Thần Bí Chi Lữ

Lượt đọc: 2630 | 24 Đánh giá: 9,8/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
1170 Tổ Chức 2

❊ ❊ ❊

“Được rồi, đừng nói mấy lời mất hứng này nữa, mọi người bàn về thế giới mình từng trải qua đi.” Không Tín Tuyết vỗ vỗ tay.

Cô rõ ràng là người dẫn dắt của vòng tròn nhỏ này, lời nói ra rất khiến người ta tâm phục khẩu phục. Mọi người cũng tự nhiên trò chuyện về thế giới trước đây của mình. Rõ ràng đều hiểu đây là đang giới thiệu lai lịch của mọi người cho Gia Long.

“Thế giới trước của tôi đúng là thảm không nỡ nhìn. Pháo bay đầy trời, chính là cái thế giới của máy móc thiếu nữ ấy, loại máy móc thiếu nữ đó lúc xem hoạt hình thì thấy đáng yêu, nhưng thực sự gặp bọn chúng rồi thì phút mọc giết người đồ thành không chớp mắt. Tôi cũng phải ở ẩn trong một ngọn núi sáu mươi năm rồi mới bệnh qua đời, hưởng thọ tám mươi hai tuổi.” Đại thúc công nhân bất đắc dĩ nói.

“Cậu thế này mà gọi là thảm gì, thế giới tôi từng trải qua mới gọi là thảm thật.” Một nữ cảnh sát tên là Lê Hoa bĩu môi nói, “Thú tộc, Ma tộc, Nhân tộc đại chiến, nhà tôi là Bán Thú tộc, thuộc tầng lớp nô lệ, bị người ta mua đi bán lại khắp nơi làm sủng vật cảnh.” Cô mang vẻ mặt không nỡ nhìn lại.

“Mọi người không biết đâu, lúc đó tôi cao hai mét linh hai, coi như là người cao nhất nhà, kết quả là đám người tộc, thú tộc, ma tộc kia ai nấy đều cao trên mười mét, thường xuyên ngồi xổm bên lồng ghẹo chúng tôi giống như ghẹo chim... lúc đi đường thì giống như động đất vậy, lúc mới chuyển sinh tôi còn tưởng mình đến vương quốc người khổng lồ, kết quả không ngờ không phải chúng ta quá lùn, mà là bọn họ quá cao.....”

“Cậu thế này vẫn chưa tính là thảm. Sủng vật mà, có ăn có uống cung phụng, ăn xong lại ngủ ngủ dậy lại ăn. Tiền bối tôi từng trải qua mới gọi là thảm thực sự. Chuyển sinh thành người cung cấp máu cho ma cà rồng, mỗi ngày thời gian tỉnh táo không quá ba tiếng. Cứ thế ngủ trong hộp duy trì sự sống không động đậy nổi, sống ba mươi hai tuổi là ngỏm củ tỏi.”

“Mọi người là chưa trải qua cái thế giới của tôi thôi. Thế giới đó mới thực sự gọi là thảm không nỡ nhìn!” Một người trung niên khác nói với vẻ mặt chán nản, “Biết 7 Viên Ngọc Rồng chứ? Tôi đoán cái khung cảnh đó đại khái cũng giống như Ngọc Rồng rồi, hở một chút là pháo đài diện tích siêu rộng cấp độ cả hành tinh, không có cấp bảy bảy tám tám thì ngượng xuất hiện hỗn, không có cấp chín trở thành người thủ hộ hành tinh thì ngượng nói mình là cao thủ. Đánh một trận mà không chết tầm ngàn vạn ức người thì không gọi là đánh! Gọi là chơi! Tiếc là, lúc trước tôi chỉ là một nhân viên sửa chữa liên hành tinh bình thường, không có tư cách học lái cơ giáp.”

“Tôi không hiểu mấy cái cấp bậc gì của các người đâu, dù sao tôi chỉ muốn sống một cuộc sống yên bình, làm một người bình thường. Phấn đấu sự nghiệp, nỗ lực thật tốt, tận hưởng cuộc sống.” Đầu bếp mập mạp từ nhà bếp đi ra, bưng hai đĩa thức ăn thơm phức vừa làm xong, cười híp mắt nói.

“Theo đuổi khác nhau, sự theo đuổi của mỗi người đều có ý nghĩa riêng của nó.” Gia Long cười đáp lại một câu.

“Nhưng chúng ta đã trọng sinh một lần, sống thêm bao nhiêu năm thế này, thế nào cũng phải hỗn khá hơn những người khác chứ, nếu vẫn y như cũ thì chẳng phải quá thất bại sao?” Một thiếu nữ tóc ngắn màu đỏ xinh đẹp ra vẻ từng trải nói.

Bên cạnh, Không Tín Tuyết nhỏ giọng giới thiệu với Gia Long.

“Cô ấy tên là Nguyên Tinh. Kiếp trước là một đại thúc gót chân, bây giờ lại chuyển sinh thành đại tiểu thư thiên kim của gia tộc lớn, hơn nữa còn là cấp bậc nữ thần tài sắc vẹn toàn.....”

Gia Long duy trì nụ cười gật đầu với cô gái. Đối phương cũng rất dịu dàng lịch sự đáp lễ.

“Cô gái bên cạnh cô ấy có xinh đẹp không?” Không Tín Tuyết hất cằm về phía một cô gái tóc dài đen bên cạnh cô gái tóc đỏ. Cô gái đó đang nhỏ giọng dịu dàng nói chuyện gì đó với người khác. Làn da trắng nõn, ngũ quan tinh tế, mang lại cho người ta một khí chất cao quý tự nhiên.

“Ừ.”

“Cô ấy tên là Tây Uyển. Kiếp trước là người cho lợn ăn, bây giờ chuyển sinh thành mỹ thiếu nữ rồi mà vẫn vương vấn việc cho lợn ăn, hiện tại là hộ chuyên nuôi lợn có tài sản mười mấy tỷ.”

“.........”

Nụ cười trên mặt Gia Long cứng đờ một chút.

“Còn có đại thúc ngồi ở ngoài cùng kìa. Thấy chưa?” Không Tín Tuyết bĩu môi, “Cô ấy kiếp trước là một tuyệt thế mỹ nữ luyện mị thuật. Bây giờ chuyển sinh rồi mà vẫn còn di chứng, cứ nhìn thấy người là tự động phóng điện. Dứt khoát nhắm nghiền mắt lại theo thói quen. Ít nói chuyện để tránh gây rắc rối.”

“Có ai bình thường chút không....” Gia Long bất đắc dĩ.

“Có chứ, người ngồi bên cạnh cậu đây, bổn tiểu thư Không Tín Tuyết chính là.” Không Tín Tuyết vỗ ngực tự luyến nói.

“Cậu từng đi qua mấy thế giới?” Gia Long tò mò hỏi.

“Ba.” Không Tín Tuyết thản nhiên nói, “Thế giới đầu tiên không có gì để bàn, chính là không ngừng phấn đấu, tưởng rằng bản thân có thể xưng bá toàn cầu thống trị kinh tế thế giới, nhưng rất tiếc, chết giữa đường rồi. Có một số người cho dù có trọng sinh thì vẫn không đấu lại người ta thôi, đúng là đồ biến thái.”

“Rất bình thường.” Gia Long gật đầu. “Vậy thế giới thứ hai thì sao?”

“Thế giới thứ hai là thế giới vi khuẩn. Xuyên thành vi khuẩn đại tràng, sau đó bị thuốc tẩy giun tiêu diệt tiện tay quét sạch luôn.” Không Tín Tuyết thành thật nói, “Nói thật, tôi vẫn cảm thấy mình có lẽ đã xuyên vào bụng của ai đó rồi. Làm một vi khuẩn có tư duy, quả thực rất thú vị.”

“.......Cậu cũng chẳng bình thường hơn chỗ nào đâu.” Gia Long cạn lời.

“Mọi chuyện đều có thể xảy ra.” Không Tín Tuyết nhún vai.

“Nói đúng lắm.” Gia Long gật đầu, nâng ly rượu lên nhấp một ngụm nhỏ. Không nói gì nữa, chỉ lẳng lặng nghe những người khác ríu rít bàn luận đủ thứ đề tài.

“Nhìn dáng vẻ của cậu, hình như có chút mông lung, đi tìm Cây Trí Tuệ đi, hắn là người có trí tuệ nhất trong số những kẻ xuyên không chúng ta.” Không Tín Tuyết một lát sau lại lên tiếng.

“Cây Trí Tuệ?”

“Ừ. Một vị trí giả.”

“Cứ mười lăm phút của hắn tương đương với một giây của chúng ta, nói xong một câu mà cậu cần đợi nửa tiếng là nhanh nhất rồi.”

“........”

Không Tín Tuyết bắt đầu bắt chước cảnh tượng Cây Trí Tuệ nói chuyện.

“Nhân... sinh.... rất.. tàn.. khốc.... chún...... ta....... phải......”

Ở quảng trường lớn dưới gốc cây bên dưới ngồi đông nghịt một đám người, ai nấy đều ngáp ngắn ngáp dài.

“Đến đâu rồi?”

“Vẫn đang ở chữ phải.”

“Ồ, vậy tôi ngủ một lát trước đây.”

“Tôi đi mua chút đồ ăn, cậu muốn gì?”

“Một lồng tiểu long bao nhé.”

Nói xong Không Tín Tuyết và Gia Long đều không nhịn được mà bật cười.

“Buổi cười nhất là, câu nói dài nhất của hắn. Đã nói ròng rã ba tiếng đồng hồ! Lúc đó có một tên nghe xong phần trên tưởng là đã kết thúc tới tám mươi phần trăm, liền đứng dậy bỏ đi. Kết quả không ngờ đằng sau hắn lại bồi thêm một câu. *Như thế là không đúng.”

“Lúc sau tên huynh đài đó biết chuyện tức đến mức suýt hộc máu.” Không Tín Tuyết cười đến mức ngả nghiêng.

“Đúng là đủ loại người gì cũng có nhỉ.” Gia Long cảm thán.

“Đúng vậy. Xuyên không mà, có tốt có xấu. Chúng ta vẫn coi là may mắn, có những kẻ xuyên không ngay từ đầu đã trải qua đủ loại bất hạnh, đủ loại bi kịch, dẫn đến việc tính khí thay đổi lớn sau đó.” Không Tín Tuyết thở phào nhẹ nhõm, “Mặc dù tôi biết nói xấu người khác sau lưng như thế này là không đúng, nhưng tôi chính là không kiềm chế được cái miệng này của mình.”

Cô dừng lại một chút.

“Được rồi, tôi tự mình nói xong hết rồi, đến lượt nói về cậu đấy. Cậu đã trải qua mấy thế giới?”

Gia Long uống một ngụm rượu.

“Ba. Phù.... Thế giới võ học đầu tiên, rất bình đạm. Cuối cùng chết vì bom nguyên tử và núi lửa phun trào.”

“Thi cốt không còn nhỉ.”

“Thứ hai là thế giới siêu tự nhiên, tuy miễn cưỡng hỗn khá ổn, nhưng vẫn bị thời đại đào thải.” Ý Gia Long nói là sức mạnh siêu tự nhiên biến mất, cuối cùng anh bị ý chí hành tinh đá văng đi.

“Cũng rất thảm... nhưng mà khá hơn một chút, thế giới thứ ba thì sao?”

“Thứ ba......” Gia Long thở ra một hơi, “Thứ ba đánh nhau thua, bị bắt, kết quả lúc chờ người đến cứu thì già chết rồi.”

Phì phác.

Một cô gái ngồi bên phía bên kia của Gia Long không nhịn được bật cười thành tiếng. Không biết cô đã ngồi sang từ lúc nào. Đeo kẹp tóc tai mèo màu trắng dễ thương, tóc buộc hai bên. Áo thun đen tay dài kèm chân váy ngắn sọc đỏ đen học sinh, trông vô cùng đáng yêu thanh thuần.

“Xin lỗi, nghe thấy già chết là em không nhịn được cười phát ra tiếng.” Cô gái che miệng nũng nịu nói.

“.......Hèn chi cậu mang vẻ mặt ủ rũ lười biếng thế này.” Không Tín Tuyết phớt lờ cô gái, nhẹ nhàng nhấp một ngụm sữa trong ly.

“Cả ba thế giới đều sống thất bại nhỉ.” Gia Long cảm thán. Anh không nhắc đến thế giới ma cà rồng ở giữa, trong mắt anh đó chỉ là một lần quá độ, không tính.

“Vậy còn cô?” Vì phép lịch sự, anh nhìn sang cô gái vừa bật cười thành tiếng lúc nãy.

Cô gái ngây thơ nghiêng đầu. “Tên em là Triệu Văn Trân. Đương đại chưởng môn của Không Tọa Xạ Hương Lưu. Nghe nói ở đây có một cao thủ kiếm đạo mới đến, thế nên đặc biệt đến tìm anh để gia nhập phái của em.”

“Kiếm đạo?” Gia Long lắc đầu. “Tôi không phải kiếm đạo, thứ cô nói là kiếm thuật Nhật Bản phải không?”

“Không phải đâu~~” Triệu Văn Trân cười nói. “Kiếm đạo Nhật Bản là đao thuật do bản thân Nhật Bản phát triển ra, em đang nói đến một môn ám sát kiếm thuật thời Xuân Thu Chiến Quốc.”

“Hồ ly lẳng lơ, không thấy người ta lười thèm để ý đến cậu à? Tự chủ động sà tới lại muốn câu dẫn đàn ông à?” Không Tín Tuyết dùng điệu bộ không mấy thân thiện lớn tiếng nói với Triệu Văn Trân.

“Xin hãy gọi em là tiểu thư Cửu Vĩ Hồ, nhưng đó là chuyện của kiếp trước rồi, kiếp này em chỉ muốn yên tĩnh làm một mỹ thiếu nữ đáng yêu thôi.” Triệu Văn Trân ra hiệu chữ V, cười híp mắt nói.

“Mọi người ngồi đây đều nên là người xuyên không của văn minh Trái Đất, các văn minh khác không cùng một loại với chúng ta, mọi người ít liên lạc, cứ như vậy mà văn minh Trái Đất của chúng ta vẫn không đoàn kết lại với nhau, sau này bị người ta bắt nạt rồi còn đi kêu oan thì đúng là đáng đời lắm.” Triệu Văn Trân nói thêm.

“Tôi ghét nhất là những kẻ đời sống riêng tư không kiểm điểm.” Không Tín Tuyết khó chịu nói.

“Chẳng phải cậu ghét nhất kiểu người ngoài lạnh trong nóng sao?” Triệu Văn Trân cười híp mắt nói.

“Cậu!!”

“Được rồi được rồi đừng cãi nhau nữa.” Phấn Phấn qua giảng hòa, “Mọi người ăn cơm, ăn cơm. Đại tiệc chuẩn phong cách Trung Hoa!”

Gia Long ngồi giữa hai cô gái, cạn lời nói.

“Tôi chỉ là đao thuật, không phải kiếm đạo Nhật Bản.... Thứ đó tôi không biết, chỉ là cảm thấy kiểu dáng của đao Nhật tương đối có lợi cho việc chém bổ, lại không đến mức quá mức nổi bật.”

“Vậy kỹ thuật của anh thế nào?” Triệu Văn Trân nheo mắt dịu dàng nói, “Có muốn đến chỗ em thi đấu một chút không?”

“Đừng để ý đến cô ta, người này là trùm xã hội đen ngầm lớn nhất toàn quốc đấy. Cái gọi là trận đấu của cô ta chính là quyền kích giết người không giới hạn.” Không Tín Tuyết cười lạnh nói. “Đừng bị vẻ mặt ngốc nghếch đơn thuần của cô ta lừa gạt.”

“Đấu quyền đen thì sao chứ? Khi mà đám người chỉ biết đánh quyền luyện võ cả đời đến cơm còn chẳng ăn nổi, nếu không nhờ em mở rộng lồng ngực dung nạp bọn họ, cho bọn họ cơ hội này, mở ra các trận đấu quyền đen ở thế giới này, phỏng chừng các yếu tố bất ổn trị an xã hội hiện tại còn phải tăng thêm mấy phần trăm nữa đấy.” Triệu Văn Trân không hài lòng rồi.

“Hơn nữa, đám đầu đất ngốc nghếch đó sao có thể so sánh với tiểu đệ Gia Long của chúng ta chứ?” Cơ thể Triệu Văn Trân hơi áp sát vào Gia Long, chiếc đùi trắng như tuyết chỉ mặc váy ngắn nhẹ nhàng cọ sát vào đùi Gia Long.

[Dịch từ bản vi] ChuongId:1162
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 21 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.