Số cố vấn Mỹ tăng vùn vụt cùng với những tàu Mỹ thi nhau cập bến Sài Gòn đổ vũ khí, xe cộ lên trên đường Catinat - bấy giờ theo đúng "mốt” chủ nghĩa thực dân mới gọi là đường "Tự Do" - thấy vắng bóng dàn bọn sĩ quan và binh lính Pháp nhưng xuất hiện đông đảo bọn "cố vấn" Mỹ, đứa ngơ ngác trong bộ quần áo kaki bóng, vì lần đầu đến một nước Đông Nam Á xa xôi, đứa khụng khiệng trong bộ âu phục sang trọng, mặt vênh váo tường như khắp thiên hạ phải cúi đầu trước túi đô-la của mình. Các cửa hàng có những tên Arc-en-ciel, Suzanna, Paris bar, Moderne Tailleur... đã đổi rất nhanh thành những Paramount, Elizabeth, Hollywood bar, New star tailor, vv...
Báo chí đầy rẫy quảng cáo những lớp dạy tiếng Anh cấp tốc bên cạnh quảng cáo những phim Mỹ sôi động, giật gân "Bảy tên cướp và một người đàn bà", "Tình yêu cháy bỏng", "Bàn tay đẫm máu".vv...
Những công chức, xưa nay hay nói chen tiếng Pháp vào câu chuyện, đã bắt đàu nói "Ô Kê", "Yes, Sir" "All, right”1...
Quân đội ngụy làm lễ lớn trút bỏ huy hiệu, phù hiệu, cấp bậc kiểu Pháp và gắn huy hiệu, phù hiệu, cấp bậc kiểu Mỹ.
Trên khán đài, bọn sĩ quan Mỹ cười hoan hỉ.
Ngô Đình Diệm tuyên bố: "Biên giới Hoa Kỳ kéo dài đến vĩ tuyến 17".
Lên-sđên được cả cơ quan tình báo trung uơng Mỹ CIA, Lầu năm góc và Nhà trắng ghi công, thăng chức thiếu tướng.
Từ tòa nhà lớn ờ đường Gia Long giữa Sài Gòn, những chỉ thị của Hoa Thịnh Đốn được cụ thổ hóa, chi tiết hóa ra và thực hiện.
Cũng từ trong nhà lớn đó, chiều chiều một chàng thanh niên dong dỏng, thanh tú, lịch sự tự lái chiếc xe Renaul xinh xắn ra ngoài phố phường Sài Gòn - Chợ Lớn.
Sự có mặt của Phan Thúc Định ở dinh Gia Long những giờ phút sóng gió mà nhiều người khác bỏ đi khi những lực lượng thân Pháp liên kết với nhau định hất đổ Ngô Đình Diệm đã làm cho Diệm thêm tín nhiệm anh, coi anh là một trong những thủ túc thân tín. Ngô Đình Nhu cũng tôn trọng sự hiểu biết sâu sắc của anh vè mọi vấn đề. Hắn có đôi chút nghi ngại về thái độ của vợ hắn đối với anh, nhưng vốn là người thâm hiểm, hắn không bộc lộ ra ngoài. Hắn thấy không có một dấu hiệu gì để phải nghi vấn Phan Thúc Định về mặt đó. Nếu có nghi vấn thì phải nghi vấn thái độ của Phi-sin. Nhiều lúc hắn bắt gặp cái nhìn thèm muốn lộ liễu của tên giáo sư Mỹ này với Lệ Xuân. Nhất là từ dạo anh em hắn thâu tóm tất cả quyền hành vào trong tay, họ Trần của vợ hắn cũng được đưa lên không kém gì họ Ngô, vợ hắn được đề cao là "đệ nhất phu nhân" thì ăn mặc, sống càng buông tuồng phóng túng. Ả tung ra một kiểu áo dài phụ nữ bó chẽn sát vào người, sườn xẻ thật cao, cổ khoét rộng. Người phụ nữ không mặc áo cánh bên trong, mặc kiểu áo đó bằng vải mỏng, hoặc vải ny-lông, thân hình hầu như được phơi ra trước mặt mọi người.
Kiểu áo đó gọi là kiểu "Trần Lệ Xuân". Ả mặc kiểu áo đó đăng đàn diễn thuyết, đi khánh thành một nhà máy do anh em họ Ngô bớt tiền viện trợ Mỹ xây làm của riêng, đi thăm một khu tập trung vợ lính vv... Thấy cái mũi tẹt mình không được đẹp, ả đến các cửa hàng mỹ viện sửa cho cao lên. Ả thường rủ Định đi tham dự chợ phiên "ủng hộ thương phế binh”, dự đại hội tân nhạc, hoặc lên Đà Lạt thăm biệt thự riêng. Trừ trường hợp không thể từ chối được, Phan Thúc Định mới đi, còn thường thường anh nhường cái hân hạnh ấy cho "giáo sư cố vấn" Phi-sin.
Sau khi củng cố được địa vị, Ngô Đình Diệm muốn trả công cho Phan Thúc Định bằng một cái ghế trong chính quyền nhưng bọn Lên-sđên vẫn chưa nghe. Lên-sđên vẫn nói với Diệm:
– Nếu để cho Định một chức nhỏ thì anh ta sẽ không bằng lòng, nhưng nếu giao cho anh ta một chức lớn - tổng trưởng chẳng hạn - thì anh ta còn trẻ quá, chưa có uy tín trong chính giới. Chúng tôi sợ ông không tập hợp được những lực lượng ủng hộ ông. Chúng tôi muốn dùng những người nào cả quá khứ lẫn hiện tại phải đảm bảo thực hiện được nhiệm vụ triệt để chống Cộng sản.
Hắn không nói rõ điều nghi ngại của hắn, nhưng cũng làm Ngô Đình Diệm phân vân. Ngô Đình Diệm quay sang hướng khác, muốn trả công Định bằng kinh tế. Hắn bàn với Ngô Đình Nhu đổ cho Định phụ trách một số công trình xây dựng gia đình hắn thông qua việc sử dụng viện trợ Mỹ. Ngô Đình Nhu lắc đầu:
– Nếu anh muốn trả công Định, anh có thể cho anh ta một số tiền lớn bao nhiêu củng được, em không có ý kiến gì. Anh ta muốn sử dụng thế nào, tùy ý. Nhưng kinh tế riêng của gia đình chúng ta thì không nên để cho bất cứ một người nào biết.
--------------
1. "Tốt lắm", "Thưa ngài, vâng", "Thật là tuyệt".
Ngô Đình Diệm thấy Nhu có lý. Vì vậy, Phan Thúc Định vẫn được chiêu đãi ở trong dinh "tổng thống" nhưng vẫn không giữ chức vụ gì công khai trong chính phủ Diệm. Mỗi buổi chiều, vẫn theo lệ thường, anh lái chiếc xe con, ghé các quán cà phê tiệm nhảy. Ở các quán rượu, quán cà phê, quán trà, người ta bàn "áp phe", bàn tán thời sự công khai. Bất cứ một việc gì xảy ra ở Sài Gòn - Chợ Lớn, từ chuyện xe hơi đâm chết người ở đường Lê Lợi đến chuyện ông tổng trưởng nào "mèo" ở đâu, từ chuyện một anh lính "cộng hòa" giải ngũ, không cách gì nuôi con, đã cầm dao cắt cổ ba đứa nhỏ rồi tự tử, đến chuyện đại sứ Hoa Kỳ tiếp những ai, ngay buổi chiều hôm đó, người ta có thể nghe đầy đủ ở các quán rượu, quán cà phê, quán trà. Người ta có thể gặp ở đây từ những nhà báo quen đi săn tin, những nhà văn chuyên viết sách theo đơn đặt hàng, cười nói ba hoa, đến những sĩ quan ngụy vừa ở đồn lẻ về ngồi lầm lì; từ những anh sinh viên sôi nổi đến những anh chào hàng thì thầm bàn tán. Người ta có thể gặp ở đây cả những gã cao bồi du côn, bám lẵng nhẵng máy cô bán hàng đến những tên mật thám chỉ điểm của đủ các thứ cơ quan mật vụ ngụy quyền.
Ở các tiệm nhảy cao cấp thì khách lui tới có khác. Những người nước ngoài ghé thăm "Hòn ngọc Viễn Đông" với những mục đích khác nhau; bọn cố vấn Mỹ muốn giết nỗi buồn xa nhà; mấy nhà tư bản mới trỗi dậy học làm sang; những anh con nhà giàu du học ở nước ngoài về; những sĩ quan ngụy ở Bộ Tổng tham mưu quen thói ăn chơi.
Phan Thúc Định ghé vào quán trà "Thiên Thai". Khói thuốc lá mù mịt. Từ cái máy chạy băng ghi âm ở cạnh cô thu tiền vảng vẳng vọng ra một giọng nữ sướt mướt não nuột.
"... Dời lạnh lùng trôi theo dòng nước mắt.
Vói bao tiếng tơ xót thương người.
Vì cuộc tình đã chết một đêm nao..."
Định đưa mắt khắp gian phòng. Một người đàn ông ngồi một mình một bàn, trông thấy anh, đứng dậy niềm nở:
– Anh Định. Mời anh ngồi với tôi.
Người đàn ông đó trạc ngoài năm mươi tuổi, dáng chải chuốt, mặc bộ "trô" xám, đầu chải mượt. Định thường hay gặp người này ở các quán trà, tiệm nhảy. Mấy lần anh và hắn đã ngồi chung bàn với nhau.
Qua nhiều lần gặp gỡ, biết anh là tiến sĩ luật từ Pháp về đang tìm việc, hắn bắt đầu tâm sự với anh. Hắn cũng là một trí thức Việt kiều về nước tên là Sanh, bác sĩ chuyên chữa bệnh thần kinh ở Anh, nghe tin hòa bình lập lại, vè nước, nhưng rồi hắn hối hận đã về miền Nam, vì theo lời hắn: "Đáng lẽ phải về miền Bắc vì miền Bắc mới là độc lập thực sự. Chứ miền Nám chỉ là độc lập giả hiệu. Người Pháp đi thì người Mỹ thay thế.
Hắn nói với Định những lời nhiệt tình yêu nước và tha thiết muốn hành động để đóng góp vào cuộc đáu tranh chung của dân tộc. Hắn thường thấp giọng ca ngợi một số trí thức đã dũng cảm đấu tranh trong "Phong trào đòi hòa bình thống nhất" ở Sài Gòn - Chợ Lớn như luật sư Nguyễn Hữu Thọ, giáo sư Phạm Huy Thông vv... Hắn nói "Nếu tôi về nước sớm, tôi cũng tham gia phong trào đó. Những người trí thức phải là những người yêu nước đứng về phía chính nghĩa. Tôi chỉ công nhận ở nước Việt Nam này có một lãnh tụ duy nhất: Cụ Hồ Chí Minh..."
Thời gian đầu, Định lặng im. Vài lần gần đây, tuy không nói ra lời nhưng anh chăm chú nghe hắn và gật đầu tỏ vẻ đồng tình, hắn càng thân mật, tâm sự với anh.
Cũng chẳng còn bàn nào đế trống, Định bước lại bàn của Sanh. Một cô chiêu đãi viên đến trước bàn, hơi cúi đầu, mỉm cười. Định nói:
– Cô cho tôi một tách cà phê đen. Xin đừng cho bơ.
Cô chiêu đãi viên quay đi. Định và Sanh trao đổi với nhau những câu hỏi thăm xã giao. Hai người cùng cười khi biết cùng chưa lựa chọn được việc làm nào hợp ý mình. Sanh cười lớn hơn:
– Bởi vì chúng mình không phải chỉ cần có việc làm để kiếm được nhiều tiền hoặc có danh vọng. Nếu chỉ cần thế thì tôi vẫn cứ ở Anh và anh đã ở lại Pháp. Chúng ta cần những cái lớn hơn thế.
Ở bàn bên cạnh, mấy người đàn ông, vừa già, vừa trẻ ngồi lẫn lộn với nhau. Cách ăn mặc mỗi người một khác, người thì sang trọng thắt cà-vát, quần thẳng nếp, giày đen bóng loáng; người thì cẩu thả áo cộc tay bỏ ngoài quàn, đi dép lê. Người hút thuốc lá liên tục, người ngậm tẩu và ánh lửa đỏ trên nõ tẩu luôn luôn sáng. Định rất thích nghe chuyện những người phóng viên. Họ biết đủ các thứ chuyện, lại hay trống miệng và coi trời bằng vung. Những gì họ biết mà họ không viết ra được, họ đều nói ra miệng ở các quán trà, tiệm rượu, trong những buổi gặp gỡ nhau. Vừa nghe Sanh nói, Phan Thúc Định vừa để ý nghe câu chuyện của các nhà báo ở bàn bên.
– Đệ nhất phu nhân qua Đông Kinh và ở đó bà mắng nhiếc ông đại sứ Nguyễn Ngọc Thơ thậm tệ.
– Thái độ Nguyễn Ngọc Thơ ra sao?
– Tổng thống nhiều khi còn bị bà nạt nộ la ó ở trong dinh mà không dám ngửng đầu lên, huống chi là Thơ!
– Thơ lên từ sau vụ Ba Cụt bị giết phải không?
– Việc cụ thế như thế nào, kể cho nghe với.
– Anh chưa biết? Hồi đó, sau khi đã đánh lui quân Bình Xuyên, ông Diệm và ông Nhu cho ông Thơ đi làm sứ giả kêu gọi Ba Cụt đầu hàng. Ông Thơ tiếp xúc với người chú của Ba Cụt là Huỳnh Kim Hoan. Huỳnh Kim Hoan nghe lời ông Thơ đi dỗ dành Ba Cụt trở về với chính phủ và chuyển cho Ba Cụt một cái giấy thông hành của Tổng thống Diệm cấp. Ba Cụt cầm giấy thông hành đó đến địa điểm hẹn thì lập tức bị bắt ngay. Những người bắt Ba Cụt lấy cớ là Ba Cụt đến quá giờ hưu chiến. Người chú Ba Cụt là Huỳnh Kim Hoan cũng mất tích luôn. Tòa án quân sự Cần Thơ đưa ngay Ba Cụt ra xử tử hình và cho thi hành án chém đầu ngay. Riêng ông Thơ được cử đi làm đại sứ.
– Chà chà. Thế thì giỏi quá. Tào tháo cũng phải thua.
– Suỵt. "Húy” đáy. Có mồm thì cắp có nắp thì đậy.
– Kiểm duyệt báo thôi chứ kiểm duyệt cả mồm người ta nữa à?
– Tổng Kiểm duyệt báo là Nha thông tin, còn kiểm duyệt mồm là Nha cảnh sát và công an. Không những kiểm duyệt mồm mà còn kiếm duyệt cả ý nghĩ nữa chứ.
– Sự im lặng của nhân dân không phải là một điều tốt đẹp.
– Hà... hà... hà...
– Nhiều anh còn bị đau hơn Ba Cụt. Cứ tưởng bở. Trịnh Minh Thế tưởng sẽ về thủ tưởng trong quân đội quốc gia, có nhà lầu, ô tô, lại có cả mấy triệu đô-la tiền thưởng. Ai ngờ lãnh một viên đạn sau lung, chết thẳng cẳng. Tuớng Cao Đài Nguyễn Thành Phương nhận không biết bao nhiêu tiền của ông Diệm. Cá nhân tuớng Phương được riêng ba triệu sáu đô-la, ngoài ra còn được ăn vào hàng triệu Mỹ kim cấp cho binh sĩ Cao Đài của Phương và việc thành lập đảng Phục quốc ủng hộ ông Diệm. Ai ngờ ông Diệm vững ngôi rồi, chỉ một năm sau anh em tướng Phương bị đè xuống bùn nhơ, bị ông Nhu tịch thu hết tài sản, lấy lại toàn bộ số tiền đã nhận của ông Diệm.
– Hà... hà... hà... Thỏ khôn hết thì chó săn phải chết, đấy là chính sách của các bạo chúa.
– Một nền chính trị độc tài bao giờ cũng đi đôi với những thủ đoạn lừa dối và tàn bạo.
– Suỵt! Lại phạm húy rồi.
– Âu đó cũng là một bài học hay... À, này, tôi nghe nói Hít-le khi lên làm quốc trường thi tìm cách thủ tiêu hết những người biết rõ về quá khứ mình có phải không?
Cô chiêu đãi viên bưng một tách cà phê nóng đặt trên bàn Phan Thúc Định. Anh nhìn cô gật đầu:
– Cảm ơn cô.
Câu chuyện của mấy nhà báo ngòi bàn bên lọt vào tai Sanh, nên hắn nhún vai bảo Phan Thúc Định:
– Anh thấy đấy. Ai có trí thức một chút đều bất mãn với chế độ này.
Rồi hắn hạ giọng, cúi xuống nói rất nhỏ với Định:
– Tôi mới ở nước ngoài về nên nhiều cái bỡ ngỡ. Thú thực với anh, nếu tôi biết một người kháng chiến, nếu tôi bắt liên lạc được với một người Việt Minh... Tôi sẽ như tất cả những người trí thức yêu nước khác.
Định nhìn hắn cũng nói nhỏ, thận trọng:
– Tôi có thể tin anh được không?
Mắt Sanh sáng lên, cái mũi to của hắn phập phồng:
– Tôi đã nghe theo tiếng gọi của Tổ quốc về đây. Người Việt Nam nào chẳng yêu nước, chẳng muốn đất nước hoàn toàn độc lập, thống nhất. Tôi có giấu gì anh đâu?
Phan Thúc Định vẫn có vẻ ngần ngại:
– Làm thế nào tôi có thể hoàn toàn tin anh được?
– Tôi xin thề...
Phan Thúc Định nâng tách cà phê uống một ngụm, trầm ngâm. Sanh, giục giã:
– Đấy là tính mạng của tôi, là cả cuộc đời tôi. Tôi đùa thế nào được. Tôi xin thề với anh...
– Xin lỗi anh. Vì là vấn đề quan trọng có thể mất mạng, không phải là việc đùa, nên tôi phải thận trọng, anh hiểu cho, anh đừng giận tôi.
– Không. Không. Tôi giận anh thế nào được. Anh thận trọng là phải lắm. Bây giờ người tốt thì ít, người xấu thì nhiều. Chỗ nào cũng đầy dẫy bọn mật vụ. Vả lại chuyện ấy thì ngay cả đến bố mẹ, vợ con mình, mình cũng không cho biết được phải không anh?
Phan Thúc Định cẩn thận nhìn khắp tiệm trà một lượt, ghé vào tai nói bên tai hắn:
– Tôi hoàn toàn tin ở anh. Tôi có biết một người kháng chiến cũ, người này có thế giúp anh được vì vẫn còn liên hệ với Việt Minh. Anh phải tuyệt đối giữ bí mật đấy.
Sanh không giấu nổi sự sung sướng:
– Ôi, thế mà anh giấu tôi mãi. Thế mà anh để cho tôi bấy lâu nay cứ định lại ra nước ngoài rồi xin về miền Bắc. Anh có thể giới thiệu tôi với người ấy được không? Tôi xin làm bất cứ việc gì, miễn là đóng góp được cho nước nhà chóng thống nhát. Người ấy ở ngay Sài Gòn này hay ở xa đây?
– Người ấy ở ngay Sài Gòn này thôi. Nhưng anh làm gì mà nóng ruột thế?
Sanh thanh minh ngay:
– Anh bảo tôi không nóng ruột làm sao được. Thời gian gần đây tôi thấy cuộc đời tôi cứ kéo dài như thế này vô vị lắm rồi. Tôi muốn đổi khác đi. Mình có tri thức, có tâm hồn, có lòng yêu nước, mình không thể chấp nhận bất cứ một ngoại bang nào giày xéo lên đất nước này, không thế chấp nhận một sự độc tài tàn bạo thống trị trên mảnh đất này, không thể chấp nhận nối đau chia cắt đất nước.
Hắn nói hùng hồn, tha thiết quá, làm Phan Thúc Định phải chuyển thái độ. Anh nói:
– Tôi rất kính phục những người yêu nước nồng nhiệt như anh. Tôi xin giới thiệu anh với người ấy. Không nói giấu gì anh, tôi đến gặp người ấy bây giờ. Tôi cũng như anh.
Sanh bắt ngay lấy câu nói của Định:
– Ngay bây giờ?
Phan Thúc Định đưa mắt ra hiệu cho Sanh.
– Anh nói khẽ chứ. Uống xong tách cà phê, xin mời anh đi theo tôi.
Sanh uống một ngụm hết chỗ cà phê còn lại trong tách. Phan Thúc Định đứng lên. Sanh nhanh nhẹn ra quầy trả tiền. Hai người bước ra khỏi quán trà. Phan Thúc Định chỉ chiếc xe hơi của mình.
– Mời anh lên xe tôi.
Mở cửa xe để Sanh bước lên, xong anh sang phía tay lái ngồi. Rập mạnh cánh cửa xe, trước khi mở máy, anh móc trong túi hộp thuốc lá, đưa mời Sanh. Hắn rút một điếu. Anh bật lửa cho hắn châm. Hắn hít một hơi dài sung sướng.
– Tôi cứ hình dung những người cách mạng là những người phải hiếu biết nhiều. Trước đây, thú thực, tôi chỉ lao vào khoa học, thờ ơ với chính trị. Nhưng từ khi thắng trận Điện Biên Phủ của dân tộc ta vang dội thế giới, tôi tỉnh ngộ...
Tháy Định đóng hộp thuóc cát vào túi, hắn hỏi:
– Anh không hút?
Định cười:
– Trong lúc lái xe tôi không hút.
Chiếc xe chuyển bánh, bon trên đường đầy xe cộ đi lại. Tối đến hầu như cả Sài Gòn đổ ra ngoài đường. Những cửa hàng nháp nháy ánh điện nê-ông xanh đỏ nhiều hơn trước. Những cao ốc kiểu Mỹ đã thấy lác đác xuất hiện. Sanh rít một hơi thuốc lá dài, chỉ mấy tên cố vấn Mỹ mặc quân phục đi trên hè đường, nói:
– Bọn này có khác gì bọn lính viễn chinh Pháp trước đây đâu. Nhìn bọn chúng, tôi không chịu được... ơ hay, không hiểu sao... tôi thấy nôn nao khó chịu quá...
Định vẫn nhìn ra phía trước:
– Có lẽ anh say thuốc đấy!
Tiếng nói của Sanh bỗng chới với, mơ hò:
– Ơ... ờ... có lẽ thế... chỉ buồn ngủ...
Định quay sang: hắn đã nghẻo đàu trên chỗ dựa. Anh cho xe chạy chậm lại, một tay giữ tay lái, một tay rút điếu thuốc lá cháy dở còn trong kẽ tay hắn, ném ra ngoài đường. Anh tiếp tục cho xe chạy trên đường vắng, đỗ vào sát hè đường. Anh lần lượt soát khắp các túi quần, túi áo hắn. Hắn không mang một giấy má gì, chỉ có một tập tiền. Soát đến túi trong áo "trô" của hắn, Phan Thúc Định móc ra một vật dẹt vừa nhỏ vừa bằng chiếc hộp đựng thuốc lá, có ghi nhãn hiệu u. s. A. Anh mỉm cười: đó là một loại máy ghi âm đặc biệt. Anh lật đi, lật lại chiếc máy trên tay, ấn vào một vài bộ phận trong máy rồi đưa lên tai nghe thử: toàn bộ cuộc nói chuyện giữa anh và lão Sanh ở quán trà đã được ghi lại lẫn với những tiếng âm nhạc khác trong quán. Anh bỏ chiếc máy vào túi mình, rú ga, sang số xe.
Xe anh chạy tới đường Trần Hưng Đạo, đỗ lại cổng Nha giám đốc cảnh sát công an. Anh đưa giấy chứng nhận là nhân viên đặc biệt của Phủ tổng thống cho tên cảnh sát thường trực xem, yêu cầu hắn cho người ta ra gác giữ người ngồi trong xe và cho anh gặp ngay đại tá giám đốc cảnh sát và công an Nguyễn Ngọc Lễ - Nguyễn Ngọc Lễ đã thay Lại Hữu Sang sau khi Ngô Đình Diệm diệt Bình Xuyên - May quá, tối đó, Nguyễn Ngọc Lễ ở phòng làm việc. Tên cảnh sát thường trực vội vã lẽ phép mời anh vào phòng khách. Một phút sau, anh đã đi qua chiếc sân đầy bọn cảnh sát mặc quần áo trắng, đầy những xe ô tô sơn xám, những mô tô chực sẵn, bước vào phòng làm việc của Nguyễn Ngọc Lễ. Nguyễn Ngọc Lễ đã gặp anh mấy lần ở dinh tổng thống, niềm nở đứng dậy:
– Xin chào ông Định. Ông có việc gì cần kíp truyền đạt cho chúng tôi?
Phan Thúc Định bắt tay hắn. Hắn đưa cả hai tay nắm lấy bàn tay Định vì hắn biết anh là người được Ngô Đình Diệm ưu ái. Định nói:
– Tôi vừa lừa bắt được một tên chống đối Ngô Tổng thống, công khai chửi bới chính quyền quốc gia và ca ngợi Việt Minh. Nó định bắt liên lạc với Việt Minh để hoạt động lật đổ chính quyền quốc gia. Tôi xin giao nó cho đại tá trước khi về báo cáo với tổng thống.
Nguyễn Ngọc Lễ nói như reo lên:
– Tốt quá. Xin ông cứ để nó đấy cho tôi! Tôi xin thân chinh lấy khẩu cung nó ngay lập tức.
Hắn nắm những ngón tay béo mẫm, chắc nịch của hắn lại:
– Á à! To gan thật, dám chống đối Ngô Tổng thống, chửi bới chính quyền quốc gia..., á à ... dám liên lạc với cộng sản.. Dù gan to bằng trời, cứ treo lên cho một trận điện kịch liệt là phải phun ra hết...
Phan Thúc Định móc túi đặt chiếc máy ghi âm của lão Sanh lên bàn Nguyễn Ngọc Lé:
– Đây là chứng cớ nó không thể chối cái được: toàn bộ những lời nói phiến loạn của nó được ghi lại trong máy. Tôi xin giao cho đại tá làm tang vật.
Anh mở chiếc máy ghi âm cho Nguyễn Ngọc Lễ nghe. Càng nghe, mặt hắn càng nhản lại. Hắn nghiến hai hàm răng vuông bạnh:
– Nó chết với tôi. Nó phải chết với tôi!
Phan Thúc Định tắt máy ghi âm.
– Tôi để nó ngoài xe. Đại tá làm ơn cho mấy nhân viên ra khiêng nó vào hộ. Nó bị ngất đi. Khoảng mươi phút nữa nó sẽ tỉnh dần.
Nguyễn Ngọc Lễ rối rít:
– Vâng, vâng. Nếu cần chỉ một thùng nước vào mặt là tỉnh ngay thôi mà.
– Tùy đại tá xử trí.
Nguyễn Ngọc Lễ theo Phan Thúc Định ra ngoài. Đi cạnh Định, hắn hỏi nhỏ:
– Ỏng thấy Tổng thống và Ngài cố vấn có ý kiến gì vè ngành cảnh sát và công an chúng tôi không?
Phan Thúc Định nghiêm trang:
– Tống thổng và ông Nhu rất bằng lòng về những việc làm tích cực của đại tá nói riêng và những chiến tích của ngành cảnh sát và công an dưới quyền ngài nói chung.
Nguyễn Ngọc Lễ rạng rỡ mặt mày:
– Ông trình lại với tổng thống và ngài cố vấn hộ tôi: Tôi rất hàm ơn tổng thống, xin hết sức trung thành và tuyệt đối chấp hành mọi mệnh lệnh của tổng thống.
Hắn vẫy mấy tên cảnh sát võ trang đang đứng ở sân theo hắn ra cổng. Sau khi ra lệnh cho chúng khiêng Sanh vào trong phòng lấy khẩu cung, Nguyễn Ngọc Lễ còn nói với Phan Thúc Định trước khi anh lên xe:
– Ông thưa với tổng thống là tôi sẽ thân chinh lấy khẩu cung nó ngay bây giờ và ngày mai xin trình lên tổng thống.
Chiếc xe con của Phan Thúc Định lẫn ngay vào với dòng xe xuôi ngược tấp nập trên đường. Anh lái xe quay về trung tâm thành phố Sài Gòn, đỗ trước cửa tiệm nhảy Liberty Palace.
Trong lúc anh đang ngòi nói chuyện như thường lệ với Thúy Hằng trên gác, cậu bé đánh giày huýt sáo miệng đi qua phía sau xe anh...
* * *
Sáng hôm sau, Sanh tả tơi ngồi gục trước mặt Lên-sđên và Trần Kim Tuyến. Hắn chỉ còn mặc chiếc áo sơ-mi và chiếc quần "trô” rách mướp đầy vết bẩn lẫn với máu. Mặt hắn nổi lên từng khối tím sưng húp. Hắn thở hổn hển thỉnh thoảng bật lên những tiếng đau đớn...
Lên-sđên lồng lộn:
– Con khỉ. Anh làm hỏng hết mọi việc!
Trần Kim Tuyến thì nhìn Sanh với ánh mắt ái ngại:
– Anh Phòng, sao anh không nói ngay với đại tá Lễ anh là ai và gọi điện về cho chúng tôi biết?
Phạm Xuân Phòng - chính hắn là Phạm Xuân Phòng - rên ri:
– Ông ấy có thèm nghe tôi đâu... Tôi nói rồi. Ông ấy không tin... Cái máy ghi âm... Nó hại tôi... Ông ấy đánh ... đau quá... Thằng chó chết!...vừa quay điện... vừa đổ nước vào mồm... tôi chết mất... đau quá...
Hắn đưa tay lên lay lay hàm răng của mình, có cảm tường như hai hàm răng long chân hết. Không giữ lịch sự gì nữa, hắn nhổ một bãi nước bọt có vẩn máu xuống nền nhà.
Trần Kim Tuyến nói như an ủi:
– Anh cũng đã được huấn luyện để có thế chịu đựng được sự tra tấn khi nhỡ rơi vào tay cộng sản rồi cơ mà.
Phạm Xuân Phòng đưa bàn tay quệt ngang miệng, tức giận la lên:
– Nhưng tôi... có được huấn luyện để... chịu đựng máy quay điện tối tân... của Hoa Kỳ đâu.
Trần Kim Tuyến hơi nhếch mép. Lên-sđên không chú ý gì đến hình hài tả tơi, sự đau đớn của Phạm Xuân Phòng, nói như mắng vào mặt hắn:
– Con khỉ. Thế là hỏng hết! Anh lộ rồi, anh Phòng ạ. Từ giờ trở đi anh không thể đảm nhận được công việc theo dõi Phan Thúc Định nữa. Anh hãy giấu mặt đi, và làm việc khác.
Ròi Lên-sđên quay về phía Trần Kim Tuyến:
– Chúng ta đã thanh toán xong các giáo phái, các đảng phái của Nhật, của Pháp còn lại. Nhưng chúng ta vẫn không làm thế nào dẹp yên được kẻ đòi hòa bình thống nhất, đòi nói chuyện với miền Bắc, đòi tổng tuyển cử, chống lại ông Diệm và sự có mặt của người Mỹ ở đây. Phong trào đó ngày càng lan rộng, ngày càng đe dọa chúng ta. Trong dân chúng, ảnh hưởng của Việt Minh, của ông Hồ Chí Minh ngày càng sâu sắc. Ở một số vùng nông thôn, chúng ta vẫn chưa hoàn toàn kiểm soát được. Nhiều trưởng ấp, trưởng thôn đã bị mất tích. Ở thành phố, qua báo cáo của các cơ quan điều tra, tầng lớp trí thức thanh niên có những tổ chức hoạt động bí mật. Tất cả những điều đó, chắc chắn có bàn tay của Việt Minh. Cho nên Phan Thúc Định là người của SEDCE thì tôi không lo ngại, nhưng nếu là người của tổ chức Việt Cộng thì phải thanh toán ngay. Cuộc điều tra vừa rồi của anh Phòng vẫn bổ ích cho chúng ta. Chúng ta chưa thấy một dấu vết gì chứng tỏ Định là người của Việt Cộng. Dù sao, muốn chắc chắn, chúng ta vẫn phải làm thêm lần cuối cùng nữa cho an tâm, để biết rõ Định có phải là một người hoàn toàn chống Cộng hay là còn ở trong một tổ chức nào khác? Còn một đầu mối chúng ta vẫn phải thẩm tra...
Hắn kéo khóa mở chiếc cặp cầm trên tay, lấy ra hai tờ báo hàng ngày: "Thời đại" và "Sài Gòn". Cả hai cùng được mở sẵn ở trang 8, mục rao vặt có bút chì đỏ đóng khung mấy dòng chữ "Mua tranh cổ: xin liên lạc 365 đường Võ Di Nguy". Trần Kim Tuyến đọc nhanh và ngước mắt nhìn chủ như dò hỏi...
Lên-sđên hất hàm:
– Anh có biết 365 Võ Di Nguy là địa chỉ ai không?
Tràn Kim Tuyến lắc đấu:
– Tôi làm thế nào biết được tất cả các nhà ờ trong thành phố Sài Gòn này?
– Thế mà phải biết hết đấy! Nếu không, cũng phải biết hầu hết những địa chỉ cần thiết, thưa ông giám đốc Sở nghiên cứu chính trị ạ... Đây là địa chỉ của Thúy Hằng, cô gái nhảy xinh đẹp của tiệm Liberty mà Phan Thúc Định thường lui tới trò chuyên.