Thế Giới Atlantis

Lượt đọc: 147 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHƯƠNG 9

❊ ❊ ❊

Căn cứ chiến dịch Lăng Kính của Immari

Nam Cực

Ares đang ngồi ở góc trong cùng của phòng Tình huống với Dorian và người chỉ huy chiến dịch thì chuyên gia phân tích tiến lại gần.

"Thưa ngài, chúng ta có phản hồi của Trung Quốc."

"Rồi sao?"

"Họ nói 'Không thể lập hòa bình với bất kỳ kẻ thù nào đe dọa phá hủy Đập Tam Hiệp. Những bức tường thành của Trung Quốc đã ngăn bè lũ ngoại xâm xáp lại gần suốt nhiều thế kỷ. Lần này cũng không có gì khác biệt...'"

Ares giơ một bàn tay lên. "Được rồi. Nhớ để sau này tham khảo, chỉ cần đơn giản nói 'không' là đủ."

"Thực ra, thưa ngài, chúng ta coi đây như một bước khởi đầu, một manh mối khả dĩ để thiết lập một 'điểm thương lượng' - thứ gì đó bọn họ muốn đàm phán. Chúng ta trả tự do cho Đập Tam Hiệp và biết đâu..."

"Đừng nói nữa. Anh khiến tất cả mọi người đang nghe trở thành lũ ngốc đó. Đó là một yêu cầu đầu hàng vô điều kiện."

Chuyên gia phân tích gật đầu. "Dĩ nhiên rồi, thưa ngài."

Vài phút sau, chuyên gia phân tích đó quay lại. Lần này, anh ta tránh ánh mắt của Ares khi đặt tờ giấy lên mặt bàn trước mặt Dorian. "Phản hồi của phía Mỹ, thưa ngài."

Anh ta rời đi trước khi Dorian kịp nhìn lên. Hắn giật lấy trang giấy và đọc từng chữ. Khóe miệng hắn nhếch lên. Lũ ngốc. Không, lũ ngốc can trường.

Hắn chuyển tờ giấy cho Ares, gã cũng đọc từ duy nhất in nghiêng trên giấy.

"Đồ điên. Thế nghĩa là sao?"

"Là một tham chiếu lịch sử."

Ares nhìn chăm chăm Dorian.

Dorian mỉm cười, đắc ý vì lần này được là người từ chối đưa ra câu trả lời. Hắn quyết định dành cho Ares sự đối đãi của riêng mình. "Tôi e là ông không biết về lịch sử đủ tường tận nên sẽ khó hiểu."

"Biết đâu ngươi có thể hân hạnh cho ta một bài học lịch sử, Dorian. Nếu đó không phải một đòi hỏi quá đáng."

"Không hề. Chúng ta cùng một phe. Ông biết đấy, nhất định phải chia sẻ thông tin với nhau. Ông đồng ý chứ?"

"Để xem... Năm 1944, giai đoạn Thế chiến II, trong trận Bulge[1], Sư đoàn Dù 101 Mỹ bị mắc kẹt trong thành phố Bastogne của Bỉ vì pháo hạng nặng của Đức. Chỉ huy phe Đức yêu cầu họ đầu hàng. Bấy giờ họ đói ngấu, mệt mỏi và yếu thế. Tình thế tuyệt vọng, nhưng phản ứng của họ đơn giản là: Đồ điên!"

Ares tiếp tục nhìn chăm chăm, chờ đợi với vẻ sốt ruột.

"Quân Đức bắn phá thành phố, gần như san phẳng nó. Nhưng quân Mỹ vẫn kiên trì bám trụ. Chưa đầy một tuần sau đó, Quân đoàn 3 của Tướng Patton liên minh với họ. Quân Đồng minh thắng trận."

Ares nghiến chặt hàm. "Thế nghĩa là gì, Dorian?"

"Nghĩa là họ quyết tâm đánh đến quân cuối cùng."

"Cứ cho là vậy." Ares sải bước ra của. "Các ngươi là một chủng loài rất ngu xuẩn, Dorian ạ."

Phải, Dorian nghĩ bụng. Nhưng bọn họ là lũ ngốc can trường. Sự khác biệt đó có ý nghĩa quan trọng với hắn. Và ở khoảnh khắc đó, vì vài lý do kỳ quặc, hắn cảm thấy có chút tự hào trước phản hồi của bọn họ, quả thật là đồ điên.

Dorian đã suýt ngủ thiếp đi khi chuông báo trong phòng Tình huống reo vang.

"Có xâm nhập," một kỹ thuật viên gọi ra. "Hơn một trăm máy bay."

Những màn hình khổng lồ ở chính giữa phòng chuyển sang một bản đồ Nam Cực và Đại Tây Dương đằng xa. Những chấm sáng xanh lục chớp nháy trên biển xanh lam, ngay bên ngoài một vòng tròn trắng tỏa ra từ căn cứ Immari. Hạm đội Liên minh Phong Lan, chủ yếu gồm các tàu khu trục và tàu sân bay Mỹ, Anh, Úc, Nhật và Trung Quốc, nhích lại gần phòng tuyến, nhưng chưa tàu nào vượt qua. Những chấm vàng nhỏ hơn đại diện cho các máy bay dịch chuyển về phía lục địa màu trắng.

"Tất cả tàu vẫn ở bên ngoài tầm bắn của pháo điện từ, thưa sếp. Các máy bay vừa tiến vào. Chúng ta tham chiến chứ?"

"Bao lâu nữa chúng có thể khai hỏa vào ta?" Ares hỏi.

"Năm phút."

"Phóng máy bay không người lái," Ares ra lệnh.

Dorian quay sang gã. "Không người lái?"

"Kiên nhẫn đi, Dorian."

Màn hình thay đổi. Ba chấm xanh nhỏ hơn bứt khỏi chiến hạm, di chuyển về phía nam, băng qua vạch trắng.

"Ba tàu khu trục đã vào tầm bắn." Kỹ thuật viên ngừng tay, nghiên cứu màn hình. "Ta có thể bắn trúng mục tiêu bằng khẩu đội pháo điện từ ở phía mũi tàu, thưa sếp."

"Bao lâu nữa các tàu khu trục này có thể bắn đến súng của ta?"

Kỹ thuật viên thao tác bàn phím. "Hai mươi phút. Tối đa là ba mươi."

"Bỏ qua chúng," Ares nói.

Hai phút trôi qua, hầu như không ai nói lời nào. Dorian cảm thấy không khí căng thẳng trong phòng.

Một nhóm chấm vàng khác lao khỏi hạm đội. Hàng trăm chấm, như cát đồng hồ, rơi xuống đường bắn, hướng về phía vùng đất trắng và căn cứ Immari.

"Đợt máy bay thứ hai. Lần này là ba, không, bốn trăm." Mặt kỹ thuật viên ngập tràn vẻ hoảng hốt. "Bọn chúng đã triển khai tên lửa đầu đạn hạt nhân tầm thấp. Chúng ta cần..."

"Kìm hãm hỏa lực."

Dorian nhìn Ares. Kế hoạch của gã là gì? Pháo điện từ có thể bắn hạ máy bay chứ không phải tên lửa của chúng. Nếu đợt máy bay đầu tiên kia khai hỏa, căn cứ Immari về cơ bản sẽ thất thủ. Và ngay cả nếu bọn họ sống sót qua đợt oanh tạc đầu tiên và bắn hạ các máy bay kia, pháo điện từ bị hạn chế về năng lượng cũng cần đến vài giờ để nạp lại. Đáng lý phải bắn chúng rồi.

"Cho ta xem viễn trắc của máy bay không người lái," Ares nói.

Góc phải màn hình lớn chuyển sang một loạt ô hiển thị bảng tin bằng video các máy bay Mỹ, Ấn, Anh ở xa. Ba trong số các khối video là những ô vuông màu đen.

"Chúng đã bắn hạ ba máy bay không người lái."

Hai trong số máy bay dẫn đầu đã phóng tên lửa.

Kỹ thuật viên quay sang Ares và Dorian. "Có xâm nhập. Chúng nhằm vào các khẩu đội pháo điện từ. Chúng ta có thể..."

Ares giơ tay lên chặn lời. "Đủ rồi. Cho các máy bay không người lái quay về. Tiếp tục ghi hình." Gã bước tới phía trước căn phòng và đứng trước cả nhóm. "Chúng châm ngòi cuộc chiến này. Giờ ta sẽ kết thúc nó - theo cách nhân văn nhất có thể: một đòn thật mạnh, một cú tấn công khiến chúng mất hết nhuệ khí chiến đấu."

Dorian tiến một bước lại gần Ares. Gà đang nói gì vậy nhỉ? Ares gõ gõ một bảng điều khiển trên cổ tay. Viễn trắc máy bay không người lái hiển thị kết quả. Những vết nứt ánh sáng khổng lồ hắt lên từ mặt băng và rồi mọi ô vuông ngoài cùng bên phải màn hình chuyển sang đen ngòm.

Trên bản đồ, hàng trăm đốm vàng tượng trưng cho máy bay tắt ngấm.

Bản đồ chớp nháy rồi treo hoạt động.

Dorian nhìn chăm chăm, cuối cùng cũng nhận ra sự thực. Các nhóm diễn tập, các thiết bị mà Ares đã chôn vùi. Gã đã làm tan chảy băng dọc vành đai Nam Cực, cách xa căn cứ Immari, gần sát hạm đội kia. Các máy bay không người lái. Những tấm ảnh và video. Gã sẽ cố dùng nó làm bằng chứng cáo buộc Liên minh Phong Lan gây chiến và gây ra trận lụt. Liệu thế giới có tin không? Ares đã làm tan chảy bao nhiêu băng? Một trận lụt quy mô lịch sử sẽ nhấn chìm thế giới.

Rất nhân văn. Đó là những gì Ares mô tả. Nhưng Dorian không chắc lắm.

[1] Tức trận Ardennes, đây được xem là trận đánh quan trọng định hình kết cục Thế chiến II, là một trong những trận đánh có nhiều thương vong nhất giữa quân Đồng minh và phát xít Đức với 600.000 quân tham chiến và 81.000 lính tử trận.

Dịch giả: Xuân Yến
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 24 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.