Thần Bí Chi Lữ

Lượt đọc: 2630 | 24 Đánh giá: 9,8/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
1124 Tái kiến 2

❊ ❊ ❊

Phần mái nhà từ từ tự động tách ra, lộ ra bầu trời màu xanh thẳm trên đỉnh đầu, giữa bầu trời, ba đạo nhân ảnh lặng lẽ lơ lửng, cúi nhìn đám người phía bên dưới, bất kỳ ai trong ba người cũng đều không kiêng nể gì mà tản ra khí tức thâm trầm khủng bố nhất. Đố là khí tức vô đáy giống như hố đen.

"Ba vị Vĩnh Động Giả!!??" Sắc mặt Y Tử chợt trở nên cực kỳ khó nhìn.

Không chỉ riêng cô ta, những sứ giả liên minh còn lại đều biến sắc mặt, lần lượt như đối mặt với đại địch.

Gia Long đứng dậy, ngẩng nhìn Già Thái Cơ đang lơ lửng trên bầu trời.

Có lẽ bây giờ nên gọi hắn ta là Thạch Nam Đề mới đúng. Hắn hoàn toàn không ngờ tới Già Thái Cơ lại đột ngột giáng lâm vào lúc này. Cố gắng áp chế sự bất bình tĩnh trong lòng, Gia Long dùng giọng điệu bình đạm mang theo một chút giễu cợt lên tiếng.

"Chính nghĩa chi quang Vĩnh Động Thánh Chủ lừng lẫy đại danh đích thân giáng lâm, bản nhân Xích Tuyết Gia Long, không ra nghênh tiếp, thật sự là vô cùng xin lỗi."

Thân phận lúc này của hắn là Giới Lưu Ty, không phải Gia Long Nono Sĩ Va từng phút từng giây, một tia khí tức tà ác bị hắn lưu lại bỗng nhiên tản mát ra.

"Nono Sĩ Va, ngươi đã vi phạm quy định của lưu phái." Thạch Nam Đề vẫn bất thường lạnh lùng, thậm chí còn lạnh lùng hơn cả trước kia. Ngay cả giọng nói cũng hầu như không có sự dao động nào.

Khuôn mặt dưới mũ giáp của Gia Long hơi ngưng lại. Ngẩng đầu lên, đôi mắt trong mũ giáp vừa vặn đối diện với con ngươi màu trắng của Thạch Nam Đề, hai người không một ai lùi bước, thẳng tắp chằm chằm nhìn đối phương.

Cho dù thực lực không bằng đối phương, Gia Long vẫn không hề có ý định lùi bước.

Hắn kế thừa ý chí của tất cả các vị tiền bối tổ sư Xích Tuyết phái, chú định phải trở thành người mạnh nhất thế gian này! Nếu ngay cả Thập cấp Vĩnh Động Giả trước mắt này mà cũng không dám đối mặt. Vậy thì sau này hắn lấy tư cách gì để đối mặt với những Vương cấp cao cao tại thượng kia?

Ầm!!

Một cỗ tâm linh chi quang vô hình hung hăng nương theo đôi mắt của Gia Long mà tràn vào sâu trong linh hồn hắn. Áp lực to lớn giống như búa tạ giáng thẳng khiến mắt hắn tối sầm lại, trở nên mơ hồ không rõ.

Nhưng hắn vẫn cố gắng mở to hai mắt.

Không chỉ mình hắn, giờ phút này. Tất cả những người khác có mặt đều bị tâm linh chi quang này chấn động mạnh mẽ, không khí cứng ngắc đông đặc lại, tất cả mọi người giống như những con côn trùng trong hổ phách, bị biên độ lực trường to lớn và vô tận áp chế giam cầm.

Khoảng cách giữa các lực trường chính là tàn nhẫn như vậy, ngươi mạnh hơn người khác, lực trường áp chế đối phương, đối phương thậm chí ngay cả năng lực ra tay cũng không có.

"Nơi này là Xích Tuyết phái. Ta đường đường là phái chủ, mọi điều ta nói, chính là quy định!" Mắt của Gia Long đã không còn nhìn rõ đồ vật nữa, hắn không ngờ thực lực của Thạch Nam Đề lại khủng bố như vậy, chỉ một cỗ áp chế lực trường thôi cũng có thể khiến bản thân có thực lực sánh ngang Thập cấp thở không ra hơi. Nhưng tôn nghiêm của một Mật Vũ Giả khiến hắn vẫn không hề có bất kỳ ý định thỏa hiệp lùi bước nào.

Cho dù mắt không nhìn thấy, hắn vẫn dùng toàn lực lớn nhất của mình dồn nén giọng nói truyền ra ngoài thật lớn.

Thời điểm này, địa điểm này. Thứ hắn đại diện không chỉ là bản thân, mà còn là vô số Xích Tuyết tổ sư đã hy sinh vì hắn! Nếu sự hy sinh của từng ấy hồn chủng chỉ để lúc này bị người ta dễ dàng đè bẹp khuất phục, vậy thì hắn lấy gì để trở thành người mạnh nhất Xích Tuyết!? Lấy gì để bước lên đỉnh cao nhất của Mật Vũ Giả!!"

Sóng âm vang dội trong không gian, vang dội giữa Gia Long và Thạch Nam Đề, lập tức chấn tỉnh đám người Cửu cấp bị giam cầm ở bên cạnh.

Ầm!!

Áp lực vô tận khủng bố từ trên trời giáng xuống, hung hăng tập trung đè nặng lên người Gia Long.

Bạch bào toàn thân hắn cuồng loạn bay múa cuồn cuộn, chiếc mũ giáp màu vàng vẫn lạnh lẽo cứng rắn như ban đầu, che khuất bất kỳ ánh mắt nào muốn dòm ngó bên trong mũ giáp.

Phiến bóng tối đại diện cho khuôn mặt ngẩng nhìn Thạch Nam Đề, không hề có chút dao động nào. Nhưng bên trong mũ giáp, thân thể toàn bộ Gia Long đã dần dần xuất hiện từng đạo vết rạn nứt như đồ sứ.

"Giới Lưu Ty vậy mà đã bước vào Thập cấp, bất quá giữa Thập cấp cũng có khoảng cách, đội trưởng!" Tiểu cô gái tóc đỏ thấp giọng mở ngữ.

"Hay là, dứt khoát tiêu diệt những kẻ này ở đây luôn đi. Hì hì, dù sao bây giờ Năng Cơ Hải Sư Liên Minh cũng đang lo không xong thân mình."

"Ta thấy được đấy, sự diệt vong của một phái cỏn con, mấy kẻ gọi là sứ giả mà thôi, giết thì cứ giết, hiện tại kế hoạch hầu như đã đường đường chính chính rồi. Còn cần phải che giấu như vậy sao?" Nam tử tóc trắng ở bên cạnh vừa kéo sợi tóc của mình vừa phụ họa nói.

Thạch Nam Đề trầm mặc, không nói gì.

Cuồng phong gào thét, trên đại diện bốn phía ngày càng có nhiều người phát hiện có điều bất thường, đại lượng người của Xích Tuyết phái đi ra khỏi chỗ ở, nhìn lên ba đạo thân ảnh đang lơ lửng trên bầu trời.

Ái Lệ Ti và Al từ trong chỗ ở của mình đi ra, ngẩng nhìn bầu trời, trên mặt nhất thời đều lộ ra một tia kinh sắc.

"Đó là... Chính Nghĩa Chi Quang?!" Ái Lệ Ti nắm lấy mái tóc dài của mình, không để nó bị cuồng phong thổi bay tứ tung. "Khuôn mặt đó... hình như là đại sư huynh Già Thái Cơ..."

Cô chú ý tới, bàn tay của Thạch Nam Đề đã chậm rãi nắm lên chuôi kiếm bên hông.

Một cảm giác sợ hãi không thể diễn tả ầm ầm trào dâng trong tim, Ái Lệ Ti nhìn Al đang bay lên ở phía xa, nhìn thấy trên mặt cô ấy cũng có sự kinh hãi sợ hãi giống hệt.

Không chỉ bọn họ, còn có tất cả đám người đi ra xung quanh, sự sợ hãi trên mặt tất cả mọi người đều giống nhau.

Đây không phải là nỗi sợ hãi của riêng bọn họ, mà là toàn bộ Xích Tuyết Tinh đang sợ hãi!!

"Chính Nghĩa Chi Quang.... là muốn hủy diệt toàn bộ Xích Tuyết Tinh sao?!" Một ý nghĩ khủng bố không dám tin bỗng nhiên chui từ đáy lòng ra, Ái Lệ Ti cảm thấy cổ họng có chút khó thở.

Cỗ lưu lượng khổng lồ kia giống như có ma lực vô hình, rõ ràng đang cuồn cuộn ngay trước mặt mình, nhưng lại hoàn toàn không hít thở được chút không khí nào.

"Đây là..... Tinh Cầu Giam Cầm!!??" Một năng lực trước kia chỉ nhìn thấy trong sách vở căn cứ bỗng hiện lên trong đầu Ái Lệ Ti.

Không chỉ mình cô, mà tất cả mọi người xung quanh đều cảm thấy hô hấp khó khăn, thậm chí một số sinh vật vốn dĩ không cần hô hấp, cũng cảm thấy được cảm giác ngột ngạt không thể diễn tả này.

Khoảnh khắc này, tất cả mọi người trên toàn bộ Xích Tuyết Tinh đều cảm thấy hô hấp gần như bị áp chế, thân thể càng lúc càng suy yếu.

Từng tia tử khí bắt đầu lan tràn trên toàn bộ hành tinh. Một số loại côn trùng và động vật nhỏ yếu ớt trong rừng rậm là những kẻ đầu tiên ngạt thở mà chết, tiếp theo là sinh vật biển cá loại lớn hơn một chút.

Mỗi một sát na có hàng triệu sinh mạng đang chết đi.

"Thạch Nam Đề!!"

Đột ngột, ngoại trừ Gia Long ra thì một cỗ khí thứ Thập cấp khác ầm ầm bộc phát.

Bốn con mắt vẫn nhắm nghiền của Song Diện Nhân bỗng nhiên mở lớn. Một cỗ khí tức quỷ dị tàn nhẫn lấy hắn làm trung tâm, hung hăng khuếch tán ra xung quanh.

Nơi khí tức đi qua, toàn bộ mặt đất đều hóa thành một mảnh màu vàng. Chỉ trong chớp mắt, lấy Song Diện Nhân làm trung tâm, bán kính hàng ngàn mét đều hóa thành đại dương màu vàng.

Vô số thứ vàng óng ánh chậm rãi hòa tan, chảy xuôi, phòng tiệc không tiếng động hóa thành màu vàng, đồng thời cũng hòa tan theo. Tất cả mọi người có mặt đều lơ lửng giữa không trung, được cỗ kim sắc khí tức này bao bọc bảo vệ ở bên trong, kháng cự lại Thạch Nam Đề trên bầu trời.

Lấy đám người làm trung tâm, tất cả vàng xung quanh đều hòa tan thành dạng lỏng, bắt đầu xoay quanh tất cả mọi người, xoay tròn thành một cái bàn xoay dòng xoáy màu vàng khổng lồ.

Nhìn từ trên xuống dưới, toàn bộ mặt đất thẩm phán đình triệt để hóa thành dòng xoáy khổng lồ màu vàng, chậm rãi xoay tròn, vô cùng tráng lệ.

Khuôn mặt một nam một nữ của Song Diện Nhân phát ra tiếng cười quái dị kiết kiết.

"Ngươi là muốn xóa sổ bản sứ giả sao? Đường đường là Chính Nghĩa Sứ Giả Chính Nghĩa Chi Quang, lại đi làm ra chuyện tàn nhẫn bực này? Muốn đồ sát toàn bộ tinh cầu sao?!"

Sự chuyển động của màu vàng khiến uy lực của Tinh Cầu Giam Cầm lập tức chấn động một cái, chậm rãi tản ra nới lỏng.

Gia Long đứng phía sau Song Diện Nhân, không nói một tiếng nào, sau khi áp lực được tiêu trừ, mặc cho Song Diện Nhân và Thạch Nam Đề chính diện kháng cự.

Bàn tay đang nắm chuôi kiếm của Thạch Nam Đề chậm rãi buông lỏng ra. Con mắt cứng ngắc của hắn lặng lẽ nhìn chăm chăm Song Diện Nhân ở bên dưới.

"Thánh Tử?"

"Thánh tử Thập cấp... có chút phiền phức rồi..." Hai người ở sau lưng Thạch Nam Đề đều có chút kinh ngạc.

Thánh tử, chủ yếu chỉ hậu duệ con cháu có huyết mạch Thánh nhân,thông thường là người thân trực hệ, đời thứ hai của Thánh nhân, mới được gọi là Thánh tử, những cao thủ như vậy thường sẽ vượt xa cường giả bình thường. Nếu bước vào Thập cấp, huyết mạch chồng chất, càng thêm khủng bố. Sức chiến đấu chưa bàn tới, năng lực sinh tồn tuyệt đối là hạng nhất, các loại thủ đoạn trốn chạy cấp bậc Thánh Chủ xuất hiện lớp lớp. Cộng thêm việc Thập cấp Vĩnh Động Giả vốn dĩ rất khó giết.

Ba người ở đây tuy thực lực vượt xa đối phương, nhưng nếu muốn giết chết một vị Thập cấp Thánh tử thì lại có chút phiền phức... Một khi để đối phương trốn thoát một người....

Lúc này Song Diện Nhân đã hấp thụ hạt giống méo mó bên dưới đã hiểu rõ mối quan hệ giữa mình và Gia Long. Mặc dù tâm trạng có chút khó chịu. Nhưng rốt cuộc vẫn đứng trước mặt Gia Long, đem hắn hộ tống vững chắc ra phía sau.

Hai nhóm người một trên một dưới. Giằng co lẫn nhau.

Gió vù vù thổi, Tinh Cầu Giam Cầm đã được giải trừ, toàn bộ không gian lại khôi phục lại tình trạng bình thường vốn có.

"Thạch Nam Đề! Ngươi muốn phản loạn sao!!??" Song Diện Nhân quát lớn với giọng điệu sắc bén.

"Giữa các Thánh Chủ không thể tùy ý ra tay, không thể tùy ý sử dụng năng lực cấp độ hủy diệt tinh cầu. Những quy định này chẳng lẽ ngươi quên hết rồi!?"

Bàn tay của Thạch Nam Đề khựng lại một chút.

Không ai lên tiếng nữa, ai cũng nhìn ra được Thạch Nam Đề đang do dự, sự xuất hiện của một vị Thập cấp Thánh tử là biến số mà hắn ta không thể lường trước được.

Nhưng chỉ có Song Diện Nhân và những người khác biết rõ, một khi ra tay, ngoại trừ Song Diện Nhân ra, tất cả mọi người còn lại đều phải chết!!

Mà một khi Gia Long chết trận, thực lực của Song Diện Nhân cũng sẽ rớt về như cũ, đồng thời cũng sẽ bị Thạch Nam Đề và những người khác tiêu diệt.

Nói cách khác, một khi ra tay, tất cả mọi người có mặt ở đây, đều phải chết!!

Thời gian chậm trôi qua, tầm mắt của tất cả mọi người đều tập trung vào bàn tay đang hờ nắm lấy chuôi kiếm của Thạch Nam Đề.

Bàn tay nhẹ nhàng buông lỏng ra, cuối cùng nhẹ nhàng buông thõng xuống.

Trên mặt Thạch Nam Đề không nhìn ra bất kỳ biểu cảm nào, dường như đối với quyết định của mình không có bất kỳ ý tứ thất bại nào.

"Đi thôi." Hắn xoay người bay về phía không gian vũ trụ.

Là cánh tay trái và phải của Bạch Chi Vương, hiện tại hắn ta vẫn chưa đến lúc để lộ thân phận.

"Cắt, để cho các ngươi sống thêm một thời gian!" Tiểu cô gái tóc đỏ bĩu môi đầy khinh thường, đi theo rời đi.

Nam tử tóc trắng tiếc nuối thở dài một tiếng, bám sát theo sau, ba người rất nhanh biến mất ngoài tầng khí quyển vũ trụ.

Cho đến khi ba người triệt để tiêu tan không còn chút dao động nào.

Lúc này Song Diện Nhân mới suy yếu cúi đầu, toàn bộ người lộ ra vẻ mặt mệt mỏi không chịu nổi. Y Tử và những người cấp Cửu khác cũng như đại xá, hung hăng thở dốc hít lấy hít để không khí. Bọn họ vốn dĩ hoàn toàn không cần không khí, chỉ là làm như vậy mới có thể thả lỏng bản thân nhanh nhất.

Gia Long vẫn nhìn về hướng ba người Thạch Nam Đề bay đi.

"Không hổ là cường giả đỉnh cao năm xưa có thể dựa vào sức một mình gần như tiêu diệt toàn bộ Năng Cơ Hải Sư! Cho dù có sự giúp đỡ của các đội viên thủ hạ, nhưng thực lực của Thạch Nam Đề vẫn sâu không lường được."

Cứ chờ đấy, chúng ta sẽ còn gặp lại.

Đại thế đã xuất hiện sai lệch, Thạch Nam Đề vốn dĩ không nên trở về vào lúc này, giờ phút này vậy mà lại trở về....(Còn tiếp)

[Dịch từ bản vi] ChuongId:1119
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 21 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.