"Tôi vốn dĩ là thiếu niên, điểm này không cần phải che giấu." Gia Long tùy ý đáp, liếc mắt nhìn bộ đồ bơi của đối phương. "Cô mặc thế này có phải quá bảo thủ không? Hơi không phù hợp với phong cách trên con tàu này cho lắm."
Cô nữ sinh mỉm cười. "Cậu thì khác gì đâu. Tôi đã thấy mấy mỹ nữ đưa tình với cậu rồi đấy, thế mà cậu chẳng hề động tâm, cứ nằm ngủ ở đây một cách ngoan ngoãn."
Cô nhấp một ngụm đồ uống.
"Tôi chỉ là không thích môi trường quá ồn ào thôi."
"Giống nhau cả."
Gia Long đáp.
Hai người nhìn nhau, đều cảm thấy hơi thả lỏng hơn chút, đó là cảm giác thả lỏng đôi chút khi ở cùng những người cùng loại.
A!
Trên thuyền có người bị ném xuống biển, là một nữ sinh, dây áo ngực bị giật đứt rồi ném thẳng xuống nước, rõ ràng người đó biết bơi và không phản kháng, dường như có tiếng người đang hô thua keo này bày keo khác.
Nữ sinh ngụp lặn trong làn nước mặn lớn tiếng mắng đối phương đáng ghét, nhưng nghe lại giống như đang làm nũng. Bộ ngực lấp ló trong làn nước biển, khiến người ta tơ tưởng.
"Tôi không thích cuộc sống của bọn họ." Nữ sinh bên cạnh Gia Long lên tiếng, "Lần này nếu không phải bọn họ cứ kéo tôi tới đủ số lượng, tôi thật sự không muốn đến chút nào."
"Tôi cũng vậy, nếu không có việc phải làm, tôi chẳng muốn đến đây lãng phí thời gian đâu." Gia Long nhún vai.
Tên tôi là Annie, còn cậu?"
"Gia Long." Gia Long cầm ly đồ uống lên, ra hiệu cạn ly.
Hai người nhẹ nhàng chạm cốc.
Đúng lúc này, tiếng động cơ du thuyền từ đằng xa phóng vụt tới, mấy chiếc du thuyền cỡ nhỏ từ ba hướng bao vây tới đây.
Gia Long đứng dậy từ chiếc ghế nằm, trao đổi ánh mắt với Cửu Vĩ Hồ ở đầu thuyền.
"Chú ý bảo vệ bản thân." Anh tiện miệng nói với Annie một câu.
"?"
Annie còn chưa phản ứng kịp rốt cuộc là chuyện gì xảy ra, đã thấy Gia Long rút từ dưới ghế nằm ra một thanh trường kiếm hơi cong.
Xì....
Lưỡi kiếm sáng bóng sắc bén từ từ được rút ra. Hai tay nắm lấy, mũi đao Gia Long hơi chỉ xuống mặt đất, chậm rãi bước về hướng chiếc du thuyền đang chạy tới.
Xoèn xoẹt xoèn xoẹt....
Hơn mười vật đen sì liên tục được ném về phía du thuyền lớn với tốc độ cao.
"Tứ Phương Chi Phong."
Gia Long hơi cúi người. Keng keng keng keng!
Bốn đạo ánh sáng trắng liên tiếp sáng lên bên cạnh anh trong chớp mắt, giống như những vạch trắng dựng đứng, lóe lên rồi biến mất.
Hơn mười vật đen sì đều bị chém đứt làm đôi, rơi trên boong du thuyền, lúc này mọi người mới nhìn rõ, hóa ra toàn bộ đều là lựu đạn đen!
A!!!!!!
Từng tiếng thét chói tai vang lên liên hồi.
"!!!" Annie sợ đến mức lùi phắt lại phía sau, miệng há hốc gần như không khép lại được.
"Nấp cho kỹ." Gia Long tiện miệng nói một câu, nhìn ra đầu thuyền.
Ở bên đó, Cửu Vĩ Hồ tung người nhảy mấy nhịp, ném một khẩu súng từ đầu thuyền tới.
"Bắt lấy!"
"Tôi trước cậu sau!" Gia Long nói, đón lấy khẩu súng.
"Đổi vị trí!"
Hai người chia nhau lao về phía vị trí với sự ăn ý ngầm.
Red lớn tiếng gầm lên, nhanh chóng phản ứng lại bắt đầu chỉ huy thuộc hạ phản công, trên du thuyền cũng có những tên vệ sĩ mà hắn mang theo lần này. Lúc này phát hiện tình hình, liền rút súng bắn trả.
Bản thân hắn ta vậy mà lại rút ra một khẩu súng tiểu liên, vác lên là bắt đầu càn quét điên cuồng.
"Tiền Phương Chi Phong!"
Gia Long lộn người nhảy vung lên, lao về phía trước.
Xù xù xù! Ba tiếng đứt gãy giòn giã liên tiếp vang lên, ba quả lựu đạn lại một lần nữa bị chém thành hai nửa, hơn nữa không phát nổ. Cùng lúc đó, khẩu súng trên tay anh vang lên, trong chớp mắt ở đằng xa đã có ba kẻ trúng đạn ngã xuống.
Kỹ thuật bắn súng tuyệt vời!" Đội trưởng trong số các vệ sĩ không kìm được mà lớn tiếng tán thưởng.
Sắc mặt Red tối sầm lại, súng tiểu liên càn quét càng dữ dội hơn.
Mưa đạn hai bên giao tranh không dứt, đầu thuyền có Gia Long phụ trách. Vậy mà một mình anh lại áp đảo hoàn toàn loạt đạn của mấy chục tên đối phương.
Những viên đạn lạc thỉnh thoảng phản xạ nảy lại đều bị anh tiện tay dùng trường trường đao chém văng đi, thỉnh thoảng nổ súng là chắc chắn có một kẻ ngã xuống, giữa những bước đi thong thả, đối phương vậy mà lại bị đánh cho câm nín chỉ trong vài chục giây ngắn ngủi. Khiến đám vệ sĩ nhìn đến hoa cả mắt.
Ầm!
Phía đuôi thuyền hình như có lựu đạn phát nổ, suy cho cùng thì người vẫn quá đông, khoảng cách lại xa. Đối phương dùng súng phóng lựu để bắn lựu đạn, tầm bắn rất xa. Gia Long có mạnh đến đâu thì cũng chỉ có một mình một khẩu súng.
Có thể cảm nhận rõ ràng chiếc du thuyền đang chìm xuống. Rõ ràng dưới đáy nước vẫn còn người nhái đục thủng thuyền.
"Thuyền sắp chìm rồi!" Red chạy ra lớn tiếng quát tháo đầy sốt ruột. Ngay lập tức bị mấy viên đạn bắn cho phải rụt người lùi về.
Gia Long mặt không biểu cảm trao đổi ánh mắt với Cửu Vĩ Hồ ở phía sau. "Giết người, cướp thuyền!"
Khoảnh khắc này sự ăn ý của hai người tốt đến mức kinh ngạc. Rõ ràng cả hai đều là kiểu người vì đạt được mục đích mà bất chấp thủ đoạn.
Trong một thế giới có sự hạn chế cực kỳ lớn này, cho dù là Gia Long cũng chỉ có thể bảo vệ bản thân mình mà thôi, muốn đối phó với tầm bắn xa thì chỉ có cách dùng tầm bắn xa tương đương để phản kích.
Cả hai đồng thời tung người nhảy xuống, lao thẳng vào làn nước biển, giống như những chú cá bơi lội nhanh chóng lao về phía một chiếc du thuyền, vậy mà tốc độ dưới nước lại nhanh hệt như trên mặt đất, khiến người ta xem đến ngẩn ngơ.
"Bắt sống Cửu Vĩ Hồ!" Kẻ địch đối diện hét lớn.
"Không cần bắt sống, giết!" Có kẻ gầm lên.
Pằng pằng pằng...
Súng tiểu liên liên tục xả đạn xuống mặt nước, khuấy động lên vô số bọt nước.
Rất nhanh đã có thể nhìn thấy trên một chiếc du thuyền, Gia Long vậy mà lại dùng mũi đao điểm mấy nhát vào thành du thuyền, trực tiếp mượn lực bay vụt lên rơi xuống boong du thuyền.
Keng một tiếng, ánh đao chớp động, vẽ ra một vòng cung màu bạc tròn trịa. Ba tên mặc đồ đen đang canh giữ trên boong thuyền vẫn đang bắn trả về phía đối diện trực tiếp bị mũi đao lướt qua cổ, ngửa mặt ngã ngửa ra sau.
Máu bắn tung tóe khắp mặt đất. Thi thể không đầu vẫn đang phun ra dòng máu tươi tuôn trào như suối.
"Hắn đi!"
Những người khác trên thuyền đồng thời quay nòng súng lại.
Vù một tiếng, Gia Long biến mất tại chỗ, đột ngột xuất hiện sau lưng một tên, mũi đao xù một tiếng đâm thủng lồng ngực đối phương, rồi rút ra.
Sau đó là người thứ hai, thứ ba, thứ tư....
Không ai địch nổi.
Chỉ mười mấy giây sau, boong thuyền máu chảy thành sông, Gia Long xách ngược đao chậm rãi bước về phía phòng lái. Ở đó có một tên lái thuyền đã bị dọa cho mềm nhũn người đang nằm nửa ngả.
"Không.... Mày là ác ma! Ác ma!! Chúa ơi! Cứu tôi với...!" Tên đàn ông thét lên, tiếng kêu bỗng đột ngột dừng lại.
Mũi đao đâm từ ngực hắn vào, giống như cảm giác sảng khoái khi nĩa đâm vào bít tết. Ban đầu là sự cứng ngắc, nhưng chỉ cần dùng thêm một chút lực là có thể thông suốt không một vật cản.
Nhạt nhẽo." Gia Long rút đao ra, nhìn về phía chiếc du thuyền khác. Ở bên đó Cửu Vĩ Hồ đang vung vẩy một thứ vũ khí giống như dải lụa làm động tác ok với anh.
Làm lại động tác tương tự, Gia Long chậm rãi thu đao vào vỏ.
Từ đằng xa thấp thoáng nghe thấy tiếng còi cảnh sát, rõ ràng là tàu tuần tra trên biển đã đến. Anh biết tiếp theo chính là thời điểm cốt truyện diễn ra.
"Mức độ đối kháng thế này đến khởi động làm nóng người cũng không tính là có..." Anh nghiêng người nhìn về phía chiếc thuyền cảnh sát đang chạy tới từ đằng xa. Trên chiếc thuyền cảnh sát màu xanh trắng, tiếng còi cảnh sát chói tai không ngừng vang lên. Lại còn đang xoay chuyển ánh đèn màu sắc trông giống như đồ chơi trẻ con, có chút buồn cười.
Thuyền cảnh sát nhanh chóng đến gần mấy chiếc du thuyền đang giao tranh, vô số cano cảnh sát tản ra, ù ù lao về phía các lớn.
Điều khiến người ta thấy kỳ lạ là, những kẻ tập kích vậy mà không hề trốn chạy, ngược lại còn đứng im tại chỗ chờ bị bắt. Cuộc giao tranh đã dừng lại.
Các nhân viên cảnh sát lần lượt lên thuyền, lao thẳng tới du thuyền hai bên, dường như bắt đầu giao lưu đàm phán.
Red mặt mày lạnh như băng đang nói gì đó với một người đàn ông đeo kính béo ú.
Gia Long và Cửu Vĩ Hồ nhìn nhau. Âm thầm ẩn nấp ra phía sau mạn chiếc du thuyền mỗi người đang đứng.
Phía sau mạn du thuyền không có một bóng người, nước biển liên tục vỗ vào thân tàu phát ra tiếng ồn bộp bộp.
Gia Long tựa lưng vào thành thuyền lục lọi phần bên trong chiếc quần đùi, từ bên trong lật ra một chiếc kẹp giấy màu đen.
"Thế nào rồi? Tình hình sao rồi?" Anh nói vào chiếc kẹp giấy.
"Sắp có tình hình rồi đây." Giọng nói của Cửu Vĩ Hồ vang lên từ trong chiếc kẹp giấy, đây là một thiết bị liên lạc cự ly ngắn mà Cửu Vĩ Hồ đưa cho anh, có thể trực tiếp đối thoại thông qua tín hiệu vô tuyến, mức độ tiêu thụ điện cực nhỏ, có thể coi là một món thần khí kinh điển trong số các bộ đàm ngụy trang ẩn mình.
"Tên Red đó cậu định xử lý thế nào?" Gia Long mỉm cười hỏi.
"Sao thế? Cậu ghen à?" Cửu Vĩ Hồ cười khúc khích, "Yên tâm đi, người mà người ta ngưỡng mộ nhất vẫn là cậu đấy. Hắn ta tuyệt đối không phải là người cùng một thế giới với chúng ta đâu."
"Cậu ngưỡng mộ ai thì không liên quan gì đến tôi cả, so ra thì tôi vẫn thích kiểu người như Không Tín Tuyết hơn." Gia Long thành thật nói.
"Thật là... người ta kém sức hút thế cơ à?" Cửu Vĩ Hồ bĩu môi. "Nhưng mà nếu lời này mà để cho A Tuyết nghe thấy, e là con bé đó sẽ chủ động dâng hiến trong vòng một phút mất thôi."
Gia Long cười cười. Không đáp lại nữa, ấn vào chiếc kẹp giấy ngắt kết nối.
Đằng xa có một chiếc trực thăng đang từ từ bay về phía này.
"Đến rồi....." Anh nghiêng thanh đao dựa vào mạn thuyền, tùy ý nghịch khẩu súng lục đã hết đạn.
Tạch tạch tạch tạch!
Tiếng cánh quạt trực thăng càng lúc càng đến gần.
Lúc này điều khiến người ta ngạc nhiên chính là. Cảnh sát trên mấy chiếc du thuyền vậy mà lại tước vũ khí bắt giữ Red và những kẻ khác. Vừa nãy còn nói cười vui vẻ, trong chớp mắt đã ra tay toàn bộ. Không hề dây dưa dài dòng, một thoáng đã khống chế gần như toàn bộ mọi người bao gồm cả Red.
"Áp giải về!" Viên cảnh sát trưởng dẫn đầu mặt đầy vẻ lạnh lùng.
"Vương Cảnh Đốc. Ý ông là gì!?" Red bị người ta bẻ ngược hai tay ra sau lớn tiếng nói.
"Ý gì à?" Vị cảnh sát béo cười lạnh, "Gây nguy hiểm cho an ninh lãnh hải quốc gia, lại còn dám lớn mật kháng cự lại nhân viên chấp pháp của Cục An ninh Quốc gia, công khai cầm súng giết người coi thường vương pháp! Không bắt ông về quy án thì cái chức cảnh sát đốc này của tôi coi như vứt đi rồi!!"
"Nhân viên chấp pháp quốc an?!" Trái tim Red lạnh giá, nhìn về phía những kẻ vừa nãy đấu súng với bọn họ, lúc này lại thấy bọn họ đang thong thả khoác lên mình bộ cảnh phục quốc an. Lập tức hiểu ra bản thân rất có thể đã bị lừa rồi.
"Nói đi, Cửu Vĩ Hồ đâu? Đâu rồi?" Vị cảnh sát béo tiếp tục cười lạnh.
"Chúng mày!" Red nghiến chặt hàm răng.
Lời còn chưa thốt ra, chiếc trực thăng ở đằng xa đã bay thẳng về phía mọi người.
"Đó là đơn vị nào thế?" Vị cảnh sát béo ngẩng đầu nhìn chiếc trực thăng.
"Không biết, chúng ta hình như đâu có điều động trực thăng nhỉ?" Một tên thuộc hạ thắc mắc hỏi.
"Không điều động?" Vị cảnh sát béo nhìn biểu tượng cảnh sát rõ mồn một bên sườn chiếc trực thăng. "Không điều động mà bên trên lại có biểu tượng của chúng ta à? Mày là đồ ngốc chắc, không nhìn ra hình vẽ là gì à?!" Hắn ta mắng mỏ xối xả.
"Cái này...." Thuộc hạ vẫn chưa phản ứng lại.
Pằng pằng pằng!!
Đột ngột, chiếc trực thăng nổ súng, pháo máy ở bên trên gầm rú vang lên, tạo ra hai chuỗi đạn pháo máy rõ mồn một.
Một vật đen sì từ trên máy bay rơi phịch xuống phía dưới. Ầm một tiếng rơi tõm xuống biển, dường như chìm thẳng xuống dưới.