Thế Giới Atlantis

Lượt đọc: 147 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHƯƠNG 53

❊ ❊ ❊

Khi mũi kim đâm vào cổ David, căn phòng trên con tàu Serpentine nhòe đi. Anh thấy mình ở dưới đáy một cái hố bẩn thỉu. Đây là một ảo ảnh. Ý nghĩ gây ra một cơn mưa tầm tã, tràn vào hố Trái đất, thấm đẫm nền đất khiến nền đất mềm nhũn, nuốt chửng chân anh, kéo anh xuống bùn. Nước đang tụ lại, tạo thành một vùng ao tù dâng cao từng giây.

David lội tới vách tường, gồng người nhấc chân lên khỏi lớp bùn đen nặng nề. Chuyện này không có thật.

Anh thọc cả bàn tay vào tường. Tường khô. Vừa đủ khô. Tay anh bám vào được, và anh trèo lên, tay nọ tiếp tay kia, hướng lên mặt đất. Anh leo suốt nhiều giờ liền, bao lâu anh không biết. Mặt trời yếu ớt ló qua những đám mây. Từ từ, nó trườn qua cái hố cho đến khi khuất khỏi tầm mắt, bóng của những tia nắng là tàn tích duy nhất. David vẫn tiếp tục leo. Cái hố hẳn phải sâu hàng trăm mét, nhưng anh rất quyết tâm, thấy mình tràn trề năng lượng.

Mưa mãi không ngừng, anh cũng không dừng lại. Hai bên thành hố nơi anh thọc tay vào đang ngấm nước. Anh mất rất nhiều thời gian để tìm chỗ bám. Anh ném từng vốc bùn xuống hố cho đến khi chạm được vào lớp đất cứng, rồi anh trèo lên. Nước vẫn đang trút xuống, nhưng anh trèo nhanh hơn. Hai tay hoạt động không ngừng, anh cứ thế đào đất rồi trèo lên. Anh gần như đã chạm tới mặt đất thì hai bên thành hố bắt đầu sạt lở. Những khối bùn nhỏ giọt, lăn tròn và rơi lên người anh, rồi lớp bùn lở nuốt chửng anh, bao phủ cả người anh, kéo anh xuống nước. Cả người anh dính đầy bùn đen, anh vật lộn dưới nước, sức nặng tăng thêm kéo anh xuống hố sâu. Anh vận lực cả hai cánh tay, gạt bùn khỏi người, cố thoát ra. Tứ chi anh bỏng rát, rồi đến phổi. Anh sắp chết đuối.

Anh chiến đấu, tay chân khua khoắng. Cuối cùng anh cũng trồi lên khỏi mặt nước, đủ lâu để hít thở một hơi trước khi lại chìm xuống. Anh cảm thấy nếu mình cứ thế chìm xuống, nếu anh bỏ cuộc, cho phép mình nhụt chí, Vòng Vây sẽ kiểm soát được anh, linh hồn anh, và những người anh biết và yêu thương. Kate. Ý nghĩ đó cho anh một luồng năng lượng mới, và đầu anh lại nhô lên khỏi mặt nước lần nữa. Anh hít lấy không khí, hai cánh tay vùng vẫy dữ dội. Bùn trôi tuột đi, nhưng mưa vẫn rơi.

Anh duỗi thẳng tứ chi, và nổi lên mặt nước, mưa rơi xuống mặt anh.

Giờ thì anh đã hiểu. Anh không thể trốn thoát. Khuất phục là cách duy nhất để sống sót. Nhưng anh không đời nào làm thế. Bọn họ sẽ phải nhấn chìm anh.

Dorian mở mắt. Đường cong của kính và quang cảnh căn phòng như hang động trong tàu hồi sinh chào đón hắn.

Quá trình hồi sinh đã giúp hắn phục hồi thể chất, nhưng hắn vẫn còn yếu, Dorian cảm nhận rõ điều đó trong tận tâm can. Mình còn bao nhiêu thời gian? Vài giờ ư?

Ngay đối diện hắn, Ares trừng trừng nhìn từ một ống khác, đôi mắt lạnh lùng.

Hai ống hồi sinh của họ mở cùng một lúc, và họ bước ra ngoài, đứng đối diện nhau, không nao núng. Tiếng bước chân của họ vang vọng sâu vào hang, lướt qua hàng dặm dài những ống xếp chồng lên nhau cao lên đến trần. Khi âm thanh cuối cùng nhỏ dần, Ares cất tiếng, giọng gay gắt.

"Ngươi đã làm một việc ngu xuẩn, Dorian."

"Giết ông sao? Thực ra tôi nghĩ đó là việc khôn ngoan nhất tôi từng làm suốt một thời gian dài."

"Ngươi chưa suy nghĩ chuyện này thấu đáo đâu. Hãy nhìn xung quanh mà xem. Ngươi không thể giết ta ở đây."

"Chắc chắn là có thể." Dorian lao về phía trước và tấn công Ares, giết chết gã chỉ bằng một đòn. Gã người Atlantis không ngờ tới điều đó, và Dorian chiến đấu như một con thú hoang không còn gì để mất. Cơ thể mềm nhũn của Ares ngã xuống sàn kim loại đen bóng, máu ứa ra.

Dorian lùi lại và trở vào ống của mình. Ống sẽ thiết lập lại đồng hồ, chữa trị tất cả bệnh tật của hắn, trừ hội chứng hồi sinh, căn bệnh duy nhất mà ống hồi sinh cũng vô phương cứu chữa.

Hắn nhìn mây trắng lấp đầy ống bên kia lối đi. Thời gian trôi qua, bao lâu hắn không biết, nhưng khi mây tan, một Ares mới đứng dậy trong ống.

Ống mở ra, và Dorian lao về phía trước, giết Ares lần nữa.

Chu trình lặp lại mười hai lần, và mười hai thi thể, tất cả đều là Ares, nằm trước ống, Dorian chiến đấu như một kẻ không còn gì để mất, và theo bản năng, hắn biết rõ từng cử động của Ares - nhờ vào ký ức sẽ sớm điều khiến cuộc đời Dorian.

Vào lần hồi sinh thứ mười ba, Ares bước ra, quỳ xuống và giơ hai tay lên.

Dorian dừng lại.

"Ta có thể chữa cho ngươi, Dorian." Ares nhìn lên. Khi nhận ra Dorian đã ngừng lại, gã đứng dậy và nói tiếp. "Ngươi đang mắc hội chứng hồi sinh - những ký ức mà tâm trí ngươi không xử lý nổi." Gã chỉ vào căn phòng, vào hàng nghìn ống. "Bọn họ cũng vậy. Chữa cho họ là mục tiêu của ta. Là lý do vì sao ta hy sinh nhiều đến vậy. Ngươi đã chứng kiến những hy sinh ấy, và những ký ức khiến ngươi phát ốm. Ta sẽ chữa cho ngươi, Dorian. Ngươi như con trai ta, sự tồn tại gần gũi nhất ta có. Ta đã đợi hàng nghìn năm để ai đó chứng tỏ bản thân với ta như cách ngươi đã làm. Ngươi có thể giết ta, hoặc hai chúng ta có thể sống - cùng nhau."

Ở khoảng trống ngay bên ngoài đống thi thể, một hình ảnh ba chiều hiện lên. Một trận chiến vũ trụ bùng nổ; hàng nghìn, có thể là hàng triệu khối cầu lao vào phòng tuyến, xé toạc những con tàu tam giác.

"Các khối cầu của chúng ta đang chiến đấu với những kẻ Lưu vong, Dorian ạ. Chúng sẽ thắng. Ta đã chuẩn bị cho cuộc chiến này từ rất lâu rồi. Khi những kẻ Lưu vong biến mất, chúng ta sẽ thừa kế cả vũ trụ này. Tất cả sẽ chấm dứt nội trong một ngày. Sự trả thù của ta. Sự trả thù của chúng ta. Chúng ta có thể chia sẻ nó."

Dorian bước tới hình ảnh ba chiều. Những khối cầu đã thắng. Chúng tiêu diệt hết hạm đội này đến hạm đội khác những con tàu Lưu vong hình tam giác, mỗi lần lại chuyển sang một hạm đội mới.

"Ông sẽ chữa cho tôi như thế nào?" Dorian hỏi, giọng dịu hẳn.

"Ngươi vào lại ống đi. Ta cần thời gian tìm cách chữa. Nhưng ta sẽ chữa cho ngươi."

"Thế còn Trái đất?"

"Đó là quá khứ, Dorian. Trái đất chỉ còn là một viên sỏi trong đại dương của chúng ta."

"Cho tôi xem. Cho tôi thấy thế giới của tôi."

"Nó không còn là thế giới của ngươi nữa."

Dorian lao lên trước, và giết Ares một lần nữa.

Khi ra khỏi ống lần thứ mười bốn, Ares lập tức kích hoạt một hình ảnh ba chiều cho thấy Trái đất bị bao vây bởi các tàu Serpentine. Những con tàu tam giác đã chiến đấu với chúng, nhưng thua cuộc.

"Những người Lưu vong đang giao tranh với Đội quân Serpentine ư?" Dorian hỏi.

"Phải. Lũ ngốc. Chúng chiến đấu cho tất cả thế giới con người. Vòng Vây đã tràn qua, đúng như ta đoán khi rút lui phòng tuyến khối cầu. Đây là một phần kế hoạch của ta, Dorian."

"Chúng ta là một thứ vũ khí."

"Phải. Nhà khoa học mà ngươi thấy, Isis ấy. Ta đã chia sẻ thông tin gene Serpentine với cô ta. Cô ta đã tạo ra một loại kháng virus. Đó thực sự là Gene Atlantis mà nhân loại nhận được. Đó là công nghệ sinh tồn tinh vi nhất mà vũ trụ này từng biết đến. Hãy nhìn xem nó đã làm gì thế giới của các ngươi. Không có nền văn minh nào phát triển nhanh đến thế. Ta đã kết hợp thứ Isis tạo ra, thứ mà cô ta trao cho những người Lưu vong, với virus Serpentine. Đó chính là Gene Atlantis mà ngươi biết. Đó chính là ngươi. Khát khao đồng hóa của ngươi, nỗ lực của ngươi hòng tạo ra một xã hội thống nhất tiến tới một mục đích chung, tiếp cận với quyền năng vũ trụ. Đó là nhược điểm chí mạng của ngươi và là sự cứu rỗi cho dân tộc của ta. Khi quân Serpentine tấn công, dân tộc của ngươi sẽ hạ độc nó."

"Thế nghĩa là sao?"

"Chúng đồng hóa, Dorian ạ. Chúng đồng hóa vợ của ta, toàn bộ dân tộc của ta trước sự sụp đổ của thế giới và cuộc di cư. Ai đó sẽ kháng cự lại, và khi họ làm vậy, quân Serpentine sẽ lách thật sâu, cố truy cập liên kết của họ với Thể Nguyên. Chúng sẽ chào mời trái ngọt, thứ người đó khát khao có được. Sau đó, chúng sẽ nhấn chìm họ trong lửa, khiến họ sợ hãi. Ở mỗi thời điểm, chúng lại đưa ra một sự cứu rỗi giả dối, nếu một người cưỡng lại, chúng sẽ bắt đầu đồng hóa bắt buộc. ADN của họ sẽ chảy vào quân Serpentine, phá hủy theo chiều ngược lại. Chỉ giữ lại một."

"Đó là chuyện ông đang làm. Đội quân của ông."

"Phải. Ta đang tìm kiếm một linh hồn duy nhất có ý chí kháng cự. Nghịch cảnh sinh sức mạnh. Ta phá hủy thế giới của ngươi với hy vọng tạo ra được một linh hồn duy nhất có ý chí sống sót sau sự đồng hóa Serpentine. Và ta muốn biến thế giới của ngươi có vẻ thành con mồi dễ dàng cho Đội quân Serpentine; một thế giới đầy những linh hồn bên bờ vực của sự hủy hoại. Không phòng bị. Không thể kháng cự."

Dorian cảm thấy mất hết sinh khí. Mức độ nghiêm trọng của tình thế đang bao trùm lên hắn.

"Quay trở lại ống của ngươi đi, Dorian. Đợi động thái tiếp theo của ta. Ta sẽ chữa trị cho ngươi, cũng như từng người trong căn phòng này. Mọi thứ ta đã làm đều là vì ngươi và họ. Ta sẽ bảo vệ ngươi. Ta sẽ cứu ngươi."

Dorian tuyệt vọng muốn rút lui về ống để đợi Ares, người cha hắn chưa bao giờ có, người hắn hằng mong mỏi, xuất hiện và giải cứu hắn, chữa trị cho hắn. Hắn lùi lại. Những thi thể nằm bên trái hắn thành một ụ che khuất các hàng ống.

"Cứ thế đi, Dorian. Ta sẽ quay lại tìm ngươi."

Dorian lùi lại một bước.

Ares gật đầu.

Dorian dừng lại. "Ông từng nói dối tôi." Từng giây trôi qua, hắn cảm thấy nỗi sợ hãi bao trùm lên mình. Hoang tưởng. Những vết thương còn nguyên. Những hình ảnh vụt qua trước mắt hắn. Cha hắn, đánh đập hắn khi hắn còn là đứa trẻ non nớt, trừng phạt hắn, bỏ đi, trở về khi Dorian mắc Cúm Tây Ban Nha, rồi đặt hắn vào trong ống hồi sinh. Dorian thấy mình tỉnh dậy trong ống, hoàn toàn thay đổi. Lòng căm thù, khao khát, hành trình tìm kiếm tàu hồi sinh. Hắn đã tìm thấy cha mình ở đó, nhưng một lần nữa để ông tuột khỏi tầm tay, ông bị thiết bị của người Atlantis, tức Quả Chuông, giết chết. Ở mỗi ngã rẽ, Ares đều phản bội hắn.

Ares thấy sự lưỡng lự nơi hắn, vội nói. "Trước đây ngươi còn chưa đủ hiểu biết. Ngươi chưa biết tầm cỡ của những gì chúng ta phải đối mặt. Ngươi sẽ không hiểu đâu."

Hận thù trong Dorian dâng trào. "Nỗi sợ lớn nhất của ông chính là ông sẽ vĩnh viễn ở trong nấm mồ này, không bao giờ có thể chết, bị đày xuống luyện ngục."

Ares nghiến chặt hàm.

"Ông đã phản bội tôi quá nhiều lần."

Dorian lao lên trước và lại giết kẻ thù của mình một lần nữa.

Khi số xác chết lên đến một trăm, Dorian chờ đợi, lớp sương mù xám không bao giờ lấp đầy ống hồi sinh. Ares không bao giờ xuất hiện trở lại.

Dorian rảo bước xuôi hành lang tới đài chỉ huy. Các bảng điều khiển tiết lộ sự nghi ngờ của hắn: Ares đã vô hiệu hóa ống hồi sinh của chính mình. Trong vài giây trước cái chết lần thứ một trăm, Ares đã sử dụng liên kết thần kinh với con tàu để đảm bảo gã không bao giờ quay trở lại, không bao giờ phải đối diện với cái chết dưới tay Dorian nữa. Gã đã ra đi mãi mãi.

Dorian đã thắng. Suốt một lúc lâu, hắn cảm thấy kích động. Hắn đã đánh bại kẻ thù của mình. Hắn là kẻ mạnh hơn. Rồi quay lại với thực tế. Hắn có vài giờ ngắn ngủi. Qua những ô cửa sổ rộng của công xưởng khối cầu, hắn nhìn những khối cầu cuối cùng lao đi.

Hắn từng là con tốt thí; hắn đã diễn tròn vai của mình. Đã giết kẻ thù của mình, Ares. Giờ thì hắn trống rỗng. Chẳng còn ai đến tìm hắn; không còn ai thay đổi hắn nữa. Không ai yêu thương hắn. Và sâu trong thâm tâm, hắn biết điều đó là đúng. Hắn không xứng đáng với tình yêu, hắn không đạt được gì. Hắn đã sống một cuộc đời thảm hại, đầy hận thù, và kẻ thù cuối cùng của hắn đã ra đi, đó là tất cả những gì còn lại. Hận thù là chất độc, giống như vết rắn cắn, nó lan khắp cơ thể hắn, vô hình, chảy trong huyết mạch hắn, giết hắn từ trong ra ngoài. Chỉ có duy nhất một cách thoát khỏi nó.

Hắn bước trở vào tàu lớn. Trong căn phòng trữ các ống hồi sinh, hắn nhìn đống thi thể chất cao hồi lâu. Ở đài chỉ huy, hắn tắt chế độ hồi sinh của bản thân, rồi lê bước tới chốt gió. Phòng khử khuẩn liên tiếp vang lên cảnh báo: không phát hiện thấy bộ đồ vũ trụ.

Hắn đã vô hiệu hóa nó.

Ba miếng tam giác của cánh cửa vặn mở hệt như khi ở Nam Cực. Rồi, hắn nghĩ chúng đang chào đón hắn tới với định mệnh của mình. Hắn cũng có ý nghĩ ấy khi chân không vũ trụ hút hắn ra ngoài, và hắn trút hơi thở cuối cùng. Cơ thể hết sinh khí của hắn trôi lơ lửng qua bãi khối cầu trống không.

Dịch giả: Xuân Yến
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 24 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.