Thần Bí Chi Lữ

Lượt đọc: 2630 | 24 Đánh giá: 9,8/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
1163 Thú Vui 1

❊ ❊ ❊

Sáng sớm ngày thứ hai, Gia Long đã dậy từ rất sớm, vừa hay lại là cuối tuần, cậu dự định theo dõi Không Tín Tuyết một chút, xem có thể phát hiện ra chuyện gì thú vị hay không.

Ăn xong bữa sáng, rửa bát xong, Không Tín Tuyết thay một chiếc váy đen, mang theo một chiếc ô rồi ra cửa.

Không Nguyên thì đi làm, Gia Long vừa vặn đang rảnh rỗi, đằng nào thì đao thuật cũng đã nắm giữ thành bản năng, những thứ còn lại chỉ là cường hóa cơ thể mà thôi, có hồn lực không ngừng nuôi dưỡng, cộng thêm pháp môn rèn luyện nội tạng của đặc thù mật vũ đao thuật, kết hợp với khả năng điều khiển cơ thể tuyệt đối chính xác của năng cơ ấn ký, mỗi thời khắc đều có thể đạt được hiệu quả rèn luyện nội tạng tối đa.

Có được năng cơ ấn ký, cũng tương đương với việc Gia Long mỗi thời khắc đều không ngừng rèn luyện, cường độ cơ thể hầu như là một ngày một khác. Đối với cậu mà nói, người có tích lũy khổng lồ, thì đây hoàn toàn chỉ là chuyện nhỏ.

Đệ nhất trung học là trường trung học tốt nhất thành phố Lệnh Lan, học sinh bên trong không phải là người học giỏi nhất, thì cũng là con nhà quan thương có bối cảnh vô cùng hùng h mạnh, dù ở mặt nào đi nữa cũng vượt xa các trường học khác trong thành phố.

Gia Long đi theo Không Tín Tuyết ra cửa, thấy cô đi dọc theo con đường rồi lên một chiếc xe taxi, cậu cũng vội vàng đuổi theo.

- Sư phụ, làm phiền đi theo chiếc xe phía trước nhé. - Gia Long vội vàng dặn dò.

- Không thành vấn đề. - Tài xế hì hì cười mờ ám, rõ ràng là đã hiểu lầm điều gì đó.

Trên làn đường trong thành phố, xe cộ tấp nập, cuối tuần có vẻ hơi tắc đường, sau khi liên tục vượt qua mấy cột đèn đỏ, rất nhanh đã đến trước một nhà thi đấu.

Không Tín Tuyết xuống xe, lập tức có mấy người đón lấy, có cả nam lẫn nữ. Trông có vẻ rất gấp gáp, vội vàng kéo cô đi vào trong nhà thi đấu.

Gia Long xuống xe ở phía sau. Ngẩng đầu nhìn nhà thi đấu.

"Buổi biểu diễn 'Thiên Đàng Linh Tính' của dàn nhạc giao hưởng nổi tiếng"

Một tấm băng rôn đỏ khổng lồ được treo phấp phới ở phía trên, mang lại cảm giác đậm chất xã hội chủ nghĩa.

Cổng nhà thi đấu có vài bảo vệ canh gác. Mặc đồng phục xanh lam, vừa hút thuốc vừa cười nói với nhau. Sau khi Không Tín Tuyết và đám người kia đi vào, cửa nhanh chóng đóng lại.

Gia Long liếc nhìn hàng chữ dán trên cửa: Lối đi dành cho nhân viên nội bộ.

- Là biểu diễn hòa tấu sao?

Cậu hoàn toàn không có chút kiến thức thông thường nào về việc âm nhạc cổ điển kiếm tiền như thế nào, cho nên cũng không rõ hòa tấu có thể nhận được bao nhiêu thù lao.

- Tuy nhiên, trúng xổ số rồi mà còn đến hòa tấu, rõ ràng là có dụng ý rèn luyện năng lực khí phách của bản thân đây mà.

Cậu vòng qua cánh cửa này, đi đến cửa chính lớn nhất của nhà thi đấu, ở đó đang bán vé. Có mười mấy người rải rác đang xếp hàng mua vé.

Gia Long sờ sờ chỗ tiền lẻ trong túi, ước chừng vẫn còn hơn một trăm, liền bước lên trước xếp hàng mua một vé.

Rất nhanh đã đến giờ vào sân. Nương theo dòng người bước vào nhà thi đấu. Bên trong tối đen như mực, chỉ có khu vực biểu diễn ở trung tâm phía xa là sáng đèn, bên trên đã bày sẵn rất nhiều giá để nhạc cụ. Mấy nhân viên đang bận rộn điều chỉnh âm thanh.

Rất nhanh, Gia Long tinh ý đã phát hiện ra có người từ bên cạnh đi ra, chuẩn bị lên sân khấu, trong đó Không Tín Tuyết cũng có mặt, thế nhưng có một người đàn ông đi theo sau cô, một tay ôm bó hoa hồng với vẻ mặt dịu dàng, miệng lẩm bẩm gì đó.

Không Tín Tuyết dường như không có thời gian để ý đến anh ta, chỉ hờ hững đáp lại vài câu.

- Ồ... phát hiện ra người theo đuổi rồi. - Gia Long lập tức nổi lên chút hứng thú.

Buổi biểu diễn nhanh chóng bắt đầu. Đối với âm nhạc cổ điển, Gia Long dẫu sao cũng từng học violin, mặc dù chỉ có thể coi là trình độ nghiệp dư khá, nhưng cũng có thể nghe ra công lực hay dở trong đó.

Tiếng violin của Không Tín Tuyết trong buổi biểu diễn rất rõ ràng và chiếm tỷ trọng không nhỏ. Thảo nào những người đó lại coi trọng cô như vậy.

Cho đến khi nghe sắp buồn ngủ thì cuối cùng buổi biểu diễn cũng kết thúc.

Gia Long đứng dậy bước nhanh lên phía trước, nhanh chóng tiếp cận Không Tín Tuyết.

Trong tay cầm một bông hoa hồng trắng mua từ đứa trẻ bán hoa bên cạnh.

- Tặng cho cậu đấy. Tiểu thư violin xinh đẹp. - Gia Long chen lên giữa đám người, trực tiếp đưa bông hoa hồng trắng qua.

- Cảm ơn... - Ánh mắt Không Tín Tuyết liếc qua. Nhận ra Gia Long, nhưng lập tức làm ra vẻ mặt đoan trang tao nhã mỉm cười. Nhận lấy bông hoa hồng.

Hai người nhanh chóng thu hẹp khoảng cách.

- Tiền tiêu vặt bố cho cậu không phải để cậu mang đi lãng phí mua hoa linh tinh đâu! - Không Tín Tuyết dùng âm thanh chỉ có hai người nghe thấy để hạ giọng nói.

- Mua hoa tặng chị gái mình thì có gì sai chứ? - Gia Long vô tội đáp lại.

- Cậu muốn nghe thì ngày nào về tôi cũng đàn cho cậu nghe, đừng đến đây quậy phá nữa. - Không Tín Tuyết hạ thấp giọng, cau mày nói.

- Em chỉ đến đây để quan sát xem người chị yêu quý của em rốt cuộc mỗi cuối tuần ra ngoài làm gì mà thôi. - Gia Long tiếp tục vô tội trả lời.

- Nếu như không muốn số điện thoại của cậu xuất hiện trên tờ giấy quảng cáo chữa bệnh dán cột điện, tốt nhất cậu đừng để tôi nhìn thấy lần thứ hai. - Trong mắt Không Tín Tuyết lóe lên một tia hung ác. - Được rồi, tên liệt dương, cậu có thể cút đi được rồi, đừng để tôi nhìn thấy cậu nữa.

Gia Long cạn lời.

Thế nhưng cậu vẫn không rời đi, tiếp tục đi theo Không Tín Tuyết. Nhìn thấy cô mặc một chiếc váy dài bằng lụa đen tuyền, tâm tính nghịch ngợm lập tức trỗi dậy mạnh mẽ.

Cậu tiện tay xé một góc tờ giấy quảng cáo trên bức tường bên cạnh, vo tròn lại, búng về phía trước.

Bốp.

Hòn giấy chuẩn xác đập vào mông Không Tín Tuyết.

Không Tín Tuyết cảm nhận được, quay đầu lại lập tức trừng mắt nhìn Gia Long, ánh mắt cảnh cáo vô cùng đậm đặc.

Hình như có nữ sinh bên cạnh nói chuyện với cô, điều này khiến Không Tín Tuyết đang chuẩn bị nổi giận đành phải tiếp tục duy trì nụ cười đoan trang, quay sang trò chuyện với đối phương.

Lại một hòn giấy nữa chuẩn xác và kín đáo đập vào mông cô.

Đuôi mắt Không Tín Tuyết giật giật, kín đáo quay đầu lại cảnh cáo Gia Long một cái.

Gia Long ném cho cô một nụ cười khiêu khích.

Hòn giấy thứ ba hung hăng búng ra, bị Không Tín Tuyết giơ tay chặn lại. Cô siết chặt hòn giấy, trừng mắt nhìn Gia Long bằng ánh mắt "cậu tiêu đời rồi".

- Đến đánh em đi này. - Gia Long cười rạng rỡ.

- Này. -

Đột nhiên có một bóng dáng đàn ông cao lớn từ phía sau vỗ vai Gia Long.

- Có việc gì? -

Gia Long quay đầu lại, vậy mà lại có kẻ gan cùng mình dám làm phiền hoạt động giải trí thả lỏng tâm tình của cậu. Điều này khiến tâm trạng của cậu cực kỳ khó chịu.

Đứng đằng sau là một người đàn ông cao hơn một mét chín mặc áo phông đen. Cạo trọc đầu, nhìn là biết không phải nhân vật đơn giản. Các đường nét cơ bắp toàn thân rõ ràng bất thường.

Đối phương nhìn xuống cậu với tư thế bề trên.

- Dám chạy đến đây quấy rối Tuyết tiểu thư, tao thấy mày đúng là sống chán ngấy rồi phải không hả? -

Gia Long liếc nhìn người đàn ông theo đuổi Không Tín Tuyết đang đứng đằng sau hắn ta. Xem ra đối phương rõ ràng là mới bắt đầu theo đuổi, bằng không tuyệt đối sẽ không đến mức không biết cậu chính là em trai của Không Tín Tuyết.

- Đi theo tao một chuyến. - Người đàn ông trọc đầu tóm lấy cánh tay Gia Long. Rồi đi từ cửa nhỏ bên cạnh ra ngoài. Đi theo ở phía sau còn có người đàn ông theo đuổi kia.

Ba người đi ra ngoài trước sau, bước vào một con ngõ nhỏ bên hông nhà thi đấu. Hai bên con ngõ đều là bức tường cao, âm thanh khán giả tan chợ ở bên ngoài cách đó hơi xa, trông có vẻ vô cùng yên tĩnh.

Gia Long mặc kệ đối phương kéo mình đi ra, không hề phản kháng chút nào, vừa hay cậu cũng định dạy dỗ cho những tên nhóc dám cắt ngang hoạt động giải trí của mình này một bài học.

- Ra tay nặng một chút. - Người đàn ông theo đuổi đứng phía sau châm một điếu thuốc, thấp giọng nói.

- Ừ. - Người đàn ông trọc đầu chuẩn bị ra tay. Gia Long cũng giơ tay lên, chuẩn bị dạy dỗ mấy đứa nhỏ.

- Chờ đã!! - Giọng nói của Không Tín Tuyết bất ngờ xuất hiện đằng sau ba người.

Bộ ngực cao ngất của cô thở hồng hộc, trên người vẫn mặc chiếc váy dài lụa đen dùng để biểu diễn, ngay cả giày cao gót cũng chưa kịp thay. Cứ thế vội vã chạy ra ngoài, rõ ràng là nhìn thấy Gia Long bị bọn họ dẫn ra đây.

- Lielkadan! Ai cho phép anh ra tay hả?! - Biểu cảm của Không Tín Tuyết vô cùng nghiêm khắc, lạnh giọng cảnh cáo. - Chuyện của tôi từ bao giờ đến lượt anh xen vào?

- Tiểu Tuyết... - Người đàn ông hút thuốc vội vàng vứt tàn thuốc đi, dùng chân dập tắt, nét mặt cười gượng gạo lúng túng. - Anh đây chẳng phải vì bảo vệ sự an toàn của em sao? Tên nhóc này lại dám cả gan quấy rối em giữa chốn đông người, không dạy dỗ nó một trận thì nó sẽ không biết có những chuyện tuyệt đối không thể làm đâu.

- Đừng gọi tôi là Tiểu Tuyết, lại còn tự ý áp đặt cái biệt danh khó nghe muốn chết đó lên đầu tôi, trong lòng anh rốt cuộc đang quay cuồng cái tư tưởng bỉ ổ gì chẳng lẽ tôi còn không rõ sao? - Không Tín Tuyết lạnh lùng trừng mắt nhìn người đàn ông.

- Ơ..... Tâm ý theo đuổi của anh đối với em vô cùng trong sáng, thật đấy! - Lielkadan cười khan vài tiếng.

Phập!

Một cây bút máy bị Không Tín Tuyết cầm lấy đâm phập một cái vào bức tường bên má Lielkadan.

- Nhìn vào mắt tôi, anh dám lặp lại câu nói vừa rồi một lần nữa xem?

- Tiểu Tuyết... -

Bùm!!

Một cú lên gối hung ác. Lielkadan ôm bụng đau đớn gập người xuống, thế nhưng Gia Long ở bên cạnh nhìn rõ mồn một trên mặt hắn ta lại hiện lên biểu cảm thỏa mãn.

- À~~~~~! - Một tiếng thét thảm thiết còn kích thích hơn cả đau đớn đột ngột vang lên.

- ...... - Gia Long nhìn Không Tín Tuyết liên tục không ngừng nghỉ đánh đập Lielkadan, tên vệ sĩ trọc đầu đứng bên cạnh vẫn dửng dưng như không, nhưng biểu cảm trên mặt cũng mang theo vẻ không nỡ nhìn thẳng. Rõ ràng đây không phải lần đầu tiên nhìn thấy cảnh tượng này.

- Quả nhiên... bạn bè của người không bình thường chắc chắn cũng là bệnh nhân tâm thần... - Gia Long thở ra một hơi. Hai kẻ này một tên là bạo dâm, một tên là cuồng dâm chịu đựng, quả thực là cặp đôi hoàn hảo nhất trong lịch sử.

- Cho nên nói... chuyện của tôi, anh bớt quản đi. - Không Tín Tuyết tóm lấy cổ Lielkadan đang bầm dập khắp mặt. - Thêm nữa, anh phải nhớ cho kỹ vào. Cái tên thối tha mặt mũi ra vẻ liệt dương xìu xơ ở đằng kia chính là em trai Không Tiểu Phi của tôi, lần sau còn dám gây sự với nó xem.

Bốp.

Cây bút máy trên tường đã gãy đôi.

- Em... em trai ư?! -

Lielkadan run lẩy bẩy. Sau đó đau đớn ê ẩm cả mông nhìn về phía Gia Long, cả người đã bị đánh cho sưng vúp như đầu heo. Cuối cùng hắn cũng hiểu tại sao mình lại bị ăn đòn rồi.

Suýt chút nữa thì đánh cả em vợ tương lai rồi. Thật hiểm nguy thấy chưa!!

Sau một hồi nói ngọt dỗ dành xin lỗi, Lielkadan vội vàng dẫn theo tên vệ sĩ nhanh chóng chuồn khỏi hiện trường. Bây giờ rõ ràng Không Tín Tuyết đang chuẩn bị dạy dỗ đứa em trai một trận, bọn họ ở lại đây thật sự không thích hợp, nhỡ đâu đại cữu tử vì nhìn thấy dáng vẻ xìu xơ của mình mà ôm hận trong lòng thì...

Sau khi hai người rời đi, Không Tín Tuyết chuyển tầm mắt sang Gia Long ở bên cạnh, lúc nhìn thấy tên nhóc này vậy mà vẫn mang biểu cảm nụ cười rạng rỡ, cô lập tức càng nổi giận hơn.

- Cậu tiêu đời rồi! - Cô vừa nói như vậy.

Gia Long chớp chớp mắt.

-? - Có ý gì đây?

Vút.

Trong tay Không Tín Tuyết xuất hiện thêm một bức ảnh vuông, nhẹ nhàng ném về phía Gia Long.

Gia Long chuẩn xác đón lấy bức ảnh, chỉ lướt qua một cái ngắn ngủi, mặt lập tức đen thui ngay tức khắc.

Bên trên chính là bức ảnh khỏa thân toàn thân bị che mosaic của cậu!!!

Hay nói đúng hơn, đây là bức ảnh Không Tiểu Phi lúc trước khi tắm đã bị chụp trộm mà không hề hay biết.

- Đừng vội, ở đây vẫn còn này. - Không Tín Tuyết lại lần nữa ném ra một bức ảnh.

Gia Long tiếp tục đón lấy.

Lần này còn thảm hơn......

Là bức ảnh cận cảnh rõ nét không che khi Không Tiểu Phi đang thủ * với vẻ mặt vô cùng đê mê.......

---❊ ❖ ❊---

Gia Long có chút cứng ngắc ngẩng cổ lên.

- Con khỉ ngu ngốc. - Không Tín Tuyết mang vẻ mặt đầy ghét bỏ che miệng lại, - Mọi cử động mỗi ngày của cậu đều nằm trong dự liệu của tôi, từng phần bí mật trên cơ thể cậu, bao gồm cả việc cùng đều đã nắm rõ trong lòng bàn tay, loại trùng độc ghê tởm như cậu chết một nghìn lần cũng không hết tội, thế nhưng ai bảo cậu là em trai tôi cơ chứ?-(Tiểu thuyết «Lữ hành thần bí» của tôi sẽ có thêm nhiều nội dung tươi mới trên nền tảng WeChat chính thức nhé, đồng thời còn có đại lễ rút thưởng 100% gửi tặng mọi người! Mở WeChat ngay bây giờ, nhấp vào dấu "+" ở góc trên bên phải chọn "Thêm bạn", tìm kiếm tài khoản chính thức "qdread" và theo dõi, mau chóng nắm bắt nào!)

---❊ ❖ ❊---

Giá sách của tôi

Thêm cuốn sách này vào giá sách

Lỗi chương/Báo cáo điểm này

Đọc thêm các chương mới nhất của tiểu thuyết xin vui lòng quay lại trang chủ của Phêu Thi Văn Học, địa chỉ vĩnh viễn của trang web đọc tiểu thuyết: www.piaotia.net

Copyright © 2012-2013 Phêu Thi Văn Học - Trang web đọc tiểu thuyết bay lượn giữa bầu trời Phêu Thi All rights reserved.

[Dịch từ bản vi] ChuongId:1119
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 21 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.