Thần Bí Chi Lữ

Lượt đọc: 2630 | 24 Đánh giá: 9,8/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
1175 Quan Chiến 1

❊ ❊ ❊

Biệt thự nhà họ Không.

Gia Long và Không Tín Tuyết ngồi song song trên ghế sofa, vô vị bấm điều khiển đổi kênh truyền hình, nhưng lại không bật tiếng TV, chỉ cứ thế chán chường chuyển từng chương trình.

"Cậu nhanh vậy đã nhúng tay vào rồi sao? Còn tiết tấu cốt truyện thì sao?" Không Tín Tuyết mặc tất trắng, hai chân khép chặt ngồi trên ghế sofa, váy học sinh liền thân màu xanh sẫm che khuất đùi, ánh mắt cô tuy dán chặt vào TV, nhưng sự chú ý rõ ràng là đang đặt trên người Gia Long.

"Họ tìm đến tôi trước, chẳng lẽ tôi lại trực tiếp đuổi người đi?" Gia Long tùy ý đáp. "Hơn nữa theo cốt truyện các người đưa ra, mục đích của Kền Kền cậu và tôi không phải là không rõ."

"Thế cũng được. Chỉ là như vậy thì cậu đành phải sớm bước vào tầm ngắm của bọn họ, có nắm chắc đối phó không?" Không Tín Tuyết nhíu mày.

"Nếu là năm người đứng đầu thì chắc không thành vấn đề, nhưng hai người đằng sau cùng với Kẻ Tàn Sát thì tôi chưa từng thấy, không rõ." Gia Long tiện miệng đáp.

"Cậu chắc chứ? Tôi thì chẳng có chút năng lực tự bảo vệ nào, chỉ biết chút cách cách đấu cơ bản, đối phó với người thường thì còn tạm, chứ đối phó với loại quái vật bán cơ khí kia thì lực bất tòng tâm rồi." Không Tín Tuyết thở dài. "Này." Cô dùng chân khều khều Gia Long.

"Đến lúc đó cậu phải bảo vệ tôi đấy."

"Không phải có Al bọn họ sao?" Gia Long hoàn toàn không thèm để ý.

"Kẻ Cứu Rỗi xét cho cùng vẫn chỉ là gà mờ, trông cậy vào bọn họ chi bằng trông cậy vào cậu còn đáng tin hơn. Nói thật nhé! Rốt cuộc là có được hay không!?" Không Tín Tuyết bất mãn nói, "Mặc dù trong nguyên tác thân phận này của tôi vẫn luôn bị bắt cóc chưa từng xảy ra chuyện gì, nhưng cảm giác này quả thực rất tệ nha. Giao phó sự an nguy của bản thân cho hai tên nhãi ranh vắt mũi chưa sạch."

"Cậu đã biết sớm muộn gì cũng không sao rồi còn tìm tôi làm gì?" Gia Long cạn lời.

"Cậu còn có phải đàn ông hay không vậy!" Không Tín Tuyết tung ra một trong những sát thủ chiêu bài hay dùng của phụ nữ.

"Không phải." Gia Long dời ánh mắt đi, "Tôi là con trai."

"Đừng có giở giọng nghèo mạt! Nói một câu xem nào. Rốt cuộc có được hay không!" Không Tín Tuyết khó chịu rồi. "Không được thì tôi đi tìm Cửu Vĩ Hồ bọn họ đây! Mặc dù không thích con mẻ đó, nhưng dù sao cô ta cũng là bạn tôi. Chút giúp đỡ nhỏ này chắc chắn không thành vấn đề."

"Được rồi được rồi...." Gia Long quay mặt lại, "Nhưng cậu hứa với tôi, không cho phép rời khỏi phạm vi hai mươi mét quanh tôi, nếu không tôi cũng không dám chắc cậu sẽ không bị tha đi đâu đấy."

"Yên tâm." Không Tín Tuyết âm thầm thở phào một hơi, "Đêm nay tôi sẽ chuyển vào phòng cậu ngủ!"

"........" Lúc này Gia Long đã cảm nhận được, cái cô Không Tín Tuyết này căn bản chính là một kẻ cuồng em trai che giấu cực kỳ sâu sắc, ở trước mặt người ngoài thì ra vẻ băng lãnh bất khả xâm phạm, lúc ở nhà lại cực kỳ thích mập mờ úp mở với cậu em trai nhà mình.

"Thôi quên đi, thân xác này thế nào đi nữa thì về mặt thực chất vẫn là chị em ruột thịt với cậu." Gia Long đành chịu.

"Cho dù tôi ngủ trên giường cậu, cậu dám làm gì không?" Không Tín Tuyết khiêu khích nói, "Cái loại đàn ông cơ bản không có tính uy hiếp gì với phụ nữ như cậu phỏng chừng cũng chỉ có duy nhất nhà họ Không chúng ta là có một bản."

"Cậu có thể đừng rảnh rỗi không có việc gì làm lại đi khiêu khích tôi nữa được không?" Gia Long khó chịu rồi, thế nào gọi là cơ bản không có tính uy hiếp với phụ nữ? Kiểu lăng mạ nhân cách đã nâng tầm lên quan điểm sống và giá trị quan này thì bất kỳ người đàn ông nào cũng tuyệt đối không thể nhịn được.

"Mặc dù hiện thực rất tàn khốc, nhưng cậu không thể phủ nhận đây là sự thật." Không Tín Tuyết lại một lần nữa hé lộ ánh mắt khiêu khích.

"Vậy cậu thấy loại đàn ông thế nào mới có tính uy hiếp?" Gia Long liếc xéo cô nàng, "Thế này à?"

Phụp.

Cậu ta đột nhiên vươn tay, chuẩn xác túm lấy bộ ngực đẫy đà của Không Tín Tuyết, năm ngón tay lún sâu vào bên trong, nắm không phải dạng vừa vặn chắc chắn.

Khuôn mặt Không Tín Tuyết đỏ bừng lên ngay lập tức. Cơ thể cứng đờ trong chớp mắt, mặc dù cô liên tục khiêu khích Gia Long, nhưng mỗi lần chỉ coi đó là một hành động đùa giỡn thả lỏng áp lực, từ sau khi phát hiện Gia Long rất tuân thủ quy củ, cô liền dần buông lỏng cảnh giác, chưa từng nghĩ tới có đột ngột ra tay động cước.

Nhưng bây giờ, cô cúi đầu nhìn bàn tay lớn trên ngực mình, cách một lớp áo sơ mi đồng phục học sinh màu xanh sẫm, bàn tay hầu như lún hẳn vào trong.

Mấy ngón tay còn không biết xấu hổ mà bóp nắn xoa nắn một cách hung tợn. Từng đợt cảm giác tê dại ngứa ngáy từ ngực không ngừng trào dâng từng lớp một.

"Cậu...... đủ rồi đấy!!" Cô đột nhiên giơ tay lên, giáng một bạt tai thật mạnh vào má trái của Gia Long.

Bốp!

Bàn tay đang giơ lên đã bị Gia Long nắm chặt lấy.

"Được rồi đừng làm rộn nữa." Gia Long thu tay đang bóp ngực về, uể oải nói. "Xem ra cậu chỉ giỏi mồm mép mà thôi, thực chất vẫn chỉ là một con nhóc chưa trải sự đời."

"Ai nói là chưa trải sự đời!!" Không Tín Tuyết nổi giận đùng đùng. "Kinh nghiệm của tôi phong phú hơn cậu không biết bao nhiêu lần đâu cái tên nhãi con này, nhớ lúc trước khi tôi sinh sản vô tính thì cậu còn chưa biết đang liếm núm vú ở xó xỉnh nào đâu!"

Gia Long lười biếng nhìn Không Tín Tuyết nổi giận, liên tục gật đầu.

"Biết rồi biết rồi... tôi hiểu mà, kinh nghiệm của cậu vô cùng phong phú..."

Vừa nói vừa trò chuyện, Không Tín Tuyết bỗng nhiên trầm mặc xuống. Động tĩnh từ nãy giờ vẫn đang ầm ĩ bỗng chốc trở nên yên tĩnh bất thường.

"Sao thế?" Gia Long khó hiểu liếc cô nàng một cái.

Xoẹt!!

Một chút hàn quang bỗng nhiên xẹt qua trước mắt cậu, đâm phập một cái thật mạnh về phía yết hầu cậu.

"Cậu làm gì vậy!!" Gia Long giật mình nhảy dựng lên, mạnh mẽ lùi ra sau, né tránh tia hàn quang.

"Giết cậu!" Không Tín Tuyết mặt không biểu cảm, tay cầm bút máy nhào tới một cú lao người, mũi bút sắc nhọn liên tiếp đâm vào những yếu huyệt của Gia Long.

Thân thể này của Gia Long mặc dù tố chất cường đại hơn rất nhiều, nhưng dù sao vẫn là thân xác phàm nhân, chưa đạt đến mức độ có thể trực tiếp chống lại sự đâm thủng của mũi bút máy, ngỡ như bị sượt qua thì chắc chắn là kết quả bị thương.

Hết cách, hai người quấn lấy nhau đánh đấu trên ghế sofa.

Kết cục không có gì hồi hộp.

Không Tín Tuyết bị Gia Long dùng một tay khóa chặt phần eo và hai cánh tay, toàn bộ cơ thể quay lưng về phía Gia Long nằm ngửa trên người cậu, ngoại trừ đôi chân vẫn có thể giãy giụa, các bộ phận cơ thể còn lại đều bị sức mạnh lớn đè ép chết ngạt.

"Buông tôi ra!"

"Nằm im cho tôi đi cậu." Gia Long một tay khóa chặt Không Tín Tuyết, ngáp một cái.

"Buông ra!!" Không Tín Tuyết vẫn đang liều mạng giãy giụa, nhưng kết quả thì ai cũng thấy rõ. Sức mạnh của Gia Long ít nhất cũng phải gấp đôi đàn ông trưởng thành, sức mạnh thế này căn bản không phải là thứ cô có thể chống lại được.

"Cậu cứ từ từ giãy giụa đi, tôi ngủ chốc lát đây." Gia Long nheo mắt, đầu nghiêng sang một bên dứt khoát ngủ luôn. Sự giãy giụa của Không Tín Tuyết đối với cậu mà nói thì chẳng khác nào thỏ con giãy giụa cả. Cho dù bị cô dùng lưng va đập đâm chọc vào người, bởi vì quạt tay ngược lại không phát huy được sức lực, cũng chẳng có cảm giác đau đớn gì.

Cậu dứt khoát coi đối phương như thú cưng, cánh tay còn lại cũng vòng qua ôm lấy. Tăng thêm chút lực khóa chặt hai chân cô nàng.

"Được rồi, ngoan nào. Ngủ thôi, đừng quậy nữa." Gia Long trực tiếp chìm vào giấc mộng, trước kia khi luyện tập Mật Võ cậu đã có thể duy trì một động tác đứng bất động để ngủ, tư thế lúc này đối với cậu mà nói không nghi ngờ gì chỉ là chuyện nhỏ.

Tiếng giãy giụa bên tai của Không Tín Tuyết càng lúc càng nhỏ đi, Gia Long hít hà hương thơm hormone cơ thể và hương tóc dài của cô, chậm rãi chìm vào giấc ngủ.

Mà Không Tín Tuyết giãy giụa hồi lâu, cuối cùng cũng nhận thức được cường quyền thực sự rốt cuộc nắm trong tay ai, cũng mệt rồi, cô nàng cũng đủ dứt khoát. Dứt khoát cứ nằm thế này trong ngực Gia Long, cuộn tròn lại rồi ngủ theo luôn.

Cũng may Không Nguyên hôm nay ra ngoài làm thêm giờ, nếu không nhìn thấy màn này thật sự không biết sẽ sụp đổ đến mức độ nào.

Chị gái bị em trai ôm vào lòng, ôm nhau ngủ say, mức độ thân thiết thậm chí chẳng kém gì một số cặp tình nhân đi hưởng tuần mật ngọt là bao.

Không biết ngủ bao lâu, Gia Long chậm rãi tỉnh lại. Cảm thấy lồng ngực dính dính, trên người hình như còn đè nặng vật nặng gì đó.

Mở mắt ra, thứ đầu tiên cậu nhìn thấy, là khuôn mặt xinh đẹp trắng ngần ở ngay tấc đất tấc vàng của Không Tín Tuyết. Tiếp theo đó là.... dòng nước dãi ba ngàn thước bay thẳng xuống.....

Vô số, nước dãi số lượng lớn, vẫn đang theo khóe miệng Không Tín Tuyết liên tục nhỏ giọt, làm ướt sũng áo thun trước ngực cậu. Kéo dài mãi xuống dưới, làm ướt đẫm hơn nửa chiếc quần, quyện vào cùng váy và tất trắng của chính Không Tín Tuyết dính bết vào nhau. Gần như biến thành trạng thái bán trong suốt.

Nơi cơ thể hai người tiếp xúc, khắp nơi đều là cảm giác nước dãi nhão nhoét.

"Hửm...." Gia Long cũng đã rất nhiều năm không có cử chỉ thân mật với phụ nữ. Bây giờ ôm một mỹ nhân trong ngực, tức thì khí huyết có chút tăng tốc lưu động. Để không ngừng theo đuổi sự cường đại hơn nữa, cậu vẫn luôn xem chuyện nam nữ như chốn dịu dàng vùi lấp hoài phí thời gian, để phòng ngừa ý chí bị mài mòn, cậu chưa từng cố ý theo đuổi phương diện này.

Nhưng nếu đã thực sự dâng đến miệng rồi, cậu cũng không ngại há miệng ăn sạch.

Tỷ như hiện tại....

Ngay lúc Gia Long đang định có hành động gì đó, Không Tín Tuyết cũng tỉnh lại.

Cách tỉnh của cô có chút kỳ lạ, không phải là từ từ mở mắt, mà là mở trừng hai mắt ra ngay lập tức, đồng tử thoạt đầu mơ hồ một thoáng, ngay sau đó nhanh chóng tỉnh táo lại.

"Bây giờ có thể buông tôi ra chưa?" Cô lạnh lùng nói, cảm thấy toàn thân dính nhầy nhụa, vô cùng khó chịu.

Váy của cậu đều ướt sũng hết rồi kìa.

Gia Long buồn cười nói.

"Nước của tôi, cần cậu quản chắc!" Má Không Tín Tuyết ửng đỏ, tranh cãi nói, nhưng lại không chú ý tới từ ngữ hình như còn có vẻ mập mờ hơn.

"Được rồi được rồi." Gia Long cuối cùng cũng buông cô ra.

Không Tín Tuyết đứng dậy, váy và tất trắng dính chặt vào nhau, dán sát vào da thịt, phơi bày rõ đường cong vòng mông quyến rũ ở phía dưới. Cô rõ ràng cảm nhận được cây gậy cứng ngắc nóng rực giữa hai chân Gia Long đang cấn vào váy mình, gò má tức thì càng đỏ hơn.

"Chấm dứt tại đây!" Cô che mông xoay người đối mặt trực diện với Gia Long. "Chuyện hôm nay nếu cậu dám hé răng nửa lời với Cửu Vĩ Hồ, tôi giết cậu!!" Cô hung tợn nói, nhưng trong mắt Gia Long thế nào nhìn cũng giống như thỏ con đang làm nũng.

"Vâng vâng vâng...." Gia Long cười rộ lên.

---❊ ❖ ❊---

Nhà họ Yuri

Trong ngôi nhà lớn màu nâu đỏ, cánh cửa phòng khách ở tầng một bỗng nhiên bị mở ra.

"Con về rồi đây! Mẹ!" Al cắt tóc ngắn màu đen gọn gàng, mặc một bộ đồ thể thao màu trắng bước vào cửa, rút chiếc chìa khóa trên cửa ra, cậu ta tiện tay ném chiếc cặp sách trong tay lên ghế sofa.

"Mẹ ư?!"

Cậu ta lớn giọng gọi thêm câu nữa.

Tầng hai không có tiếng trả lời.

Đi ra ngoài rồi sao?

Al đóng cửa lại, đi đến trước máy phun nước rót một cốc nước uống cạn, giải khát, sau đó cộp cộp cộp bước lên tầng hai.

"Mẹ?"

Cậu ta đẩy cửa phòng ngủ của mẹ mình ra, lập tức đồng tử hơi co rút lại.

Phòng ngủ màu vàng cam của người mẹ lộn xộn bừa bãi không chịu nổi những dấu vết.

Quần áo trong tủ bị vứt tung tóe khắp nơi, mỹ phẩm vương vãi trên mặt đất và trên giường, rèm cửa sổ bị xé rách một mảng lớn, còn cả cửa sổ nữa, trực tiếp bị phá thành một lỗ thủng lớn.

Trên mặt đất còn để lại một số vết xước màu trắng và màu vàng, không biết là do cái gì tạo thành.

Al với vẻ mặt ngưng trọng bước vào, tránh những vết xước ra rồi ngồi xổm xuống bắt đầu kiểm tra.

"Không giống như đánh nhau... hoặc giả cho dù là đánh nhau thì cũng không hề có sự dây dưa giằng co nào. Những dấu vết lục lọi này đều là để lại sau đó. Dấu chân trên mặt đất đã che lấp đi những vết xước trước đó..."

Cậu ta bình tĩnh phán đoán.

"Trước sau hình như đã có hai tốp người đến qua."

Mặc dù trong lòng nóng như lửa đốt, nhưng cậu ta biết hoảng loạn không có bất kỳ tác dụng gì, chỉ có bình tĩnh mới có thể nhanh chóng tìm ra nút thắt của vấn đề, tìm được manh mối!

Nhanh chóng tìm chiếc điện thoại di động trên người, cậu ta trực tiếp gọi một cuộc cho Al.

Tút.... Vừa reo lên một tiếng, bên kia đã nhấc máy.

"Anh?"

"Mẹ biến mất rồi." Al không hề có một lời thừa thãi, trực tiếp nói ra điểm then chốt.

[Dịch từ bản vi] ChuongId:1162
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 21 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.