Gió lạnh gào thét, trên toàn bộ hòn đảo Bạch Vương Cung, ngoại trừ lưu tinh vẫn thạch vĩnh hàng không đổi xung quanh, thì chỉ có sự hoang vu trống trải tĩnh mịch.
Tinh thạch hư không màu vàng đậm đã trở thành một phần cảnh sắc của toàn bộ hòn đảo.
- Trận chiến lần này hình như ta lại tính toán sai lầm rồi. - Âm thanh của Bạch ChiVương truyền từ ngoài tinh thạch vào.
Gia Long mờ mịt nhìn xuyên qua tinh thạch, thấy đối phương chớp mắt đã lóe ra bên ngoài, cứ như vậy không chút hình tượng khoanh chân ngồi xuống, ngồi bẹp trên mặt đất.
Bản thân hắn từ mấy chục năm trước đã không thể nói chuyện được nữa, thậm chí thời gian ra ngoài hoạt động cũng bị hạn chế, bản chất giam cầm hình như đã bắt đầu ảnh hưởng đến khả năng xuyên qua giấc mơ rồi. Phần lớn thời gian, hắn đều ở trong tinh thạch, tĩnh lặng cố gắng lĩnh ngộ bản chất sâu hơn của sự giam cầm. Nhưng sự lĩnh ngộ như vậy càng ngày càng chậm, càng ngày càng nhỏ. Nhỏ đến mức rất nhiều lần hắn đều tưởng rằng bản thân hoàn toàn không có tiến bộ.
Trong khoảng thời gian này, Bạch ChiVương đôi khi rảnh rỗi một mình, cũng sẽ đến tìm hắn trò chuyện, lúc mới bắt đầu hắn còn có thể miễn cưỡng đáp lại mấy câu, nhưng bây giờ theo lực lượng giam cầm ngày càng mạnh, đến cả âm thanh cũng không thể truyền ra ngoài được nữa.
Nhưng cho dù không có âm thanh, Bạch ChiVương vẫn cứ đến nói chuyện phiếm, tự mình lẩm bẩm nói, hắn hình như chỉ cần một đối tượng để thổ lộ, không quan tâm đối phương có trả lời hay không.
- Xích Chi Vương cuối cùng cũng thức tỉnh rồi. - Bạch ChiVương thản nhiên nói. - Nghe nói hắn đã bước vào cấp tám, sắp rồi, tuy lệch khỏi đại thế rất nhiều, nhưng tốc độ như vậy cũng đã rất nhanh rồi....
- Còn có muội muội ngươi, bây giờ đã là cấp chín, thậm chí có thể chính diện thoát khỏi tay Thánh Chủ. Thật là lợi hại...... Dựa vào chút tài nguyên và điều kiện đó, vậy mà có thể trong vòg vài trăm năm ngắn ngủi trưởng thành đến mức độ này. - Âm thanh của Bạch ChiVương hình như mang theo một tia hư vô, một tia mờ mịt.
- Đây không phải là kịch bản ngươi đã định sẵn từ đầu sao? - Gia Long rất muốn đáp lại một câu như vậy. Nhưng đáng tiếc là, âm thanh hoàn toàn không thể truyền qua tinh thạch.
- Ta biết. Ngươi là muốn nói, đây không phải là kịch bản do chính tay ta sắp xếp sao? - Bạch ChiVương vô cảm nhìn bầu trời xa xa với những khối vẫn thạch đang xoay chuyển. - Phải đấy..... Ban đầu chẳng phải ta vì theo đuổi sự thống nhất và hòa bình sao? Xích Chi Vương có thể ban cho thời đại này nền hòa bình lâu dài hơn. Dập tắt mọi chiến tranh, để hai tộc chung sống hòa bình, cùng nhau dung hợp....
Hắn trầm mặc một chút, trong tay không biết lấy ra thứ gì để ăn, đút một miếng vào miệng, nhẹ nhàng nhai.
- Sự đối xử bình đẳng như vậy, ta không làm được.
- Cho nên ngươi mới đợi Xích Chi Vương trưởng thành, chờ đợi hắn thực sự có tư cách tiếp quản tất cả? - Gia Long dẫu biết âm thanh không thể truyền ra ngoài, nhưng vẫn hỏi ra.
Bạch ChiVương quả thực không nghe thấy âm thanh. Hắn không nói gì nữa, chỉ nhỏ miếng nhỏ miếng xé thứ đồ ăn ra, từng miếng từng miếng đưa vào miệng mình, ánh mắt mờ mịt.
Thực ra cả hai đều ngầm hiểu rõ, mỗi lần Gia Long xuyên qua ra ngoài, lực lượng giam cầm liền giống như chịu phải kích thích, nhắm vào mặt giấc mơ này để cường hóa giam cầm, điều này cũng dẫn đến độ khó khi hắn xuyên qua ra ngoài lần sau lại cao hơn lần trước, gian nan hơn lần trước.
Có lẽ ra ngoài thêm mấy lần nữa, sẽ không bao giờ về được nữa...
- Đây coi là tự làm tự chịu sao? - Gia Long bất đắc dĩ. Sự giam cầm mạnh nhất, mạnh đến mức vượt ngoài dự liệu của hắn, không chỉ chặn đứng Bạch ChiVương, hiện tại có lẽ ngay cả bản thân hắn cũng sẽ bị chặn lại triệt để. Nói không chừng mãi mãi bị phong ấn ở bên trong cũng có khả năng.
Hắn tin rằng Bạch ChiVương cũng đã lường trước được điểm này. Cho nên mới coi hắn như một đối tượng để tâm sự, không chút che đậy mà thường xuyên đến giãi bày nỗi lòng của mình.
- Có lẽ, vẫn có thể ra ngoài hai lần. - Gia Long cẩn thận tính toán, đưa ra kết luận chính xác này, ra ngoài thêm hai lần nữa, thời gian khoảng cách ở giữa không thể vượt quá một tháng, nếu không dưới tình hình lực lượng giam cầm không ngừng tăng trưởng cường hóa, có lẽ sẽ không về được nữa, đến lúc đó ý chí và thể xác tách rời, trực tiếp ngã xuống cũng không khác gì nhau là mấy.... Ồ, có lẽ vẫn có chút khác biệt, sau khi ngã xuống, ý chí chỉ có thể tàn lưu trên địa phương và đồ vật, không thể tự mình di chuyển. Hắn có lẽ vẫn có thể tự do di chuyển...
Sự ngã xuống của cấp Vương chính là như thế, chết rồi vẫn có ý chí ngưng tụ độ cao tồn tại, có thể sống sót rất lâu rất lâu, giống như Cổ Âm Đa tương tự, chết rồi vẫn có hồn chủng tồn tại.
Thần Hậu như vậy, Xích Nguyệt cũng như vậy. Chỉ là một người thì bám vào trong cung điện, còn người kia thì bám vào linh kiện cốt lõi cơ giáp của chính mình.
- Lần cuối cùng ra ngoài, liền phải tìm kiếm con đường mấu chốt để giải thoát rồi... - Gia Long không muốn mãi mãi bị mắc kẹt trong tinh thạch hư không, sống kiểu không thời gian thế này, sớm muộn gì cũng sẽ tự bức mình phát điên.
Hắn dự cảm rằng, cơ hội rời khỏi thế giới này có lẽ sắp đến rồi....
- Xem ra, ngươi cũng coi như là tự làm tự chịu đi. - Bạch ChiVương nhìn Gia Long trong tinh thạch, mở miệng nói. - Để chặn ta lại, ngược lại lại tự nhốt mình vào trong tinh thạch không ra ngoài được.
Hắn lấy ra một hồ rượu nước, tự mình uống, cứ thế trực tiếp hướng miệng hồ vào miệng mà uống.
- Nực cười.... Ai mà biết được, Vương cấp thứ mười của loài người, Tinh Thạch Chi Vương, Huyễn Vực Chi Vương, đã là một cö tượng tinh thạch sắp tự mình ngã xuống rồi chứ?
Gia Long nhìn ra được hắn rất phiền muộn, có lẽ đến bây giờ, đã có chút mâu thuẫn với quỹ đạo mà chính hắn đã định sẵn từ ban đầu. Có lẽ là lý tưởng và hiện thực xung đột. Có thể thấy được, Bạch ChiVương hình như vẫn chưa muốn chết.
Hắn đã có tâm lý kháng cự đối với kế hoạch do chính mình định ra năm xưa.
- Thôi đi, ngươi đều sắp chết rồi, ta còn nói nhiều với ngươi như vậy để làm gì? - Bạch ChiVương đứng dậy, vứt bỏ bầu rượu, xoay người chậm rãi rời đi.
Gia Long nhìn bóng lưng hắn chậm rãi biến mất trên bậc thang, trong lòng cũng không biết là tư vị gì.
- Lần cuối cùng ra ngoài, thì bắt buộc phải tính đến đường lui rồi.... - Hắn cuối cùng định đoạt trong lòng.
Tây Lâm, và Thạch Nam Đệ, đây là hai nút thắt trong lòng mà hắn bắt buộc phải giải quyết.
Tây Lâm rốt cuộc có phải thực sự lừa hắn, hay là có ai đó giết cô ấy để giả trang? Hay là ngay từ đầu không hề có người tên Tây Lâm này? Ngay từ đầu cô ấy chính là một quân cờ nhỏ do Bạch ChiVương hạ lệnh mai phục dưới quyền, mục đích chính là để nắm bắt động hướng của Xích Nguyệt Vương Tinh?
Tất cả những điều này cho đến bây giờ, vẫn chưa làm rõ, lần trước Gia Long ra ngoài, coi như là miễn cưỡng tra ra được một vài dấu vết để lại, lần này ra ngoài, có lẽ có thể triệt để làm rõ.
- Đã đến lúc liễu kết tất cả rồi.... - Gia Long chậm rãi ngưng tụ ý chí trong tinh thạch.
Năm ngày sau.....
Một tinh vực nào đó của nhân loại —— Hắc Đáy Tinh Trung Ương.
Trên một thị trấn cao nguyên bên rìa núi tuyết, trên con đường trấn không rộng lắm đi tới một người đàn ông cao lớn toàn thân mặc áo choàng đen, phần mặt của hắn đeo mặt nạ đen, chỉ để lộ ra một đôi mắt xanh thẳm. Toàn thân từ trên xuống dưới cùng với hai cánh tay đều thu vào trong áo choàng.
Mấy đứa trẻ trên trấn chạy qua chạy lại, chốc chốc lại tò mò nhìn người ngoài lạ lẫm này.
Thị trấn này nằm ở vị trí hẻo lánh, lại là nơi nghèo nàn nhất của Hắc Đáy Tinh, ngày thường mười ngày nửa tháng chưa chắc đã đến nổi một người ngoài. Mà mỗi khi có người ngoài bước vào, những đứa trẻ này sẽ đóng vai trò là nhân chứng đầu tiên.
Trước những ngôi nhà ở hai bên lề đường, một bà thím đang bưng chậu sắt ra ngoài đổ nước liếc nhìn người đàn ông, đang định xoay người đi vào nhà.
- Thím ơi, xin hỏi một chút. - Âm thanh của người đàn ông vang lên từ dưới áo choàng. - Ở đây có một nữ cơ sư tên là Tây Lâm sống không? Cô ấy có mái tóc ngắn màu xanh lục, hơi cao, ngoại hình coi như xinh đẹp. Chuyển đến đây sống, tính ra chắc cũng phải hơn ba mươi năm rồi.
Bà thím khựng người lại.
- Tây Lâm? Hơn ba mươi năm.... Ý cậu là đại tỷ Tây Lâm ư??
- Đại tỷ?
Người đàn ông mặc áo choàng hơi sửng sốt.
- Phải đấy, cô ấy lớn tuổi hơn cả chúng ta cơ mà, không gọi cô ấy là đại tỷ thì gọi là gì? - Bà thím nói đương nhiên. - Mà cậu tìm cô ấy làm gì?
- Tôi là bạn của cô ấy. Đã nhiều năm rồi cũng muốn qua thăm cô ấy, nhân tiện lần này đi ngang qua đây để khảo sát thăm dò. - Người đàn ông đáp, tuy nhiên xét từ giọng nói của hắn, độ tuổi của người đàn ông này hẳn là còn rất trẻ.
Bà thím nhất thời có chút nghi ngờ, nhưng cân nhắc việc các cơ sư phần lớn đều có bản lãnh kéo dài tuổi thọ, bà vẫn có chút chần chừ mà chỉ địa chỉ nhà của Tây Lâm.
- Nhà cô ấy cứ đi thẳng theo con đường này, tòa nhà màu xanh lá thứ ba chính là. Chỉ có điều....
- Chỉ có điều gì?
Bà thím nhìn ra ngoài đường, xích lại gần nói nhỏ.
- Chỉ là, đại tỷ Tây Lâm đã qua đời gần mười năm rồi.... Cậu...
Những lời phía sau, người đàn ông rõ ràng đã không thể nghe lọt tai nữa, hắn ngẩn ngơ. Nhẹ nhàng kéo chiếc mặt nạ xuống, lộ ra một gương mặt hung ác mà lạnh lùng.
- Chết rồi?
Điểm hình chữ v màu trắng giữa mày người đàn ông từ từ sáng lên, cho thấy sự dao động tâm tình lúc này của hắn vô cùng lớn. Ánh sáng trắng cũng theo tâm tình lúc sáng lúc tối, không tài nào nắm bắt.
Vù!
Trong tiếng kêu kinh hô của bà thím và mấy đứa trẻ, người đàn ông chớp mắt biến mất tại chỗ, không một dấu vết. Giống như chưa từng xuất hiện vậy.
Khoảng cách mấy trăm mét thoáng cái biến mất.
Khi Gia Long xuất hiện trở lại, thì đã đứng trước một tòa nhà nhỏ màu xanh lá trên thị trấn.
Tòa nhà nhỏ có chút rách nát tiêu điều, cánh cửa sắt ở cửa mở một bên, một cô gái tóc xanh đeo cặp sách đang quay lưng về phía hắn đóng cửa sắt lại.
Cô gái mặc váy ngắn học sinh màu đen, tất dài đen, giày da nhỏ, vóc dáng thanh mảnh thon thả, hầu như giống hệt với Tây Lâm năm xưa.
Cạch, khóa sắt được khóa lại, cô gái quay người lại, nhìn thấy người đàn ông áo choàng đen đứng sau lưng không một tiếng động, rõ ràng bị dọa cho giật mình, cơ thể hơi rụt về phía sau, hai tay thủ sẵn một tư thế quen thuộc.
Gia Long nhìn cô gái trước mặt gần như giống hệt Tây Lâm năm xưa, còn cả tư thế Thập Nhị Phi Long Quyền mà cô ấy bày ra, trong nháy mắt dường như lại quay về khung cảnh khi còn ở Hắc Bàn Vực lúc dạy dỗ cô ấy năm nào.
- Ngươi là ai? - Cô gái cẩn thận cảnh giác hỏi. - Đến nhà tôi làm gì?
Gia Long cười cười, gương mặt vốn dĩ trông rất hung dữ, cười kiểu gượng gạo như vậy, lập tức càng tỏ ra hung dữ hơn. Phải biết rằng ban đầu hắn thuộc dạng người cười lên có thể dọa trẻ con khóc thét, bây giờ thực lực tăng mạnh, khí thế tăng mạnh, cảm giác mang lại cho người ta lại càng khủng bố hơn. Lập tức khiến toàn thân cô gái căng cứng lên.
- Ta? Ta đến tìm Tây Lâm. Ngươi là gì của cô ấy?
Cô gái lùi lại một chút, duy trì khoảng cách ra đòn tối ưu.
- Tôi là con gái của cô ấy, mẹ tôi đã qua đời mười năm trước rồi.
Gia Long không biết nên nói gì cho phải, chuyện của Tây Lâm cho đến tận bây giờ, vẫn chưa có kết luận rõ ràng, tuy nhiên có thể xác định được rằng, cô ấy không thể nào là phân thân gì đó của Thạch Nam Đệ, mà là một con người sống sờ sờ thực thụ, còn con gái ư?
- Cha của ngươi là ai? - Gia Long thu lại nụ cười.
- Cha ư? - Cô gái nhíu mày. - Tôi tại sao phải nói cho ông biết? Ông lại là ai?!
Bầu khí có chút giằng co.
Gia Long bỗng nhiên vươn tay phải ra, lòng bàn tay phủ một lớp màng màu trong suốt khó hiểu, nhẹ nhàng chộp về phía cô gái trước mặt. (Còn tiếp xin hãy tìm đọc Sách Mới, tiểu thuyết đọc hay hơn cập nhật nhanh hơn!)
---❊ ❖ ❊---
Báo lỗi chương/Bấm vào đây tố cáo
Tuyên bố quan trọng: Tất cả văn bản, mục lục, bình luận, hình ảnh,... của tiểu thuyết "Thần Bí Lữ Trình" đều do cư dân mạng đăng tải hoặc tải lên và duy trì hoặc đến từ kết quả công cụ tìm kiếm, thuộc về hành vi cá nhân, không liên quan đến quan điểm của trang web này.
Đọc thêm các chương mới nhất của tiểu thuyết xin quay lại trang chủ của Phêu Thiên Văn Học Vĩ, địa chỉ vĩnh viễn của trang web đọc tiểu thuyết: www.piaotia.net
Copyright © 2012-2013 Phêu Thiên Văn Học - Trang web đọc tiểu thuyết bay qua bầu trời Phêu Thiên All rights reserved.