Thế Giới Atlantis

Lượt đọc: 147 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHƯƠNG 39

❊ ❊ ❊

Kate đau đớn và ướt đẫm mồ hôi khi tỉnh dậy, nhưng vết thương nặng nhất không xuất phát từ cơ thể. Mỗi cử động là một cuộc vật lộn, cơ thể cô nặng như chì. Cô lết ra khỏi giường và gắng mặc quần áo vào.

Bên ngoài, tâm trạng của mọi người không thay đổi gì mấy. Lần đầu tiên kể từ khi gặp Milo, Kate thấy nỗi buồn thực sự trong mắt thằng bé. Nó liên tục nhìn chằm chằm xuống sàn. Paul và Mary thì có vẻ bị choáng ngợp, hệt như khi họ tuyệt vọng chạy lên ngọn núi ở Maroc và nhìn thấy tàu Alpha Lander lần đầu tiên vài ngày trước.

Việc nhìn thấy bọn họ thực sự đã thay đổi Kate, khiến cô cứng rắn hơn. Bọn họ cần cô. Cô cần phải mạnh mẽ vì họ, và nhận ra điều đó cho cô một cảm giác mạnh mẽ hoàn toàn mới.

"Đây chưa phải là kết thúc," cô mở lời. "Tôi có một kế hoạch."

"Cô có?" Paul hỏi, có lẽ không định tỏ ra kinh ngạc đến vậy.

"Tôi có." Kate dẫn họ ra khỏi khu vực chung để vào đài chỉ huy của con tàu. Cô khởi động màn hình và từ từ lia hình ảnh ra khung cảnh bên ngoài: tàn tích của một thành phố cháy rụi. "Tôi đã nói lúc trước rằng ta không thể ra ngoài. Tôi từng thấy thế giới này trong một ký ức của nhà khoa học Atlantis. Cô ấy đáp xuống đây - bằng con tàu này, và rồi mạo hiểm ra ngoài. Tôi nghĩ cô ấy bị một nhóm bảo vệ hành tinh nào đó giết. Cô ấy có thể đã được hồi sinh. Đó có thể là một trong những lý do Janus xóa ký ức, và có khả năng là lý do tại sao xem được ký ức đó khiến tôi..."

"Đổ bệnh," Milo nói, giọng đầy vẻ sợ hãi. "Chị không thể, bác sĩ Kate!"

"Chị phải làm thế." Kate điều chỉnh màn hình hiển thị bầu khí quyển mà tàu tín hiệu vừa xâm nhập, vệt trắng là bằng chứng duy nhất còn lại. "Giờ tàu tín hiệu đã biến mất, chúng ta mắc kẹt ở đây. Đó là tin xấu. Nhưng chúng ta vẫn còn lựa chọn. Ăng ten viễn thông của tàu tín hiệu này còn nguyên vẹn. Và có thể hoạt động hoàn toàn bình thường - chúng ta có thể cất cánh và đi vào quỹ đạo."

"Ta có thể đi được bao xa?" Paul hỏi.

"Không xa lắm, không may là vậy. Tàu đổ bộ không có khả năng tạo ra lối tắt cũng như khả năng du hành siêu không gian. Nhưng chúng ta có thể gửi đi một tin nhắn - cố yêu cầu trợ giúp. Tàu tín hiệu đã không còn, cũng có nghĩa thế giới này đã bị vạch trần."

"Và rõ ràng được bảo vệ rất tốt," Paul tiếp lời. "Ít nhất là trong quá khứ."

"Chính xác," Kate nói. "Và đó chính là nơi tôi sẽ bắt đầu. Có một phòng thí nghiệm nghiên cứu thích ứng trên con tàu này, y như ở tàu Alpha Lander. Tôi đã dùng lõi dữ liệu di động để phục hồi tất cả các ký ức Janus không muốn cho cộng sự của mình thấy. Tôi sẽ tìm kiếm bất cứ đầu mối nào cho thấy thế giới này là gì, ai đang bảo vệ nó, và chúng ta cần phải làm thế nào để được trợ giúp." Cô ra hiệu cho Paul và Mary. "Tôi đã lập trình các thiết bị đầu cuối này dạy hai người về hệ thống của Atlantis. Sẽ không mất nhiều thời gian để học đâu - David và Milo cũng đã bắt kịp tốc độ trong chưa đầy vài ngày." Điều đó đã không diễn ra như cách Kate dự đoán, nhưng cô vẫn nói tiếp. "Khi hai người vận hành được con tàu, tôi muốn hai người so sánh hai tín hiệu - tín hiệu Mary nhận trên Trái đất và tín hiệu từ chiến trường Serpentine. Đó chính là hy vọng còn lại của chúng ta, tìm ra tín hiệu đó là gì."

"Thế còn em?" Milo hỏi.

"Em sẽ giúp chị. Em sẽ giám sát dấu hiệu sinh tồn của chị khi chị ở trong phòng hồi sinh. Nếu có gì không ổn, em phải gọi Paul và giúp anh ấy điều hướng hệ thống y tế của con tàu.

Milo lắc đầu. "Em không thích chuyện này. Anh David cũng vậy."

"David và chị đã nói chuyện trước khi... chúng ta đến đây. Sau khi nhìn thấy chiến trường Serpentine, anh ấy đã nhận ra tình hình nguy cấp của chúng ta, rằng chúng ta phải tận dụng mọi cơ hội mới có hy vọng. Đây là một trong những cơ hội. Cơ hội khác chính là tín hiệu. Đây là kế hoạch của chúng ta."

Kate dẫn Milo ra khỏi đài chỉ huy, và mặc dù cậu thiếu niên không phản đối gì thêm, cô có thể thấy cậu vẫn lo sợ hậu quả có thể xảy ra nếu Kate đi vào trong cái bể chứa khổng lồ màu vàng tương tự cái bể mà cậu và David đã tìm thấy cô vài ngày trước. Kate trưng ra vẻ mặt dũng cảm cô đã chuẩn bị sẵn cho việc bước vào bể chứa khổng lồ lần nữa, song một khi đã ở bên trong, đứng nơi ga tàu ảo, nhìn chằm chằm tấm bảng giờ đã kín một danh sách đầy đủ ký ức của nhà khoa học người Atlantis, nỗi sợ hãi bắt đầu ập đến. Điều gì sẽ xảy ra bên trong các ký ức? Rồi nó sẽ ảnh hưởng đến cô ở bên ngoài ra sao? Cô không có lựa chọn.

Cô chọn ký ức thứ nhất, mục nhập sớm nhất mà Janus xóa rồi tải nó.

Ga tàu biến mất, và cô thấy mình đứng trong phòng thí nghiệm khoa học, Janus đứng trước mặt cô, hào hứng nói và chỉ vào hình chiếu của một thế giới trên tường. Bức tường toàn cửa sổ bên tay trái cô mở ra một thành phố rộng lớn, lấp lánh trong đêm. Mạng lưới những lối đi hẹp kết nối các tòa nhà và thành phố tràn sức sống. Trong giây lát, Kate bị hớp hồn, nhưng cảm giác đó nhạt đi nhanh chóng. Thay vào đó, sự hiểu biết tăng lên. Theo bản năng, cô biết mình đang ở đâu: thế giới quê nhà mới của người Atlantis. Cô tự biết về bản thân mình. Công việc của cô. Mong muốn của riêng cô. Ký ức này hoàn toàn khác biệt. Trong những ký ức khác, Kate có thể kiểm soát suy nghĩ của mình, dù hành động là của nhà khoa học kia. Ở đây thì không.

Ở đây, cô được toàn quyền tiếp cận suy nghĩ của nhà khoa học Atlantis, chúng hòa vào và lấn át suy nghĩ của riêng cô. Kate biến mất, đơn thuần chỉ còn là một khán giả, quan sát, cảm nhận và hồi tưởng lại quá khứ của nhà khoa học Atlantis. Tên của người đó là Isis, và cuộc đời cô ấy bắt đầu diễn ra ngoài tầm kiểm soát của Kate. Suy nghĩ cuối cùng của Kate là tự hỏi chuyện gì sẽ xảy ra với cô nếu Isis chết trong ký ức, như khi Kate biết mình đã có mặt trên Trái đất cách đây mười ba nghìn năm.

Janus nhấp vào hình ảnh của các thế giới một lần nữa. "Tất cả những thế giới này đều có sự sống của người hominid[1]."

"Hoặc đã từng," Isis đáp trả.

"Đúng, những cuộc khảo sát này cũng lâu đời như chính cuộc di cư, nhưng giả sử không có những lần suy giảm dân số, hẳn các thế giới này vẫn có sự sống của con người. Trên thực tế, vài thế giới rất có thể đã phát triển thành những nền văn minh tiên tiến hoặc thậm chí tiến hóa theo những cách không tưởng. Hãy suy nghĩ về nó. Với tư cách một nhà di truyền học tiến hóa, đây là cơ hội của cả cuộc đời."

Janus ngừng lời chờ phản ứng. "Tôi thà không có ai bên cạnh, Isis ạ."

Cô quay đi không nhìn anh, mặt hướng về phía cửa sổ trông ra thành phố. "Tôi đánh giá cao điều đó, Janus. Và đó là một cơ hội tuyệt vời, nhưng tôi thấy thật khó để du hành vào vũ trụ khi thế giới của chúng ta có trạng thái thế này."

"Tôi hiểu cảm xúc của cô liên quan đến tranh luận lao động."

"Tranh luận bình đẳng," Isis chỉnh lại.

"Hoàn toàn đúng," Janus vừa nói vừa gật đầu. "Tranh luận bình đẳng," anh nói, lặp lại câu thần chú của những người ủng hộ lao động, những từ mà anh và các trí thức chuyên nghiệp khác không bao giờ thốt ra khi ở một mình.

Thấy Isis không nói không rằng, anh tiếp tục. "Tranh luận bình đẳng sẽ diễn ra dù có hay không có chúng ta. Chúng ta có thể làm nên lịch sử, thúc đẩy chính nghĩa của người Atlantis. Chúng ta sẽ gọi nó là Dự án Gốc."

"Nó sẽ không bao giờ vượt qua được Hạn chế Serpentine."

"Điều đó có thể thay đổi."

"Anh nghe được tin gì à?"

"Chỉ là đồn thổi về việc nới lỏng các hạn chế để giải quyết cuộc bạo loạn của người lao động." Anh nhanh chóng đính chính. "Tranh luận bình đẳng."

"Thú vị đấy."

"Mọi thứ đã đâu vào đấy, Isis. Chúng ta đã trang bị thêm cho đội khảo sát."

"Anh không nghiêm túc đấy chứ?"

"Tôi hoàn toàn nghiêm túc. Tôi biết những con tàu đã cũ..."

"Và chúng chưa từng được sử dụng kể từ khi chúng lập bản đồ phòng tuyến khối cầu mới ngay sau cuộc di cư."

"Chúng sẽ hoạt động ổn cả. Chúng tôi đã kiểm tra chúng. Và còn có thể kịp đóng một số tàu mới."

Isis lắc đầu, vẫn không chắc chắn.

"Chúng ta có thể nói chuyện vào ngày mai không, sau bài phát biểu của cô trong diễn đàn?"

"Được chứ."

Thực lòng, Isis thấy đề xuất của Janus cục kỳ thú vị. Nó chính là cơ hội cả đời, nói thế cũng không sai. Nhưng quay lưng lại với cuộc tranh luận bình đẳng đang nổ ra trong thế giới của họ là hành động trái với lương tâm của cô.

Cô nghĩ về bài phát biểu của mình ngày mai - nghiên cứu cô sẽ trình bày với hy vọng sẽ xoay chuyển tình thế trong cuộc tranh luận lớn, thay đổi tiến trình xã hội của họ. Tiền cược rất cao, và cô đã có thể cảm thấy căng thẳng ngay khi ra khỏi tòa nhà lên lối đi trên cao. Cô thích di chuyển giữa các tòa nhà vào ban đêm. Những hành lang kính tạo cảm giác như đang bay trên thành phố, và đôi khi cô không dừng được mà vừa bước vừa nhìn ra khoảng không bên ngoài.

Xa xa, một cột khói bốc lên, và tích tắc sau, một tòa nhà sập xuống, rồi một tòa nữa. Những lối đi trên cao rơi xuống, và mạng lưới lối đi hẹp giữa các tòa nhà dường như khẽ lay động khi các vụ nổ cuộn về phía cô như làn sóng. Mặt đất lờ mờ hiện ra khoảng ba nghìn mét dưới chân cô.

Cô liếc nhìn giữa lối vào và lối ra. Cô đang ở gần phía cuối hơn, và cô lao tới đó, chân nện thình thịch xuống sàn. Tòa nhà phía trước rung chuyển, và lối đi chao đảo, sàn nứt vỡ, rồi gạch từ trên trần rơi xuống như mưa.

Cô giơ hai tay che đầu trong lúc băng qua lối đi trên cao. Thang của tòa nhà không hoạt động nên Isis chen chúc trong thang bộ, bị cuốn theo đám đông đang tuyệt vọng cố chạy thoát.

Tại tầng trệt, các đội quân có vũ trang và đeo mặt nạ kín mít dồn bọn họ vào một khu lưu trữ tối tăm, thỉnh thoảng hét lên yêu cầu họ di chuyển nhanh hơn và đẩy bất cứ ai chệch khỏi hàng.

Khi dòng người kết thúc, một trong những kẻ bắt họ bước lên trước và nói, "Các ngươi không còn là những công dân nữa. Các ngươi không còn là các thành viên của giới tinh hoa đã duy trì chủ nghĩa phong kiến trí thức áp bức chúng ta suốt hàng nghìn năm. Các ngươi là những dụng cụ; công cụ của cách mạng. Mỗi người sẽ được cấp một con số. Các ngươi giờ là con tin của phong trào bình đẳng."

[1] Hominid là nhóm linh trưởng gồm tất cả các loài vượn lớn hiện đại và tuyệt chủng. Nhóm này bao gồm người hiện đại về mặt giải phẫu.

Dịch giả: Xuân Yến
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 24 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.