Thần Bí Chi Lữ

Lượt đọc: 2630 | 24 Đánh giá: 9,8/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
1184 Trở nên mạnh mẽ 4

❊ ❊ ❊

Gia Long giơ tay xem đồng hồ, không ngờ chớp mắt đã trôi qua hơn ba tiếng đồng hồ. Thời gian trôi đi mà hắn hầu như không có một chút cảm giác nào.

"Thật là vất vả." Gia Long đứng dậy, bước đến trước mặt Không Tín Tuyết.

Bốp!

Động tác chớp mắt của người phụ nữ này có thể mang lại cho người ta một loại ảo giác có âm hiệu.

Khả năng cảnh giác của cô ấy cực kỳ mạnh mẽ, Gia Long vừa đến gần đã tỉnh giấc.

Gia Long hiểu rõ, mọi người sở dĩ quan tâm đến Al như vậy, hiển nhiên là vì bản thân cậu ta mang thân phận chân chính là nhân vật chính. Ở cốt truyện gốc, cậu ta từng nghe Cửu Vĩ Hồ nhắc qua một lần, tuy không quá chi tiết, nhưng cũng biết được đại khái, toàn bộ cốt truyện đều đi theo Al, cho nên việc theo sát động hướng của Al bất cứ lúc nào là điều mà bọn họ bắt buộc phải làm.

Hiện tại Al chưa giác tỉnh năng lực đáng lẽ phải giác tỉnh, hiển nhiên có thể là do ảnh hưởng khác biệt mà nhóm người xuyên không bọn họ mang lại, cho nên để bù đắp cho ảnh hưởng này, phần này cần phải do nhóm người xuyên không bọn họ bổ sung vào.

Vừa hay Al tìm đến Gia Long để tìm kiếm sức mạnh giúp bản thân trở nên mạnh mẽ, Gia Long cũng thuận nước đẩy thuyền đồng ý.

"Thế nào?" Trong bóng tối, hắn nhẹ giọng hỏi.

"Vẫn ổn, dường như đã bắt đầu cảm ngộ rồi." Không Tín Tuyết gật đầu, vươn tay chải lại mái tóc dài. Mái tóc dài màu đỏ rực dưới ánh trăng hiện lên sắc đỏ u ám, cộng với đôi mắt sáng ngời và vóc dáng yểu điệu, mang lại cho người ta một cảm giác quyến rũ vừa bí ẩn lại vừa thuần khiết.

"Nghe Cửu Vĩ Hồ nói, cho dù cô ấy dụ dỗ anh thế nào, anh vẫn kiên định không dời mà lựa chọn tôi?" Không Tín Tuyết thản nhiên nói, "Có thật không thế?"

"Em nghĩ sao?" Gia Long hỏi ngược lại, lộ ra một nụ cười nhạt.

"Em cảm thấy có khả năng, cho nên mới qua hỏi anh." Không Tín Tuyết chống một tay lên hông nói tiếp, "Nói thật, em vốn rất rất hài lòng với người em trai Không Tiểu Phi trước kia của mình. Tiếc là, sau đó đột nhiên phát hiện đổi thành anh. Lúc đó tâm trạng rất khó chịu nhưng lại có thể lý giải được kiểu mâu thuẫn đó, anh có hiểu không?"

"Hiểu chứ. Mọi người đều là người giống nhau, nghĩ đến Không Tiểu Phi ban đầu đối với việc anh chiếm cứ cơ thể Không Tín Tuyết chắc cũng sẽ có cảm giác tương tự." Gia Long gật đầu.

"Phải nha." Không Tín Tuyết gật gật đầu, "Cho nên em mới bắt đầu dò xét thái độ của anh. Không ngờ anh lại là kiểu ôn hòa nằm ngoài dự liệu. Cho nên trong lúc vô tình, em phát hiện ra mình đã yêu anh sâu sắc. Luôn thích chọc ghẹo anh, thích nhìn từng cử chỉ nụ cười, từng nhất cử nhất động của anh, à đúng rồi. Từng cử chỉ nụ cười dùng ở đây không hợp lắm. Đương nhiên anh có thể hiểu thế này, em chính là một người như vậy, thích biến thái không phải thiên tính của em. Nhưng quả thực là bản năng của em. Ngay tại lúc em phát hiện ra một số bản chất biến thái của anh, thế là em đã yêu anh."

"......"

"Anh có tin lời em nói không?"

"Không tin...."

"Kỳ thực em cũng chẳng tin, em chỉ dò xét thử một chút để xem bản chất biến thái của anh mà thôi." Nhân cách bên trong của Không Tín Tuyết hiển nhiên lại trỗi dậy. "Vốn dĩ em tưởng rằng trong hoàn cảnh nguy hiểm thế này, hai người chúng ta ở riêng một chỗ, chỉ cần anh hơi động thủ, một nhược nữ tử như em căn bản ngay cả phản kháng cũng vô lực sẽ bị anh đè ngã trên bãi cỏ làm ra những chuyện ác liệt đó. Còn tưởng rằng anh sẽ rất hưng phấn mà phó mặc cho hành động, bây giờ xem ra anh quả nhiên vẫn là sinh vật an toàn vô hại. Trong lúc thở phào nhẹ nhõm, trong lòng em cũng từ đáy lòng cảm thấy bi ai."

"Vậy, em là hy vọng anh làm như vậy, mới nói như thế. Hay là không hy vọng đây?" Gia Long cười. "Đè em thật mạnh xuống bãi cỏ, lột sạch từng bộ quần áo của em, lột sạch nội y của em, sau đó hung hăng dùng * hung hăng đi vào *, khiến em tận hưởng cảm giác tuyệt đối vừa đau khổ vừa khoái lạc. Anh bỗng cảm thấy đây là một ý hay không tồi."

"Thật là bản chất ác liệt, nhìn đi. Bây giờ lộ ra rồi....." Không Tín Tuyết chậc một tiếng, lùi lại hai bước trừng chăm chăm vào khuôn mặt Gia Long.

"Đây chẳng phải là em tự dụ dỗ anh sao? Tuyết Tuyết nhỏ..."

Bốp!

Bóng dáng Gia Long chợt lao vụt về phía trước, một tay ôm chầm lấy vòng eo Không Tín Tuyết.

Cô ấy rõ ràng đã quay về thay một bộ quần áo khác, chiếc váy ngắn đen nhánh và quần tất liền thân màu đen bao bọc lấy đôi chân thon dài tròn trịa, khép chặt vào nhau, sau khi bị động tác di chuyển bất ngờ của Gia Long dọa cho hoảng sợ, cô xoay người muốn chạy, nhưng trực tiếp cả người đã bị một tay ôm trọn lấy vòng eo.

A.

Tiếng kinh hô không thể truyền ra ngoài, cái miệng đã bị bàn tay khác của Gia Long bịt chặt. Chiếc áo phông trắng bị kéo căng giật ngược về phía sau, làm nổi bật lên đường cong ngực cao vút của cô. Dưới ánh trăng lại càng hiện lên vẻ mê hoặc đầy quyến rũ.

Hít...

Gia Long vươn mũi hít sâu một hơi ở mái tóc cô.

"Thơm quá......" Khi đến thế giới này, quyết định buông lỏng hoàn toàn tâm trạng, hắn bỗng phát hiện bản thân những thứ bị áp chế trước kia nay đã từ từ bắt đầu phản đạn tráng lớn.

"Anh muốn làm gì?" Cơ thể Không Tín Tuyết hoàn toàn căng cứng lại, tên này tuy ngoài miệng ba hoa nói những chuyện đoạn tử huân thiêng không một chút ý tứ không tốt nào, nhưng thực tế bị người đàn ông áp sát thế này vẫn là lần đầu tiên, cơ bắp cường tráng trên toàn thân Gia Long bao vây trọn vẹn cả người cô vào trong đó. Mùi hương hormone nồng nặc chui vào lỗ mũi, có một cảm giác khiến người ta ngạt thở.

"Em nói xem anh muốn làm gì?" Gia Long bật cười thành tiếng, "Chẳng phải em vừa bảo anh, vào cái đêm thanh vắng gió lớn trăng đen thế này. Anh không phải nên đè em ngã xuống bãi cỏ, làm một số chuyện hòa hợp sao? Dù sao em cũng vô lực phản kháng." Hắn cúi người ghé sát bên tai Không Tín Tuyết thấp giọng nói.

"Chuyện thế này.... chẳng phải nên là tình đầu ý hợp sao?" Không Tín Tuyết rõ ràng cơ thể ngày càng cứng đờ, "Đường đường là kẻ biến thái sao anh có thể làm ra chuyện tầm thường thế này? Ít nhất trước khi nghĩ đến chuyện biến thái hơn, kiểu phương thức tầm thường thế này quả thực có nhục thân phận cao quý của anh!" Cô bắt đầu mềm mọng rồi....

"Vẫn còn cứng miệng?" Gia Long vươn ngón tay thò vào trong khoang miệng cô, ngón tay và nước bọt trơn bóng quấn quấy lấy nhau, phát ra âm thanh nhầy nhụa.

"Anh ư...." Không Tín Tuyết lúc này nói không nên lời nữa.

"Yên tâm đi." Gia Long cười tủm tỉm nói, bàn tay còn lại bắt đầu chậm rãi di chuyển lên trên, hung hăng chộp lấy hai bầu ngực được chiếc áo phông làm nổi bật lên.

"Ấy da da.... Nhìn thấy thứ không được phép nhìn rồi sao?" Bỗng một giọng nữ lười nhác từ một bên rừng cây bước ra.

Là Cửu Vĩ Hồ.

Cô ta mặc một bộ đồ da bó sát màu trắng, chậm rãi bước ra từ sâu trong khu rừng.

Động tác của Gia Long cũng khựng lại. Nhẹ nhàng buông Không Tín Tuyết ra.

"Ghi lại chưa?" Cô ta mỉm cười hỏi. "Vừa rồi tôi chính là bày ra tư thế kinh điển đã nghĩ sẵn từ trước đấy!"

Khóe miệng Cửu Vĩ Hồ thoáng hiện lên một đường cong tà ác, giơ ngón cái lên.

"Tư thế vô cùng tuyệt vời!!"

Không Tín Tuyết ở một bên thở hồng hộc từng ngụm từng ngụm. Toàn thân có một loại mồ hôi dính nhớp tuôn ra. Nhìn thấy màn này, sao còn không biết bản thân đã bị hai kẻ này chơi khăm rồi.

"Các người.... Các người đúng là đôi gian phu dâm phụ!!" Cô lớn tiếng đầy bi phẫn nói.

"Cho nên mới nói. Tôi đã nói trước rồi phải không? Bất luận là nhân cách bên ngoài hay nhân cách bên trong, đối mặt với loại chuyện này thì đều sẽ bị bản năng cơ thể người phụ nữ đánh bại a." Cửu Vĩ Hồ đắc ý cười lên. Hoàn toàn y như một con tiểu hồ ly.

"Anh muốn thế nào?!" Trong máy quay truyền ra âm thanh của Không Tín Tuyết vừa rồi. Giống hệt như cô bé tội nghiệp sắp bị hại chẳng khác là bao.

"Được rồi." Gia Long cầm máy quay lạnh lùng nhìn Không Tín Tuyết. "Giao toàn bộ cuộn phim còn lại ra đây, coi như để đổi lại, thứ này anh có thể giao hoàn toàn cho em."

Không Tín Tuyết lúc này gần như đã bình tĩnh lại, ngẩng cao người.

"Không ngờ lại dùng thủ đoạn ti tiện thế này....."

"Anh chính là kẻ biến thái mà!" Gia Long nói một cách đương nhiên, "Chẳng lẽ không nên dùng thủ đoạn ti tiện sao?"

"Phải nha. Gia Long chính là tồn tại được gọi là tiện thánh, ai bảo cô tự mình xem thường cậu ta chứ?" Cửu Vĩ Hồ dịu ngọt nói.

"..........."

"Tôi tìm thấy rồi...."

Bỗng từ xa truyền đến giọng nói của Al.

"Ồ?"

Ba người Gia Long lập tức thu lại ý cười đùa. Đi ra từ trong rừng cây tối tăm.

Từ xa đã có thể nhìn thấy Al một mình đứng giữa cái ao, một nửa cơ thể bị nước nhấn chìm, nhưng xung quanh cậu ta lại vây quanh từng đàn đỉa đen.

"Đỉa....." Đỉa quanh thân Al bỗng như hạt mưa rơi rụng xuống, từng con từng con đều khô đét dị thường, tựa như bị thứ gì hút cạn nước vậy.

Nhìn thấy tình hình của Al, Cửu Vĩ Hồ đầu tiên ngẩn ra.

"Năng lực mạnh thế? Xem ra thu hoạch của cậu ta không nhỏ."

"Tiếp theo, nên tiến hành mục tiếp theo rồi." Gia Long bước lên một bước, đứng bên bờ ao nhìn Al.

"Mục tiếp theo?"

Ở một bãi đất trống tràn ngập bãi cỏ xanh, xung quanh là các loại thiết bị giám sát nhiễu sóng do căn cứ vây quanh.

Ở trung tâm bãi tập có hai khối hình tròn màu vàng đất rất lớn. Dường như là hai cái hố đất lớn.

Ánh nắng từ đỉnh đầu rải xuống, Gia Long tĩnh lặng đứng ở giữa một hố đất, một tay cầm ngược một thanh đao gỗ, mặc áo phông trắng và quần jean bình thường. Mái tóc ngắn màu đỏ mềm mại theo gió nhẹ không ngừng lật động.

"Là mục đích chính của lần huấn luyện này, mục tiêu nhiệm vụ của cậu, chính là dùng thanh đao trong tay. Chém trúng tôi." Gia Long nhìn Al đang chậm rãi đi xuống hố đất đối diện.

"Chém trúng anh...." Al nhìn thanh đao gỗ trên tay. Thanh đao gỗ dài chừng hơn một mét mang theo một chút đường cong nhẹ, mảnh mai mà thon dài. "Chạm vào vạt áo tính không?"

"Tính." Gia Long cười cười, không để ý đến ý định muốn chơi thông minh vặt của cậu ta.

Hắn búng tay một cái, Không Tín Tuyết cách đó không lâu nghiến răng xuất hiện ở rìa hố đất, trong tay cầm một thứ giống như đồng hồ bấm giờ.

"Tiếp theo, tôi sẽ đứng yên tại chỗ ở đây, đứng hai tiếng đồng hồ." Gia Long thản nhiên nói. "Còn cậu phải dùng kiếm của cậu, chạm vào bất kỳ bộ phận nào trên người tôi, cho dù là tóc, cũng coi như cậu vượt ải."

"Cái này không rất dễ sao?" Al hắc hắc cười cười. Nhìn thấy bên bờ hố đất lại xuất hiện người em gái Al. Trên mặt Al rõ ràng mang theo một chút lo lắng.

"Vết thương trên cơ thể anh cả vẫn chưa khỏi hẳn....."

"Không sao." Al xua xua tay, "Đã khỏe gần hết rồi." Cậu ta quay đầu lại, hướng về phía Gia Long. "Đao ca, có thể bắt đầu chưa?"

"Đương nhiên." Khóe miệng Gia Long hơi cong lên, "Lúc nào cũng được."

Al ở bờ hố lắc lắc đầu.

"Đao ca thực sự coi thường anh cả quá rồi, ở trên biển trước kia, anh ấy chính là người có thể chiến đấu trực diện với kẻ đáng sợ cỡ đó..... Mong anh cả cẩn thận một chút, đừng làm đao ca bị thương."

"Là các người quá coi thường tổng bộ trưởng của các người rồi." Cửu Vĩ Hồ ở bên cạnh cười nói. "Tuy rằng tôi không biết các người trước kia đã trải qua chiến đấu tàn khốc cỡ nào, thế nhưng..... sự cường tráng chân chính của Không Tiểu Phi. Không phải các người có thể lý giải được...."

Keng!!

Lời còn chưa dứt, trong hố đất, Gia Long vẫn duy trì tư thế một tay cầm ngược thân đao, tựa như căn bản không hề cử động.

Còn Al vừa lao qua ấy vậy mà trực tiếp bị hất văng lên cao, phịch một tiếng rơi xuống lớp bùn đất cách đó không lâu, toàn thân bộ đồ bó sát huấn luyện màu vàng đen trực tiếp bị nhuộm thành một mảng vàng đất, đầy bụi bẩn.

Khụ khụ....

Cậu ta chật vật bò dậy, trừng chăm chăm vào Gia Long đứng nguyên tại chỗ không động đậy. Vẻ nhẹ nhàng ban nãy đã biến mất tăm mất tích.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:1182
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 21 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.