“Sau đó, có người lại đột nhiên chạy tới nói với ta, đệ đệ ngươi thế mà lại là võ đạo thiên tài ngàn năm có một.... Từ một kẻ phế vật đến đằng sau sự thay đổi lớn như vậy, ngay cả tính cách cũng thay đổi hoàn toàn như biến thành người khác.”
Vẻ mặt Không Tín Tuyết càng lúc càng nghiêm nghị.
“Nói đi, ngươi rốt cuộc là ai?”
“Ta là đệ đệ ngươi.” Gia Long suy nghĩ một chút, đáp.
“Đừng giả vờ ngốc! Thành thật một chút đi. Đồng bạn của chúng ta không ít, giả vờ ngốc đối với chúng ta sớm muộn gì cũng là chuyện tra ra được.” Không Tín Tuyết cười lạnh nói, “Hơn nữa từ đầu ngươi đã không che giấu, chẳng phải là không có ý định che giấu sự thật này sao?”
Gia Long chớp chớp mắt.
“Ngươi đang nói gì vậy, ta có vẻ không nghe hiểu lắm.”
“Đừng giả vờ đáng yêu!!!” Không Tín Tuyết trừng hai mắt. “Thế giới này vốn dĩ là điểm dừng chân do chúng ta lựa chọn. Nói thật đi, loại người ngoài như ngươi không qua bất kỳ sự thẩm tra nào mà đột nhiên xông vào, chúng ta đã thấy nhiều rồi!”
Gia Long hơi ngỡ ngàng. Trong lòng lại đã dâng lên những con sóng ngập trời.
Người xuyên không!!??
Hắn hoàn toàn không ngờ tới, Không Tín Tuyết thế mà cũng là người xuyên không! Hơn nữa dường như người xuyên không của thế giới này thế mà lại không chỉ có một người!!!
“Cái gì gọi là, thế giới này?” Gia Long tiếp tục giả vờ.
“Hừ hừ....” Không Tín Tuyết cười lạnh.
Hai người bốn mắt nhìn nhau, đều nhìn ra từ trong mắt đối phương, kỳ thực song phương đều đã xấp xỉ hiểu rõ ý nghĩa thực sự.
“Được thôi....” Gia Long gật đầu. “Ta quả thực là mới tới thế giới này không lâu, sau đó liền nhập vào thân thể Không Tiểu Phi. Còn có muốn hỏi gì nữa không?”
Hắn dứt khoát thành thật luôn. Chỉ số cơ thể của Không Tín Tuyết đều không nói dối. Rõ ràng những gì nàng nói đều là sự thật hiển nhiên.
“Giả vờ rất giống đấy chứ....” Nàng tiếp tục cười lạnh. Bây giờ đã xác định Không Tiểu Phi không phải là kẻ ban đầu kia, thái độ của nàng cũng xuất hiện một tia xa cách nhỏ nhặt. Không còn thân cận như trước nữa.
“Loại người ngoài mặt hàm súc nội tâmuộn tao (mền tao/hướng nội phóng túng) như ngươi ta thấy nhiều rồi, mỗi kẻ đều làm bộ làm tịch ra vẻ ta đây rất vô tội, thực ra nội tâm bị đè nén đến biến thái vặn vẹo không phải là ít.”
Nàng dừng lại một chút, “Biết bây giờ ta muốn làm gì nhất không?”
“Cái gì?”
“Đánh ngươi một trận.”
“........” Gia Long chớp chớp mắt, “Ngươi đánh không lại ta.” Hắn rất thành thật nói ra sự thật.
“.........” Lần này đến lượt Không Tín Tuyết cạn lời. “Biết đạo lý muốn có được thì phải có sự hy sinh không?”
“Biết.” Gia Long không biết nàng đột nhiên nói cái này để làm gì.
“Cho nên nếu ngươi muốn đánh ta thì không được phép đánh trả!!” Không Tín Tuyết đột ngột lao tới, giáng một quyền thật mạnh về phía mặt Gia Long.
Hô....
Nắm đấm dừng lại ở vị trí cách má Gia Long chưa đầy nửa centimet. Đã bị Gia Long dùng một tay vững vàng nắm chặt trong lòng bàn tay.
“Ta nói này.” Hắn bất lực nhìn Không Tín Tuyết đang ở trong gang tấc, “Ngươi có thể bình thường một chút được không? Không phải chúng ta vừa rồi còn nói chuyện rất đàng hoàng sao, sao đột nhiên lại biến thành bộ dạng này thế?”
“Ngươi đã giết đệ đệ yêu quý nhất của ta, chẳng lẽ ta còn phải mang ơn đội nghĩa kết bạn tốt với ngươi?” Biểu cảm của Không Tín Tuyết lập tức trở nên lạnh lùng.
“Ngươi đấy.... Quả nhiên ta không nên có kỳ vọng gì đối với một kẻ thần kinh.” Gia Long bất lực thở dài.
Ngừa vừa buông tay. Không Tín Tuyết xoay người một cước quét ngang, tung cước đá mạnh về phía eo Gia Long.
Phịch.
Lại bị Gia Long vững vàng bắt được chân.
Bàn chân nhỏ mang tất đen bị Gia Long nắm trong tay, nhưng điều chí mạng nhất không phải là cái này, mà là cái chân giơ cao của Không Tín Tuyết vì góc độ nên bị Gia Long đang ngồi nhìn thấy trọn vẹn không sót gì không gian dưới váy.....
Dưới sự che khuất của quần tất đen lờ mờ có thể nhìn thấy một chút hình tam giác màu trắng.
“Nhìn kìa, quả nhiên là một tên biến thái!” Không Tín Tuyết như không có chuyện gì xảy ra rụt chân lại, “Ngay cả chị ruột cũng lén nhìn!” Xem ra nàng đã hiểu rõ bản thân đánh không lại Gia Long, tạm thời thu tay lại.
“Trước đây ngươi nhất định là một kẻ thủ đoạn độc ác.”
“Tại sao lại nói vậy?” Gia Long ngồi ngay ngắn tại chỗ bất động, dường như căn bản chưa từng ra tay vậy.
“Bởi vì ta đẹp như vậy mà ngươi thế mà lại không hề nhường nhịn ta.” Không Tín Tuyết bình tĩnh ngồi xuống. Hoàn toàn không có chút lúng túng nào khi bị nhìn thấy đáy váy. Điều này khiến Gia Long càng thêm chắc chắn kẻ này quả thực không bình thường.
“Nhường để ngươi đánh một trận á?” Gia Long cạn lời.
“Được rồi, không nói nhảm nữa. Là một thành viên trong số những người xuyên không, ta có nghĩa vụ dẫn ngươi đi làm quen với một số đồng bạn ở quanh thế giới này. Cũng coi như là có sự hiểu biết về mạng lưới giao lưu nội bộ của mọi người.”
“Mạng lưới giao lưu gì? Đồng bạn ở thế giới này nhiều lắm à?” Nhắc đến chủ đề này, Gia Long lập tức nổi lên hứng thú. Ngày nào cũng ở cùng một chỗ với kẻ thần kinh này áp lực hơi lớn. Sơ sẩy một cái là lại bị vô duyên vô cớ gán cho cái danh biến thái.
“Nhiều? Cũng tạm được. Khoảng mấy chục người, chỉ là nơi này là nơi cốt truyện bắt đầu, cho nên số người tụ tập đông hơn một chút.” Không Tín Tuyết thực ra lúc yên lặng trông rất thục nữ. Váy trắng, tất đen, tóc dài, cộng thêm khuôn mặt tinh xảo thanh tú. Trông có vẻ rất có sức hút.
“Đúng lúc đã lâu không tụ tập, ta có thể đề xuất mọi người tổ chức một bữa tiệc.”
“Những người xuyên không này đều đến từ một nơi à?” Gia Long suy nghĩ một chút. Lại hỏi một câu.
“Không, không phải.” Không Tín Tuyết lắc đầu, “Cơ bản không có ai cùng một chỗ, cho dù đều đến từ trái đất, cũng là không gian song song ở các thứ nguyên khác nhau, đương nhiên người từ trái đất là nhiều nhất, những nơi khác ít hơn một chút. Nguyên nhân ta cũng không biết. Nhưng tình hình là thế đấy.”
“Thêm nữa.” Biểu cảm của nàng hơi nghiêm nghị, “Đừng tưởng rằng chỉ có một mình ngươi có sức mạnh cường đại mà đắc ý quên hình, trong số những người xuyên không có không ít kẻ mạnh đến mức biến thái.”
“Có tên không?” Gia Long gật đầu, “Tổ chức của những người xuyên không này chắc là phải có tên chứ?”
“Đương nhiên.” Không Tín Tuyết đứng dậy, “Gọi là Ngọn Hải Đèn.”
Người của Ngọn Hải Đèn đều giúp đỡ lẫn nhau, điểm này khiến Gia Long có chút ngoài dự đoán, hơn nữa từ những thông tin mà Không Tín Tuyết cung cấp nhìn vào, bên trong không phải ai cũng ở đỉnh cao của thế giới, hầu như đều ở tầng lớp trung lưu hoặc trung cao cấp. Rất ít người ở tầng cao nhất, phần lớn là tầng lớp trung hạ và tầng dưới chót.
Trao đổi tài nguyên lẫn nhau, đủ loại giúp đỡ, cùng nhau tiến bộ chung, đó là chủ trương của Ngọn Hải Đèn. Dẫu sao thế giới vô cùng rộng lớn, mọi người với đủ loại hệ thống khác nhau, tổng sẽ có nơi có thể tiến hành trao đổi giao lưu cho nhau.
Về việc gặp gỡ tụ tập với các đồng bạn xung quanh, người rất nhanh đã liên lạc xong.
Không Tín Tuyết xuất phát trước mười phút, dẫn theo Gia Long, đi tới một nhà hàng sang trọng gần đó. Bên ngoài nhà hàng treo tấm biển tạm dừng kinh doanh, hai người cứ thế nghênh ngang đi vào. Khóa trái cửa lại, bên trên bàn ghế bằng thủy tinh trong suốt bên trong đã có một số người ngồi đó, khoảng chừng bảy tám người, từng người một đang tán gẫu với nhau vô cùng vui vẻ.
Nhìn trang phục thì nghề gì cũng có. Cảnh sát, nhân viên văn phòng, công nhân, nội trợ, học sinh.
Hai người Gia Long bước vào, lập tức có một người đàn ông trung niên mập mạp đứng dậy chào mừng.
“Hoan nghênh hoan nghênh! A Tuyết coi như đã lâu em không chủ động tụ tập với bọn anh rồi đấy.” Người đàn ông mập mạp cười híp mắt nói. Trông rất thân thiện hòa nhã.
“Em dẫn theo một người mới tới làm quen, mọi người cứ tự nhiên, Phán Phán lại làm phiền anh rồi.” Không Tín Tuyết hiếm khi khách sáo.
“Không thành vấn đề! Cứ giao hết cho anh.” Người đàn ông vỗ ngực sảng khoái nói. “Vị này là....”
“Gia Long.” Gia Long chủ động xưng tên.
“Lần đầu gặp mặt.”
Hai người bắt tay nhau, ấn tượng đầu tiên đều không tệ. Người xuyên không không thể nhìn bề ngoài mà đoán tuổi. Cho nên Phán Phán cũng không bận tâm việc Gia Long chỉ là một tiểu tử.
“Được rồi, mọi người đều nói xem, thời gian này cốt truyện sắp bắt đầu rồi. Mọi người có dự tính và chuẩn bị gì không?” Không Tín Tuyết có vẻ có phong thái lãnh đạo ngồi xuống.
Gia Long cũng ngồi theo vào chiếc ghế bên cạnh nàng, gương mặt có chút tương đồng của hai người cũng không khiến những người khác có mặt cảm thấy đột ngột.
“Hay là mọi người dời đi đi?” Một đại thúc công nhân đang lầm lũi uống rượu nhíu mày nói. “Ta trải nghiệm qua hai thế giới, cộng thêm cái này là cái thứ ba, đối mặt với cốt truyện vấn đề lớn nhất chính là nguy hiểm. Đừng tưởng rằng cốt truyện dễ thay đổi thế. Nếu dễ dàng như vậy thì đã không có nhiều tiền bối chết trên con đường chinh chiến rồi.”
“Dời đi đâu? Thế giới này là nơi an toàn nhất rồi, đẳng cấp võ lực thấp, giới hạn vũ trụ lớn, những nơi khác không phải càng rắc rối hơn sao?” Một nữ cảnh sát bên cạnh bĩu môi, “Thế giới trước của ta chính là trốn tránh, không chịu tiến thủ, cuối cùng bị một tai nạn bất ngờ trực tiếp loại khỏi cuộc chơi, nghĩ đến là thấy phiền lòng.”
“Lê Hoa nói đúng, trong phạm vi cốt truyện chúng ta còn có thể nắm bắt nơi nào an toàn nơi nào không an toàn, nhưng ra khỏi cốt truyện, những nơi khác chúng ta hoàn toàn mù tịt, hai mắt tối thầm, cho nên ta thấy vẫn cứ án binh bất động, trốn tránh những nơi nguy hiểm trong cốt truyện là được. Trong bốn nền tảng lớn thì chỉ có Kẻ Tàn Sát là nguy hiểm một chút, ba vị kia mức độ nguy hại đều rất nhỏ.” Bà nội trợ tán thành.
“Không giới thiệu một chút về người mới à?” Một nữ sinh đề nghị.
Gia Long đứng dậy, nâng ly rượu nhìn quanh một vòng. “Ta tên Gia Long, chỉ mới xuyên không đến thế giới này, hy vọng sớm hòa nhập với mọi người.” Biểu cảm cười híp mắt của cậu nhanh chóng giành được thiện cảm của mọi người. Cộng thêm lễ nghi cử chỉ có giáo dục.
Lập tức tất cả mọi người có mặt đều lần lượt bày tỏ, có rắc rối có vấn đề gì có thể tìm cậu để hỏi.
Gia Long rất nhanh có được từng phương thức liên lạc, sau đó ngồi xuống, tiếp tục nghe mấy người thương lượng đối sách.
“Bốn nền tảng lớn, năng lực của Kẻ Tàn Sát mọi người đều biết, nắm giữ mọi kỹ nghệ tàn sát trên thế gian, bất kỳ kỹ thuật giết người nào, chỉ cần hắn nhìn lướt qua là có thể học được. Quả thực chính là biến thái. Cộng thêm đủ loại giới hạn của thế giới này, hắn mang thân phận bốn nền tảng lớn căn bản sẽ không chết, cuồng nhân giết người không chết, ai có thể đối phó?” Đại thúc công nhân bất lực nói.
“Có thể xin chi trợ giúp không? Chỗ chúng ta thiên về võ lực thuần túy chỉ có Lê Hoa và Vĩnh Hòa thôi mà. Những người khác đều là nghề nghiệp sinh hoạt, thực sự rắc rối tới chẳng lẽ không thể chuyển sinh nữa? Lần sau muốn liên lạc lại thì thực sự rất rắc rối đấy.” Nữ sinh nhíu mày nói.
“Xin chi viện thì điểm cống hiến của chúng ta có đủ để mời một cao thủ cấp bậc gì không?” Không Tín Tuyết bình tĩnh hỏi.
“Điểm cống hiến chỗ tôi vừa làm một nhiệm vụ bánh ngọt tuyệt thế, được một trăm.”
“Chỗ tôi hoàn thành thu thập tư vấn, cộng thêm trước đó dùng chưa hết, còn một trăm năm mươi rồi.”
“Tôi chỉ có thể ra hai trăm, còn phải giữ lại một ít để trị bệnh mua thuốc, thế giới này không có thuốc trị cái bệnh này của tôi...” Thiếu nữ bất lực nói.
“Tôi có thể ra ba trăm.” Không Tín Tuyết bình tĩnh nói, “Điểm cống hiến mọi người bỏ ra đều ghi chép lại, khoảng thời gian này tích lũy thêm nhiều điểm cống hiến vào, tranh thủ thuê một trợ thủ cấp bậc cao đến đây. Năng lực của Kẻ Tàn Sát quả thực rất phiền phức, nhưng nếu là phong ấn trọng thương, cao thủ không lấy việc giết người làm mục đích, kỹ nghệ học tập của hắn tự nhiên sẽ không thể học được.”
“Đây đúng là một cách hay.”