Thần Bí Chi Lữ

Lượt đọc: 2630 | 24 Đánh giá: 9,8/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
1171 Lâm Tràng 1

❊ ❊ ❊

“Đệ đệ nhỏ?” Gia Long buồn cười nói, “Ngươi biết ta bao nhiêu tuổi rồi sao? Mà dám trực tiếp gọi ta là đệ đệ nhỏ...” Hắn cố ý nhấn mạnh vào chữ nhỏ.

“Lại lớn thì có thể vượt qua năm nghìn tuổi chắc?” Cửu Vĩ Hồ cười híp mắt nói, “Người ta thế mà đã có hơn sáu nghìn sáu trăm tuổi rồi đấy ô~~~”

“Hồ ly lẳng lơ!” Không Tín Tuyết ở bên cạnh lộ vẻ mặt đầy ghét bỏ, vội vàng ngồi xa ra một chút rồi che mũi lại, “Ngồi gần một chút là đã bị mùi lẳng lơ của ngươi huân đến mức chịu không nổi rồi!”

“Nói vậy thì ngươi quả thật lớn tuổi hơn ta, nhưng đây là lần đầu tiên ta thấy có con gái nhấn mạnh tuổi tác của mình lớn hơn người khác đấy.” Gia Long hít hít mũi, quả nhiên ngửi thấy một tia khí vị tựa như hương ngọt, có vẻ là nước hoa, nhưng lại không quá nồng, phát ra từ người Cửu Vĩ Hồ bên cạnh. Loại hương thơm này đàn ông ngửi vào quả thực rất dễ chịu.

“Cho nên ngươi phải gọi ta là tỷ tỷ đấy.... So với cái con Không Tín Tuyết không đáng một đồng ở đằng kia, nhận ta làm tỷ tỷ thì có rất nhiều lợi ích đó.” Cửu Vĩ Hồ dùng ngón tay cuốn lọn tóc dài cười nói.

Không Tín Tuyết ở đằng kia lại khó chịu rồi.

“Yêu tinh chết tiệt, lớn tuổi thế này rồi mà còn giả vờ non trẻ, sao lúc trước ngươi không bị sét đánh chết đi cho rồi!? Vậy mà còn có thể chuyển sinh đến đây, gặp được ngươi quả thực là một vết nhơ lớn trong cuộc đời ta!” Không Tín Tuyết mặt không cảm xúc nói.

“Ô.... Ngươi nhìn kìa, tay của đệ đệ ngươi bắt đầu không an phận rồi kìa?” Cửu Vĩ Hồ bắt lấy tay Gia Long, nhẹ nhàng đặt lên vùng eo mông của mình, chậm rãi dịch chuyển xuống phía dưới. Vẻ mặt đầy khiêu khích hướng về Không Tín Tuyết mà khiêu khích. Nhưng động tác thoạt nhìn rất phóng túng, lại không thực sự để tay Gia Long chạm vào người mình, ở giữa vẫn còn cách một lớp mu bàn tay của chính ả.

“Biến thái!” Không Tín Tuyết trừng trừng nhìn Gia Long, nghiến răng nghiến lợi thốt ra hai chữ.

“Không liên quan đến ta.” Gia Long vô tội nói, “Ta bị ả cưỡng ép đấy.”

“........” Không Tín Tuyết cạn lời. Cửu Vĩ Hồ cười khúc khích. Những người khác cũng hùa theo cười lớn.

Một bữa cơm ăn vô cùng hứng khởi, mấy người có việc liền cáo từ rời đi trước.

Gia Long đã nói rõ với Không Tín Tuyết từ trước, không còn là thân phận đệ đệ của nàng nữa, hai bên cũng không còn thân thiết như trước kia. Thật sự chướng mắt cảnh Gia Long bị Cửu Vĩ Hồ ôm ấp mà lại chẳng phản ứng gì chút nào, Không Tín Tuyết tức giận hậm hực nốc liền mấy chén lớn nước tương, đứng dậy rời đi thẳng.

“Chúng ta cũng đi thôi.” Cửu Vĩ Hồ vẫn luôn đặt tay Gia Long trong ngực mình, thoạt nhìn rất thân mật, nhưng thực chất lại không hề chạm vào những bộ phận nhạy cảm.

Bây giờ Không Tín Tuyết đã đi rồi, ả liền kéo tay Gia Long ra.

“Là một quản trị viên khu vực, khí lượng của nha đầu kia vẫn chưa đủ nha.” ả chỉnh lại mái tóc dài cười duyên nói.

“Ngươi rất quen với cô ấy à?” Gia Long tò mò hỏi.

“Cũng bình thường... trước kia là bạn rất tốt, nhưng sau đó người con trai mà khó khăn lắm nàng mới động tâm yêu lại thích ta, kết quả bị ta vứt bỏ. Lòng tự tôn của nàng ấy có lẽ lập tức cảm thấy bị tổn thương quá sâu, cho nên quan hệ mới trở nên tệ đi.” Cửu Vĩ Hồ ngồi riêng một chỗ trò chuyện phiếm cùng Gia Long, cô gái này cứ uống hết chén nước đun sôi này đến chén khác, có thể uống nước mà ra dáng vẻ như uống rượu, xem ra cũng không phải là người bình thường.....

“Nghe có vẻ là một câu chuyện rất buồn.” Dù sao thì Gia Long cũng đang rảnh rỗi, dứt khoát ở lại định nghe ngóng chuyện bát quái của Không Tín Tuyết. Bản thân hắn cũng không chú ý tới, một khi đã thả lỏng hoàn toàn thì hắn bỗng chốc như biến thành một con người khác vậy, nếu như trước kia hắn căng thẳng bao nhiêu, thì bây giờ lại thả lỏng bấy nhiêu. Triệt để không thèm nghĩ đến chuyện hồn hoàn hay những thứ đại loại như vậy nữa. Vốn tưởng rằng có thể gặp được đồng loại truyền thừa, không ngờ thứ gặp được lại là đồng hương tiến xa hơn một bước, đồng thời là người xuyên không, Gia Long vẫn luôn cảm thấy cõi lòng sâu thẳm bên trong mình loại cảm giác cô độc ấy đang dần nhạt phai đi.

Sự tồn tại của tháp hải đăng, đã cho hắn biết rằng bản thân không phải là cô độc một mình, còn có rất nhiều rất nhiều người xuyên không vẫn luôn phấn đấu sinh sống ở các thế giới khác nhau, chỉ là trước đó hắn chưa gặp được mà thôi. Có lẽ gặp rồi nhưng cũng không nhận ra mà thôi.

“Nhìn là biết, ngươi đã cô độc suốt một thời gian rất dài rất dài rồi. Mùi vị này ta biết chứ.” Cửu Vĩ Hồ cảm thán nói, “Ta từng có khoảng thời gian suốt ba nghìn năm trời luôn ở vào trạng thái cô đơn đến mức muốn phát điên. Bí mật thân phận người xuyên không chỉ có thể một mình che giấu, chỉ sợ có đôi khi trong cuộc sống lại vô tình để lộ ra thân phận thật sự của mình. Cái cảm giác có thứ gì đó cứ kìm nén mãi trong lòng không được giải tỏa này, cho đến khi gặp được A Tuyết mới được giải tỏa....”

“Gặp được A Tuyết? Hai người từng ở chung một thế giới á?” Gia Long tò mò hỏi.

“Là nàng ấy cứu ta....” Cửu Vĩ Hồ nhẹ nhàng cuốn một lọn tóc đen, quấn nó quanh đầu ngón tay từng vòng lại từng vòng. “Nàng ấy phát hiện ra ta trong mê cung dưới lòng đất của phế tích, sau đó mang ta vào tháp hải đăng..... Cuối cùng dẫn ta đến thế giới này định cư. Nghĩ lại, đã có thời gian năm mươi ba năm rồi đấy.”

“Thảo nào quan hệ giữa hai người cứ kỳ lạ thế nào ấy.” Gia Long gật đầu. “Sống hơn sáu nghìn năm, với tư cách là tiền bối, ta muốn hỏi một câu.”

“Ngươi hỏi đi, ta không thể đảm bảo sẽ trả lời ngươi, nhưng coi như là thù lao vì ta thấy ngươi thuận mắt, ta sẽ cố gắng hết sức giúp ngươi giải đáp.” Cửu Vĩ Hồ nheo mắt nằm bò lên bàn, mặc cho mái tóc dài buông xõa, một phần trải trên mặt bàn, một phần rủ xuống như thác nước.

“Ngươi có biết, hồn chủng không?” Gia Long tùy ý hỏi.

“Hồn chủng?” Cửu Vĩ Hồ ngẩn người ra một chút, “Đó chẳng phải là thứ của hệ thống Mẹ Sông sao? Chỉ có những tên lấy hệ thống Mẹ Sông làm hệ thống tu luyện mới có thứ này, nhưng nghe nói ngưng tụ cực kỳ cực kỳ khó khăn. Sao thế? Ngươi muốn ngưng tụ thứ đó à?”

“Đương nhiên là muốn.” Gia Long thẳng thắn trả lời. “Đã ngươi biết, vậy trong tháp hải đăng chắc cũng có những người khác thuộc hệ thống Mẹ Sông chứ?”

“Có thì có.... Nhưng hệ thống Mẹ Sông là một hệ thống rất dị biệt, thăng cấp vô cùng khó khăn, hơn nữa còn bị quy tắc của thế giới hạn chế rất lớn, phải tiêu tốn rất nhiều tâm huyết tình cảm và thời gian đầu tư. Chỉ có rất ít người là đang đi theo con đường này....” Cửu Vĩ Hồ chần chừ nói, “Giống như hệ thống yêu pháp của ta, thời gian một nghìn năm là có thể đạt đến trình độ rất lợi hại rồi, cho dù có đến cái thế giới bị hạn chế nghiêm ngặt thế này, thể chất cũng có mức độ vô cùng khủng khiếp, còn có hệ thống thánh kỵ sĩ nữa, rất ngắn thời gian là có thể có được năng lực nhục thân cực kỳ cường đại. Đây đều là những đường tắt vô cùng nhanh chóng, nhưng hệ thống Mẹ Sông thì khác.... Những thứ mà bọn họ theo đuổi quá thuần túy, mỗi một lần đều sẽ vứt bỏ hơn chín mươi phần trăm tạp chất năng lượng, mà chỉ dung nạp lấy một tia hồn chủng thuần tinh khiết nhất.”

“Hơi quá chậm đúng không?” Gia Long tiếp lời.

“Ừm, vô cùng chậm.” Cửu Vĩ Hồ gật đầu.

Lúc này Phấn Phấn đã bắt đầu bưng lên những chân nến được thắp sáng, chân nến bạc hình chạc ba bày ba cái. Đặt trên chiếc bàn dài chiếu sáng khuôn mặt của những người vẫn còn ở lại.

Những người lúc này được chia thành ba phần nhỏ, Gia Long và Cửu Vĩ Hồ một mình một góc, những người còn lại chia thành hai nhóm. Mỗi nhóm tự trò chuyện riêng.

“Nếu như ngươi có đủ điểm cống hiến, có thể xin định vị những thế giới chuyên nhắm vào việc tu luyện hồn chủng, đầu thai vào đó nghe nói cần một lượng điểm cống hiến rất lớn. Bởi vì loại thế giới đó cực kỳ nhạy cảm đối với linh hồn hồn lực, hơn nữa độ nguy hiểm lại cực kỳ cao, thủ đoạn thông thường rất dễ bị phát hiện là linh hồn ngoại lai, từ đó bị tiêu diệt nhân đạo cũng không ít đâu.”

“Cho nên cái giá phải trả để che giấu là rất lớn sao?” Gia Long chợt hiểu ra.

“Ừm đúng vậy.” Cửu Vĩ Hồ gật đầu, “Linh hồn là điểm đặc biệt cốt lõi của những người xuyên không chúng ta. Bị hủy diệt rồi là tiêu vong hoàn toàn luôn, cho nên mặc dù hệ thống Mẹ Sông rất thần bí rất cường đại, nhưng số người bằng lòng lựa chọn lại rất ít rất ít, ta thấy nếu như ngươi chưa lấn sâu vào thì có thể lựa chọn hệ thống ở các phương diện khác.” Nhìn ra được đây là lời khuyên nhủ rất chân thành của ả.

“Không sao, đằng nào thì ta cũng quen rồi, bây giờ cũng đã ngưng tụ hồn chủng rồi, đi thì cũng đã đi đến bước này rồi, chẳng lẽ lại bỏ dở giữa chừng hay sao.” Gia Long bất bất cần đời nói. Toàn bộ sở học của hắn đều dựa trên văn minh Cổ Âm Đa. Bây giờ mà đổi nghề, thì đúng là không quen thật.

“Ngươi đã ngưng tụ rồi á? Vậy thì cũng không tệ, mặc dù ta không rõ lắm hồn chủng có tác dụng gì, nhưng chắc là có điểm gì đó đặc biệt đi. Chỉ là hệ thống Mẹ Sông cần thời gian quá dài. Không có mười mấy nghìn năm thì ngươi đừng có hòng mong có được thực lực gì cho ra hồn, cứ từ từ mà chịu đựng đi.” Cửu Vĩ Hồ gật đầu. “Haizz.....” ả vươn vai một cái, mơ hồ lộ ra phần da thịt vùng eo trắng ngần như ngọc bích.

“Được rồi đệ đệ nhỏ. Tỷ tỷ phải về nhà ngủ đây.” Ngón tay ả hoa lên, lập tức như làm ảo thuật mà xuất hiện một tấm thiệp màu đen. “Đây là danh thiếp của ta, điện thoại riêng đấy nhé.... Khi nào có nhu cầu, cứ thoải mái đến tìm tỷ tỷ giúp ngươi giải tỏa nhé!” ả nhẹ nhàng cúi người ghé sát bên tai Gia Long nói.

Tấm thiệp không một tiếng động được nhét vào túi áo ngực của Gia Long.

“Được. Vậy ta không khách khí nữa nhé.” Gia Long hoàn toàn không có ý định khách sáo, Cửu Vĩ Hồ hơn sáu nghìn tuổi trước mắt này tuyệt đối là một sự tồn tại giống như cuốn bách khoa toàn thư vậy.

Nhận lấy tấm thiệp, hắn mỉm cười.

“Lỡ như ta gặp phải rắc rối, có thể tìm tỷ tỷ giúp đỡ không? Gần đây có lẽ sẽ cần một chút giúp đỡ đấy. Ta bị cuốn vào cốt truyện của thế giới này rồi, không cẩn thận một chút sẽ rất phiền phức đấy.”

“Không sao, miễn không phải kẻ tàn sát, đến lúc đó ta bao che cho ngươi! Cứ yên tâm đi đệ đệ nhỏ!” Cửu Vĩ Hồ đứng dậy, vỗ vỗ váy ngắn, “Được rồi ta đi thật đây.”

“Đa tạ đại tỷ.” Gia Long mỉm cười nói.

“Đã gọi ta là tỷ tỷ rồi, còn khách sáo cái gì nữa? Nhìn thấy ngươi là ta lại nhớ đến bản thân mình trước kia, cô độc, cẩn trọng từng chút một. Thật là một đứa trẻ đáng thương...” Cửu Vĩ Hồ cúi người xuống, nhẹ nhàng xoa gò má Gia Long.

“Phải cẩn thận đấy, thế giới này có thể dùng siêu phàm chi lực rất ít rất ít, gặp phải súng ống tốt nhất là phải chuồn ngay lập tức vào thời gian đầu tiên.”

Ả uyển chuyển lắc lư vòng eo đi ra khỏi nhà hàng, chào hỏi mấy người còn lại một tiếng, rồi cứ thế rời đi thật.

Gia Long cũng đứng dậy, chào tạm biệt Phấn Phấn một tiếng.

“Đợi đã, cái này là A Tuyết để lại cho ngươi nè.” Phấn Phấn đưa cho hắn một vật nhỏ, là một chiếc khuy áo hình tròn bằng bạc.

“Đây là cái gì?” Gia Long khó hiểu lật qua lật lại xem xét vật này.

“Cái này là máy liên lạc tháp hải đăng, công nghệ chiếu ảnh mới nhất, có thể kết nối trực tiếp với máy chủ chính của tháp hải đăng, nhận nhiệm vụ trên đó kiếm điểm cống hiến, hoặc là phát nhiệm vụ thuê cao thủ các thứ đều được, còn có thể dùng để mua đồ đạc nữa, ngươi cất kỹ vào đấy, phải xác minh tính chất linh hồn đặc biệt của chúng ta thì mới sử dụng được, trong mắt người khác thì nó chỉ là một chiếc khuy áo bình thường thôi.” Phấn Phấn dặn dò.

“Biết rồi. Đa tạ.” Gia Long gật đầu, nhớ lại cảnh Không Tín Tuyết khó chịu rời đi lúc trước, không ngờ nàng ta vẫn là người cuối cùng nhớ đến việc sắp xếp những thứ này cho mình, trong lòng đối với nàng ta bỗng sinh ra chút thiện cảm.

Đi ra từ nhà hàng tụ họp, Gia Long rất nhanh đi thẳng về nhà, vội vàng chào hỏi Không Nguyên một tiếng, Không Tín Tuyết đã đi ngủ trước rồi.

Gia Long một mình nhanh chóng rửa mặt xong xuôi, bước vào phòng của mình, bắt đầu nghiên cứu chiếc máy liên lạc tháp hải đăng vừa mới có được trong tay.

Bốp một tiếng bật đèn bàn lên, điều chỉnh độ sáng cho phù hợp, Gia Long nhẹ nhàng ấn nhẹ vào nút màu bạc.

Xuy... Xuy...

Một đạo ánh sáng bạc lóe lên rồi biến mất trên bề mặt khuy áo.

‘Đã kiểm tra linh hồn hoàn tất, phù hợp điều kiện mở hệ thống này.’ Một giọng nói hay tuyệt vang lên trong đầu Gia Long. Không phải bất kỳ ngôn ngữ nào, dường như là dòng thông tin trực tiếp hóa thành sóng não.(Còn tiếp xin mời tìm kiếm Phü Thiên Văn Học, tiểu thuyết đọc hay hơn cập nhật nhanh hơn!)

---❊ ❖ ❊---

Trở về đầu trang

Giá sách của tôi

Thêm quyển sách này vào giá sách

Lỗi chương/Báo cáo điểm này

Đọc thêm các chương mới nhất của tiểu thuyết xin hãy quay về trang chủ của trang web Phü Thiên Văn Học, địa chỉ vĩnh viễn của trang web đọc tiểu thuyết: www.piaotia.net

Copyright © 2012-2013 Phü Thiên Văn Học - Trang web đọc tiểu thuyết bay lượn trên bầu trời All rights reserved.

[Dịch từ bản vi] ChuongId:1162
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 21 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.