Đối với việc Lịch Nhĩ Khắc Đan đột ngột xông vào cuộc sống của người nhà họ Không, Gia Long không có ý kiến gì, nhưng quả nhiên Không Tín Tuyết cái người này là gần như không ai chịu nổi cô ta. Sau khi dần tiếp xúc và biết được sự thật, sự theo đuổi của Lịch Nhĩ Khắc Đan đối với Không Tín Tuyết nhanh chóng biến thành sợ hãi, cuối cùng dứt khoát trở thành kính nhi viễn chi, ngược lại còn trở thành bạn thân của Gia Long.
Tên này thoạt nhìn ra dáng cao to lực lưỡng, đầy bụng mưu mô, lại còn là đại thiếu gia nhà giàu, thực chất chẳng qua chỉ là một sinh viên đại học bình thường vẫn đang đi học, đặc điểm duy nhất chỉ là vẻ ngoài có phần chững chạc hơn....
"Đại thúc, kính mắt của chú ngầu quá, mua ở đâu vậy?" Một thanh niên độ hai mươi tuổi sáp lại gần, hỏi trên xe buýt.
Lịch Nhĩ Khắc Đan mặt không biểu cảm, bên cạnh Gia Long thì che miệng cười lớn.
"Mua online đấy...." Cậu ta liếc nhìn Gia Long, thâm trầm bất lực hạ thấp giọng trả lời.
Lúc này một bà bác chen lên xe, có vẻ chân tay không được linh hoạt cho lắm, một đại gia hơn tám mươi tuổi bên cạnh liếc nhìn Lịch Nhĩ Khắc Đan.
"Đàn em à, nhường chỗ này cho đại tỷ đây đi, chúng ta đứng bên này với nhau."
Đàn em ư ! ! ! !
Đại gia hơn tám mươi tuổi gọi cậu ta là đàn em !!!
Câu nói này giống như sét đánh ngang tai, giáng một đòn mạnh khiến Lịch Nhĩ Khắc Đan ngoài tiêu trong mềm.
Cậu ta với vẻ mặt đờ đẫn đứng dậy, nhường chỗ cho bà bác ngồi xuống, trong tiếng cảm ơn của đối phương, đi qua đứng cùng Gia Long. Lúc nãy cậu ta vừa vặn ngồi vào ghế dành cho người khuyết tật.
"Biết tại sao tôi không thích ngồi xe buýt chưa?"
Lịch Nhĩ Khắc Đan thở dài sâu một hơi, hạ giọng nói.
"Hiểu rồi...." Gia Long cười gật đầu, "Nói thật, lúc đầu anh theo đuổi chị tôi, tôi còn tưởng anh là người đàn ông trung niên thành đạt có tiền, định bao nuôi chị tôi cơ đấy."
"Hầy...... Nói ra toàn là đau thương." Lịch Nhĩ Khắc Đan thở dài thườn thượt. "Nhưng mà chị của cậu thì cậu tự chịu đựng đi.... Trừ cậu ra chắc không ai chịu nổi đâu."
Gia Long cạn lời lắc đầu, đang định nói chuyện.
Kít !!!
Đột nhiên toàn bộ chiếc xe buýt chồm tới trước một cú, phanh gấp lại, chiếc xe vì quán tính nên lao chúi về phía trước mấy mét liền.
"Muốn chết à! Thần kinh!! Điên hay sao mà chạy ra giữa đường chặn xe thế!!" Tài xế mắng chửi xối xả, có vẻ vô cùng bực bội tức tối. Bản thân hắn ta cũng sợ toát mồ hôi hột.
Cú chồm tới bất ngờ này khiến tất cả mọi người trên xe đều phàn nàn một trận.
Gia Long vừa định nói gì đó cũng bị quán tính này kéo cho mất hết hứng thú, cậu cúi đầu nhìn về phía trước qua khe hở giữa những người khác.
Nhìn thấy ngay trước đầu xe đang đứng một người, một người đàn ông đầu đinh có vết sẹo dài trên mặt, rất cao rất khỏe, đúng lúc cậu chuẩn bị nhìn cho thật kỹ, người đàn ông đó nhanh chóng rời khỏi đầu xe, đi vào một con hẻm bên cạnh rồi biến mất.
Hoàn hồn lại, Gia Long để ý thấy thần sắc của Lịch Nhĩ Khắc Đan hình như có chút khác thường. Cậu ta cúi đầu nhìn chằm chằm tay phải của mình, không biết đang suy nghĩ chuyện gì.
"Này." Gia Long đưa tay quơ quơ trước mắt cậu ta.
Hôm nay hai người hẹn nhau đi đánh bi-a, nhưng sao tên này trông có vẻ đầy mồ hôi lạnh thế này.
"Sao thế?" Lịch Nhĩ Khắc Đan phản ứng lại.
Gia Long nghi ngờ hỏi: "Lúc nãy cậu thẫn thờ ra đấy."
"Có á?" Lịch Nhĩ Khắc Đan cười cười, "Không sao không sao, lúc nãy bỗng nhiên nghĩ đến chuyện gì thôi, lát nữa còn phải về sớm, có lẽ không thể cùng cậu đánh bi-a được rồi."
Gia Long thản nhiên nói: "Việc chính quan trọng hơn, đánh bóng hôm nào chẳng được," nhìn ra cậu ta đang có tâm sự.
"Vậy được. Tớ xuống xe trước, về có việc, cậu có thể tìm ông chủ ở đó chơi cùng." Lịch Nhĩ Khắc Đan rõ ràng đang có tâm trạng lơ đễnh.
"Ừ đi đi."
Đợi đến trạm tiếp theo là cậu ta xuống xe, Gia Long đưa mắt nhìn theo cậu ta bắt một chiếc taxi vội vã quay về.
"Xem ra có việc gì gấp rồi." Gia Long cảm nhận được sự nôn nóng của Lịch Nhĩ Khắc Đan, thầm suy tư. Tiếc là đối với Tứ đại cơ thạch của thế giới này, vì đối phương cũng có hồn lực bảo vệ, cho nên hoàn toàn không cách nào nhìn thấy diện mạo ngoại hình của họ. Thậm chí sau khi phụ thể lại càng không thể cảm ứng được khí tức hồn lực của bốn người kia.
"Chẳng lẽ đại thế bắt đầu rồi?" Trong đầu Gia Long xẹt qua một tia phỏng đoán.
Cậu rất nhanh cũng xuống xe theo, bắt xe quay về.
Khu nhà xưởng bỏ hoang vùng ngoại ô
Bên ngoài những tòa nhà xưởng màu xám, rất nhanh có một chiếc ô tô con màu đen từ đằng xa lái tới.
Chiếc xe dừng lại trước cửa nhà xưởng, cửa xe mở ra.
Một người đàn ông đeo kính râm vóc dáng cao to lực lưỡng bước xuống xe, quay người kéo một người phụ nữ khác xuống theo.
"Xuống xe." Giọng người đàn ông vô cùng lạnh lùng, có vẻ hơi thiếu kiên nhẫn.
Cũng may người phụ nữ ngoan ngoãn nghe lời, không hề có ý định phản kháng, bước xuống xe.
Hóa ra lại là Không Tín Tuyết - người đáng lẽ phải ra sân bay đón máy bay đi tham gia cuộc thi. Cô khoác một chiếc váy dài màu trắng, đi tất đen giày cao gót, có vẻ như đang chuẩn bị biểu diễn thì bị bắt đi.
Không Tín Tuyết bình tĩnh hỏi: "Vừa nãy anh đang gọi điện cho ai thế? Hình như không phải người nhà tôi."
Người đàn ông không thèm để ý đến cô, kéo cô đi về phía tòa nhà nhỏ. Chiếc xe phía sau nhanh chóng rời khỏi nơi này, chỉ để lại trên đường lớn một vệt đất vàng dài.
Vào trong tòa nhà nhỏ, người đàn ông giật vài tờ báo mang theo, khoanh chân ngồi xuống.
"Tại sao lại bắt tôi? Tôi cảm thấy anh không giống loại người thiếu tiền hay ham mê tử sắc." Không Tín Tuyết nhìn ra ngoài cửa sổ, hình như không phát hiện ra đồng đảng nào khác, chỉ có một mình người đàn ông này.
"Mà chiếc xe đó chạy nhanh thế, không sợ bị phạt tiền à?"
".........."
"Nơi này cách nội thành bao xa? Bữa trưa chúng ta giải quyết thế nào?" Không Tín Tuyết trông hoàn toàn không giống như đang bị bắt cóc.
"..........."
Cô liếc nhìn người đàn ông đang chán nản nhắm mắt dưỡng thần.
"Biết năm cách viết của chữ 'hồi' không?"
"......." Người đàn ông bất đắc dĩ mở mắt trừng cô một cái. "Còn lải nhải nữa, tao giết mày!" Hắn ta tàn nhẫn nói.
Câu này hình như đã dọa Không Tín Tuyết sợ hãi.
Cô cảm nhận chân thực sát ý của người đàn ông, trần trụi, không hề che giấu chút nào. Cơ thể khẽ run lên. Dù có thần kinh đến đâu thì cô chung quy cũng chỉ là một thiếu nữ chưa đầy hai mươi tuổi. Sau khi thuật phản kháng không phát huy tác dụng rồi bị người này bắt đến đây, cô đã biết không ổn rồi, bây giờ cảm nhận rõ ràng sát ý của đối phương, toàn thân Không Tín Tuyết lập tức nổi một lớp da gà lớn.
Mím chặt môi, cô nuốt nước bọt, yên lặng ngồi lên những tờ báo.
Trong tòa nhà nhỏ lại yên lặng thêm một lúc.
"Anh là người tốt." Không Tín Tuyết lại lên tiếng.
"?" Người đàn ông có chút khó hiểu, hình như không ngờ mình bắt cóc người ta mà lại bị coi là người tốt.
"Người bình thường bắt được một mỹ nhân xinh đẹp như tôi, phản ứng đầu tiên không phải nghĩ đến lên giường thì chính là lên giường, còn anh thì khác." Không Tín Tuyết tự luyến vuốt vuốt mái tóc dài xoăn màu đỏ.
"......."
"Anh có anh chị em gì không?"
"Chết rồi."
"Bố mẹ thì sao?"
"Người thân khác thì sao?"
"Chết rồi....." Người đàn ông trầm mặc, cúi đầu lấy ra một con dao đa năng quân dụng tùy ý vạch lên mặt đất.
Không Tín Tuyết thẫn thờ thở dài.
"Thực ra..... tôi từng có một người em trai, đã chết rồi..... có một người bố, cũng chết rồi......"
Cô nhìn thẳng vào ánh mắt của người đàn ông. Nhìn thấy sự đồng cảm cùng cảnh ngộ từ trong mắt đối phương.
"Câu nói vừa nãy là nói đùa thôi." Cô bồi thêm một câu.
Kít.
Con dao người đàn ông đang vạch trên mặt đất khựng lại, cào ra một vết rách sâu hoắm.
"........ Đừng nói nhảm nữa!" Hắn ta trừng trừng nhìn Không Tín Tuyết, cảm thấy đối phương đang không ngừng thử thách sự kiên nhẫn của mình.
Đột nhiên bên ngoài có tiếng xe đến.
Không Tín Tuyết hạ giọng nói: "Có người tới rồi." "Chúng ta có nên trốn đi không?" Cô nhìn về phía người đàn ông.
"........"
Người đàn ông có cảm giác kì lạ rằng vai trò hình như có hơi bị đảo lộn.
Hắn ta đứng dậy, rút một con dao găm ba cạnh màu đen từ đùi ra, sải bước đi ra ngoài, đi xuống lầu.
Chẳng mấy chốc, bên dưới truyền đến mấy tiếng thảm thiết, sau đó liền không còn bất kỳ âm thanh nào nữa. Người đàn ông rất nhanh lại sải bước đi lên lầu. Lấy điện thoại ra gọi một cuộc.
Tít....
Điện thoại thông rồi.
"Alo?" Là giọng của nam giới, Không Tín Tuyết phân biệt ra được ngay lập tức. Đó là giọng của Lịch Nhĩ Khắc Đan!
"Tao chỉ đợi mày nửa tiếng, không đến nữa, mày chỉ có thể nhìn thấy thi thể của người phụ nữ của mày thôi." Người đàn ông lạnh lùng nói. "Nhớ lấy, tao tên là Ngân Tỏa Liễn."
"Chị Tuyết đâu rồi?n Rốt cuộc anh muốn làm gì!?" Giọng của Lịch Nhĩ Khắc Đan còn chưa dứt hẳn, điện thoại đã bị người đàn ông cúp máy.
Không Tín Tuyết có chút rụt rè nhỏ giọng nói: "Thực ra..... có lẽ anh bắt nhầm người rồi... Tôi và cậu ấy không phải kiểu quan hệ như anh nghĩ đâu...."
Bốp.
Người đàn ông Ngân Tỏa Liễn di chuyển chính xác ra sau lưng cô, tung một chém tay, đánh vào sau gáy Không Tín Tuyết.
Không Tín Tuyết trợn ngược hai mắt. Ngất đi, được hắn ta đỡ lấy. Nhẹ nhàng đặt lên đống báo bên cạnh. Sau khi làm xong mọi việc, Ngân Tỏa Liễn lại quay về vị trí của mình. Yên lặng dùng con dao nhỏ vạch gì đó trên mặt đất.
Toàn bộ tòa nhà nhỏ lại khôi phục vẻ tĩnh lặng như trước.
Chạng vạng, hoàng hôn ngày càng lún sâu xuống đường chân trời.
Chiếc xe của Lịch Nhĩ Khắc Đan cuối cùng cũng xuất hiện trên làn đường phía trước tòa nhà nhỏ, một tiếng kít phanh gấp vang lên, cậu ta mặc bộ đồ thể thao màu trắng nhảy phắt xuống xe.
"Mẹ kiếp... Rốt cuộc đây là chuyện gì thế này!!?" Cậu ta không nhịn được chửi ầm lên.
Vốn dĩ là một cuộc sống sinh hoạt vô cùng bình thường, khi còn đang ở trên xe thì cậu ta đột nhiên nghe thấy có người đang nói chuyện với mình. Rõ ràng giọng nói ở ngay bên tai, thế nhưng những người xung quanh bao gồm cả Không Tiểu Phi, vậy mà không một ai nghe thấy.
Loại chuyện khiến người ta dựng tóc gáy này chỉ cần xảy ra một lần là đủ rồi, không ngờ giọng nói kia lại nói cho cậu ta biết, Không Tín Tuyết bị bắt cóc !? Lại còn bắt cậu ta phải một mình đến một nơi nào đó để cứu người, chỉ được một mình, không được nói cho người khác biết.
Nếu thấy có người khác tới giúp, hoặc có cảnh sát tới, cái mạng nhỏ của Không Tín Tuyết sẽ khó giữ.
Sau khi xác thực xem chị Tuyết có thực sự bị bắt cóc hay không, cậu ta liền vội vã như lửa đốt chạy về phía này.
Ầm!
Đóng sầm cửa xe lại, Lịch Nhĩ Khắc Đan lấy lại vẻ bình tĩnh, quan sát thật kỹ môi trường xung quanh, những lời dạy bảo đủ điều của người cha đã biến mất từ hồi nhỏ tất cả đều hiện lên trong đầu.
Sải bước chân, cậu ta đi thẳng về phía nhà xưởng bỏ hoang.
"Khiêu chiến?"
Gia Long đứng trong phòng học bên trong Đạo thuật quán, nhìn nữ sinh lực lưỡng đang vác một cây gậy võ thuật trước mặt, hàng mỡ này nặng tròn xỉnh hai trăm cân, nhìn là biết thuộc hệ sức mạnh.
"Đúng vậy, tôi thấy Đạo thuật quán các anh không cần thiết phải mở tiếp nữa, đằng nào thì ngày nào cũng chẳng có hoạt động gì, chi bằng sáp nhập vào câu lạc bộ Côn thuật của tụi tôi đi." Tên của nữ sinh này vừa nãy có giới thiệu rồi, nhưng Gia Long đã quên, chỉ nhớ biệt danh của cô ta: Lợn Rừng.
"Cái đó... Lợn Rừng phải không?" Gia Long bất đắc dĩ nói, "Tôi hiếm hoi lắm mới có một dịp cuối tuần nghỉ ngơi, lại bị cô gọi ra để làm cái trò tỷ thí cách đấu gì chứ? Cô đã đánh với những người khác trong Đạo thuật quán của bọn tôi chưa?"
Lợn Rừng gật gật đầu. "Chỉ còn cậu thôi."
"..........."