Thần Bí Chi Lữ

Lượt đọc: 2630 | 24 Đánh giá: 9,8/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
1197 Mê đoàn 1

❊ ❊ ❊

Bốp!

Gia Long đấm một quyền đánh lật tung một chiếc xuồng cao tốc sượt qua bên sườn, lật người đổi sang một chiếc xuồng khác, trực tiếp xông về phía những kẻ địch trên xuồng cao tốc khác.

Xuồng cao tốc rất nhanh lướt qua giữa hai chiếc thuyền địch.

Ánh đao lóe lên.

Soạt soạt hai tiếng, bốn tên địch mặc đồ trắng trực tiếp ôm cổ ngã nhào xuống biển.

“Quá yếu!”

Gia Long thu đao nhanh chóng, bỗng nhiên trợn trừng mắt, thân đao gạt ngược về phía sau.

Keng!

Một viên đạn dài bằng ngón trỏ bị hắn hất bay, trên thân đao cũng xuất hiện một vết lõm do đạn bắn.

“Đạn xuyên giáp?!” Gia Long không kinh ngạc ngược lại còn mừng, quay đầu nhìn về phía kẻ bắn súng ở đằng xa, chính là một trong ba cỗ máy móc mà hắn thấy lúc trước.—

“Cái này mới đáng xem một chút, quá yếu thì không có ý nghĩa gì cả!”

Hắn bẻ lái xuồng, trực tiếp lao về phía đối phương.

Hàng chục nòng súng sau lưng robot đồng thời khai hỏa, ầm ầm một tiếng, tựa như sấm nổ, phun ra lượng lớn lưỡi lửa ngợp trời, tiếng ầm ầm kịch liệt vang lên không dứt bên tai, khiến cho nước biển ở khu vực quanh vùng biển cũng rung chuyển chấn động nhè nhẹ.

Hàng loạt đạn xuyên giáp hỗn hợp cùng một thời điểm bay về phía Gia Long. Lực giật khổng lồ thậm chí khiến robot cùng chiếc xuồng cao tốc dưới thân cũng lùi mạnh về sau.

Tốc độ của đạn nhanh cỡ nào, đặc biệt là loại nòng pháo nòng súng được chế tạo đặc biệt này, sự bùng nổ uy lực lớn trong cùng một thời điểm, động năng và tốc độ tạo ra đều không phải là súng lục thông thường có thể sánh được.

Cửu Vĩ Hồ và những người khác ở đằng xa nhìn thấy cảnh này từ xa, trái tim lập tức thắt lại đến cực điểm. Cường độ tấn công thế này, nếu là đạn thông thường thì còn đỡ, nhưng trong đó lại hòa lẫn đạn xuyên giáp, đạn pháo cùng đạn thông thường, cứ như vậy cho dù là Cửu Vĩ Hồ cũng không có tự tin nhận hết tất cả. Chỉ có thể né tránh, mà ở trên biển, Gia Long lại đang đứng trên xuồng cao tốc, một khi né tránh, nhất định sẽ không còn chỗ đứng, rất có thể sẽ lâm vào tình cảnh nguy hiểm bị vây quét.

“Cứu người!” Gần như cùng một thời điểm, Cửu Vĩ Hồ và Lê Hoa đồng thời lóe lên ý niệm này trong đầu. Gia Long không phải là người cứu rỗi, không phải bốn trụ cột, không có năng lực đặc thù siêu phàm, cho dù kiếm thuật đao thuật có cao đến đâu, đối mặt với sức mạnh tuyệt đối này, thứ sức mạnh hoàn toàn không phải con người có thể khống chế, thì tuyệt đối cũng sẽ lực bất tòng tâm.

Gia Long đứng trên xuồng cao tốc, trong nháy mắt, cảm giác xung quanh đột nhiên chậm lại. Những viên đạn đang dần bay tới trước mắt, tiếng súng ở đằng xa, tiếng hò hét, tiếng sóng biển cuồn cuộn gầm thét, tiếng súng bắn và tiếng kinh hô của nhân viên đặc công trên tàu du lịch, cùng với tiếng thét chói tai kinh hãi của đông đảo hành khách thông thường.

Đợt tập kích tập trung lần này so với lúc Al phải đối mặt hoàn toàn là hai cấp độ khác nhau, lúc trước Al đối mặt chỉ là một khẩu đại liên, mà hắn lúc này phải đối mặt là đạn pháo, đạn xuyên giáp, đạn đặc chế. Hơn nữa tốc độ phát xạ rõ ràng đã được điều chỉnh, hiển nhiên uy lực và tốc độ đều lớn hơn không chỉ một lần. Rõ ràng đối thủ trước khi ra tay đã điều tra trước tình hình của hắn, mới có thể huy động vũ khí cấp bậc này để tập kích.

Nếu nói khó khăn mà Al phải đối mặt lúc trước là 1, thì khó khăn mà Gia Long đối mặt lúc này chính là 10.

Đây là coi hắn như xe tăng chủ chiến để đối phó mà!

“Thật phiền phức.” Ý niệm thoáng qua trong đầu Gia Long, rồi hắn không còn chút thời gian nào để suy nghĩ những điều này nữa.

Cuối cùng, khoảnh khắc này đã đến. Được hồn lực ép tăng cường, át chủ bài ngay cả khi giao chiến với kẻ đồ sát cũng không dùng đến, đã bùng nổ trên người hắn.

Toàn thân Gia Long trong khoảnh khắc đạn pháo giáp lá cà, đột nhiên dường như ánh lên một tầng quang trạch màu trắng nhạt.

Soạt!

Song đao dựng chéo trước mặt hắn. Một loại khí tức hồn lực tương tự như ngọn lửa đang từ từ cháy bùng trên người Gia Long. Nếu lúc này có sự tồn tại nào có thể nhìn thấy hồn lực để quan sát trận chiến, thì nhất định sẽ phát hiện ra, cơ thể hắn lúc này dường như đang cháy một tầng lửa nhạt màu trắng, những ngọn lửa trắng liên tục bay phấp phới, giống như vô số dải lụa trắng trôi nổi bay lên.

“Gió đảo ngược.”

Lời còn chưa dứt, chiếc xuồng cao tốc dưới chân Gia Long nổ tung vỡ vụn, vỡ thành từng mảnh, còn bản thân hắn thì phóng vụt đi trong chớp mắt, tung người nhảy lên, bắn theo hình parabol về phía cỗ robot không xa.

Tốc độ nhanh đến mức, thậm chí đạn pháo súng ống còn chậm hơn một chút, không thể bắt kịp tàn ảnh của hắn.

Song đao hợp nhất, giống như một vòng xoáy đao quay tốc độ cao, bị Gia Long từ trên chém mạnh một nhát từ trên xuống dưới.

Ầm ầm!!!

Robot phát nổ.

Vết đao vừa chém rách vỏ ngoài robot, toàn bộ cỗ máy trực tiếp hóa thành một ngọn lửa khổng lồ, bùng nổ bắn tung tóe về bốn phía, nhiệt lượng và ánh sáng khổng lồ trực tiếp bao trùm Gia Long vào trong.

Quả cầu lửa đường kính năm sáu mét thậm chí còn đè ép mặt biển xung quanh thấp xuống hơn một mét.

Ánh lửa làm chấn động Cửu Vĩ Hồ và những người khác, nhưng kẻ tập kích đối phương lại không hề do dự chút nào, tiếp tục bắn phá cường độ cao, trong lúc phân tâm, bả vai Lê Hoa lập tức bị thương. Cửu Vĩ Hồ cũng phải đối mặt với sự đánh lén của hai cỗ robot khác, cũng may tốc độ của cô ta khá nhanh, nhanh chóng né tránh được. Hơn nữa dường như chỉ có cỗ robot tập kích Gia Long là mạnh nhất, tốc độ uy lực của đạn pháo những cỗ còn lại đều thua xa cỗ đó, điều này cũng khiến cô ta ngoài sự may mắn ra, thì đối với sự an nguy của Gia Long lại sinh thêm một tầng lo lắng sâu sắc hơn.

Ngọn lửa từ từ tan đi, tàn tích xuồng cao tốc bị đánh nổ vẫn đang cháy trên mặt biển, phát ra tiếng lách tách.

Một bóng người đen thui ừng ực ngoi đầu lên từ mép nước biển, chính là Gia Long.

Toàn thân hắn bị nổ cho đen thui một mảng, quần áo rách rưới, song đao trong tay chỉ còn lại chuôi đao, nhìn qua chẳng khác nào vừa lăn mấy vòng trong tro bếp.

“Thật âm hiểm!” Gia Long xoa mặt, lau đi một phần màu đen trên mặt, lộ ra khuôn mặt vốn có, hình tượng chật vật thế này, lập tức khiến sắc mặt hắn rõ ràng có chút không giữ nổi.

Đối phương quá tàn nhẫn! Vậy mà còn có chiêu thức này, nếu không phải bây giờ hắn đã đạt đến thể chất trung bình năm phẩy mấy, phỏng chừng đợt tự bạo này đã có thể lấy mạng hắn rồi.

Đối phương tuyệt đối là người hiểu rõ hắn khá rõ, nếu không thì sẽ không đến phương thức chiến đấu cận chiến mà hắn thích nhất cũng thấu triệt như vậy. Không cho hắn một chút cơ hội cận chiến xoay chuyển nào.

“Điều này chứng tỏ đối thủ rõ ràng biết rằng, cận chiến là vô hiệu đối với tôi. Là hợp kim robot có lớp vỏ cứng rắn, vậy mà cũng có thể khẳng định chắc chắn chiến đấu cận chiến là hoàn toàn vô hiệu đối với tôi, rõ ràng đối phương rất hiểu rõ chiến lực của tôi.”

Tỏm một cái, Gia Long tung người nhảy từ dưới nước lên, vừa khéo bay chéo dẫm một cái lên mảnh vỡ xuồng cao tốc cách đó không xa. Toàn thân lập tức mượn lực, bắn vút đi giống như một mũi tên.

Soạt!

Ánh đao còn sót lại trong tay lóe lên.

Người điều khiển trên một chiếc xuồng cao tốc trực tiếp bị đánh rơi xuống nước biển. Một người khác thì tòm một cái tự mình nhảy xuống biển, sợ hãi cắm cổ lặn thật sâu xuống dưới. Sợ chạy không đủ nhanh.

“Quái vật này!!” Giọng nói kinh hãi của kẻ tập kích truyền đến.

Tất cả xuồng cao tốc tập kích nhanh chóng bắt đầu rút lui, để lại hàng chục cỗ thi thể rồi không để lại một câu ngoan thoại nào, liền trực tiếp rút lui, tất cả mọi người ít nhất cách xa Gia Long vài chục mét. Sợ hắn đuổi theo, cắm đầu cắm cổ chạy trốn về phía xa mà không thèm quay đầu lại.

“Ngay cả bom nổ sức công phá cao cũng không thương nổi hắn...”

Bên trong một chiếc tàu ngầm dưới đáy biển.

Trong bóng tối, một bóng người đang đối mặt với màn hình giám sát trầm giọng nói, nhìn Gia Long đứng trên xuồng cao tốc gần như không tổn hại gì.

“Có đối sách gì không?” Một người khác trong bóng tối trầm giọng hỏi.

“Tên này sẽ không cũng giống như bốn trụ cột chứ, có lẽ là trụ cột mới chăng?” Bóng người trước màn hình nghi ngờ nói. “Kẻ đồ sát lúc trước cũng giống như hắn, bom nổ sức công phá cao cơ bản không có hiệu quả với chúng.”

“Không thể nào. Trụ cột sẽ có thần văn đặc trưng, còn hắn thì không.” Người trong bóng tối trả lời.

“Dùng phương án nào?”

“Số ba đi.” Người trong bóng tối thấp giọng nói, “Thực lực cá nhân có mạnh đến đâu, rốt cuộc cũng có lúc bất lực.”

“Cũng đúng.”

“Không sao chứ!” Cửu Vĩ Hồ, Lê Hoa và Gia Long hội tụ lại với nhau. Ba người quay trở lại tàu du lịch, chiếc tàu du lịch lúc này vậy mà không xuất hiện tổn hại lớn, chỉ có một số nơi xuất hiện lỗ thủng và cháy, nhân viên tác chiến đặc công còn lại đang nhanh chóng phối hợp với thủy thủ dập lửa. Trận chiến cơ bản đã kết thúc. Đã có hành khách gan lớn thò đầu ra, xem xét tình hình.

“Không sao. Không bị trúng bom thực sự, chỉ bị sượt qua mép thôi.” Gia Long lắc đầu tỏ ý mình không sao, tầm mắt lại rơi về phía xa.

Hành động của hắn cũng khiến Cửu Vĩ Hồ và Lê Hoa đồng thời chuyển tầm mắt về phía mặt biển đằng xa.

“Anh đang nhìn cái gì vậy?” Câu hỏi của Lê Hoa vừa thốt ra, liền trực tiếp ngậm miệng lại.

Ngay lúc này.

Trên mặt biển phía xa xuất hiện một chiếc chiến hạm cỡ nhỏ, hình con cá. Toàn thân màu trắng, bên sườn còn có biểu tượng con cua màu bạc trắng.

Trên mạn tàu bên sườn chiến hạm, đứng một cỗ robot toàn thân mặc vỏ giặt kim loại màu trắng, trên cánh tay của cỗ thân hình cao ba mét đó đang một tay túm nhấc một người. Một người phụ nữ xinh đẹp dáng người thanh mảnh có một mái tóc dài.

Người phụ nữ bị bóp lấy cổ, toàn thân lơ lửng giãy giụa, hai tay liên tục đấm bóp cánh tay robot, nhưng vô ích.

“A Tuyết...”

Giọng nói của Cửu Vĩ Hồ lập tức trở nên băng giá.

Gia Long và Lê Hoa cũng nhận ra người phụ nữ đang giãy giụa đó. Chính là Không Tín Tuyết. Mặc dù đối với việc Không Tín Tuyết sẽ bị bắt trong cốt truyện gốc thì đã có chuẩn bị tâm lý từ trước, nhưng vấn đề là, kẻ bắt người bây giờ không phải là kẻ đồ sát hay những kẻ khác trong cốt truyện, mà là một thế lực hoàn toàn không tên tuổi.

Mục đích của bọn họ là gì, tại sao lại có thể hiểu rõ tình hình của bọn họ như vậy, tất cả những điều này đều là ẩn số, rốt cuộc có nội ứng hay không, lúc này trong lòng ba người Gia Long đều đã có chút phỏng đoán.

Lúc này những chiếc xuồng cao tốc tập kích trốn chạy đằng xa cũng lần lượt lên chiếc chiến hạm cỡ nhỏ đó, chui từ đuôi tàu vào từng chiếc một.

“Muốn cứu người sao?”

Một giọng đàn ông trầm hùng từ xa truyền đến.

“Vậy thì đến tìm ta đi, Kiếm Thánh, chỉ cho phép một mình ngươi đến. Bằng không...”

Soạt!

Robot vậy mà trực tiếp xé rách chiếc váy liền thân màu trắng mà Không Tín Tuyết đang mặc trên người, lộ ra cơ thể không mặc gì ở bên dưới.

Thân hình trắng muốt từ xa lắc lư có chút chói mắt, Gia Long thậm chí còn có thể nghe thấy tiếng kinh hô náo loạn và tiếng nuốt nước bọt của hành khách phía sau.

“Hè, có chút ý nghĩa.” Hắn tiện tay vứt bỏ song đao đã gãy, thứ đó đã chẳng còn tác dụng gì lớn nữa. “Các người quay về đi.”

Hắn không ngoảnh đầu lại dặn dò, “Tôi đi gặp hắn một mình.”

“Bọn họ rõ ràng rất hiểu chúng ta, cẩn thận đấy.” Cửu Vĩ Hồ trầm giọng nói.

“Có nắm chắc không?” Lê Hoa thấp giọng hỏi.

“Không biết.” Gia Long cười cười, tung người nhảy nhẹ một cái, như chim hải âu nhảy xuống biển, tòm một cái như con cá bơi bắn về phía chiến hạm đằng xa, tốc độ vậy mà chỉ chậm hơn xuồng cao tốc lúc trước một chút, kéo ra một vạch trắng rõ ràng ở phía sau. (Còn tiếp...)

[Dịch từ bản hv] ChuongId:1182
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 21 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.