Trên đường phố, mấy cột điện ít ỏi dường như xảy ra sự cố gì đó, cứ chớp chớp liên hồi, có chút mờ ảo bất định. Sau khi lác đác vài người qua đường đi khuất, thì chỉ còn thỉnh thoảng có từng chiếc xe chạy lướt qua.
Đao Nhất và Đao Nhị mặc đồng phục xanh trắng, cặp sách đeo trên lưng giống như những học sinh bình thường đang đi bộ về nhà.
Đao Nhất tên thật là Yuriva, là một thiếu niên mang dáng vẻ da dẻ trắng trẻo, nụ cười rạng rỡ đầy ánh nắng. Còn Đao Nhị tên là Yurijie, buộc tóc hai chùm, dung mạo rất giống Đao Nhất, chỉ có điều duy nhất là làn da mịn màng hơn một chút, luôn mang vẻ mặt trầm mặc ít nói, hình bóng luôn quấn quýt không rời với Yuriva.
Hai người đi dọc theo con đường đến một góc cua, ở góc phố có một quán bar, từ bên trong lờ mờ vẳng ra tiếng nhạc êm dịu, ánh đèn đỏ chiếu rọi ra ngoài. Cạnh cửa khắc một hàng chữ cái ngoằn ngoèo không nhìn ra là loại chữ gì.
"Cậu nói xem thực lực của Tổng bộ trưởng rốt cuộc được rèn luyện thế nào vậy, cảm giác mạnh đến biến thái luôn, bảo tớ dùng một tay cũng chưa chắc đã đấu lại ổng." Đao Nhất Yuriva vừa cầm điện thoại trả lời tin nhắn của bạn, vừa tùy tiện hỏi em gái.
"Ai mà biết được chứ." Đao Nhị đang cầm điện thoại tự sướng, chuẩn bị đăng lên vòng bạn bè, vừa bĩu môi vừa phồng má giả vờ đáng yêu.
"Mới ở độ tuổi nhỏ thế này mà đã có thể đạt tới mức độ cường hãn này, chỉ là không biết thực chiến của ổng thế nào nhỉ?" Đao Nhất chán nản nói.
"Thực chiến?" Yurijie buông điện thoại xuống, liếc nhìn anh trai một cái, "Anh vẫn đang nghĩ đến chuyện lúc nãy à?"
"Chẳng lẽ em quên được chắc?" Yuriva vặn hỏi. "Tên đó tóm Tuyết tỷ ra, sau đó dụ đại ca Lierkadan xuất hiện, cuối cùng mục tiêu thực sự của hắn chắc chắn là anh." Hắn giật giật mái tóc, "Vô duyên vô cớ bị một kẻ biến thái thế này nhắm vào, quả nhiên cảm thấy áp lực lớn quá...."
"Hay là gọi cảnh sát đi." Yurijie đề nghị.
"Có ích không? Gọi hai lần rồi đấy." Yuriva trợn trắng mắt, "Chẳng lẽ lại bảo với cảnh sát rằng chúng ta kỳ thực đều không phải người bình thường, vì bảo vệ hòa bình trái đất nên bị một tổ chức tên là Kền Kền nhắm trúng, bọn chúng muốn bắt chúng ta đi làm thí nghiệm? Những lời hoang đường kiểu này em nghĩ chú cảnh sát sẽ tin chắc?"
"Quả thực là một vấn đề...." Yurijie nghiêm túc gật đầu, "Vậy.... chi bằng đi tìm viện binh?"
"Tìm ai? Này, thực chiến và tỉ thí là hai chuyện khác nhau, thời đại này có mấy ai từng trải qua thực chiến cơ chứ?" Yuriva cạn lời.
"Chúng ta có thể bỏ tiền mà, thuê lính đánh thuê gì đó chẳng hạn."
"Đọc tiểu thuyết nhiều quá rồi đấy..." Yuriva không nói nên lời. "Hơn nữa chúng ta lấy đâu ra kênh thông tin kiểu này?"
"Thế anh bảo phải làm sao bây giờ? Chẳng lẽ lại ngồi đợi người ta đến tập kích lần nữa à?" Yurijie nhún vai.
"Chứ còn thế nào được nữa?" Yuriva sờ cằm, "Em thử nghĩ xem, có phải chú đã sớm dự liệu được ngày này rồi hay không, cho nên từ nhỏ đã bắt chúng ta huấn luyện cùng đại ca Lierkadan, những kỹ năng thợ săn bắt lợn rừng săn cáo gì đó trước đây, nhìn thế nào cũng có thể trực tiếp áp dụng vào việc đối phó với mấy chuyện này...."
"Anh nói thế, tính ra cũng có vẻ giống thật đấy." Yurijie vốn dĩ thần kinh tương đối chậm chạp.
Vừa nói chuyện, hai người vừa rẽ vào một con hẻm nhánh, đây là lối tắt đi thẳng về nhà, bọn họ đã đi vô số lần, sớm đã quen thuộc không thể quen thuộc hơn.
Nhưng vừa mới rẽ sang.
"Cẩn thận!"
Yuriva bỗng nhiên kéo giật em gái lại, tránh đi thứ gì đó đang lao tới từ không trung.
Phập!
Thứ đen sì đó đâm phập một cái vào bức tường bên cạnh, vậy mà lại cắm sâu hẳn vào trong.
Hai người sợ đến mức toát mồ hôi lạnh, nhìn kỹ lại, hóa ra lại là một hung khí kim loại màu đen hình dạng giống móng vuốt động vật.
Hung khí đó có ba ngón tay, trực tiếp đâm thủng tường xi măng, ngoặc sâu vào trong, cạy ra từng mảng bụi xi măng.
"Người nào!" Yuriva dồn toàn bộ sự cảnh giác lên mức cao nhất, trợn tròn mắt chằm chằm nhìn về phía bóng tối ở đầu hẻm.
Trong bóng tối, một bóng người cao tới hai mét dần dần bước lại gần, hiện rõ ra ngoài.
Đó là một người đàn ông toàn thân quấn trong lớp y phục dày cộp, trông giống như một thương binh nặng vừa trốn viện chạy ra, toàn thân người nọ đều tỏ ra sưng phồng, to lớn và thô kệch, mang lại cho người ta cảm giác nặng nề.
Khuôn mặt duy nhất để lộ ra ngoài của người đàn ông, lại lập tức khiến toàn thân Yuriva căng cứng.
"Yuriva, lần trước để cậu chạy thoát, lần này tuyệt đối sẽ không còn chuyện đó nữa...." Giọng người đàn ông trầm đục và cứng nhắc, có vẻ hơi không giống con người.
Hắn ta vươn một tay chộp lấy, một sợi xích bạc loảng xoảng rủ xuống, lủng lẳng phản chiếu ánh sáng bạc nhạt nhòa.
"Xích Bạc!" Sắc mặt Yuriva lập tức trở nên ngưng trọng.
"Em đi trước đi." Hắn nhỏ giọng nói với em gái.
"Đi không nổi nữa rồi." Thái dương Yurijie rịn ra chút mồ hôi nhỏ, "Trước sau đều có người canh giữ. Em cảm nhận được ánh phản chiếu từ nòng súng!"
"Rắc rối rồi đây." Lòng Yuriva chìm xuống.
Xích Bạc bước lên phía trước một bước.
"Đây chỉ là một cuộc thử nghiệm...."
Vút!
Toàn thân hắn lao phắt về phía trước, dáng người cao lớn vậy mà lại nhanh nhẹn linh hoạt hệt như sói hoang.
Vài phút sau, trong con hẻm, Đao Nhất và Đao Nhị lần lượt nằm sát hai bên vách tường, dòng máu tươi đỏ thẫm chảy ngoằn ngoèo hướng ra ngoài theo thân thể bọn họ, tạo thành hai vạch đỏ có thể nhìn thấy rõ ràng.
Toàn bộ con hẻm đều tỏa ra thứ mùi tanh của máu và rỉ sắt.
"Đây chính là sức mạnh của người cứu rỗi sao?" Xích Bạc có vẻ lạnh lùng hơn so với lần trước, đôi tay hắn ta đã không còn là lòng bàn tay con người nữa, mà là móng vuốt cơ khí hoàn toàn triệt để, phát ra thứ hàn quang lạnh lẽo sắc bén trong bóng tối.
"Trong truyền thuyết, chẳng phải ngươi có thể mượn dùng sức mạnh của người khác hay sao?"
Xích Bạc bước về phía Yuriva đang nằm trên mặt đất.
"Quả nhiên vẫn quá yếu, người cứu rỗi mạnh nhất trong truyền thuyết, là kẻ có thể mượn sức mạnh của trăm người, đạt tới cảnh giới tối cao vô biên đáng sợ."
Bốp.
Hắn ta bước đến cạnh Yuriva, tung một cước đá mạnh tới, bốp một tiếng đá cho Yuriva lại hộc ra một ngụm máu tươi.
"Còn ngươi, mới mượn dùng sức mạnh chưa tới ba người phải không? Thật đáng thương làm sao."
"Đừng động vào anh tôi!!" Yurijie ở cách đó không xa lớn tiếng gào lên. Cô nằm mơ cũng không ngờ tới, Xích Bạc kẻ mà lần trước bị bọn họ cố hết sức chém đứt hai tay, bây giờ lại bỗng chốc trở nên mạnh mẽ đến mức như ở một tầng thứ hoàn toàn khác.
Cô hoàn toàn không thể ngờ được, chỉ qua vài lần giao phong ngắn ngủi, anh trai vậy mà lại cứ thế bị đánh gục trực diện một cách dễ dàng như vậy.
Người anh trai vẫn luôn nổi tiếng về sức mạnh, có thể mượn dùng sức mạnh của người khác, vậy mà lại bị đánh bại một cách đơn giản nhường này!! Thật khó mà tin nổi!
Muốn đánh... thì đánh tôi ấy!" Cô kiên cường chống đỡ cơ thể đứng dậy, vùng bụng toàn là máu đang liên tục rỉ xuống.
Xích Bạc quay đầu lại, có chút thiếu kiên nhẫn nhìn sang Yurijie.
"Không phải người cứu rỗi, đối với chúng tôi mà nói thì hoàn toàn không có giá trị."
Hắn ta rời khỏi chỗ Yuriva, bước về phía Yurijie.
"Có nên giết ngươi luôn không nhỉ?"
Đồng tử Yurijie lập tức co rút lại. Dù cho có được huấn luyện thế nào đi nữa, dù cho trước đây cũng từng trải qua hai lần chiến đấu sinh tử, nhưng khi thực sự đối mặt với cái chết, cô vẫn cảm thấy toàn thân run rẩy, lồng ngực co rút căng cứng lại. Gần như có cảm giác ngạt thở.
"Đừng đụng vào em gái tao!!" Giọng Yuriva từ phía sau truyền đến.
Xích Bạc lập tức nứt miệng cười toe toét, chuẩn bị mở lời.
Đột nhiên trên người hắn ta hình như phát ra âm thanh tai nghe điện tử nhỏ xíu, hắn ta khựng bước chân lại, dường như đang lắng nghe thứ gì đó.
Nói đùa cái gì thế? Rút lui?! Hehehe." Xích Bạc đột nhiên bóp nát thứ gì đó, tiện tay vứt xuống đất. "Hai tay tao đã gãy, suýt thì chết trong tay hai tên nhóc thối này, bây giờ chính là thời điểm tốt nhất để báo thù, vậy mà lại bảo tao rút lui?!"
Bốp!
Đột nhiên một lỗ đạn xuất hiện trực tiếp trên mặt đất ngay cạnh chân hắn.
"Hử?" Xích Bạc ngẩng đầu lên, nhìn về hướng tay súng đang mai phục ngoài con hẻm.
"Mày.... đang uy hiếp tao đấy à?"
Vút một tiếng, hắn ta tựa như một con sói lớn trong đêm tối, lao tót ngay vào màn đêm.
A!
Một tiếng hét thảm thiết từ đằng xa đột ngột vang lên, nhân cơ hội này Yuriva và em gái vội vã cố gắng bò lại gần nhau.
Mau chạy đi! Tên đó đã không còn là con người nữa rồi, một nửa cơ thể hắn ta đã bị cải tạo thành cơ khí hoàn toàn! Tao căn bản không đánh lại hắn!" Yuriva hối hả nói, "Mau đi tìm đại ca Lierkadan đi! Đừng báo cảnh sát!"
Cậu ta gắng sức đỡ Yurijie dậy, nhưng cơ thể em gái đã hoàn toàn cạn kiệt sức lực, vừa mới miễn cưỡng đứng lên, vết thương ở bụng liền bị bứt nứt, máu tươi lại bắt đầu tuôn ra xối xả.
Phóc.
Hai người lại ngã nhào xuống đất, lần này thì dù thế nào cũng không thể bò dậy nổi nữa rồi.
"Ể? Hai người đang làm gì thế này? Chơi trò tình yêu cấm kỵ giữa anh em à?" Đột nhiên một giọng nói chán chường từ đầu hẻm truyền vào.
"Lão đại!" "Tổng bộ trưởng!!"
Nhìn thấy Không Tiểu Phi ở đầu hẻm, hai kẻ đang bò lê bò càng dưới đất lập tức cảm động đến mức rưng rưng nước mắt.
Cuối cùng cũng được cứu rồi!!
Bỗng nhiên Yuriva dường như nhớ ra tình thế hiện tại, sắc mặt lại lập tức trở nên lo lắng.
"Tổng bộ trưởng, mau giúp em gọi điện cho biểu ca (biểu ca) với!! Ở đây rất nguy hiểm, mau rời khỏi đây đi!!"
"Đao Nhất Đao Nhị?" Gia Long bước vào trong hẻm, lông mày nhíu chặt, cái mũi hít hít, dường như ngửi thấy mùi vị gì đó không đúng lắm.
"Đây là... mùi máu tươi..."
Sắc mặt hắn ngưng lại. Liếc nhìn hai anh em với vẻ mặt lo lắng trên mặt đất, hắn vừa định cất lời, chợt bỗng nhiên ngoắt mạnh đầu lại, nhìn sâu vào phía trong hẻm.
"Lũ chuột nhắt lén lút trốn trong hẻm." Ánh mắt Gia Long sắc lạnh, lập tức chằm chằm nhìn về phía bán cơ khí nhân Xích Bạc cao hai mét đang chậm rãi bước ra từ sâu trong hẻm.
"Người ngoài.... tự rời đi, nếu không, chết!" Xích Bạc dựng đứng móng vuốt sắc bén màu đen trong tay, phát ra âm thanh lạnh lùng cứng rắn.
Hai người đối mặt cách nhau chưa đến ba mét, tay Gia Long nhẹ nhàng nắm lấy chuôi kiếm bên hông, móng vuốt màu đen trên tay Xích Bạc cũng càng lúc càng siết chặt lại, dường như bất cứ lúc nào cũng có thể bùng phát.
Tình hình tựa như ngàn cân treo sợi tóc.
Đao Nhị đang bị thương nặng dưới đất ôm lấy vết thương vùng bụng.
"...Tổng bộ trưởng?! Sao anh ấy lại đột nhiên đến đây chứ?!" Đao Nhij Yurijie có chút vô lực nhỏ giọng hỏi.
Phải mau chóng cảnh cáo bảo anh ấy rời đi! Tên đó.... không phải thứ mà con người có thể chống lại!" Đao Nhất mồ hôi đầm đìa, ước lượng sơ bộ thì xương sườn đã gãy ba chiếc.
Cậu ta bây giờ đã hiểu rõ, đây là cuộc chiến thuộc về Tứ Đại Cơ Thạch, đối phương là người của tổ chức Kền Kền, là một tổ chức hùng hậu được lập nên chuyên để bắt giữ Tứ Đại Cơ Thạch, hoàn toàn không phải thứ vũ lực mà người bình thường có thể chống cự. Nếu chỉ là bọn họ thì thôi đi, với tư cách là Tứ Đại Cơ Thạch, bọn chúng sẽ không dễ dàng giết chết hai người bọn họ như vậy. Nhưng một khi có người ngoài nhúng tay vào thì lại khác, đám người này tuyệt đối không bao giờ coi mạng người ra gì!
Không thể liên lụy đến người khác được!
Ôm lấy ý nghĩ đó, Đao Nhất nắm lấy chùm chìa khóa của mình, dùng sức ném mạnh về hướng Gia Long.
"Mau chạy đi!!" Cậu ta dùng chút sức lực cuối cùng lớn tiếng gào lên.
Tiếng chìa khóa loảng xoảng cuồn cuộn vang vọng trong không trung.
Nhưng ngay khoảnh khắc chìa khóa lướt qua không trung.
Keng!!
Một đạo ánh sáng trắng lóe lên. Gia Long rút đao rồi.