Phan Thúc Định lái xe lướt lên nệm cỏ, đậu gần gốc cây to, tàn lá xòe rộng, rồi cầm cặp đi về phía trường học. Tố Loan bận bà ba đen ngồi đọc sách dưới giàn thiên lý. Phan Thúc Định thong thả bước tới.
Nghe có tiếng chân, Tố Loan ngẩng đầu. Định mỉm cười:
– Chào Tố Loan. Đoán chắc cô rỗi, tôi tới thăm cô.
Tố Loan luống cuống đứng dậy:
– Chào anh ... Hân hạnh quá! Thực là "rồng đến nhà tôm". Cơn gió nào thổi anh tới đây vậy?
Căn nhà xinh xắn, giữa là một bộ bàn ghế tiếp khách, góc nhà là một chiếc bàn có mấy chồng sách; áp tường là chiếc tủ con; phía trong là chiếc giường ẩn sau bức rèm lụa màu xanh phớt.
Định đưa mắt nhìn quanh một lượt:
– Cô ở một mình?
– Vâng, một mình trong lúc này thôi, vì bà cụ giúp việc vừa đi chợ.
Chưa hiểu Định đến với mục đích gì, Tố Loan nhìn anh bằng cặp mắt dò xét, hỏi lại:
– Em tưởng anh bận lắm, không có thì giờ đi chơi?
Định vào đề ngay:
– Đúng thế! Sờ dĩ đến thăm cô hôm nay, tôi cũng muốn nói với cô một chuyện rất cần.
Tố Loan nhíu mày:
– Việc gì vậy anh?
– Tất nhiên là có. Câu chuyện khá phức tạp. Tôi xin cô hãy bình tĩnh nghe tôi nói hết đầu đuôi.
Tố Loan thản nhiên:
– Anh hãy tin rằng lúc nào em cũng sáng suốt nghe anh nói.
Phan Thúc Định mở chiếc cập, rút ra cái phong bì dày bằng bìa cứng đặt lên bàn:
– Mở đầu, xin cô hãy xem qua tập ảnh này.
Tố Loan đón lấy tấm phong bì dày. Khi cô mở tập ảnh trong đó ra thì cô choáng váng. Tập ảnh giống tập Uy-li-am Ăng-đéc-xơn đã đưa cô coi về cái chết của Phạm Xuân Phòng, hồi cô còn đang theo học trường đại học Luật ở Sài Gòn. Hôm đó, Tố Loan đang ngồi đọc sách thì người nhà báo có một người Mỹ muốn gặp để báo một tin quan trọng.
– Tin gì nhi? - Tố Loan tự hỏi - Mà sao lại một người Mỹ?
Tố Loan bảo người giúp việc mời khách ngồi chờ. Cô đi thay quần áo và trang điếm, rồi xuồng phòng khách.
Lúc thấy cô xuất hiện, một người Mỹ ở độ tuổi hai tám, ba mươi nhanh nhẹn đứng lên, cúi đầu lễ phép:
– Xin chào cô Tố Loan!
Rồi không đợi cô đáp, gã tự giới thiệu:
– Uy-li-am Ăng-đéc-xơn, phóng viên báo "Diễn đàn Nữu ước".
Tố Loan bắt tay gã:
– Rất hân hạnh!
– Xin cô vui lòng miễn thứ về sự đường đột của tôi - Gã nói - Cũng vì một nguồn tin tôi vừa nhận được của cộng tác viên có liên quan đến cô, nên tôi không kịp xin phép cô trước khi đến đây.
– Ai nói cho ông biết tôi ở đây? - Tố Loan mỉm cười, nhã nhận hỏi lại - Và, tại sao cái tin gì đó mà ông lại biết là có liên quan đến tôi?
– Thưa cô - Gã ngồi xuống ghế, ôn tồn nói - Ở Sài Gòn này ai mà không biết cô... Những bức ảnh chụp cô trong hàng ngũ sinh viên xuống đường "đòi Mỹ-Diệm nghiêm chỉnh thi hành hiệp định Giơ-ne-vơ", trong các buổi nói chuyện được đỏng đảo người nghe về "Chủ quyền dân tộc và sự toàn vẹn lãnh thổ theo Công pháp quốc tế", và cả trong những "đêm không ngủ hát cho đồng bào tôi nghe"... đã được đăng trên tờ Diẽn Đàn Nữu Ước mà chúng tôi rất khâm phục.
– Ông nói các ông khâm phục - Tố Loan hỏi lại một cách hóm hình - ... Các ông khâm phục những người đấu tranh với người Mỹ các ông để đòi lại chủ quyền cho dân tộc Việt Nam ư?
– Đúng vậy, thưa cô! - Gã chậm rãi trả lời và hỏi - Cô không có ý nghĩ cho tôi là một người ngớ ngẩn đấy chứ?
– Ồ, không - Tố Loan nhẹ nhàng trả lời - Tôi nghĩ rằng ông là một đảng viên của đảng Xã hội.
Ăng-đéc-xơn chưa hiểu ý của Tố Loan, vội vàng khoe khoang:
– Tôi là đảng viên của đảng Dân chủ. Bố tôi là chủ một ngân hàng lớn ở nước Mỹ, bạn thân của Tổng thống Ken-nơ-đi, đồng thời đang cầm đầu đảng bộ đảng Dân chủ bang Mai-a-mi.
Đúng lúc này, Tó Loan đưa ra nhận xét:
– Ông là đảng viên đảng Dân chủ, ông đứng về phía những người đang thống trị nước Mỹ ủng hộ cái chế độ đang cố tình chia cắt Việt Nam. Thế mà, ông lại khâm phục những người như chúng tôi đấu tranh chống lại nước Mỹ!
Uy-li-am Ăng-đéc-xơn hơi đỏ mặt:
– Là người Mỹ dân chủ nên tôi rất khâm phục sự dũng cảm của cô trong các hoạt động chính trị, thật đấy cô Tố Loan ạ! Ở đảng Dân chủ hay Cộng hòa người Mỹ chúng tôi đều có quyền tự do tư tưởng. Tôi không tán thành chính kiến của bố tôi là người đứng về phía Tổng thống Ken-nơ-đi...
Tố Loan tiếp theo ngay:
– Để ủng hộ Tổng thống Ngô Đình Diệm.
– Vâng - Ăng-đéc-xơn gật đầu - Chính vì thế tôi sang đây để xem xét tình hình và viết bài nói lên sự thật về đất nước và con người Việt Nam...
– Ông Ăng-đéc-xơn - Tố Loan nói với giọng nghiêm nghị - Tôi cứ ngỡ ông là một đảng viên của đảng Xã hội. Nhưng thôi, tạm gác chuyện chính trị, bây giờ xin ông vui lòng cho biết những tin gì có liên quan đến tôi khiến ông đã phải quá bộ đến đây vậy?
– Thưa cô, sáng nay tôi nhận được một nguồn tin về vụ án mạng đã xảy ra ở Huế mà người bị nạn là ... - Xin lỗi cô, có phải ông cụ thân sinh ra cô, có tên là Phạm Xuân Phòng không ạ?
Tố Loan tái mặt, hỏi dồn:
– Ông nói người bị nạn là ... là ... Phạm Xuân Phòng?
– Vâng!
Nói đoạn, gã lấy trong chiếc cặp xách tay ra một tập ảnh đưa cho Tố Loan, nói tiếp:
– Tôi tin rằng với tập ảnh này cô sẽ nhận ra ai là nạn nhân và ai là thủ pham...
Tố Loan vội mở tập ảnh ra xem.
Trong khi tâm trí cô đang hoang mang, sửng sốt và tâp trung vào những nhân vật trong ảnh, thì gã phóng viên người Mỹ lặng lẽ đứng lên, nhẹ nhàng bước ra khỏi phòng...
Đến năm phút sau, Tố Loan mới ngửng đầu lên, hai gò má đầm đìa nước mắt, cầm tập ảnh chạy về phòng nằm vật lên giường khóc nức nở.
Hai hôm sau, Ăng-đéc-xơn lại đến và nói rõ cho Tố Loan biết theo sự điều tra của nhà đương cuộc thì bố cô bị bàn tay của Việt Cộng sát hại. Bằng chứng mà Ăng-déc-xơn đưa ra đã quá rõ ràng. Cái chết bi thảm của người cha đã là một tiếng sét đánh vào giữa cuộc đời trẻ trung của cô, thui cháy tất cả hoài bão ước mơ đẹp đẽ của cô, làm đảo lộn tất cả mọi ý nghĩ của cô. Từ đó, mỗi làn cô gặp gỡ Uy-li-am Ăng-đéc-xơn, những lời ngọt ngào của gã người Mỹ trẻ và giàu sang, lịch thiệp ấy cứ khơi dậy trong cô một mối thù phải trả với những ai đã giết cha cô. Qua Uy-li-am Ăng-đéc-xơn, cô cảm thấy hình như người Mỹ hoàn toàn không phải như cô đã nghĩ. Lính Mỹ xa nhà xa cửa thì có người thế nọ, thế kia, có hành động thế nay, thế khác. Nhưng vẫn có những người Mỹ như... Ăng-đéc-xơn. Đôi lúc, cô gập bạn bè cũ, gợi lại những hoài bão tốt đẹp trước đây thì lập tức cái chết thê thảm của cha cô lại hiện ra lấn át tát cả, làm đen tối đi tất cả. Uy-li-am Ăng-đéc-xơn gặp cô nhiều hơn. Rồi cô gặp Vân Anh, một người có học thức, thông minh mà cô coi là "cùng hội, cùng thuyền". Cô thân với hai người đó, sống xa lánh những bạn cũ. Cô nghe theo Uy-li-am Ăng-đéc-xơn và Vân Anh...
Bây giờ thấy Phan Thúc Định đến cũng cho cô xem tập ảnh về cái chết của cha, cô nghĩ ngay đến buổi đầu tiên gặp gã ngươi Mỹ trẻ tuổi. Cô lo lắng hỏi:
– Phải chăng anh lại mang đến cho em một tin gì không may?
Phan Thúc Định mỉm cười, lắc đầu:
– Không, tôi muốn giúp cô một số bằng chứng để cô hiểu được sự thật.
Tố Loan lại nghĩ đến những làn gặp Uy-li-am Ăng-déc-xơn, vì qua lời lẽ giới thiệu của Vân Anh, cô biét Định là người rất có thế lực.
– Hay anh định giúp em trả mối thù lớn của gia đình?
– Đúng vậy, nhưng trước khi muốn trả thù, tôi thấy cô cần phải biết rõ kẻ thù của mình, của gia đình mình là ai?
Tố Loan nhìn Định, thận trọng:
– Kẻ sát nhân đã sa lưới, ngay sau khi gây ra tội ác. Nó đang đợi ra tòa án để nhận sự trừng trị thích đáng.
– Vì biết rằng cô nghĩ như vậy nên tôi mới đến đây. Kẻ mà cô gọi là "sát nhân" đó lại không phải là sát nhân; còn kẻ sát nhân thực thì sẽ không bao giờ phải ra tòa án nhận tội cả.
Tố Loan cau mày:
– Em không hiểu anh định nói gì?
Phan Thúc Định nhìn thẳng vào cặp mắt dò hỏi của Tố Loan, nghiêm nghị:
– Tôi muốn giúp cô biết rõ kẻ giết ông Phạm Xuân Phòng là ai, không phải như báo chí đã đăng. Ở cương vị tôi, chắc cô hiểu rằng tôi biết rõ điều ấy hơn cô và tôi không bao giờ nói dối. Tôi muốn cô nhìn rõ sự thât.
– Em chỉ tin vào những bằng chứng cụ thể.
– Cô sẽ được thấy những bằng chứng cụ thể. Tôi biết rằng là một nhà luật học cô sẽ tự rút ra những kết luận thích đáng trên những bằng chứng đó. Bằng chứng và cả nhân chứng nữa. Tôi xin mời cô đi với tôi đến thăm một vài nhân chứng. Chỉ yêu cầu cô một điều kiện: Cô hoàn toàn giữ bí mật những gì cô được biết.
Định nói nghiêm trang, thành thực làm Tố Loan phải tin. Đồng thời, những lời nói của Định cũng gợi ở cô sự tò mò, một câu hỏi mà chính cô cũng muốn có giải đáp.
– Nếu để tìm cho ra sư thực, em sẵn sàng đi theo anh. Em hứa sẽ giữ bí mật.
Định đưa Tố Loan ra xe. Anh đã hẹn trước Mai Lan và biết chắc buổi đó Lý Lâm không có nhà. Gã vệ sĩ phải đưa Ngô Đình Cẩn lên Đà Lạt.
* * *
Ở nhà Mai Lan ra, Tố Loan tưởng chừng không bước nổi. Hai chân cô chập choạng trên mặt đất, đầu óc cô rối bời. Mai Lan đã kể lại tỉ mỉ câu chuyện cho Tố Loan nghe như đã kể với Phan Thúc Định. Người đàn bà đau khổ ấy còn đưa cho Tố Loan một vật mà Lý Lâm đã trao cho chị giữ, sau khi gã giết Phạm Xuân Phòng: chiếc ghim cài ca-vát bàng vàng thật có nạm một viên kim cương quí mà Phạm Xuân Phòng vẫn thường xuyên mang trên ca-vát. Khi giết Phạm Xuân Phòng, Lý Lâm biết đó là một vật đáng giá, gã đã lấy rồi trao cho vợ cất. Mai Lan không phải là người ham vàng bạc nên khi Tố Loan hỏi mượn lại chị chiếc ghim đó, chị đưa ngay.
Bây giờ, ngòi trên xe bên cạnh Định. Tố Loan nắm chặt chiếc ghim vàng trên tay mà nước mắt ứa ra. Chiếc ghim gợi lại hình ảnh và cái chết thê thảm của người cha. Tiếng Phan Thúc Định khi nhỏ, khi to bên tai cô:
– Giờ thì cô hẳn đã rõ kẻ giết ông Phòng không phải như báo chí đã đăng. Mà thực ra, nghĩ cho sâu thì kẻ giết ông Phòng cũng không phải là Lý Lâm, dầu tay gã nhúng vào máu. Gã chỉ là một kẻ thừa hành, chỉ là một công cụ. Không ai trả thù một cái công cụ cả. Kẻ chủ mưu giết ông Phòng cũng như kẻ bố trí cả một vụ án giả mạo sau đó hẳn phải có một động cơ, theo ý tôi, chắc không phải đơn thuần vì động cơ cá nhân. Cô thử suy nghĩ xem...
Tố Loan vẫn nắm chặt chiếc ghim vàng trên tay. Không! Bây giờ cô không suy nghĩ được gì. Tất cả cứ rối bời lên. Hình ảnh cha cô nằm giữa vũng máu. Chiếc ghim vàng quen thuộc cô đã bao lần nhìn thấy trên ca-vát của cha cô. Hình ảnh Mai Lan đau khổ vừa ôm chặt con trên tay, vừa nức nở... Lý Lâm! Không! "Lý Lâm chỉ là công cụ. Không ai đi trả thù một cái công cụ cả!" Lý Lâm lại là chồng Mai Lan, là cha đứa trẻ Mai Lan ôm trên tay. Kẻ ra lệnh cho Lý Lâm giết cha cô là ai? Ngô Đình Cẩn! Vì lẽ gì tên chúa tể miền Trung này lại giết cha cô? Từ trước tới giờ, cô chưa bao giờ nghe thấy nói có một mối quan hệ nào giữa cha cô với Ngô Đình Cẩn cả. Vậy Ngô Đình Cẩn giết cha cô vì lẽ gì? Cô biết hắn đã giết nhiều người - trực tiếp và gián tiếp - nhưng cô nghĩ đấy là những người Cộng sản, những người chống đối lại hắn.
Nhưng đây người bị giết lại là cha cô. Cha cố chỉ sống như một người ở ẩn, dựa vào sổ lợi tức của cổ phần mấy hãng buôn nước ngoài, tại sao cũng bị hắn giết? Hay cha cô còn làm việc gì nữa mà cô không được biết?...
Chiếc ghim vàng run rẩy trên tay Tố Loan. Phan Thúc Định vòng tay lái hướng xe ra phía ngoại thành:
– Nếu cô cho phép, tôi xin đưa cô đi gặp một nhân chứng nữa.
Tố Loan im lặng. Lúc này, cô chẳng có chủ định gì cả. Cô không nhìn lại Phan Thúc Định. Mắt cô nhìn thẳng ra phía trước mà như nhìn vào chỗ trống không. Cảnh vật, cây cối, con người loang loáng chạy qua mà không có cái gì đọng lại cả.
Khi sự bình tĩnh trở lại vói cô thì tự nhiên cô khao khát muốn biết rõ sự thực, muốn biết tất cả mọi chi tiết của sự thực.
Cô bằng lòng để Phan Thúc Định đưa cô đi đến bất cứ đâu, gặp bất cứ ai, để được biết thêm sự thực.
Chiếc xe đưa hai người đến một xóm nhà ở vùng Nguyệt Biều. Phan Thúc Định đỗ xe và mời Tố Loan bước xuống:
– Tôi đưa cô gặp một nhân chứng nữa. Gặp một người mà cô không ngờ tới.
Hai người đi quanh co một quãng rồi Phan Thúc Định dẫn Tố Loan bước vào một ngôi nhà ẩn sau một khu vườn trồng cây ăn quả lưu niên. Một ông cụ già râu tóc bạc phơ, gày gò đang ngồi chẻ tre làm chân hương ngẩng lên. Nhận ra Phan Thúc Định, ông cụ gật đầu chào. Phan Thúc Định cũng lễ phép cúi chào ông cụ và nói:
– Cụ làm ơn cho chúng cháu gặp ông Thọ.
Nghe đến tên "ông Thọ" Tố Loan giật mình. Cô cố gắng trầm tĩnh nhưng tim cứ đập mạnh lên. Cô nhìn theo ông cụ. Mấy phút sau, từ nhà trong bước ra một người. Thoạt trông thấy người đó, Tố Loan bủn rủn cả chân tay. Cô phải chống tay ngồi xuống ghế không nói được một lời nào. Mắt cô trân trân nhìn vào người mới bước ra, không tin vào mắt mình nữa.
Đấy là một người đàn ông ngoài bốn mươi tuổi, mang nhiều nét già trước tuổi, mái tóc đã nhiều sợi bạc, trán có vết nhăn, đuôi con mắt nhiều vét rạn chân chim. Ông ta có cái nhìn sâu thẳm và bộ mặt đau khổ. Trông nét mặt áy, người ta có thể đoán được ông ta là người ít nói, mang nặng một tâm sự gì u uất. Người đàn ông ấy như không chịu đựng nổi cái nhìn xa lạ khó hiểu của Tố Loan, rùng mình. Sau một phút im lặng, giọng người đàn ông tràm trầm, đau xót, khẩn khoản:
– Cháu Tố Loan! Cháu đừng nhìn cậu như thế mà tội nghiệp. Cậu không phải là ... kẻ giết người.
Tố Loan đưa tay bưng lấy mặt, gục xuống:
– Tôi không hiểu ra làm sao nữa! Thế này là thế nào?
Phan Thúc Định kéo ghế mời người đàn ông ngồi và đưa thuốc lá mời. Người đàn ông buồn bã lắc đầu. Định nói với Tố Loan:
– Tôi đề nghị với cô phải hết sức bình tĩnh nghe ông Thọ nói. Đây là một nhân chứng mà cô có thể tin cậy được, vì là một nhân chứng trong gia đình cô...
Người đàn ông ấy là cậu ruột của Tố Loan, từng sống ở nhà Tố Loan bao nhiêu năm nay. Cũng chính người đàn ông ấy "được” các báo chí của chính quyền Sài Gòn đưa tin là tay sai của Việt Cộng và đã giết Phạm Xuân Phòng để lấy của, "được" chụp rỏ ràng trong tập ảnh diễn lại vụ ám sát Phạm Xuân Phòng mà Uy-li-am Ăng-đéc-xưn đã đưa cho Tố Loan xem.
Ngay từ nhỏ, Tố Loan đã thấy cậu Thọ sống chung với gia đình mình. Cậu Thọ ít nói, ham đọc sách. Cả tuổi thơ ấu mình, ngoài mẹ ra, Tố Loan chỉ quấn quít bên cậu. Một phần vì Tố Loan thấy mẹ rất quí cậu, một phần vì cậu rất chiều Tố Loan, hướng dẫn Tố Loan học. Bất cứ điều gì Tố Loan không hiểu, cậu đều nhẹ nhàng giảng giải cho kỳ Tố Loan hiếu mới thôi.
Thời kỳ gia đình Tố Loan đi nước ngoài thì cậu Thọ ở lại Huế. Đến khi gia đình Tố Loan về ở biệt thự Bồng Lai thì mẹ Tố Loan đón cậu về ở cùng. Cậu vẫn chưa lấy vợ, ở riêng một buồng, càng ít nói hơn trước, lúc nào cũng ưu tư.
Mẹ Tố Loan vẫn rất quí cậu Thọ. Hình như mọi việc trong nhà, mẹ đều tâm sự với cậu. Những lúc cha về, Tố Loan thấy mẹ ít nói chuyện với cậu hơn. Cha cũng ít nói chuyện với cậu nhưng có vẻ nể cậu. Tố Loan cho rằng đó là đặc điểm của gia đình mình: mỗi người có một lối sống riêng, không người nào thích đụng chạm đến đời sống người khác. Khi mẹ Tố Loan chết, cậu tỏ ra đau xót nặng nề. Cậu không ăn, không ngủ một thời gian. Tóc cậu bắt đầu có những sợi bạc. Cậu thường đến thăm mộ mẹ Tố Loan và đứng lặng từng giờ. Có lần hai cậu cháu ngồi nói chuyện, cậu buột miệng nói với Tố Loan:
– Vì cháu, cậu ở lại đây.
Tố Loan vẫn giữ nguyên lòng kính trọng, yêu quí cậu như thuở nhỏ, như hồi mẹ còn sống.
Đùng một cái... như tiếng sét dữ dội, những tấm ảnh của Uy- li-am Ăng-đéc-xơn chụp nói rõ cậu giết cha Tố Loan, những lời nói của Uy-li-am Ăng-đéc-xơn và báo chí đưa tên cậu là tay sai Việt cộng giết người để cướp của. Tố Loan đã ngất đi khi nhìn những tám ảnh và được tin ấy. Cô hoang mang cực độ, nhưng những tấm ảnh chụp rõ ràng đây, báo chí đưa tin đây, bằng chứng cụ thế đây...
Cho đến hôm nay...
Phan Thúc Định nhắc người đàn ông:
– Ông Thọ. Xin ông cứ nói thẳng tất cả những điều ông biết cho cô Loan nghe. Ông hãy nói tất cả sự thực, dù sự thực ấy phũ phàng nhất.
Người đàn ông vẫn nhìn Tố Loan bằng cặp mắt sâu thẳm, giọng đau xót:
– Đã đến lúc cậu thấy cần phải nói hết sự thực với cháu. Trước hết, cháu không phải là con Phạm Xuân Phòng...
Thế là thế nào nhỉ? Mắt Tố Loan tròn xoe nhìn người cậu ruột mình. Sao cuộc đời lại phức tạp, lạ lùng đến như thế này? Giọng người cậu vừa đau xót vừa căm uất kể lại cả một câu chuyện cay đắng, bi thảm của quá khứ mà thời gian tưởng đã xóa mờ. Không! Có những việc mà thời gian không thể vùi lấp.
... Hơn hai mươi năm trước, mẹ Tố Loan là một nữ sinh được nhiều người gọi là hoa hậu của các trường trung học. Trong những chợ phiên, những ngày hội, cô rực rỡ nổi bật hẳn lên giữa đám đông. Cô yêu một anh sinh viên trường thuốc Hà Nội. Hai người nhất định lấy nhau. Thời kỳ đó cũng là thời kỳ quyền thế của Phạm Xuân Phòng. Hắn đã tìm cách mượn tay Nhật giết cô vợ cũ của Tsiêng-wa1, và mượn tay Pháp bắt bố cô nữ sinh vốn là bạn hắn để cưỡng ép cô lấy hắn. Như bông hoa đang rực rỡ giữa vườn hoa, bị một bàn tay tàn bạo ngắt cuống, cô nữ sinh về làm vợ Pham Xuân Phòng cứ héo hon dần đi, trong khi tâm hồn mình, tình cảm mình vẫn để dành cho anh sinh viên trường thuốc. Phạm Xuân Phòng là một tân trụy lạc, trác táng nên tuyệt đường con cái. Tố Loan là kết quả của một lần gặp gỡ thầm kín giữa người vợ trẻ của Phạm Xuân Phòng với anh sinh viên trường thuốc, người yêu cũ. Điều bí mật này, mẹ Tố Loan chỉ hé riêng cho người em ruột của mình biết.
---------------
1. Tsiêng Wa, một nhà buôn Hoa kiếu nổi tiếng ở Hà Nội trong thời kỳ Pháp thuộc.
Người em hiểu nỗi cay đắng, đau khổ của chị, thương nỗi cô đơn của chị đến ở với chị, mong an ủi, săn sóc chị. Cái gia đinh ấy sống với nhau mỗi người mang một tâm sự riêng biệt.
Ở trong gia đình đó, Thọ không những hiểu nỗi đau khổ của chị, mà còn dần dần hiểu được phần nào việc làm của Phạm Xuân Phòng. Càng hiểu Phạm Xuân Phòng, Thọ càng thương chị. Càng hiểu Phạm Xuân Phòng, Thọ càng phải câm lặng, càng phải làm như không hiểu gì, không dám hé ra một lời nào.
Hôm vợ Phạm Xuân Phòng tình cờ bắt gặp hắn giữa trời mưa bơi pê-ri-xoa đi gặp lão già Hoa Kiều trên dòng sông Hương, về có kể lại cho Thọ nghe. Thọ đã linh cảm thấy có một sự nguy hiểm đe dọa chị. Thọ không thể hình dung được nó như thế nào nên không thể nói ra được.
Thế rồi, hai vợ chồng Pham Xuân Phòng cùng nhau đi bơi thuyền và vợ hắn bị chết. Thọ nằm lặng đi trong phòng riêng của mình máy ngày liền. Tóc Thọ bạc đi. Vừa căm uất vì cái chết của chị, vừa cảm thấy mối nguy hiếm bắt đầu đe dọa đến mình. Thọ phải cố kìm hãm mình lắm vì biết rằng chỉ một lời nói, một cử chỉ hớ hênh là chính ông cũng không giữ được tính mệnh mình trọn vẹn. Ông định thu xếp ra ở ngoài, nhưng Phạm Xuân Phòng giữ ông lại. Ông thừa hiểu hắn giữ ông lại trong biệt thự Bồng Lai là có ý đồ riêng: muốn giám sát thái độ ông trước cái chết của người chị. Về phía Thọ, ông quyết định ở lại biệt thự Bồng Lai vì đã tính toán nhiều: một là nếu ông khăng khăng ra ngoài ngay, thi lập tức Phạm Xuân Phòng sẽ không để ông sống an toàn; hai là ông muốn bí mật tìm thêm những bằng chứng về cái chết của chị ông; ba là ông muốn chăm sóc đứa con riêng của chị ông và hy vọng sẽ có ngày nói được với nó tất ca sự thật.
Giữa lúc dó, Phạm Xuân Phòng bị giết. Bọn mật vụ ập đến bắt ngay Thọ. Chúng tra tấn ông ngày này sang ngày khác, chỉ một câu hỏi: "Có phải Viêt cộng đã sai mày giết ông Phạm Xuân Phòng để lấy của không?" và một biên bản đã làm sẵn, bắt ông ký. Trong những cuộc tra tấn ấy, ông thấy có một thằng Mỹ ngồi hút thuốc lá, nhai kẹo cao su chứng kiến. Mặc dầu ông không thừa nhận điều gì, chúng cũng lập hồ sơ truy tố ông và bắt ông diễn lại "vụ ám sát" theo sự bố trí để chúng chụp ảnh.
Trong một lần chúng đưa đi lấy cung, ông đã tìm cách trốn được ...
Tố Loan im lặng nghe người cậu ruột mình kể. Sự việc đến với cô bất ngờ quá. Sao cuộc đời lại éo le, lạ lùng đến thế này? Cô tưởng như không làm chủ được sự suy nghĩ của cô nữa! Đây là câu chuyện của gia đình cô hay của người cậu ruột toát lên sự đau khổ. Cô thấy thần kinh căng thẳng quá, cô gục xuống, nác lên:
– Mẹ ơi!
Tiếng Phan Thúc Định nhẹ nhàng.:
– Xin cô hãy bình tĩnh. Vụ án đã rõ ràng. Tôi chỉ muốn nói thêm: ngài đại diện giết Phạm Xuân Phòng là vì muốn trừ bỏ một người của Mỹ bí mật theo dõi các việc làm của mình. Điều ấy những người Mỹ chưa biết. Dù họ có biết; họ cũng sẽ phải nín câm. Nhưng họ đã nhanh chóng dựng lên thành một tội ác của người khác, làm rầm rĩ lên và đến gặp ngay cô với mục đích gì, cô thử suy nghĩ xem. Trước khi có vụ án này, theo tôi biết, cô là một người khác hẳn.
Cho đến lúc Phan Thúc Định lái xe đưa Tố Loan về nhà, cô vẫn như người mất hồn. Có một lúc, chợt nhớ ra mình vẫn còn nắm chặt cái ghim ca-vát vàng của Phạm Xuân Phòng trên tay, cô đưa cho Phan Thức Định:
– ... Em ... em không cần đến ... cái này nửa! Nhưng tại sao anh lại quan tâm đến vụ án này thế?
Phan Thúc Định thản nhiên:
– Tôi cũng là một luật gia, tôi cũng thích tìm hiểu các vụ án... Lúc này, chắc chắn cô có nhiều bối rối. Tôi mong lúc khác sẽ được nói chuyện với cô.