về và cũng như cô thôi - muốn đem những hiểu biết của mình giúp ích cho đất nước”.
Hình như lúc đầu, Phan Thúc Định cũng thử xem cô có phải là người kín đáo, trung thực không, nên chỉ trao đổi với cô những tin tức bình thường. Sau đó, thấy những điều anh nói cho cô biết, ngay cả sự thực về cái chết của Phạm Xuân Phòng nữa, cô không hề lộ cho ai biết, Phan Thúc Định mới bắt đầu trao đổi với cô những vấn đề rộng rãi hơn, những tin tức mà ở ngoài ít ai biết.
Dần dần, Tố Loan hỏi Phan Thúc Định những vấn đề thuộc cuộc sống của mình. Cô thấy bao giờ anh cũng khuyên cô làm điều tốt, đúng với những ý kiến phân tích xác đáng, những lời lẽ trung thực. Giữa lúc cô tưởng không còn biết tin vào ai thì niềm tin Phan Thúc Định, ở trong cò, từng bước, tưng bước hình thành. Cùng với niềm tin ấy, một tình cảm rất mơ hồ, rất nhẹ nhàng đến với cô. Hình như mỗi lúc gặp Phan Thúc Định cô thấy vui hơn, an tâm hơn trên bước đường đi của mình; hình như mỗi lúc nghĩ đến Phan Thúc Định, cô thấy đỡ cô đơn hơn, như có một người anh tin cậy, một người bạn thân hiểu minh. Tình cảm ấy đến từ bao giờ, cô không rõ.
Nghe theo lời của Phan Thúc Định, cô cảm thấy mình gần bạn bè, đồng bào của mình hơn. Cô quên mình đã có một thời kỳ là cộng tác viên của CIA.. Bây giờ, bức điện của Ăng-đéc-xơn mà cô nhận được gọi cô trở lại với mối quan hệ mà cô muốn quên nó đi, xóa nó đi, dứt nó đi ra khỏi cuộc đời, lại hiện về. Cô căm ghét nó như căm ghét bọn Mỹ bịp bợm, dối trá. Cô như thấy hiện ra trước mắt bộ mặt giả dối, giọng nói ba hoa cứ lăm le chuyến sang tán tỉnh cợt nhã của Ăng-đéc-xơn. Làm thế nào bây giờ? Gặp hắn thì chẳng khác gì phải chịu đựng một cực hình, một sự tra tấn, khi nhìn bộ mặt và nghe những lời nói của hắn. Gặp hắn thì tức là nối chặt thêm mối quan hệ với bọn chúng mà cô đã muốn cắt dứt, xóa đi, quên đi, kể cả trong ký ức của mình. Nhưng nếu không gặp hắn, gây cho hắn một mối nghi ngờ, để cho hắn biết rằng cô đã thay đổi thì chắc chắn bọn CIA. sẽ không để cho cô yên. Cái chết của Phạm Xuân Phòng đã dạy cho cô hiểu điều đó.
Làm thế nào bây giờ? Cô nhớ tới Phan Thúc Định. Cô gọi dây nói, hẹn gặp.
...Hai người bước song song trên đồi thông như một cặp tình nhân đi viếng lăng tẩm. Sau khi nghe Tố Loan nói về việc Ăng-đéc- xơn ra Huế, Phan Thúc Định liên hệ tới ngay những lời Vân Anh nói với anh trong bức thư cô gửi cho anh trước khi tự tử. Thằng CIA. đội lốt nhà báo, con chó sói đội lốt cừu, lần này ra Huế có việc gì đây? Nó có âm mưu gì mà Vân Anh, trước khi chét, cũng phải báo cho mình? Anh nói với Tố Loan:
– Cô cứ gặp. Chắc chắn không phải tự nhiên Ăng-đéc-xơn ra đây. Chắc hắn ra cũng không phải chỉ để gặp cô. Cô vẫn thường nói cô muốn trở thành một người có ích cho xã hội, cho đất nước. Cô làm thế nào nắm được mục đích của việc hắn ra đây, tức là cô cũng làm được một việc lớn rồi.
Tố Loan cau mày:
– Nhưng tôi không thể chịu được mỗi khi phải nhìn cái bộ mặt đểu cáng của hắn.
Phan Thúc Định nhẹ nhàng:
– Tôi cũng hiểu như thế! Tôi biết đó cũng là điều rát khổ tâm của cô, nhưng cô hãy nghĩ rằng cô gặp hắn không phải vì hắn, mà vì yêu cầu của công việc. Cô hãy nghĩ đến những điều lớn lao khác mà quên sự khó chịu ấy đi. Cô cố gắng đừng để lộ cho hắn biết một chút gì về sự khó chịu ấy. Cô lộ ra, dù chỉ là một tí chút về sự thay đổi của cô thôi, cũng đủ để cho hắn đề phòng, hắn sẽ không hở miệng ra điều gì, mà lại có thể rất nguy hiểm cho cô.
Gió thổi xào xạt trên những ngọn cây. Trong ánh nắng dịu, Tố Loan nhìn nét mặt nghiêm túc của Phan Thúc Định, nghe lời nói rành rẽ của anh, tin rằng những điều anh nói là những điều cần phải theo. Phan Thúc Định nói thêm:
– Đối với Ăng-đéc-xơn, cô hãy coi như cô vẫn là cộng tác viên của hắn. "Chúng ta" cần phải biết mọi ý đồ của bọn Mỹ và ngược lại, không được để cho bọn Mỹ biết bất cứ điều gì của "chúng ta" cả.
* * *
Thấy Tố loan đến đúng chỗ hẹn theo sự thông báo của bức điện, Ăng-đéc-xơn không nghi ngờ gì cả. Trước sự khéo léo của Tố Loan và để mua chuộc sự tin cẩn của cô trong lúc tán tỉnh, Ăng-đéc-xơn đã để lộ cho cô biết âm mưu của CIA. định giết Phan Thúc Định.
Nhận lệnh cửa Lên-sđên, hắn ra gặp Xmít. Hắn thống nhất với Xmít kế hoạch giết Phan Thúc Định. Hắn được Xmít cho biết cứ vào khoảng 16 giờ ngày thứ bảy mỗi tuần, Phan Thúc Định thường lái xe một mình lên phía bắc thành phố xa Huế khoảng 15 ki-lò-mét, dạo chơi qua chỗ Tố Loan dạy học. Cách chỗ ấy không xa, nhô lên mấy ngọn đồi cây rậm rạp, chạy dài theo đường cái khoảng một ki-lô-mét.
Có một số tên lính bản xứ trong lực lượng đặc biệt bị Xmít nghi ngờ là tay chân của Ngô Đình Cẩn cài vào, sẽ được lệnh của Xmít giả làm du kích Việt Cộng phục sẵn ờ đoạn đường 13+500. Bọn chúng được lệnh khi thấy chiếc Méc-xê-đét sơn màu như thế, mang biển số như thế, có những đặc điếm như thế... chạy qua lúc 16 giờ thì phải bắn chết ngay người lái.
Đồng thời Xmít cũng sẽ cho một đại đội lực lượng đặc biệt Mỹ bố trí thành một vòng cung bao bọc lấy bọn lính bản xứ.
Nhiệm vụ của đại đội lực lượng đặc biệt Mỹ là giám sát đề phòng Phan Thúc Định chạy thoát. Nếu Phan Thúc Định, vì một lý do nào đó thoát được luồng đạn của bọn lính bản xứ thì lính Mỹ phải giết bằng được. Nhiệm vụ nữa của bọn lính Mỹ là dù bọn lính bản xứ kia có giết được Phan Thúc Định hay không thì cũng phải diệt hết chúng.
Thực hiện kế hoạch đó, bọn Mỹ có nhiều cái lợi. Chúng vừa giết được Phan Thúc Định, người mà chúng không nắm được, vừa phủi trắng tay đổ cho Việt Cộng gây tội ác. Chúng vừa tuyên truyền chiến thắng được một trận phục kích của Việt Cộng, vừa diệt được bọn bản xứ chúng nghi ngờ. Chúng lại tránh được một sự căng thẳng giữa chúng với anh em họ Ngô, do việc chúng công khai giết Phan Thúc Định gây ra.
Nghe được Ăng-đéc-xơn lộ ra việc định giết Phan Thúc Định, Tố Loan bàng hoàng. Phải cố gắng lắm cô mới giữ được bình tĩnh. Cô hỏi hắn:
– Sao lại giết Phan Thúc Định? Anh ta là cố vấn của ông Ngô Đình Diệm và ông Ngô Đình Cẩn cơ mà!
Ăng-đéc-xơn mỉm cười tinh quái:
– Ông Lên-sđên và ông Phi-sin hiểu rõ điều ấy hơn tôi. Theo ý hai ông, hắn là Việt Cộng.
Tố Loan càng sững sờ:
– Có thể tin được điều ấy không nhỉ! Việt cộng sao lại làm cố vấn cho Ngô Tổng thống? Nếu anh ta là Việt Cộng thì anh ta giết Ngô Đình Diệm và ông Ngô Đình Cẩn rồi! Người Mỹ các ông giàu óc tưởng tượng quá! Hay các ông bị ảnh hưởng những chuyện tình báo ly kỳ do chính các ông viết ra?
Ăng-đéc-xơn đáp:
– Tôi xin miễn tranh luận với cô điều ấy. Người Pháp trước đây đã chẳng để cho một tình báo viên Việt Minh leo lên đến chức Quốc vụ khanh của Bảo Đại là gì? Người Hoa Kỳ chúng tôi không muốn mắc cái sai lầm như người Pháp. Dù hắn không phải là Việt Cộng một trăm phần trăm thì khi không nắm được hắn, chúng tôi cũng không thể để như thế được. Bổn phận của chúng ta là phải thi hành lệnh trên.
Rồi Ăng-đéc-xơn quay sang câu chuyện hắn nói dở trước đó:
– Nhưng thôi, cô Loan ạ! Chuyện ấy bây giờ là của ông Xmít. Chúng ta chẳng cần quan tâm đến. Cô biết đấy, tôi đã tin cô đến như thế nào, tôi có giấu cô điều gì đâu. Thú thật, tôi không thế tìm thấy trên đời này một người phụ nữ thứ hai nào làm tôi quí... tôi mến... như cô. Tôi vẫn nghĩ rằng thật là diễm phúc cho người nào được làm bạn đời với cô. Người Hoa Kỳ chúng tôi quen nói thẳng những suy nghĩ của mình. Cô cho phép tôi được nói thực với cô: Tôi mơ ước được có diễm phúc ấy. Tôi có cả trăm triệu đô-la của bố mẹ tôi sẽ để lại cho tôi ở Mai-a-mi, tôi có một ngân khoản riêng ở ngân hàng đứng tên tôi, tôi có một dãy biệt thự... Nếu cô đồng ý...
Nhưng từ đó, Tố Loan không nghe thấy gì nữa. Lời của Ăng- đéc-xơn cứ loáng thoáng tiếng được tiếng mất ”... trăng mật... Pa-ri... Đài Loan... máy bay... lợi tức... đô-la... Hoa Kỳ”. Cô chỉ đáp cho qua chuyện và nghĩ cách gặp ngay Phan Thúc Định.
* * *
Tố Loan đã bí mật gặp lại Phan Thúc Định. Cô kể hết những điều Ăng-đéc-xơn đã lộ với cô. Cô ngạc nhiên khi thấy nét mặt Phan Thúc Định vẫn bình tĩnh khi nghe những điều mà cô tưởng ”tày đình" ấy, những điều quan hộ đến sinh mạng của anh.
– Ngày mai, thứ bảy! Ngày mai, chúng Sẽ bổ trí giết anh. Anh hãy tìm cách trốn ngay. Trốn thật lẹ! - Cô nói khẩn khoản.
Phan Thúc Định im lặng suy nghĩ. Tố Loan càng ngạc nhiên thấy anh thản nhiên đáp lại lời khẩn khoản đầy lo lắng của cô:
– Không! Tôi sẽ không trốn đi đâu cả! Ngày mai tôi cũng sẽ đi về phía Kim Long dạo chơi như thường lệ...