Xoẹt!
Một viên đạn đặc chế lướt qua tai Hồ Ly, trong một thoáng quỹ đạo, viên đạn dường như trở nên chậm chạp, sượt qua những sợi tóc của nàng bay vút đi.
Xoẹt xoẹt xoẹt xoẹt!!
Trong chớp mắt, mọi thứ tăng tốc, liên tiếp mấy viên đạn nảy lập tức bay sượt qua bên người nàng, nhưng lại không hề chạm vào cơ thể, quần áo, hay thậm chí là dải lụa trên tóc nàng một chút nào.
“Khai súng!” Hồ Ly bỗng nhiên cười rạng rỡ, cất tiếng quát lạnh đối với anh em Al.
A!!!
Hai người Al giật mình thót tim, ngón tay đặt trên cò súng không kìm được mà bóp mạnh xuống.
Pằng pằng pằng!!
A!!!! Vậy mà không có chốt an toàn!!
Hai anh em bị lực phản hồi khổng lồ chấn cho sắc mặt tái nhợt, nhưng quan trọng nhất là súng lại cứ thế mà bắn được sao? Thậm chí còn chẳng cần bật tắt chốt an toàn....
Đạn bay tán loạn khắp nơi tơi bời hoa lá, lần này thật sự là bắn loạn không theo quy luật nào cả, tính nguy hiểm tăng vọt.
Kéo theo cả Gia Long ở bên cạnh sắc mặt cũng có chút nghiêm trọng lên.
“Quả nhiên là làm càn mà.... Loại súng đặc chế này mà chĩa vào người thì rắc rối to.”
Không Tín Tuyết lần này hoàn toàn không màng đến thể diện nữa, chặt chẽ trốn sau lưng hắn thu gọn toàn bộ cơ thể lại.
Pốp.
Bỗng nhiên Hồ Ly khẽ búng tay một cái. Trên mặt lộ ra một nụ cười quỷ dị.
“Mở.”
Ầm!
Đột ngột bức tường phía sau nàng rung chuyển dữ dội một cái, từ không trung xuất hiện một cỗ lực từ khổng lồ vô tận.
Keng!
Một viên đạn tiên phong bị hút mạnh tới.
Nhưng những viên đạn vẫn đang tiếp tục nảy lên nhiều hơn lại vẽ ra từng đường cong uốn lượn, toàn bộ bay thẳng về hướng Hồ Ly đang đứng.
“Cửu Vĩ!”
Dải lụa trắng toàn thân Hồ Ly đột ngột bay vụt tung tóe ra tứ phía. Vù vù vù, chín dải lụa trắng trong chớp mắt xòe ra giống như chín chiếc đuôi của con cáo thực thụ. Nhanh chóng xoay tròn run rẩy. Trong khoảnh khắc xòe ra, tựa như khổng tước xòe đuôi.
Trong phản ứng của khoảnh khắc này, Hồ Ly bước lên một bước, cả người vậy mà lao thẳng về phía những viên đạn đang bay tới.
“Thấy rõ chưa!”
Bóng trắng lóe lên. Nàng hơi cúi người ngồi xổm xuống, đáp xuống mặt đất không cách xa bao nhiêu, dải lụa trắng sau lưng nhanh chóng thu hồi lại che giấu đi.
Mọi động tĩnh tiếng động đã biến mất, chỉ để lại một mình nàng lặng lẽ quỳ một chân trên đất.
“Đạn... đâu rồi?” Al ôm em trai/em gái sợ đến mức toàn thân nhũn ra, lúc này nghe thấy mọi thứ đã yên tĩnh lại, lập tức thả lỏng hơn chút ít, nhìn về phía Hồ Ly. Khoảnh khắc vừa rồi anh ta thật sự không nỡ nhìn, hình ảnh hiếm có là một cô tiểu thư xinh đẹp như vậy bị bắn nổ đầu thế này, anh ta thà không gặp phải còn hơn cả đời. Quá tàn nhẫn.
Thôi thì dứt khoát nhắm mắt lại.
Vù. Hồ Ly đứng dậy, trên mặt mang theo nụ cười nhạt.
Đưa tay ra, trong lòng bàn tay nàng đột nhiên rơi ra chín viên đạn lớn nhỏ khác nhau, trong đó có những viên đạn đã trực tiếp vỡ vụn thành mấy mảnh, thế nhưng đều được nàng tiếp lấy toàn bộ.
“Đã thấy rõ chưa?” Lòng bàn tay Hồ Ly úp xuống, mặc cho những viên đạn kêu đinh đang rơi lả tả xuống mặt đất.
“..........!”
Al nuốt nước bọt một cái, hoàn toàn không hiểu chuyện gì vừa xảy ra.
Al nhấc cái đầu đang vùi trong ngực anh ta lên, ngơ ngác nghe thấy xung quanh không còn tiếng động nữa, tuy khó hiểu nhưng vẫn thở phào nhẹ nhõm một hơi thật mạnh. Vẫn chưa rõ đã xảy ra chuyện gì.
Chỉ có Gia Long đứng một bên đã xem hết toàn bộ quá trình, nhẹ nhàng vỗ tay.
Tiếng vỗ tay giòn giã trong không gian không lớn tỏ ra vô cùng rõ ràng.
“Thuật dải lụa lợi hại..... lợi hại hơn chính là khả năng né tránh.” Hắn cảm thán nói, “Khả năng né tránh đến mức độ này đã vượt qua con người bình thường rồi.....”
Tốc độ né tránh của Hồ Ly rõ ràng đã vượt xa người thường, hiển nhiên là lợi dụng thủ đoạn đặc biệt nào đó trực tiếp nâng cao lên. Cũng giống như hắn, loại năng lực không thuộc về người phàm này, cái giá phải trả chắc chắn là thứ khá rắc rối.
Bản thân Gia Long là hồn hoàn hồn lực, mà Hồ Ly có lẽ cũng là thủ đoạn tương tự. Dù sao đối phương cũng là đại yêu quái ngàn năm, hơn nữa còn thực sự trải qua mấy thế giới, lại trải qua những tao ngộ nào, thì không ai nói rõ được.
Thời gian từ từ trôi qua. Rất nhanh mấy tiếng đồng hồ đã trôi qua.
Hồ Ly đã lấy ra hơn mười khẩu súng lục liên tục phát đạn, trên mặt đất khắp nơi là vỏ đạn rơi vãi.
Hai anh em Al nhiều lần bị đạn sượt qua người, sợ đến mức mồ hôi tuôn như mưa khắp người, sắc mặt tái nhợt, nhìn là biết sắp thiếu nước đến nơi rồi.
“Thế nào?” Hồ Ly vẫn giữ nguyên vẻ ban đầu, có vẻ như một giọt mồ hôi cũng không chảy ra. Nhẹ nhàng đi vòng quanh hai người một lượt. Trong tay vung vẩy dải lụa trắng, giống như trẻ con đang chơi đồ chơi vậy, hoàn toàn không nhìn ra là kẻ đáng sợ ban nãy có thể liên tục né tránh đạn.
“Rốt cuộc.... né tránh thế nào vậy...?” Al kỹ lưỡng nhìn bóng dáng Hồ Ly, “Hoàn toàn... hoàn toàn không có chút manh mối!” Mồ hôi một lần nữa trượt từ trán xuống, chảy vào trong mắt, anh ta vội vàng đưa tay lau một cái, mở bừng mắt ra lần nữa. Guong mặt xinh đẹp của Hồ Ly vậy mà ở ngay trong tấc gang, chóp mũi hai người suýt chút nữa chỉ cách nhau một khoảng bằng một ngón tay.
Sợ đến mức toàn thân anh ta run lên bần bật.
Xoẹt!
Hồ Ly lùi về phía sau một bước, nhẹ nhàng như chú nai con nhảy vọt ra xa mấy mét.
“Xem ra là vẫn chưa có bất kỳ lĩnh hội nào, vậy thì tiếp tục lại lần nữa nào. A Tuyết, phiền cô giúp chúng tôi đi lấy một băng đạn nhé, ngay ở trên mặt đất ngoài cửa thôi.”
“Được!.... Được ạ!” Không Tín Tuyết vội vàng chạy ra từ lối đi đã mở, ở lại nơi này không chỉ nồng nặc mùi thuốc súng, mà còn có thể gặp nguy hiểm tính mạng bất cứ lúc nào, quả thực không phải nơi con người ở được. Cô ta sớm đã mong ngóng được rời đi, bây giờ vừa hay có cơ hội.
Còn Gia Long thì xách đao đi đến cạnh tường dựa vào nghỉ ngơi. Nhìn bóng dáng Hồ Ly, tư thế né tránh chuyển động ban nãy của nàng không ngừng phát lại trong đầu.
“Năng lực né tránh rất quỷ dị, không thuộc cấp bậc con người, tuyệt đối là dùng năng lực đặc biệt nào đó cưỡng chế nâng cao lên. Tốc độ di chuyển còn nhanh hơn cả ta. Tốc độ ra đao chớp nhoáng của ta nhanh hơn cô ta, nhưng khả năng né tránh và tốc độ di chuyển không bằng cô ta.”
Hắn tự so sánh dưới lòng, cảm thấy bản thân và Hồ Ly mỗi người đều có sở trường riêng.
Tiếp theo trên sân là Hồ Ly cầm súng, nhắm vào Al mà bắn, không hề lưu tình chút nào, mỗi một phát đều bắn thủng những nơi cực kỳ nguy hiểm như quần áo tóc tai của Al.
Sợ đến mức Al căn bản không dám nhúc nhích dù chỉ một chút.
Buổi huấn luyện của một ngày nhanh chóng kết thúc. Trên mặt đất khắp nơi đều là vỏ đạn và mảnh đạn vụn. Dày đặc trải kín một khoảng lớn.
Sắc trời dần tối xuống, trong mật thất cũng dần mờ tối, cửa sổ kính chống đạn cường độ cao duy nhất ở phía trên cùng dần dần không còn ánh nắng chiếu xuống nữa. Toàn bộ mật thất dần rơi vào bóng tối.
Buổi huấn luyện né tránh đạn ngày đầu tiên cứ thế kết thúc, Al cảm thấy bản thân chẳng thu hoạch được gì cả. Tim gan thì suýt bị dọa bay ra ngoài.
Al còn bị dọa cho suy nhược thần kinh, đến chiếc giường nghỉ ngơi chung trong căn cứ liền đổ gập xuống. Thậm chí không muốn tắm rửa mà ngủ thiếp đi luôn.
Trong căn cứ có phòng tắm lớn chuyên dụng để tắm gội, nhưng đã bị Hồ Ly và Không Tín Tuyết chiếm mất, Gia Long nằm ngửa trên giường, đôi tai nhạy bén có thể nghe rõ mồn một tiếng cười đùa nô đùa của hai cô gái.
Cốc cốc cốc.
Bỗng nhiên cửa phòng bị gõ vang.
“Vào đi.” Gia Long không cần đoán cũng biết là ai. “Cửa không khóa.”
Chần chừ một thoáng, có tiếng cách một tiếng, cửa mở ra.
Al bước vào. Trên người nồng nặc mùi thuốc, hiển như lại bôi rất nhiều loại cao thuốc khác nhau. Trên mũi dán một miếng băng cá nhân, đó là dấu vết do một viên đạn lạc sượt qua sống mũi để lại vào ban ngày.
“Đao ca.”
“Ngồi đi.” Gia Long không đứng dậy, tiếp tục nằm ngửa trên giường. Chiếc ghế duy nhất trong phòng vừa vặn đủ cho Al ngồi xuống.
“Em tới. Là muốn thỉnh giáo anh chuyện ban ngày.” Al nói thẳng.
“Ban ngày?” Gia Long không tỏ thái độ gì, “Cậu chẳng phải đã huấn luyện một ngày rồi sao? Sao vẫn chưa có thu hoạch?”
“Bị anh nhìn ra rồi.” Al cười khổ. “Hoàn toàn không có thu hoạch gì hết! Em đã cố gắng hết sức dùng toàn bộ lực lượng để cố gắng nhìn cho ra quỹ đạo rồi, nhưng vẫn vô ích thôi.... nếu không phải đại tỷ Hồ Ly không nhắm vào yếu hại mà bắn, em không biết mình đã chết bao nhiêu lần rồi nữa.”
Cậu ta ngồi lên ghế, thở dài thật sâu, có vẻ vô cùng sầu muộn.
Gia Long lười nhác nhúc nhích dù chỉ một chút.
“Có thu hoạch hay không, thử một chút chẳng phải sẽ biết sao?”
“Thử?” Al hơi sững sờ, không biết nên thử thế nào.
Keng!
Đột ngột một luồng hàn quang màu bạc chém tới cổ cậu ta, vạch ra đường cong trong căn phòng mờ tối.
Da gà dựng đứng cả lên. Al không màng suy nghĩ lập tức lùi lại ngả người ra sau, nhìn lưỡi đao quét ngang qua vị trí cách đỉnh trán mình chưa đầy một cm, chém đứt một lọn tóc thành hai đoạn.
“Bản lĩnh không tệ đấy, thiếu niên.” Gia Long chậm rãi thu đao. Lại nằm dài trở lại trên giường.
Chỉ có Al ngây người nằm trên mặt đất. Bởi vì để né tránh nhát đao vừa rồi mà cậu ta ngả người ra sau, nhưng lúc này cho dù là mặt đất lạnh lẽo cũng không thể che giấu được sự vui mừng trong lòng cậu ta.
“Em.... vậy mà đã né được? Đao ca anh nương tay phải không!?” Cậu ta lập tức phản ứng lại, lớn tiếng trèo dậy hỏi.
“Không có.” Gia Long ngáp một cái. “Giống như lúc nãy đối phó với cậu thôi. Đây là tốc độ ra đao bình thường của tôi.”
“.......” Biểu cảm của Al vô cùng kỳ lạ. Vui mừng, đau đớn, giãy giụa, tất cả đều biểu hiện ra trong chớp mắt trên một khuôn mặt. “...... Thật á?”
“Thật.”
Gia Long dứt khoát nhắm mắt lại, lười biếng nói.
Al ngây người đứng chết trân một lúc sau. Dứt khoát hướng về phía Gia Long cúi đầu hành lễ một cái, quay người vội vã chạy ra ngoài. Tinh thần khí phách của cả người trong chớp mắt đã hoàn toàn khác biệt.
Nếu những gì Gia Long nói là thật. Không hề nương tay. Vậy thì cậu ta từ sự miễn cưỡng có thể đỡ được, chặn được một nhát đao của Gia Long lúc ban đầu, cho đến bây giờ bị tập kích chính diện mà vẫn có thể né tránh được một đao, sự tiến bộ đã không còn là điều bình thường nữa rồi.
Lắng nghe tiếng Al chạy ra ngoài với vẻ mừng rỡ khôn xiết, Gia Long nằm ngửa trên giường, lúc này mới mở bừng hai mắt.
“Thành quả mà ta đã nỗ lực bao lâu nay..... vậy mà lại bị tên nhóc này đuổi kịp chỉ trong mấy ngày.... ta nên nói quả nhiên không hổ là nhân vật chính hay sao?” Ánh mắt hắn phức tạp.
Bất cứ ai nhìn thấy một người chỉ trong vài ngày ngắn ngủi đã đuổi kịp thành quả bao nhiêu năm của mình, tâm trạng đều sẽ sinh ra cảm giác khó chịu, đây là một chút ghen tị, một chút cảm thấy không đáng cho những nỗ lực bấy lâu nay, những trả giá bấy lâu nay của chính mình.
Ngày thứ hai, giống hệt với buổi huấn luyện ngày hôm trước, điểm khác biệt là Al ra sân một mình, Al đứng quan sát bên cạnh. Hiển nhiên chỉ có Al mới có thể đối phó nổi độ khó huấn luyện né tránh kiểu này, cho nên đối với Al không có năng lực đặc biệt thì được nới lỏng hơn.
Hồ Ly lần này đổi sang một chiến lược khác.
Hai bức tường kim loại trên dưới liên tục thay đổi phóng ra lực từ khổng lồ.
Ầm!!
Vô số vỏ đạn đạn dược trên mặt đất toàn bộ bay vụt lên trời. Tốc độ cực kỳ nhanh.
Cơ thể Al đứng ở chính giữa.
“Tứ phương chi phong!!” Cậu ta gầm lên một tiếng, lưỡi kiếm hiện lên bốn đạo kiếm quang màu trắng xung quanh cơ thể, trong tiếng va chạm đinh đang, một lượng lớn vỏ đạn đạn dược bị cậu ta đánh văng ra ngoài.
Nhưng vẫn có rất nhiều mảnh đạn xuyên thủng lưới phòng thủ đánh lên người cậu ta. (Còn tiếp xin hãy tìm kiếm Phêu Thiên Văn Học, tiểu thuyết đọc mượt mà cập nhật nhanh hơn!
---❊ ❖ ❊---
Trở về đầu trang
Giá sách của tôi
Thêm cuốn này vào giá sách
Lỗi chương/Báo cáo điểm này
Tuyên bố quan trọng: Toàn bộ văn bản, mục lục, bình luận, hình ảnh,... của tiểu thuyết "Thần Bí Chi Lữ" đều do cư dân mạng đăng tải hoặc tải lên và bảo trì hoặc đến từ kết quả công cụ tìm kiếm, thuộc hành vi cá nhân, không liên quan đến lập trường trang web này.
Đọc thêm các chương mới nhất của tiểu thuyết xin vui lòng quay về trang chủ Phêu Thiên Văn Học Net, địa chỉ vĩnh viễn của trang web đọc tiểu thuyết: www.piaotia.net
Copyright © 2012-2013 Phêu Thiên Văn Học - Phêu Việt Thiên Khung Chi Tiểu Thuyết Vực All rights reserved.