Sự Thật Về X.30

Định dạng khác: 📖 Chữ 🎧 Audio 📕 Epub
Lượt đọc: 522 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
27. Cụ Lớn Định Thanh Trừng Khu Nào Trước?
27. Cụ Lớn Định Thanh Trừng Khu Nào Trước?

❊ ❊ ❊

Tối hôm ấy, Phan Thúc Định nhận được giấy của Ngô Đình Cẩn mời đến làm việc tại nhà riêng trên đường Hàm Nghi. Lý Lâm đứng ở ngoài hành lang chào anh.

Phan Thúc Định bình thản mở tờ báo ra đọc, ngồi đợi. Chừng mười phút sau, tên lãnh chúa miền Trung mới kéo lê hài kinh trong áo gấm, quần lụa bước ra.

Định đứng dậy:

– Kính chào Cụ lớn.

– Chào ông Định.

Nhìn nét mặt tươi cười của hắn, Định biết hôm nay hắn có điều gi vui vẻ. Quả như vậy, hắn khoe ngay với Định:

– Ông Định ạ, phương tiện để tiến hành kế hoạch "GIÓ ĐÃ XOAY CHIẾU" có rồi. Không ngờ tiếng nói của thằng cha

Tô-ma cũng có thế lực gớm. Sau khi ở đây về, nó báo với tướng Lên-sđên thì quỹ viện trợ Hoa Kỳ chi ngay. Tổng thống và ngài cố vấn cũng điện giục phải hành động gấp. Tổng thống có thư riêng cho ông đây này...

Hắn đưa cho Định thư của Ngô Đình Diệm, vỏn vẹn có mấy dòng:

"Cháu Định,

Bác gửi lời thâm sức khỏe cháu.

Cháu hây ráng hết sức giúp chú Cẩn. Kế hoạch thực hiện xong, bác có thể an tâm về miền Trung. Bác ghi nhận trước công lao của cháu như bác đã từng ghi nhận.

Cháu hãy tìm cách liên lạc với giáo sư Lê Mậu Thành. Giáo sư sẽ giúp cháu hiểu rõ về bọn Cộng sản và sẽ là người cộng sự đắc lực với cháu ở ngoài đó.

Chúc cháu an khang.

BÁC.”

Ngô Đình Cẩn đợi Định đọc xong thư, nói tiếp:

– Tui định bàn với ông chúng ta phải hành động trên mấy mặt cùng một lúc, làm thế nào cho bọn Cộng sản không biết đằng nào mà xoay sở...

Rồi Cẩn hỏi anh rất nhiều về kinh nghiệm đối xử với bọn Mỹ, vì dù hắn muốn hay không, bọn Mỹ cũng thâm nhập vào đất Trung phần càng ngày càng nhiều. Hắn hỏi vè tánh nết, thói quen, sở thích của từng viên chức, tướng lãnh cao cấp Mỹ, nhất là tên đại sứ và mấy tên cầm đầu phái bộ quân sự, phái bộ viện trợ kinh tế. "Ông ở Sài $òn, ông tiếp xúc với họ luôn - Hắn nói với Định - ông quen biết họ, ông phải làm cố vấn cho tui cả về mặt đối ngoại nữa đấy! Hắn hỏi Định về kinh nghiệm của hai ông anh hắn - Ngô Đình Diệm và Ngô Đình Nhu - đã làm thế nào đế nắm vững được hoạt động của bọn không ăn cánh với mình và trị được chúng".

Ngòi im lặng một lúc, Cẩn tiếp:

– Mối lo nhất của chúng ta vẫn là bọn Việt Cộng. Hình như chỗ nào cũng có chúng nó mà chẳng nhìn thấy chúng nó ở chỗ nào cả. Tống thống đã cử ông ra đây, tôi mong ông cỗ gắng giúp tui chủ yếu là về mặt ấy... Thành phố đá có truyền đơn Việt Cộng. Chúng đã đưa được một số vũ khí vào thành phố.

Từ nãy đến giờ Định trả lời Cẩn qua loa, vì anh còn mải nghĩ đến Tố Loan. Thời kỳ ở Sài Gòn, Định đã nghe có người nói về Tố Loan. Đó là một thiếu nữ trí thức hay diễn thuyết về chủ quyền dân tộc, hay tham gia những cuộc đấu tranh đòi tự do dân chủ, đòi bảo vệ chủ quyền dân tộc, chổng lại sự can thiệp của ngoại bang.

Một người như thế mà lại yêu một tên Mỹ CIA, lạ thật! Ngô Đình Cẩn nói dối mình? Hắn làm như thế với mục đích gì? Hay hắn thấy sự chú ý của minh đối với Tố Loan không bình 'thường? Nhưng nếu hấn nói thực? Như vậy thì tất cả những việc làm của Tố Loan ở Sài Gòn là giả dối ư? Tố Loan là con Phạm Xuân Phòng?

Cái tên Phạm Xuân Phòng vừa xuất hiện trong đầu anh kéo ý nghĩ anh liên hệ với một loạt sự việc khác: việc báo chí và bộ máy tuyên truyền ở Sài Gòn và ở Huế làm rùm beng quanh cái chết của y nói là y bị Việt Cộng ám sát. Chúng in cả ảnh chụp, tường thuật tỉ mi là vì muốn cướp tiền bạc của Phạm Xuân Phòng - Việt Cộng đã bố trí tay chân vào giúp việc cho Phòng, giết Phòng môt cách vô nhân đạo. Nhìn kỹ bức ảnh chụp nạn nhân nằm trên vũng máu, Phan Thúc Định thấy hiện lên mặt lão Sanh. Phạm Xuân Phòng có phải là lão Sanh không? Tại sao hắn bị giết? Tại sao bộ máy tuyên truyền ở Sài Gòn và ở Huế làm rùm beng dữ vậy?

Lúc xảy ra sự việc đó, Phan Thúc Định đã đặt nhiều câu hỏi. Nhưng rồi các việc khác dồn dập đến, những câu hỏi ấy tạm thời phải xếp lại. Bây giờ, đột nhiên gặp Tố Loan và biết Tố Loan là bạn của Vân Anh, tất cả những câu hỏi ấy trước đây lại hiện ra. Phan Thúc Định cố chắp nối tìm ra một sợi dây liên hộ giữa các sự việc: Lão Sanh - Phạm Xuân Phòng - Tố Loan - bị Việt Cộng giết - Tố Loan đang từ chống Mỹ - bố bị giết - chuyển thành người yêu của một viên CIA Mỹ... Nhưng ai giết Phạm Xuân Phòng? Ai? Mỹ giết? Ngô Đình Cẩn giết? Chút ánh sáng lóe lên rồi không sáng thêm được một chút nào nữa.

Phải hỏi lại "Sông Hương". Bao giờ cũng vậy, Định mỗi khi tự bản thân không giải đáp nổi vấn đề gì cũng nghĩ đến điều đó. Từ "Sông Hương" ánh sáng sẽ soi rọi vào mọi vấn đề, sẽ có những lời giải đáp và phương hướng giải quyết cụ thể, chính xác...

– Bây giờ chúng ta phải hành động ráo riết, không chùn tay, không khoan nhượng, phải tiêu diệt hết bọn Việt Cộng. Kế hoạch của tui là như thế này...

Lời Ngô Đình Cẩn cắt đứt dòng suy nghĩ miên man của Phan Thúc Định. Hắn nói tiếp, giọng hùng hồn:

– Phải chặn ngay những nguồn đưa vũ khí, truyền đơn vào thành phố, không nên để ung nhọt phát triển.

– Lạ thật! Ta kiểm soát chật chẽ như thế, làm sao mà chúng nó có thể đưa vũ khí vào thành phố được?

– Không có chi lạ cả ông Định ạ. Bọn Việt Cộng lắm mưu mẹo lắm! Chúng tải vũ khí từ chiến khu đến các trạm liên lạc ở ngoại ô và từ ngoại ô, chuyển vào các cơ sỏ ở nội thành. Những cơ sở đó có cả nhân viên công an và cảnh sát của ta. Tôi đang hạ lệnh tìm ra hết cái bọn "ăn cơm quốc gia thờ ma cộng sản" này. Còn các cơ sở liên lạc của Việt Cộng ở ngoại ô, tôi cũng đã nắm được một số, vì...

Ngô Đình Cẩn cất tiếng cười tự đắc:

– Vì nhiều cơ sở Việt Cộng là người của ta. Tôi sắp mở một cuộc hành quân tảo thanh vùng ngoại ô. Y kiến của ông thế nào?

Sau một chút suy nghĩ. Phan Thúc Định góp ý kiển:

– Thưa Cụ lớn... có lẽ bắt đầu từ khu vực Kim Long trở xuống.

Ngô Đình Cẩn không trả lời. Hắn ngẫm nghĩ, một lát sau mới nói:

– Khu vực ấy sẽ làm sau. Vì đã hành quân là có bắn giết. Màng lưới cư sở của ta ờ vùng này hoạt động tốt, trong khi đạn lạc, tên bay thì cơ sở ta có thể bị va lây và tổn thất. Phải có thời gian để cho chúng chuẩn bị trước.

– Thế Cụ lớn định thanh trừng khu nào trước?

– Khu hữu ngạn sông Hương. Bắt đầu từ khu vực Long Thọ...

– Thế khu tả ngạn?

– Khu tả ngạn sẽ làm sau. Vì chưa cấp thiết.

Giọng nói úp mở của Ngô Đình Cẩn lại làm lóe ra một ánh sáng nữa trong óc Phan Thúc Định. Khu hữu ngạn là khu vực công nhân và nhân dân lao động. Khu vục tả ngạn, Cẩn đã phát triển được nhiều cơ sở "Cần lao nhân vị", màng lưới mật vụ của hắn đã giăng ra.

Khi Định ra về trời đã khuya. Tên vệ sĩ thân tín của Cẩn lầm lì khoanh tay đi lại ở bên ngoài. Hắn bao giờ cũng đi ngủ sau Ngô Đình Cẩn và ngủ ngay ở cái buồng cạnh hành lang. Hắn không nói một lời, cúi đầu chào Phan Thúc Định.

Ánh sáng đèn điện và bóng tối những vòm cây chen lấn nhau loang lổ mặt đường. Huế không sống về ban đêm như Sài Gòn. Thành phổ này vẫn giữ phong cách riêng của nó. Cuộc sống gia đình vẫn là cái gì thiêng liêng. Đường phố vắng ngắt. Không có một chiếc xe nào giờ này còn đón khách. Định chỉ gặp xe nhà binh đi lại. Một chiếc xe của bọn quân cảnh đi tuần chạy lừ lừ giữa đường.

Bỗng Định chú ý đến một người đàn bà đang ôm chặt một đứa nhỏ trên tay lảo đảo chạy trên hè phố. Chạy được mấy bước, người đó đứng lại, nhìn đứa nhỏ cuộn trong chiếc khản mỏng rồi lại lảo đảo chạy. Định lái sát xe vào hè phố, gọi người đàn bà:

– Chị cần đưa cháu đi nhà thương phải không? Chị lên đây tôi đưa đi dùm!

Người đàn bà dừng lại, nhìn chiếc xe và Phan Thúc Định như thăm dò. Lúc ấy, Định mới biết người đàn bà còn trẻ, khoảng ba mươi tuổi, nét đẹp phúc hậu, cặp mắt thông minh ánh lên sự lo âu hốt hoảng. Định bước xuống, mở rộng cửa xe:

– Chắc cháu bị đau nặng. Tôi biết nhà thương. Tôi xin đưa chị và cháu đến cho nhanh kẻo ảnh hưởng đến tánh mạng cháu.

Trước thái độ chân thành của Định, người đàn bà bước lên xe:

– Thế thì... cảm ơn ông quá...

Phan Thúc Định cho xe chạy và hỏi chuyện:

– Cháu bị làm sao vậy?

Người đàn bà vừa kéo chăn che lại cho con, vừa đáp

– Cháu sốt nóng từ hai hỏm nay. Tôi tưởng cháu bị cảm thường. Ai ngờ vừa rồi cháu co giật trợn cả mắt lên, tôi sợ quá phải ôm cháu đến nhà thương cấp cứu.

– Cháu được mấy tuổi rồi?

– Thưa ông cháu hơn hai tuổi.

– Xin lỗi chị, anh nhà đâu sao không đi cùng để chị đi một mình trong đêm như thế này nhỡ xảy ra sự gì bất trắc thì làm thế nào?

Người đàn bà im lặng, bối rối. Phan Thúc Định không hỏi tiếp nữa. Nhưng người đàn bà lại nói:

– Ba cháu đi cả ngày lẫn đêm, ít khi về nhà...

Đứa nhỏ chợt khóc thét lên dữ dội. Người đàn bà run rẩy gọi:

– Con làm sao thế? Con ơi! ...

Đứa nhỏ vẫn khóc thét lên từng hồi, chân đạp tung cả chăn. Người mẹ càng tái mét. Nước mắt chảy dài trên đôi má. Phan Thúc Định mím chặt môi, rú thêm ga.

Chiếc xe đỗ trước bệnh viện. Anh mở cửa xe chạy ngay vào phòng thường trực. Sau khi tự giới thiệu, anh đề nghị những người thầy thuốc khẩn cấp cứu ngay đứa nhỏ. Nghe thấy anh là người của Ngô Đình Cẩn, phòng trực cấp cứu của bệnh viện hoạt động hẳn lên. Một cô y tá chạy ra đón người đàn bà và đứa nhỏ. Đó là một em trai kháu khinh nhưng sự đau đớn làm dúm dó cả khuôn mặt em. Cổ em cứng lại và ngửa ra đằng sau. Môi em đã khô. Cặp mắt cứ trợn lên. Người ta hỏi người mẹ diễn biến bệnh tình của em. Người ta cặp sốt. Người ta xem mắt, xem miệng, nghe tim em. Người ta ghi bệnh án. Mặt người mẹ vừa đau xót nhìn con, vừa ngơ ngác nhìn từng người thày thuốc.

Cuối cùng, một người thày thuốc nói với Phan Thúc Định và người đàn bà:

– Cháu có triệu chứng của bệnh màng não. Để chúng tôi láy nước tủy sống, xét nghiệm thêm. May mà chị đã kịp thời đưa .cháu vào. Bệnh này đưa muộn thì rất khó cứu.

Người đàn bà bối rối, không đáp lại câu nào. Phan Thúc Định an ủi:

– Chị phải ở đây trông nom cháu. Có cần gì ở gia đình, tôi xin báo cho. Tôi có xe riêng nên đi lại cũng tiện, chị đừng nghi ngại...

Người đàn bà áp úng:

– Tôi còn hai cháu nhỏ ở nhà không ai trông... Lòng tôi bây giờ như lửa đốt. Tôi muốn báo tin cho nhà tôi về quá...

Phan Thúc Định quả quyết:

– Chị cứ cho tôi biết anh ấy ở đâu, tôi sẽ tìm báo cho anh ấy.

Người đàn bà ngập ngừng. Mắt chị chớp chớp, rồi nước mắt tự nhiên ứa ra. Cuối cùng, chắc không còn cách nào hơn, chị xin ra ngoài nói riêng với Phan Thúc Định:

– Tôi không biết làm thế nào báo cho ba cháu về ngay được. Thôi đành nhờ ông vậy. Chẳng nói giấu gì ông, nhà tôi làm ... vệ sĩ riêng cho cậu Cẩn cho nên cứ phải ở cả ngày cả đêm quanh Cậu. Ông làm ơn đến hộ dinh của Cậu hỏi anh Lý Lâm...

Phan Thúc Định sững người nhìn lại khuôn mật đẹp phúc hậu của người đàn bà. Có lẽ nào như thế!

Cảm thấy cái nhìn lạ lùng của Định, người đàn bà cúi mặt xuổng, nước mắt lại ứa ra, giọng nghẹn ngào:

– Ông giúp mẹ con tôi thì xin giúp cho trót. Mẹ con tôi không bao giờ dám quên ơn. Nếu không, ở nhà các cháu nhỏ của tôi không ai trông

Anh đáp lại dút khoát:

– Tôi sẽ tìm anh ấy, đón anh ấy đến đây rồi sẽ đưa anh ấy về nhạ với hai cháu.

Anh vào dặn ông thầy thuốc mấy câu rồi chạy vội ra xe. Chiếc xe quay lại con đường dẫn tới nhà riêng Ngô Đình Cẩn. Lúc này, lòng anh dậy lên những cảm giác trái ngược nhau khó tả. Mừng cho người đàn bà đưa con mình đến bệnh viện kịp thời. Nhưng cha nó lại là gã vệ sĩ tin cẩn của Ngô Đình Cẩn!

Cặp mắt buồn bã của người đàn bà... Khuôn mặt khó hiểu của gã vệ sĩ... Vẻ phúc hậu, cập mắt đượm buồn của người vợ.... Dáng lầm lì, thô lỗ, tàn bạo của người chồng... Nhưng bao trùm lên cả là hình ảnh đứa nhỏ khóc thét lên từng cơn giữa những người thày thuốc mặc áo "bờ - lu" trắng...

Phan Thúc Định nhấn thêm ga.

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 3 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.