Thần Bí Chi Lữ

Lượt đọc: 2630 | 24 Đánh giá: 9,8/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
1143 Mộng cảnh 1

❊ ❊ ❊

Beren mặc một chiếc áo gió trắng, quần jean trắng phác họa ra đôi chân thon dài tròn trịa, buộc một chòm tóc đuôi ngựa gọn gàng, vòng eo thắt một chiếc đai lưng kim loại màu trắng. Thời gian hơn một trăm năm mang đến cho cô, ngoại trừ sự thay đổi vi tế trên dung mạo ra, thì phần còn lại chính là khí chất băng lãnh và diễm lệ hơn.

Lạnh nhạt liếc nhìn nam nhân kia, Beren coi như chưa từng thấy người này, cứ tự mình đi đường, hoàn toàn không có ý định để mắt tới hắn.

– Này Beren thượng tá, đừng như vậy chứ. Dù sao chúng ta cũng là chỗ quen biết một trận làm bạn bè tốt, không nể mặt như vậy thật sự tốt sao? Sẽ tổn hại đến hình tượng băng sơn đại mỹ nhân của cô đấy! – Nam nhân mặt mày hớn hở lái phi thuyền chậm rãi đi theo sau Beren.

– Nhìn thấy anh là buồn nôn rồi, cút xa chút! – Beren không khách khí vứt lại một câu, tự mình tăng tốc độ.

Nam nhân tên là Owenlis, là một trong số không ít người theo đuổi Beren, cũng là kẻ nổi bật nhất trong số đó, gia thế bất phàm, quan hệ mạng lưới ảnh hưởng của gia tộc trải rộng khắp Cửu Hoàng Liên Minh loài người. Cũng là đồng nghiệp một cục với Beren.

Từ khi Beren được điều đến cục tác chiến đặc chủng này, hắn ta đã đem lòng cảm mến cô ngay từ cái nhìn đầu tiên, tiếp theo chính là quãng thời gian theo đuổi khổ sở kéo dài hơn sáu mươi năm. Những người theo đuổi khác sớm đã đổi hết nhóm này đến nhóm khác, chỉ duy nhất một mình hắn là trước sau như một.

Vốn tưởng rằng, một nữ tinh anh có gia thế thấp kém, chỉ có thể dựa vào chính mình như Beren, lại nhận được sự theo đuổi chủ động từ một kẻ quan nhị đại phú nhị đại như hắn, bề ngoài thì chắc là bất động nhưng trong lòng chắc phải thầm sướng, tối đa lúc đầu chỉ làm bộ rụt rè mà thôi. Nào ngờ theo đuổi bao nhiêu năm như vậy, thế mà lại hoàn toàn không có phản ứng gì, phản ứng lúc đầu của Beren thế nào thì bây giờ vẫn y như vậy.

Phụ nữ xinh đẹp của liên minh nhiều như biển, sáu mươi mấy năm chờ đợi và túc trực, ngay cả bản thân Owenlis cũng không biết là vì nguyên nhân gì. Trong nhà cũng từng hối thúc hắn, nhưng sau khi bị hắn thoái thác hết lần này đến lần khác thì cũng mặc kệ hắn luôn.

– Lẽ nào bản thân mình thực sự là đồ tiện nhân? Càng bị hành hạ lại càng hưng phấn sao? – Owenlis sờ sờ cằm, đeo kính râm lên, liếc nhìn hình ảnh hoàn hảo ngầu lòi phản chiếu trong cửa sổ xe, hài lòng gật đầu, lái phi thuyền đuổi theo lần nữa.

Hắn không rõ bối cảnh của Beren, nhưng cho dù là bối cảnh gì đi nữa, tóm lại cũng không thể mạnh bằng hắn được, hắn cũng lười nghĩ nhiều, chỉ cần bản thân thích là được.

– Tôi chính là có tin tức mới nhất về Xích Tuyết Phái, không lên đây trò chuyện chút sao? – Đã tán tỉnh không có tác dụng, vậy thì chỉ có thể tung ra tuyệt chiêu!

Quả nhiên. Lời này vừa thốt ra, bước chân của Beren phía trước lập tức khựng lại ngay.

Thiếu nữ quay đầu lại, ý hàn trong đáy mắt chớp mắt đậm thêm.

– Nếu là nói đùa thì tôi sẽ giết anh!

Owenlis lập tức toát mồ hôi lạnh, vội vàng liên tục gật đầu.

– Sao dám chứ! Tiểu nhân sao dám đùa giỡn với Bệ hạ ngài cơ chứ. – Hắn ta vội vàng nịnh nọt nặn ra một nụ cười thật tươi.

Vũ lực của Beren đã sớm phá vỡ bầu trời rồi, một kẻ Truyền Thừa cấp bình thường như hắn mà dám đấu tay đôi với cô, tàn phế chỉ là chuyện trong chớp mắt. Đùa à, hai đại linh quan của Xích Linh Đường đều chết dưới tay cô ta, cô nàng Beren này nổi tiếng là kẻ sát nhân không chớp mắt.

Đó chính là tồn tại từng mang biệt hiệu Beowulf trong cục đặc thù, có thể xé rách cự long bằng tay không đấy!

Mặc dù các thúc bá trong gia tộc mạnh hơn cô không ít. Nhưng nếu cưa cẩm gái góa mà còn phải dựa vào gia thế, vậy thì thực sự không phải là thất bại bình thường nữa rồi. Owenlis không phải là một đại thiếu gia ngốc nghếch.

Lên phi thuyền, Beren không nói hai lời, ánh mắt đăm đăm nhìn chằm chằm Owenlis.

– Cô đừng như vậy... Tôi áp lực lắm... – Owen lập tức đổ hết những tình hình mình biết ra ngoài.

– Người của Xích Tuyết Phái đã được xác nhận, đang ẩn nấp trong một hang động ngầm khổng lồ ở phía nam Hỏa Tinh. Đường chủ của Xích Linh Đường đã xuất phát rồi, chính phó đường chủ tổng cộng hai người. Thực lực cụ thể không rõ, chưa từng có ai nhìn thấy bọn họ ra tay. Bởi vì những kẻ từng thấy đều đã chết rồi, cho nên cô ngàn vạn lần đừng có xúc động!

Beren nhíu mày.

– Còn nữa không.

– Còn... còn thì không còn nữa... – Owen cười gượng gạo, – Đây là bản đồ cụ thể. – Hắn vội vàng dùng truyền tải không dây để truyền đi tấm bản đồ đã có được trước đó.

Beren nhận bản đồ, chiếu lên võng mạc cẩn thận xem xét.

– Đa tạ! – Cô lật người nhảy khỏi phi thuyền, trực tiếp đi thẳng về phía một con hẻm nhỏ bên ngoài.

– Này! – Owen vươn tay muốn giữ lại, nhưng đã không còn thấy bóng dáng đâu nữa, đành bất lực thở dài.

– Suốt ngày thần thần bí bí, hây... – Đối với người đồng nghiệp diễm lệ này, hắn thực sự không biết nên nói gì cho phải, dù có đối xử tốt với cô thế nào đi nữa, thì vẫn luôn giữ khoảng cách với hắn. – Lẽ nào cô ta chuẩn bị cứ độc thân như vậy cả đời sao? – Trong đầu hắn nảy ra ý nghĩ này, lắc đầu lái phi thuyền rời đi phía trước.

Sau khi phi thuyền rời đi, đầu hẻm nhỏ thấp thoáng lộ ra khuôn mặt của Beren.

Ánh mắt cô lặng lẽ dõi theo chiếc phi thuyền bay đi, đáy mắt lộ ra một tia áy náy.

– Xin lỗi, tôi không muốn liên lụy đến anh...

Cô lẩm bẩm thấp giọng.

Có Thạch Nam Đệ làm kẻ thù, có Bạch Chi Vương làm kẻ địch, cuộc sống như thế này, căn bản không biết ngày tiếp theo có còn tương lai hay không, bọn họ là những kẻ từng giây từng phút đấu tranh với vận mệnh, thì lấy tư cách gì mà dám mơ tưởng đến chuyện kết hôn sống những ngày tháng ổn định chứ?

Cô không phải là người đá, bất kể là ai bị đối xử chân thành như vậy sáu mươi năm như một, thì cũng sẽ không tuyệt tình như thế, nhưng.....

Beren cúi đầu nhìn cuộn tình báo còn lại trên tay, là do Bạch Đông truyền đến.

– Xích Linh Đường có lẽ đã phái người ra ngoài. Là Song Đầu Cải dẫn đội, nhìn dáng vẻ là đi dò thám tin tức của Xích Tuyết Phái lần này. Có dự tính gì không?

– Đã liên lạc được với phía Xích Tuyết chưa? Thái độ thế nào? – Beren lướt nhẹ trên cuộn giấy, lập tức trên đó hiện lên một dòng chữ.

– Đã liên lạc được, chỉ là thái độ của đối phương không ra sao cả, bọn họ là Năng Hạc Sư cuối cùng, không chỉ có người của Xích Tuyết, mà còn có cả những Năng Hạc Sư được dung thu lại, thực lực không rõ. – Bạch Đông đáp lại.

– Đã báo tên của anh tôi chưa? – Mi tâm Beren hơi nhíu lại.

– Đã báo rồi, nhưng đối phương không nể mặt cho lắm, có vẻ như căn bản chưa từng nghe qua? – Bạch Đông nghi ngờ đáp lại.

Beren nhíu mày.

Từ sau khi Xích Tuyết Phái rút lui toàn diện, ẩn mình sau hậu trường đã hơn một trăm năm nay, trong lúc dưỡng sức nghỉ ngơi, không biết rốt cuộc đã phát triển thành cái dạng gì rồi. Nhưng cho dù thế nào đi nữa, thì cũng không thể có chuyện chưa từng nghe qua danh hiệu của ca ca được, dẫu sao thì đó cũng là một trong những phái chủ huy hoàng nhất vào thời năm đó.

– Đợi tôi đến rồi hãy nói! – Beren đáp lại câu cuối cùng, thu cuộn giấy lại, sải bước đi vào trong hẻm rồi biến mất.

Một trăm năm mươi năm. Có thể xảy ra quá nhiều chuyện rồi....

Hành tâm Hỏa Tinh, Xích Tuyết Thành

Thành phố khổng lồ được xây dựng ở sâu trong lớp vỏ Hỏa Tinh này, xung quanh được bao quanh bởi vô số dòng dung nham cuồn cuộn, toàn bộ thành phố màu đen trông giống như bị vây quanh bởi một dải lụa đỏ rực, nhìn vô cùng tráng lệ.

Trong thành, bên trong một căn nhà đá có phần cũ nát.

Trên chiếc giường đá màu đen đang khoanh chân ngồi một nam nhân trung niên tóc hoa râm.

Nam nhân mở hai mắt đang nhắm lại, ánh mắt lạnh lùng nghiêm nghị.

– Khụ khụ khụ... – Hắn ho khan kịch liệt mấy tiếng, vươn tay rút khăn giấy bịt miệng lại, chiếc khăn giấy trắng nhanh chóng bị nhuộm đỏ bởi từng chút máu tươi.

– Bạch Dạ, có một chuyện phái chủ ủy quyền cần anh đi làm. – Một giọng nói lạnh lùng tương tự vang lên từ trong không khí bên trong căn nhà đá, là giọng nữ.

– Chuyện gì? – Nam nhân trung niên trên giường trầm giọng hỏi.

– Chuyện này anh nên rất sẵn lòng đi làm mới phải. Đệ đệ của anh là Bạch Đông, đã được người ta cứu ra ngoài rồi, nhưng hiện tại đã gia nhập dưới trướng của Cạnh Xỉ Vương. Ý của phái chủ là, bảo anh đi tiêu diệt kẻ tập kích có thể xuất hiện. – Giọng nữ kia giải thích nói.

– Bạch Đông ra ngoài rồi sao? – Mắt Bạch Dạ hơi mở lớn. – Hắn hiện tại cấp bậc gì rồi?

– Không rõ, nhưng có lẽ chỉ ở dưới Truyền Thừa cấp thôi, nghe nói đang làm huấn luyện viên của một đội ngũ, đang mang theo một đội tân binh tiến hành huấn luyện thử thách.

– Ngu xuẩn! – Hai mắt Bạch Dạ bỗng nhiên mở lớn. – Quên đi thù hận của gia tộc! Quên đi tất cả những gì đang gánh vác, đường đường là Cực Đông Thể Chất vậy mà lại không có chí tiến thủ! – Một cỗ hung khí bỗng nhiên trào dâng từ trên người hắn.

– Anh sẵn lòng khổ tu, không có nghĩa là người khác cũng sẵn lòng. – Giọng nữ kia không nói thêm gì nữa, âm thầm ẩn nấp.

Chỉ để lại khí tức băng lãnh càng lúc càng cuồng táo trên người Bạch Dạ. Trong vòng phạm vi mấy trăm mét xung quanh toàn bộ căn nhà đá, mơ hồ ngưng tụ ra một tầng sương giá nhạt trên mặt đất.

Nhiều năm qua đi, Xích Tuyết Phái vẫn luôn kiên trì tìm kiếm tung tích của Gia Long, bởi vì quan hệ của Chủng Tự Vặn Vẹo, bọn họ kiên trì cho rằng Gia Long chưa chết. Hơn một trăm năm tuyên truyền, trong sự truy sát của cơ sư, người cũ liên tục hy sinh, người mới liên tục trồi lên, lấp đầy những chỗ trống mới. Toàn bộ Xích Tuyết Phái ngoại trừ tầng lớp cao cấp ra, thì hầu như không còn ai biết tên thật của đời phái chủ trước Gia Long nữa. Càng nhiều người thậm chí chỉ biết danh hiệu của Gia Long, mà không biết tên thật của hắn.

Bên trong Xích Tuyết Thành, trên một ngọn núi đỉnh nhọn đá màu máu, bên trong một hang động vòm tròn, một nam một nữ mặc áo đỏ đứng song song với nhau, nhìn xuống khung cảnh thành phố phía bên dưới.

Nam nhân chính là Hắc Diệu của năm đó, Hắc Diệu Jacob, cách biệt nhiều năm, hiện tại hắn đã bớt đi vài phần cuồng ngạo, có thêm một chút trầm ổn.

Mà nữ nhân tựa sát vào bên cạnh hắn, lại chính là Ái Lệ Ti của Xích Tuyết Phái lúc ban đầu.

Trạng thái hai người thân mật, rõ ràng là đã kết thành bạn lữ rồi.

– Anh nói Tiệp Duệ Ti tiểu tử này định đi theo con đường nào? – Hắc Diệu nheo mắt hỏi. – Càng lớn tôi lại càng không đoán ra được tâm tư của tên nhóc này, lúc nhỏ tính ra còn tạm được.

– Anh làm cha mà còn không đoán được, thì em đoán kiểu gì đây? – Ái Lệ Ti lườm hắn một cái. – Nó hiện tại suốt ngày dính lấy con nhỏ nhà Al, đã hơn hai mươi tuổi rồi, mà vẫn giống như một đứa trẻ vậy, chẳng phải do anh làm cha mà không dạy bảo cho tốt đấy à.

– Xích Tuyết chúng ta với tư cách là đứng đầu trong ba thế lực lớn dưới trướng Cạnh Xỉ Vương, chỉ là tạm thời phụ thuộc, anh lo lắng thế hệ của Tiệp Duệ Ti có thể sẽ bị Cạnh Xỉ Vương triệt để dung hợp đồng hóa. – Hắc Diệu hơi lo lắng nói. – Gia Long chắc chắn vẫn còn sống, loại người có tính cách như hắn, nếu như một khi quy hồi, e rằng đến lúc đó sẽ có phiền phức đấy.

– Đã hơn một trăm năm trôi qua rồi, nghĩ nhiều thế làm gì. – Ái Lệ Ti tỏ vẻ không đồng tình. – Chuyện này đã có phái chủ ủy quyền và Băng Ma Tướng cân nhắc, đám người già chúng ta cứ qua được ngày nào hay ngày đó là được rồi. Chém giết mấy chục năm rồi, cũng đến lúc chúng ta hưởng phúc rồi.

– Nói thì nói vậy, nhưng mà... – Hắc Diệu thở ra một hơi. – Không biết Thụy Tĩnh bọn họ thế nào rồi? Năm ngoái lúc cha tôi qua đời, tôi đã nhìn thấy cô ấy một lần trong tang lễ, sau đó thì chưa từng gặp lại nữa.

– Em đã bảo là anh suốt ngày suy nghĩ phức tạp hóa vấn đề lên mà, thế lực Xích Tuyết Liên Minh chúng ta rộng lớn, tính riêng phái vực chi nhánh thôi đã có mười ba cái, so với một trăm năm trước thì mạnh hơn không dưới mười lần, có tinh hoa lực lượng của Năng Hạc Sư gia nhập gần chín mươi phần trăm, chỉ cần không phải Vương cấp, ai dám tùy tiện trêu chọc chúng ta chứ? Cho dù là Vương cấp, cũng phải xem thái độ của Cạnh Xỉ Vương thế nào đã. – Ái Lệ Ti vẫn tỏ vẻ không đồng tình. – Thụy Tĩnh có tầng quan hệ này, đủ để cô ấy sống rất tốt rồi.

– Lần này Cảnh Miêu ra ngoài, anh nhờ cậu ấy tra xét thử xem vậy. – Hắc Diệu vẫn có chút không cam lòng. – Dù sao cũng là bạn bè lúc ban đầu.

– Em thấy là bạn gái thì có. – Ái Lệ Ti lén lút véo hắn một cái thật đau, khiến Hắc Diệu đau đến mức nhíu mày lại thành một cục.

<

[Dịch từ bản vi] ChuongId:1119
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 21 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.