Vũ Long tươi cười nắm tay Trần Mai và Hồng Nhật - Mừng các đồng chí thắng lợi trở về.
Hồng Nhật vui vẻ đáp:
Báo cao anh, được đi "an dưỡng" thì nhất định phải khỏe chứ ạ. Nếu không có ông "Trung úy quân cảnh" này thì phải nằm thêm ít lâu nữa.
Vũ Long mỉm cười:
– "Trung úy quân cảnh" sẽ được tuyên dương vì có công cứu "Việt Cộng".
Vũ Long đưa hai người vào phòng làm việc của mình. Một căn phòng đơn giản, vách bằng nứa ghép chỉ có một cái bàn, mấy cái ghé ngồi và một cái giường cá nhân. Trên đầu giường, treo một cái sắc-cốt dầy cộm. Cạnh giường, có một cái tủ con mộc mạc.
Anh mời hai người ngồi. Sau khi uống với nhau chén trà nóng, giọng Vũ Long trở nên nghiêm trang:
– Trong thời gian bị địch bắt, đồng chí Hồng Nhật có suy nghĩ gì?
Hồng Nhật đáp:
– Tôi nghĩ đến phong trào bên ngoài, nghĩ đến các cơ sở của chúng ta, nghĩ đến bà cụ bị bọn địch bắn chết, nghĩ đến tổ chức...
Vũ Long ngắt lời:
– Đồng chí có nghĩ đến nguyên nhân tại sao đồng chí bị địch bắt? Dù sao, chúng ta cũng phải rút kinh nghiệm với nhau về vấn đề đó.
Hồng Nhật im lặng. Một phút sau, anh nói:
– Nguyên nhân là do tôi chủ quan.
Vũ Long gật đầu:
– Đúng! Hầu hết những vụ địch bắt được cán bộ ta ở nội thành là đều do chủ quan. Mỗi trường hợp đều khác nhau. Riêng trong trường hợp của đồng chí, sự chủ quan biểu hiện cụ thể như thế nào?
Hồng Nhật cau mày suy nghĩ:
– Tôi đã để cho địch phát hiện được tôi, theo dõi tôi, biết chỗ tôi làm việc. Tôi có một số điều còn phân vân, chưa kết luận được.
– Về vấn đề gì?
– Về những người tôi tiếp xúc, về những người cộng tác với tôi.
– Là ai?
– Tôi chưa dám khẳng định vì tôi chưa có đầy đủ bằng chứng.
Trần Mai mỉm cười trong khi Vũ Long đứng lên lấy chiếc sắc- cốt xuống. Anh mở sắc-cốt, lấy ra báo cáo của X.30 gởi cho anh đặt trước mắt. Vừa đọc thấy tên một người, Hồng Nhật giật mình.
Tờ báo cáo viết về lai lịch Lý Ngọc Tú. Ông nội Tú trước đây làm quan võ dưới triều Nguyễn, theo Tôn Thất Thuyết phò vua Hàm Nghi một thời gian, sau phản bội, làm tay sai cho giặc Pháp. Bố Lý Ngọc Tú làm Án sát ở Khánh Hòa, đã từng đàn áp các phong trào yêu nước ở Nam Trung Bộ, có nhiều nợ máu với nhân dân. Tú được Ngô Đình Cẩn sử dụng làm mật vụ, chui vào tổ chức thanh niên, sinh viên yêu nước ở Huế. Hắn đã đóng vai trò hăng hái yêu nước, tích cực hoạt động để gây tín nhiệm. Nhờ tài ăn nói hùng hồn và đóng kịch khéo, nhất là trò bị bắt và đấu tranh kiên quyết trong tù của hắn do Ngô Đình Cẩn đạo diễn, hắn đã lợt được vào hàng ngũ lãnh đạo phong trào nhằm thực hiện âm mưu phá ta từ trong phá ra. Hắn nắm được một số cơ sở của ta. Hắn đã điểm cho bọn công an mật vụ của Cẩn bất bớ một số cơ sở mà hắn biết. Chỉ có mình Lý Ngọc Tú là thường đến nhà bà cụ già ở thôn Vân Dương, còn những người khác thì Hồng Nhật bố trí gặp gỡ ở những cơ sở khác. Vì vậy, khi xông đến bắt Hồng Nhật, chúng bắn chết ngay bà cụ để bịt đầu mối. Chúng sợ để bà cụ sống thì ta sẽ điều tra ra việc Lý Ngọc Tú là nội giám.
Hồng Nhật mím chặt môi lại. Vừa hối hận về sự thiếu cảnh giác của mình, vừa căm giận tên tay sai.
Giọng của Vũ Long điềm đạm:
– Tôi đã cho thẩm tra lại, báo cáo này là hoàn toàn đúng.
Hồng Nhật nhìn thẳng vào mật Vũ Long:
– Tôi xin chịu trách nhiệm trước tổ chức về khuyết điểm của tôi.
Vũ Long thu lại tờ báo cáo:
– Thằng chó săn này đã tự dẫn thân vào bẫy rồi...
Trần Mai giải thích thêm:
– Sau khi bắt được đồng chí, bọn Ngô Đình Cẩn tung ra dư luận rằng Hồng Nhật đã khai báo hết cơ sở của ta trong thành phố. Hắn cố gây tâm lý hoang mang trong hàng ngũ cán bộ và cơ sở của ta. Kết hợp với việc phao tin, do sự chỉ điểm của Lý Ngọc Tú, chúng bắt được mấy người nữa. Trước tình hình đó, không biết hư thực ra sao, một số cơ sở của ta ở trong thành phố, đã trốn ra vùng giải phóng. Số này thoát ly được sự đồng ý của các cấp lãnh đạo trong thành. Yên trí rằng, mọi hành động ám muội của mình không ai biết, Lý Ngọc Tú lợi dụng dịp này, trà trộn vào những người thoát ly ra vùng giải phóng, nhằm chui sâu vào hàng ngũ của ta, ở vùng giải phóng. Hắn không ngờ rằng X.30 đã kip thời phát hiện ra hắn là mật vụ của Ngô Đình Cẩn. Hắn vừa bước chân ra đến vùng giải phóng thì bị tóm cổ ngay và đã thú nhận hết tội lỗi.
Vũ Long giọng nghiêm nghị:
– Đồng chí phải suy nghĩ, rút kinh nghiệm, đồng chí sa vào tay địch, đã làm một bà mẹ yêu nước của chúng ta phải hy sinh, đã làm cho phong trào bị ảnh hưởng. Như vậy đó, chỉ một sơ xuất nhỏ của mỗi chúng ta sẽ dẫn đến bao nhiêu hậu quả tai hại. Chúng ta càng thấy rõ kẻ địch của chúng ta vô cùng nham hiểm.
Ngừng một lát, Vũ Long lại tiếp tục nói, giọng động viên:
– Nhưng kẻ địch cũng đã thất bại. Dù nham hiểm đến đâu, nhất định chúng cũng sẽ thất bại. Sau khi kiểm điểm xong, đồng chí Hồng Nhật hãy chuẩn bị trở về vị trí công tác của mình, nắm lấy Cơ sở, tiếp tục tấn công kẻ địch.
Phong trào thanh niên, sinh viên vẫn đang lên. Trên mặt trận ấy, kẻ địch không thể còn chỗ đứng, vì thanh niên, sinh viên chúng ta giàu lòng yêu nước, nhiệt tình sôi nổi, căm ghét bọn xâm lược. Đồng chí hãy chuẩn bị trở lại nội thành, tiếp tục chiến đấu.
Hồng Nhật đứng dậy:
– Tôi rất thấm thía với sai lầm tôi đã phạm phải. Tôi cũng rất xúc động vì tổ chức vẫn tín nhiệm tôi. Tôi hứa không bao giờ phụ lòng tin của các đồng chí
Khi Hồng Nhật đã ra ngoài, Vũ Long mở sắc-cốt lấy mấy bức ảnh, mấy bản báo cáo khác ra trao đổi với Trần Mai:
– Bọn địch đang ra sức triến khai kế hoạch "Gió đã xoay chiều".
Chúng ta đã đánh bại chúng một bước kế hoạch phá phong trào và cơ sở trong nội thành của ta ... Cuộc đấu tranh giữa ta và địch còn gay go, quyết liệt. Nhiệm vụ của chúng ta là phải đập tan toàn bộ kế hoạch "Gió đã xoay chiều".
Trần Mai cầm những bức ảnh lên xem. Nếu người ngoài cuộc nhìn vào những bức ảnh đó thì sẽ rất kinh ngạc, lạ lùng không hiểu tại sao Vũ Long lại có được những bức ảnh như thế. Có bức chụp những tên cố vấn Mỹ và viên chức cao cấp của ngụy quyền Sài Gòn vừa ở trên máy bay bước xuống sân bay Phú Bài. Có bức chụp một cuộc họp kín giữa Ngô Đình Cẩn và Phan Thúc Định. Có bức chụp toàn cảnh nhà lao Thừa Thiên, đứng từ một góc cao nhìn xuống. Có bức chụp một trại huấn luyện đặc biệt của bọn Mỹ. Có bức chụp một công văn mật của Ngô Đình Diệm gửi cho Ngô Đình Cẩn vv... Trong các bản báo cáo, có bản báo cáo về phong trào, có bản báo cáo về một nhân vật nào đó.
Vũ Long chậm rãi nói:
– Tô-ma lại từ Sài Gòn lén lút ra Huế, có đến thăm trại lực lượng đặc biệt của Xmít. Cẩn vừa gọi chỉ huy lực lượng đặc biệt ngụy đến họp. Vân Anh vừa viết thư cho Lê Mậu Thành. Một nhà báo Mỹ mới xuất hiện... Chúng ta cần phải biết chúng đang định giở trò gì?
* * *
Được tin Hồng Nhật đã thoát, Ngô Đình Cẩn rất tức giận. Hắn không lồng lộn lên như Phan Thúc Định tưởng. Ngược lại, hắn ngồi lì ra trên sập. Mặt hắn đanh lại. Đôi quai hàm hắn bạnh ra mỗi lúc hắn nhai trầu. Chỉ có đối mắt trắng dã thỉnh thoảng long lên dữ tợn, rồi lại dịu xuống, cố lấy vẻ bình thường. Hắn bảo tên giám đốc Nha cảnh sát và công an:
– Giam mấy thằng cảnh sát ở bệnh viện lại. Xem chúng có liên hệ chi với bọn Việt Cộng không?
Tên giám đốc Nha cảnh sát và công an khúm núm:
– Bẩm , Cậu, những đứa này đều đáng tin cậy đã chọn lọc kỹ rồi ạ.
Ngô Đình Cẩn quắc mắt:
– Tui không tin đứa nào cả. Anh có nắm được ngoài giờ đi làm ra, chúng đi mô, gặp những ai không? Anh có nắm được họ hàng xa gần của chúng nó có đứa mô là Cộng Sản không?
Tên giám đốc Nha cảnh sát và công an im thin thít. Phan Thúc Định nói với hắn:
– Cụ lớn đã dạy như thế, ông về điều tra lại ngay. Có thế có những đứa bên ngoài làm bộ sốt sắng để chúng ta tin cẩn ấy lại chính là những đứa bên trong tìm cách hại ta. Ông có biết rằng mất bao nhiêu công phu mới bắt được tên Việt Cộng cỡ ấy mà để nó trốn thoát được thì có hại cho công cuộc chống Cộng của quốc gia đến mức nào không?
Tên giám đốc Nha cảnh sát và công an cố thanh minh:
– Thưa ông, bọn Việt Cộng đến đánh tháo mặc giả quân cảnh và đi xe du lịch đến, nên không ai ngờ gì cả. Tôi đã bố trí rất cẩn mật, không những trước cửa buồng nó nằm, ngoài sân bệnh viện đều có người gác mà cả hai đầu phố dẫn đến bệnh viện đều bố trí người đứng gác bí mật cả. Ấy là không kể một số nhân viên trong bệnh viện cũng là những người cộng tác bí mật với chúng tôi. Thực không ngờ...
Tiéng nói Ngô Đình Cẩn khàn đi:
– Đến lúc chúng nó vào cắt cổ tui và anh đi, đến lúc chúng nó cắm cờ dỏ và ngồi đầy trong thành phố ni, lúc đó anh cũng không ngờ. Tui hạn cho anh trong mười ngày phải tìm ra manh mối chúng, nếu không thì trách nhiệm để thằng tù thoát là thuộc về anh.
Tên giám đốc Nha cảnh sát và công an te te ra về, lòng đầy lo lắng. Mười ngày nữa, hắn làm thế nào tìm ra manh mối vụ này? Trưa hôm đó, ngay khi được tin có biến ở bệnh viện hắn đã cuống cuồng đến ngay tại chỗ. Tên cảnh sát gác sân bệnh viện, tên mật vụ gác cửa buồng Hồng Nhật và cô "y tá" được cơ quan "chiến tranh tâm lý" cử đến vẫn còn bàng hoàng. Hắn gọi dây nói báo cho bọn cảnh sát gác ở các trạm đường ngoại thành phối hợp với bọn lính ở các đồn bót quanh đó chặn tất cả các xe hơi của nhà binh, của thường dân lại kiểm soát.
Một tên chuyên viên Mỹ, do trường đại học Mi-si-gân cử sang làm cố vấn kỹ thuật cho ngành cảnh sát ở Trung phần được mời đến để nghiên cứu hiện trường. Theo lời giải thích của hắn thì dù chiếc xe của đối phương đã chạy đi rồi nhưng vẫn còn để lại hình trong không gian chỗ nó đỗ. Chiếc máy ảnh của hắn có thể chụp chỗ khoảng không mà chiếc xe đã đỗ, toàn bộ hình chiếc xe hiện rõ với điều kiện là xe chạy đi không quá năm phút vì quá năm phút hình ảnh chiếc xe lưu lại trong vị trí đó sẽ tan biến mất. Chiếc máy ảnh tối tân của tên chuyên viên Mỹ đã không có tác dụng, vì khi hắn được mời đến, thì chiếc xe đã cao bay xa chạy từ nửa giờ trước. Tên chuyên viên Mỹ rắc bột lên nghiên cứu các vết giày đối phương để lại.
Hắn cũng lắc đầu bất lực vì chỉ là loại giày đế cao su do Mỹ sản xuất phát cho bọn lính quân cảnh. Hắn hỏi tỉ mỉ tên mật vụ gác cửa phòng Hồng Nhật và cô "y tá" Bạch Lan cũng không phát hiện được gì thêm. Hắn yêu cầu đưa máy người đó về phòng kỹ thuật của hắn, hắn sẽ cho nhận diện một tập ảnh về diện mạo của các loại người, qua đó có thể dựng lên chân dung những người đã cứu Hồng Nhật.
Các đồn, bốt khắp các ngả ngoại thành điện về cho biét không có chiếc xe du lịch nào chở máy quân cảnh như được miêu tả chạy qua. Những xe được kiểm soát đều không có gì khả nghi cả. Thậm chí suýt xảy ra một vụ xô xát giữa một xe lính dù bị giữ lại kiểm soát với bọn lính ở bốt ngoại thành vì bọn lính dù ngông nghênh không bằng lòng để ai dòm ngó vào xe của chúng.
Bọn cảnh sát và công an cũng không ngờ rằng chiếc xe du lịch của Trần Mai không hề chạy ra phía ngoại thành. Tuy nó chạy về hướng An Cựu nhưng không qua cầu mà lại đến nhà một ngoại kiều có thế lực ở ngay trong khu vực của Pháp kiều ở. Ngoại kiều đó là một người tiến bộ có liên hệ với tổ chức bí mật của ta ở nội thành. Các đồng chí của Trần Mai sau khi trút bỏ bộ quần áo quân ngụy, mặc quần áo thường thì từng người một tản ra phố, trở về với cơ sở của mình. Còn Trần Mai và Hồng Nhật nghỉ lại ở đó mấy ngày một cách rất yên ổn, đợi đường dây riêng đến đón lên chién khu. Trong mấy ngày đó, hai người chỉ có một việc nhỏ phải làm là giúp người ngoại kiều sửa hình dáng và biển số chiếc xe.
Tôn giám dổc Nha cảnh sát nghĩ đến cái hạn mười ngày mà Ngô Đình Cẩn đề ra. Hắn làm được gì trong mười ngày ấy? Lôi mấy tên cảnh sát gác hôm đó ra hành hạ cũng đến thế thôi, chỉ tổ phải nhìn mấy thằng khốn kiếp ấy lạy lục, van xin khóc lóc, bộc lộ những cái hèn mạt của chúng ra.
Nhưng rồi hắn tặc lưỡi: "Cùng tắc biến”! Nếu cần, dựng lên mấy khẩu cung giả, coi như đã bước đầu tìm ra manh mối. Chỗ mình với Cậu là họ hàng, Cậu cũng chẳng nỡ làm gì mình.
Mấy hôm sau, Ngô Đình Cẩn lại dược tin Lý Ngọc Tú bị bắt. Không nén nổi nữa, trước mặt Phan Thúc Định, hắn đấm xuống sập, hỏi Định:
– Ông biết thằng Tú là người của tui không?
Thấy Phan Thúc Định ngơ ngác, hắn nhắc lại:
– Tui hỏi ông: ông có biết thằng Tú là người của tui đó không?
Không hiéu ý đồ của cẩn ra sao, Định làm bộ ngạc nhiên:
– Sao nó lại là người của Cụ lớn được? Nó là một trong những thằng đầu sỏ của đám thanh niên chống đối quốc gia, cần phải trị cẩn thận. Hình như nó đã bị ta bắt một lần ...
Ngô Đình Cẩn gật đầu:
– Nó là người của tui đó!
Phan Thúc Định lộ vẻ thán phục:
– Thế thì Cụ lớn tài quá! Chỗ nào cũng có tai mắt của cụ lớn.
– Đến ông cũng không biết thằng Tú là người của tui. Chỉ có tui và thằng giám đốc Nha cảnh sát và công an biết thôi. Thế mà tại răng bọn Việt Cộng lại biết dược?
Phan Thúc Định đưa đà:
– Ông giám đốc Nha cành sát và công an thì còn lộ cho ai nữa. Biết đâu bọn Việt cộng chỉ bắt Tú vi tình nghi hay tạm giữ vì một lý do gì đó.
– Mất Lý Ngọc Tú là chúng ta mất một đầu mối đắc lực, một nguồn tin quí giá.
Cẩn hậm hực thở dài. Nhìn cách hắn nhai trầu, nhìn con mắt hắn long lên sòng sọc, Định biết lúc này cơn tức giận đang dày vò hắn.
Rồi như có chủ định, hắn quay ra bảo Phan Thúc Định:
– Trong một cuộc đấu, được thua là sự thường. Thua keo ni, ta bày keo khác. Kế hoạch GIÓ ĐÃ XOAY CHlỀU" của chúng ta vẫn phải tiến hành.