"Nghỉ ngơi khỏe chưa?" Gia Long thản nhiên lên tiếng.
Hô......
Al trút ra một hơi thật dài, toàn thân đứng thẳng lại, trong mắt phát ra quang mang đấu chí chưa từng có.
"Rồi."
"Đến đây." Trên mặt Gia Long lộ ra một tia nghiêm túc.
Lần đầu tiên.
Đây là lần đầu tiên tay trái hắn cũng nắm lấy chuôi kiếm.
Lúc này mọi người mới phát hiện, hóa ra từ đầu đến giờ hắn vẫn luôn chỉ dùng một tay. Chỉ bằng một tay phải, đã ép Al đến mức gần như không thở nổi.
Một cỗ áp lực vô hình tự nhiên phát ra từ người Gia Long, ép Al hơi nghẹn lại.
"Mạnh quá.....!"
Hắn lại một lần nữa dồn hết toàn lực, bất kể là lực mượn dùng của người cứu rỗi, hay là lực thủy tức mới lĩnh ngộ được, tất cả đều hóa thành bản năng.
Phập!
Hắn mạnh mẽ bước lên một bước, lần nữa lao về phía Gia Long.
Trong chớp mắt, hai thanh đao gỗ va chạm trực tiếp vào nhau.
Keng!!!
Gió nhẹ mùa hè ấm áp, lá cây bị thổi bay tạo nên từng đợt tiếng xào xạc, ánh nắng cũng theo đó rung rẩy chập chờn.
Đập vào mắt là khắp nơi mảnh vỡ màu vàng, tựa như cả khu rừng hóa thành một đại dương sắc vàng, sóng nước lấp lánh.
Trong hố đất, Al nằm ngửa hình chữ đại trên mặt đất, há to miệng thở hổn hển hít thở không khí trong lành, mặc kệ mồ hôi trên người làm ướt đất vàng bám vào người. Hắn đã mệt đến mức chẳng mệt nổi nữa rồi.
Sự mệt mỏi chán nản vô tận gần như muốn nhấn chìm hắn bất cứ lúc nào.
Al chạy vội xuống, bưng một chậu nước và cầm theo một bình nước. Ngồi xổm bên cạnh anh trai, dùng khăn lông cẩn thận lau sạch mồ hôi và bụi đất trên người Al.
Phaf...
Tiếng bước chân từ gần đó bước tới, dừng lại bên cạnh Al.
Là Gia Long.
Ánh mắt hắn phức tạp nhìn Al dưới đất. Thanh đao gỗ trong tay không biết từ lúc nào đã gãy thành hai đoạn, chỉ còn lại nửa đoạn trong tay.
"Tôi.... coi như vượt qua... chưa?" Al thở hổn hển hỏi.
Gia Long trầm mặc một thoáng. Bỗng nhiên nhắm mắt lại, dường như đang suy nghĩ.
"Cậu còn kém xa lắm."
Hắn trầm giọng nói.
"Hả...."
Al tức thì thất vọng cười khổ.
"Nhưng lần này, coi như cậu thông qua..." Gia Long bỗng nhiên quay người bước về phía xa, nửa đoạn đao gỗ còn lại vác trên vai, hoàn toàn không chú ý tới huynh muội Al ở phía sau đang nở nụ cười hưng phấn vui sướng.
Hồ Ly nhẹ nhàng nhảy xuống hố đất, nghênh diện bước về phía Gia Long.
Kurama nhẹ nhàng nhảy xuống hố đất, bước đến đón Gia Long.
"Quả thật là ngạo kiều, sĩ diện chết được."
Khi hai người lướt qua nhau, Hồ Ly nhỏ giọng mang theo ý cười nói.
"Tùy cậu nói thế nào." Tâm trạng Gia Long không tốt lắm, "Tiếp theo là thời gian của cậu đấy."
"Đương nhiên." Hồ Ly gật đầu, nhẹ bẫng bước về phía Al.
"Cậu làm thế này, nâng điểm xuất phát lên cao thế, chẳng lẽ không biết tôi sẽ khó hướng dẫn lắm sao?" Đi đến trước mặt hai huynh muội, cô nhìn vẻ mặt nghi ngờ của hai người.
"Được rồi, tổng bộ trưởng của các cậu đã giao phó các cậu cho tôi, về phần huấn luyện công kích tầm xa, sẽ do tôi hướng dẫn các cậu." Hồ Ly lộ ra nụ cười như hồ ly.
Một ngày sau....
Huynh muội Al đã nghỉ ngơi trọn một ngày được Hồ Ly dẫn đến một căn phòng ngầm trống trải.
Bốn vách tường của toàn bộ căn phòng ngầm đều là mặt tường kim loại màu đen, trên tường đâu đâu cũng là những vết tích nhỏ bé nham nhở, không biết trước đây dùng để làm gì.
Xung quanh cũng chỉ có một lối vào, cánh cửa dùng để đóng mở là bức tường kim loại nặng nề dày tận ba mét nâng hạ theo chiều dọc.
Hai huynh muội mặc áo chống đạn đứng ở giữa căn phòng ngầm, trong tay mỗi người cầm một khẩu súng lục uy lực lớn, vẻ mặt ngẩn ngơ. Nhìn bộ dáng đó là biết họ hoàn toàn không ngờ tới Hồ Ly, một tiểu nữ sinh trông như học sinh này, lại có thể kiếm được loại vũ khí giết người đáng sợ như vậy.
Nhãn dán học sinh thần bí ban đầu dán trên người Gia Long và Hồ Ly, lập tức bị hai khẩu súng này thổi bay nát bét không còn một mảnh.
Hồ Ly đứng đối diện họ, lưng tựa vào tường. Trên người mặc một bộ đồ bó sát màu đen gần như mặc cũng như không, thậm chí còn có thể lờ mờ nhìn thấy đường nét tinh vi của ngực và phần dưới, thuộc loại đồ bó sát gợi cảm khiến học sinh tiểu học cũng phải đỏ mặt tía tai.
Còn Gia Long và Không Tín Tuyết thì đứng ở bên cạnh bàng quan.
"Tiếp theo." Hồ Ly nhẹ nhàng mở miệng, "Tôi sẽ huấn luyện các cậu cách ứng phó với công kích nhanh diện rộng có mật độ dày đặc. Dựa theo đối thủ mà cậu miêu tả, đối phương rõ ràng thuộc loại này."
"Ừm." Al thu liễm tâm thần, nghiêm túc gật đầu. "Đúng vậy, thuộc loại tập kích kéo từ tính kim thép diện rộng, trước tiên bố trí một lượng lớn kim thép, sau đó bất cứ lúc nào cũng có thể lợi dụng kim thép để kéo đối thủ tấn công."
"Vậy thì dễ giải quyết rồi." Hồ Ly mỉm cười, "Thứ cậu cần chính là ứng phó cách né tránh công kích diện rộng nhanh chóng với số lượng lớn như vậy, làm sao tìm được sinh cơ trong mưa đạn."
"Vậy thì nên làm thế nào đây?" Al nghiêm túc thỉnh giáo.
"Làm thế nào à?" Hồ Ly giơ khẩu súng trong tay lên, nụ cười có chút quỷ dị.
Nhìn khẩu súng trong tay cô, huynh muội Al chợt nghĩ đến một khả năng không mấy tốt đẹp.
"Chẳng lẽ là....." Sắc mặt hai người hơi đổi.
Đoàng!!
Tiếng súng vang lên.
"Quả nhiên !!!!!" Hai người sợ đến mức hồn vía lên mây. Hóa ra bảo họ mặc áo chống đạn là có ý này, dùng súng lục uy lực lớn bắn trong phòng kín, bốn vách tường đều là tường kim loại có độ đàn hồi cực mạnh, đây đơn giản là mưu sát mà!!
<span>"Hì hì, đoán đúng rồi!" Hồ Ly lộ ra chiếc răng nanh nhỏ cười tủm tỉm nói, "Đáng tiếc không có thưởng."</span>
Keng keng... Keng!
Đạn lạc liên tục bắn tung tóe trong phòng kín, hoàn toàn không nhìn rõ quỹ đạo tốc độ, chỉ có thể nghe thấy tiếng động liên tục phát ra sau khi va đập, cùng với những đốm lửa vàng liên tục văng ra từ tường và mặt đất.
Huynh muội Al ôm đầu ngồi xổm xuống, trực tiếp nằm rạp trên mặt đất, hoàn toàn không dám cử động. Mặt đều sợ đến mức biến dạng.
Keng!
Một viên đạn lạc bắn trúng mặt đất cách họ chưa đầy nửa mét.
A!!!!
Hai người sợ đến mức thét chói tai, mặt cắt không còn giọt máu, ôm chặt lấy nhau.
Gia Long đứng một bên cạn lời nhìn hai người ở giữa sân.
"Lúc trước còn có chút ghen tị với tên nhóc đó. Cảnh giới mà tôi phải mất rất nhiều thời gian mới lĩnh ngộ được, vậy mà lại bị tên này dùng đủ loại năng lực lộn xộn đuổi kịp. Bây giờ nhìn lại thì....." Hắn lắc đầu bất đắc dĩ thở ra một hơi.
Không Tín Tuyết cũng có chút sắc mặt tái nhợt, cơ thể vô thức đứng ra sau Gia Long, cố gắng để hắn che chắn cho mình. Thứ gọi là đạn lạc này vốn không quan tâm bạn có phải là mục tiêu hay không, tóm lại bắn trúng ai thì người đó gặp xui xẻo.
"Các ngươi đúng là đám biến thái, muốn đánh nhau mà cũng không biết báo trước một tiếng."
"Sợ rồi à?" Gia Long buồn cười nhìn cô.
"Làm gì có!"
Không Tín Tuyết cứng miệng nói. Bỗng nhiên liền thấy sắc mặt Gia Long biến đổi, nhìn về phía bức tường sau lưng mình.
"Cẩn thận!"
Hắn gầm lên.
A!!!
Không Tín Tuyết nhào một cái vào ngực Gia Long, hét thảm một tiếng.
<span>"Ha ha ha!!" Tiếp theo là tiếng cười đắc ý của Gia Long. Ngay lập tức cô liền hiểu mình bị đùa giỡn rồi.</span>
<span>"Ngươi!!" Cô vội vàng giãy giụa thoát ra, muốn mắng to.</span>
Xẹt!!
Đột ngột có một luồng ánh sáng bạc xuất hiện giữa cơ thể hai người.
Gia Long như không có chuyện gì thu trường đao lại, chậm rãi thu vào vỏ.
Một viên đạn màu đen bị chém thành hai đoạn chậm rãi rơi xuống dưới chân ở giữa hai người, phát ra tiếng đinh đang.
Toàn bộ Không Tín Tuyết đều bị dọa sợ, cái cọc lạnh lẽo trong khoảnh khắc đó, nhìn thấy khoảnh khắc ánh sáng bạc lóe lên, cô suýt tưởng Gia Long thực sự muốn ra tay với mình. Cỗ áp bách không thể bỏ qua kia, suýt chút nữa khiến cô không thể quên được.
"Đao pháp hay!" Tiếng vỗ tay của Hồ Ly từ không xa truyền đến. "Nhưng mà A Tuyết của chúng ta hình như bị dọa ngốc rồi." Cô giễu cợt nói.
"Cậu mới bị dọa ngốc ấy!!" Không Tín Tuyết kỳ thực trong mấy thế giới đều chưa từng trải qua thế giới chiến đấu hỗn tạp nguy hiểm nào, cứ bình yên đi tới đây, trước đây tuy quen biết Hồ Ly, biết bọn họ khác biệt với mình, nhưng cũng không để ý lắm, nhưng lần này thì khác, tự mình trải qua tận mắt nhát đao này, cô mới chợt cảm nhận được sự sợ hãi.
"Tổng bộ trưởng..... ngài xác định ngài thực sự là con người!?"
Al trèo dậy kinh hãi nói.
Al ở bên cạnh mạnh mẽ gật đầu. Nếu không phải tận mắt nhìn thấy, căn bản khó mà tưởng tượng con người thế mà lại có thể dùng binh khí lạnh chém rơi đạn. Cho dù là đạn lạc đã nhảy vọt mấy lần, tốc độ uy lực đều giảm mạnh, nhưng cũng không phải là thứ mà người bình thường có thể bắt được quỹ đạo tồn tại.
Gia Long mỉm cười.
"Cậu lĩnh ngộ cho kỹ, kỳ thực đạn lạc sau khi trải qua một lần nhảy vọt, đã không còn khó nhìn rõ như lúc ban đầu nữa."
"Đúng vậy." Hồ Ly vỗ tay lên. "Bây giờ, hai người cầm súng hướng tôi bắn, không cần lo lắng. Đạn ở đây đều là đạn đặc biệt do tôi đổi thành, cho dù đánh trúng người cũng không lập tức trí mạng. Cùng lắm chỉ gây ra một vết thương lớn thế này." Vừa nói cô vừa dùng tay ra hiệu một vòng tròn to bằng nắm tay.
"Cậu thế mà còn gọi đây là đạn đặc biệt?!! Cái này khác gì đạn pháo chứ!?" Al dựng cả tóc gáy. "Không.... cái này đã rõ ràng thoát khỏi phạm vi đạn rồi chứ? Đây gọi là đạn pháo....."
"Tôi xác định không phải đạn pháo." Hồ Ly hình như đoán được cậu muốn nói gì. "Cho nên, để không chết. Để bảo vệ em gái cậu, thiếu niên, hãy phát huy bản năng mạnh nhất của cậu đi!" Cô giơ ngón tay cái lên. "Cố lên!"
"Cố lên cái đầu cậu ấy!" Al rất muốn gầm lên, nhưng rõ ràng Hồ Ly không cho cậu cơ hội này nữa, giơ tay nhằm bầu trời chính là một phát súng.
Đoàng!
Đạn lạc lại bắt đầu rồi.
Đoàng đoàng đoàng đoàng đoàng!!
Lần này không chỉ có một viên, Hồ Ly dường như biết hai người không muốn nổ súng, trực tiếp bắn liên thanh sáu phát, đem toàn bộ đạn trong nòng đánh bay hết, trực tiếp vứt bỏ súng lục.
Xẹt xẹt xẹt xẹt!
Bốn viên đạn lạc liên tiếp thế mà đồng thời phản phản đạn trở về lao vụt thẳng về phía cô.
Dải lụa trắng đột nhiên xuất hiện trong tay cô, Hồ Ly uyển chuyển xoay người, vậy mà lại dễ dàng tránh được công kích của đạn lạc. Giống như khiêu vũ nhào lộn trên mũi dao, dải lụa trắng nhẹ nhàng bay phấp phới, tựa như cô thực sự đang nhảy một điệu múa vô cùng xinh đẹp.
Nhìn đến mức huynh muội Al há hốc mồm.
Gia Long ở bên cạnh chằm chằm nhìn động tác của Hồ Ly.
"Lợi hại..... tốc độ chớp nhoáng của cô ta, đã rõ ràng vượt qua phạm vi loài người....."
"Từng nghe cô ấy nhắc qua, dường như tuy yêu thuật của cô ấy không dùng được nữa, nhưng thể chất đại yêu vẫn lưu lại một số điểm vượt xa người thường, ví dụ như tốc độ này chính là như vậy." Không Tín Tuyết thấp giọng nói. Trải qua nhát đao ban nãy của Gia Long, tâm trạng cô đã ổn định lại, tuy vẫn căng thẳng, nhưng cũng không còn sợ hãi như lúc mới bắt đầu nữa.
"Vậy sao?" Gia Long trầm ngâm suy nghĩ. (Còn tiếp xin hãy tra cứu Phù Thiên Văn Học, tiểu thuyết đọc ngon hơn cập nhật nhanh hơn!)
---❊ ❖ ❊---
Tủ sách của tôi
Thêm sách này vào giá sách
Lỗi chương/Báo cáo điểm này
Tuyên bố quan trọng: Tiểu thuyết "Hành Trình Thần Bí" toàn bộ văn bản, mục lục, bình luận, hình ảnh,... đều do cư dân mạng đăng tải hoặc tải lên và bảo trì hoặc đến từ kết quả công cụ tìm kiếm, thuộc về hành vi cá nhân, không liên quan đến lập trường trang web này.
Đọc thêm chương mới nhất của tiểu thuyết xin hãy quay lại trang chủ Phù Thiên Văn Học, địa chỉ vĩnh viễn trang web đọc tiểu thuyết: www.piaotia.net
Copyright © 2012-2013 Phù Thiên Văn Học - Phù Việt Thiên Không Chi Tiểu Thuyết Đọc Vọng All rights reserved.